Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 756: Châm biếm.

Đúng vậy. Đích thực là làm khó rồi. Về vấn đề thời hạn tập trung lưu chuyển đất đai ở nông thôn thật sự là một sự sơ sẩy. Trong chính sách cũng không đề ra một tiêu chuẩn rõ ràng.
Mười năm, đây không phải là một khoảng thời gian ngắn. Trong vòng mười năm sẽ phát sinh điều gì sẽ không ai có thể nói rõ được. Có thể rất nhiều nông hộ, đột nhiên xảy ra biến cố, xuất hiện việc ngoài ý muốn, cũng có thể sau khi nhìn thấy được lợi ích trong việc trồng trọt, các hộ đổi ý, không muốn nữa.
Thời gian mười năm quá dài, rất nhiều chuyện có thể phát sinh. Biến số trong chuyện này quá lớn. Nếu thật sự xảy ra chuyện, Tưởng Kim Quý hiểu rất rõ, mình không thể gánh vác được trách nhiệm này.
Trầm ngâm một chút, Tưởng Kim Quý ngẩng đầu nhìn Khâu Vi Mao nói:
- Khâu sư phụ, chuyện này, bây giờ mà nói, tôi thật sự không thể trả lời được anh. Chuyện này nhất định phải báo cáo với Chủ tịch Nhiếp. Nếu Chủ tịch đồng ý thì tôi đương nhiên là không có vấn đề gì.
Ở trước mặt Khâu Vi Mao, Tưởng Kim Quý cũng không ra vẻ Chủ tịch thành phố gì đó. Tưởng Kim Quý rất tự biết mình. Trước mắt người này, không thể dùng ánh mắt bình thường để đối đãi. Tuy rằng, trên thực tế, Khâu Vi Mao thật sự là một nông dân, một nông dân điển hình nhưng ông ta lại không phải một nông dân bình thường. Là một nhân tài nông nghiệp trong tỉnh, là Đại biểu Hội đồng nhân dân tỉnh, Khâu Vi Mao rất có tiếng nói. Bất cứ lúc nào Khâu Vi Mao cũng có thể trực tiếp nói chuyện với các lãnh đạo lớn trong Tỉnh. Anh không cần phải nghĩ cách ứng phó, là thật tâm hay là ứng phó, ông ta đều nhìn ra được.
Quả nhiên, Khâu Vi Mao nghe Tưởng Kim Quý nói cũng không chút tức giận, ngược lại gật đầu nói:
- Được. Nếu Chủ tịch Tưởng đã thẳng thắn như vậy, tôi tin Chủ tịch Tưởng, chờ tin tức của anh.
Tưởng Kim Quý gật gật đầu, cũng bổ sung:
- Khâu Vi Mao, dù là thành hay không, chuyện này vẫn hy vọng Khâu sự phụ giữ bí mật.
Khâu Vi Mao hơi sửng sốt, nhưng cũng lập tức hiểu ý của Tưởng Kim Quý. Đều không phải kẻ ngốc, lời của Tưởng Kim Quý, Khâu Vi Mao đương nhiên có thể hiểu, lập tức cười nói:
- Chủ tịch yên tâm, chuyện này nếu truyền ra ngoài tôi cũng không có lợi gì. Lão Khâu tôi là sao có thể tự làm khó mình được.
Sau khi trao đổi một hồi với Khâu Vi Mao, Tưởng Kim Quý tự mình đưa Khâu Vi Mao ra cửa. Con người kỳ lạ như vậy cũng thật sự đáng tôn trọng.
Trong phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang ở Ủy ban nhân dân tỉnh, Lý Cư Bằng đi từ ngoài cửa vào, báo cáo:
- Chủ tịch, có điện thoại của Chủ tịch Tưởng của thành phố Quả Nam.
Những lời này khiến cho Nhiếp Chấn Bang ngẩng đầu lên từ trong đống công việc ngổn ngang. Hiện giờ, công việc của mình cũng không thoải mái. Dự án lưu chuyển đất đai, trước kia thí điểm ở thành phố Quả Nam, chỉ cần ngày thường chỉ đạo một chút là đủ. Nhưng thực hiện trên toàn tỉnh cùng với phát triển dịch vụ, lại trở thành một côn tác quan trọng. Ngoài ra, ba trăm tỷ đầu tư vào xây dựng cơ sở cũng không phải là nói chơi, cũng phải có tiền mới được. Mà tất cả những điều đó, cũng không phải chỉ nói là có thể thực hiện được. Trong chuyện này, hầu hết các văn kiện đều cần mình xử lý.
Nghe thấy Tưởng Kim Quý gọi điện đến, điều đầu tiên Nhiếp Chấn Bang nghĩ đến chính là lưu chuyện đất đai có vấn đề khó giải quyết, gật gật đầu, nhận điện thoại từ tay Lý Cư Bằng, nói:
- Chủ tịch Kim Quý, tôi Nhiếp Chấn Bang đây!
Vừa nói xong, Tưởng Kim Quý lập tức kể lại một lần tình hình xảy ra hai tháng nay, lúc này mới tổng kết lại:
- Chủ tịch, ngài xem? Phía Khâu Vi Mao, phải trả lời cho ông ấy thế nào? Ngoài ra, ở phía huyện Kim Giang thì xử lý thế nào?
Nhiếp Chấn Bang lúc này cau mày lại, gần như là đã cố chịu đựng trong khi nghe Tưởng Kim Quý báo cáo. Chuyện ở thành phố Quả Nam khiến Nhiếp Chấn Bang có chút tức giận. Đám con ông cháu cha này giống như mèo ngửi thấy mùi cá, nơi nào cũng thấy bóng dáng của bọn họ.
Nếu như nói theo kiểu trước khi cải cách thì đây là đang đục khoét góc tường của chế độ xã hội chủ nghĩa. Nếu nói theo kiểu bây giờ thì là đang kiếm tiền của nhà nước. Loại chuyện như thế này, trên cả nước cũng không phải ít gặp. Bình thường đều xuất hiện ở một địa phương đặc trưng, không ngờ bây giờ đã chuyển đến đây. Đây là điển hình của việc thích tiền không cần mạng đây mà.
Nói ở góc độ khác, đây chính là đang khiêu khích với uy quyền của mình, với uy tín của Nhà nước, là coi trời bằng vung.
Trầm ngâm một chút, trong lòng Nhiếp Chấn Bang đã có quyết định, trầm giọng nói:
- Chủ tịch Kim Quý, ý của anh rất tốt. Nếu những người này gây chuyện ở huyện Kim Giang, vậy thì cho bọn họ gây chuyện. Lưu chuyển đất đai không phải là chuyện nhỏ. Lựa chọn một đơn vị thích hợp để làm thí điểm là điều cần thiết, tôi thấy có thể. Ngoài ra, trong chuyện của Khâu Vi Mao, tôi đã làm chủ rồi. Cho ông ấy kỳ hạn năm năm. Nếu trong quá trình có xảy ra chuyện gì tôi sẽ chịu trách nhiệm. Trong chuyện này, chỉ được phép thành công, không được thất bại, nhất định phải khiến cho những kẻ kiếm tiền từ nhà nước đó ngã một vố thật đau, đầu rơi máu chảy.
Sau khi có chỉ thị của Nhiếp Chấn Bang, Tưởng Kim Quý giống như là vừa nhận được Thượng Phương Bảo Kiếm của hoàng thượng. Trời có sập xuống thì cũng đã có Chủ tịch Nhiếp chống đỡ. Bỏ được mối băn khoăn này đi, Tưởng Kim Quý liền bắt đầu quyết đoán hành động. Việc đàm phán với Khâu Vi Mao cũng rất thuận lợi. Khâu Vi Mao nói là mười năm cũng chỉ là một điều kiện mà thôi. Cam đoan năm năm là đã đủ rồi. Khâu Vi Mao cũng có tự tin có được năm năm này, sẽ thu được hiệu quả rõ rệt.
Các anh em nông dân chắc là sẽ không có ý kiến gì.
Lúc này, Tưởng Kim Quý cũng thật sự nhìn thấy Khâu Vi Mao là một vị Đại vương lương thực ở huyện Nhân Chương. Nông dân cũng không có lo ngại về huyện Nhân Chương, Khâu Vi Mao chính là một thương hiệu, chuyện nợ phí nhận thầu, Khâu Vi Mao tuyệt đối sẽ không làm.
Cánh đồng năm 50 mẫu, hơn nữa trong tay Khâu Vi Mao vốn còn có gần 80 mẫu, toàn bộ diện tích cánh đồng, kéo dài qua tám xã, thị trấn của huyện Nhân Chương. Hơn nữa, tất cả đều là đất tốt, có thể nói, ngoài một số nhà trồng lúa nước thì toàn bộ huyện Nhân Chương cũng đã chính thức đứng dưới cái tên Khâu Vi Mao.
Khách sạn Ngân Thái, thành phố Quả Nam.
Đây là khách sạn tốt nhất ở thành phố Quả Nam. Lúc này, ở trong hộp đêm thuộc khách sạn Ngân Thái, đang diễn ra cảnh ca múa tưng bừng.
Trong một rạp lớn trong hộp đêm, mấy thanh niên, mỗi người đều có hai em gái xinh tươi, ăn mặc hở hang ngồi ở cạnh, thậm chí, bàn tay của các thanh niên còn đang sờ soạng bộ ngực của các em gái xinh đẹp đó.
Dưới ánh đèn hồng nhạt, có nhiều người đã đưa tay vào bên trong. Trong rạp, thỉnh thoảng vang lên những tiếng rên rỉ, không khí vô cùng mờ ám.
Lúc này, cửa rạp đột nhiên bị đẩy ra. Một người đàn ông mập mạp, chừng hai ba, hai tư tuổi từ bên ngoài xông vào.
Cảnh tượng này cũng khiến cho mấy người đàn ông ở trong rạp nhướng mày, bất mãn nói:
- Phàn mập, có ý gì đây? Không hiểu quy tắc hả?
Phàn mập lúc này có chút sợ hãi, hơi sửng sốt nhưng lập tức nói:
- Huy thiếu gia, có việc không hay rồi. Vừa rồi tôi nhận được tin tức từ chỗ cha tôi. Chủ tịch Tưởng chiều nay đã đại diện Ủy ban nhân dân thành phố đã ký hợp đồng với Khâu Vi Mao, Đại vương lương thực ở huyện Nhân Chương. Khâu Vi Mao đã nhận thầu 50 mẫu ruộng ở huyện Nhân Chương. Cha tôi còn nói, lúc này, huyện Kim Giang sẽ không tiến hành thí điểm nữa. Mấy triệu mà chúng ta ném vào coi như đã trôi theo dòng nước rồi.
Những lời này lập tức khiến cho một số người khác trong rạp đều kinh hãi. Không khí vốn đang náo nhiệt, mờ ám đột nhiên biến mất, không còn chút tăm hơi.
Tất cả mọi người đều giật mình. Bên cạnh, một thanh niên đeo kính, cũng lo lắng nói:
- Vương Huy, vậy phải làm sao bây giờ? Nếu chuyện ở huyện Kim Giang có vấn đề thì chúng ta sẽ không có tiền nữa. Số tiền đó của tôi là đi vay đó.
Vương Huy cũng chính là người cầm đầu, sắc mặt trầm xuống, tức giận nói:
- Được rồi. Vội cái gì chứ. Của cậu là đi vay thì của tôi không phải sao? Mẹ kiếp.
Lúc này, Vương Huy đã có chút hối hận. Sớm biết thế này, lúc trước cũng làm kinh doanh gì đó, có một ít tiền, cũng không đến nỗi là mỗi lần có dự án đều phải đi vay.
Nhưng hối hận cũng không có ích gì. Vương Huy nhìn Phàn mập. Lời nói của người này tuyệt đối có thể tin được. Cha của Phàn Mập là Phó Cục trưởng cục Nông nghiệp của thành phố Quả Nam, cũng là thành viên của Phòng Lưu chuyển đất đai. Thông tin này, tuyệt đối là sự thật.
Lập tức, Vương Huy đứng lên, trầm giọng nói:
- Chuyện cho tới bây giờ cũng không còn cách nào khác. Mọi người về nhà, tìm trợ giúp. Lần này, Tưởng Kim Quý dám chơi xấu chúng ta, chúng ta sẽ ép ông ta phải mở rộng việc lưu chuyển đất đai ra toàn thành phố. Cũng không thể chỉ là ở huyện Nhân Chương mà không làm ở huyện Kim Giang. Đến lúc đó còn có thể làm khó dễ chúng ta nữa hay không.
Vương Huy rất tự tin. Sáu người đang ngồi đây, ngoài Phàn mập ra, năm người khác đều là công tử của các ủy viên thường vụ. Có một cơn gió nhẹ này lướt qua, Vương Huy cũng không sợ.
Xem Tưởng Kim Quý có thể chịu được áp lực không?
Tại nhà của Bí thư Thành ủy Vương Quốc Phát, Vương Huy vừa đi vào cửa cung khiến cho Vương Quốc phát và vợ là Trần Nguyên Lỵ đều ngạc nhiên.
Trần Nguyên Lỵ lại đứng lên, vui vẻ nói:
- Tiểu Huy, sao hôm nay về sớm vậy?
Vừa dứt lời, Vương Quốc phát liền hừ lạnh một tiếng, nói:
- Con hư tại mẹ. Bà em bộ dạng của nó có ra cái thể thống gì không. Ngày nào cũng lêu lổng ở ngoài. Sớm muộn gì cũng có ngày gây phiền phức cho tôi.
Vương Quốc phát vừa dứt lời, Trần Nguyên Lỵ ở bên cạnh không đồng ý nói:
- Lão Vương, mắng con làm gì? Tiểu Huy có thể làm ra chuyện gì chứ. Nó chỉ là ham chơi thôi, sao có thể gây ra chuyện lớn gì được.
Lúc này, Vương Huy cũng cúi đầu nói:
- Cha, thật sự là xảy ra chuyện rồi. Lần này, việc lưu chuyển đất đai, con vốn dĩ muốn làm chút gì đó. Nhưng thật không ngờ lại bị Tưởng Kim Quý cản trở. Ba triệu đã mất trắng rồi. Cha, Tưởng Kim Quý này cũng thật quá kỵ quặc rồi. Cha phải giúp con, số tiền này đều là vay ngắn hạn của ngân hàng, nếu không trả thì con sẽ gặp rắc rối mất.
Lời này khiến cho sắc mặt Vương Quốc phát trầm xuống, tức giận nói:
- Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?
Sau khi Vương Huy kể rõ đầu đuôi sự việc, sắc mặt của Vương Quốc phát vàng trầm xuống. Lần này Vương Huy diễn quá thành công rồi, đã hoàn toàn biến mình thành một thanh niên tốt có chí lập nghiệp. Vương Quốc phát đương nhiên sẽ thiên vị con, bất mãn đối với Tưởng Kim Quý, không nể mặt sư cũng phải nể mặt phật, Tưởng Kim Quý cũng quá coi thường mình rồi. Chuyện này, hoàn toàn có thể bàn trước một tiếng, làm như vậy tránh khiến cho con mình lâm vào đường cùng.
Suy nghĩ một chút, Vương Quốc phát cũng đứng lên, hai tay chắp sau lưng, nói:
- Chuyện mình là thì tự đi mà xử lý. Tao mặc kệ mấy chuyện mục nát này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận