Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 961: Gánh nặng đường xa

Đập vào tầm mắt là một ngôi làng nhỏ nằm ẩn sâu ở khe núi, hơn mười ngôi nhà phân bố rải rác ở khe núi và trên giữa sườn núi, đường đất lầy lội lấp dưới tuyết trắng. Toàn bộ ngôi làng toàn mầu trắng, lúc này mới khoảng mười giờ sáng nhưng trên phần lớn những ngôi nhà trong làng đều cũng thấy khói bếp lượn lờ bay lên, thấy cảnh như vậy sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang lập tức trầm xuống.
Ngô Quảng Thuận sở Giao thông bên cạnh nhìn cảnh tượng này thì mỉm cười nói:
- Bí thư Lý, công tác của thành phố Ôn Xuân làm rất tốt, tuy rằng con đường này hơi mục nát nhưng kiểu này thì thấy cuộc sống của dân trong làng vẫn rất tốt, anh xem, đều đã bắt đầu chuẩn bị cơm trưa rồi.
Ngô Quảng Thuận vừa nói xong, lập tức Hà Chính Huy Giám đốc sở Điện lực thuỷ lợi bên cạnh cũng vụng trộm giật ông ta một cái.
Là Giám đốc sở Điện lực, thuỷ lợi nên Hà Chính Huy đến các địa phương vẫn tương đối nhiều, đối với cuộc sống phía dưới nhất là vùng xa xôi nghèo khó cũng có một chút hiểu biết.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng thản nhiên quay đầu lại, nhìn Ngô Quảng Thuận, nói:
- Giám đốc sở Ngô, xem ra anh rất ít xuống nông thôn.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang chỉ vào ngôi làng phía trước, trầm giọng nói:
- Sở dĩ lúc này có khói bếp vì trong mùa đông, tại đây dân chúng phải tiết kiệm lương thực, hơn nữa bây giờ lại là mùa nông nhàn, dân chúng một ngày chỉ ăn hai bữa cơm.
Lời của Nhiếp Chấn Bang tuy nói không lớn, nhưng cũng đủ cho tất cả nhân viên đi theo nghe được rõ ràng, cán bộ lãnh đạo của huyện Dược Độ và xã Giáp Sơn trên mặt đều lộ ra sự khiếp sợ, bí thư Nhiếp hiểu rất rõ nông thôn, cơ sở, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của bọn họ.
Nhìn vẻ mặt xấu hổ Ngô Quảng Thuận, Nhiếp Chấn Bang lạnh nhạt nói:
- Giám đốc sở Ngô bản thân chức vị cao vẫn phải nghĩ nhiều cho cơ sở, ăn ngon mặc đẹp vẫn phải nghĩ tới lúc vất vả.
Những lời này, không nhẹ không nặng, nhưng lại tỏ rõ ra một thái độ của Nhiếp Chấn Bang không hài lòng với Ngô Quảng Thuận, làm ông ta sợ hãi và xấu hổ vô cùng.
Nhiếp Chấn Bang cũng không đáp lời Ngô Quảng Thuận, nói với Lý Hữu Toàn và Hứa Hồng Chuyên bên cạnh:
- Đi, chúng ta đi tới nhà các nông dân xem một chút, không đi sâu vào cơ sở làm sao có thể hiểu được sự khó khăn dân chúng cơ sở.
Đoàn người đi vào trong làng, toàn bộ diện mạo ngôi làng nguyên vẹn bày ra trước mặt của Nhiếp Chấn Bang, đây cũng không giống như đi thị sát xây dựng nông thôn mới cái gì.
Nhà ở đều cùng một mầu sắc, hình dáng, những thứ như: đèn điện, điện thoại, ô tô, nhà lầu ở trong này không có, nhà nhà đều là tường đất hoặc là gạch, vì vật liệu xây dựng hạn chế nên phòng ở cũng không cao.
Toàn bộ ngôi làng có vẻ rất yên tĩnh, một đám người như vậy tiến vào ngoại trừ trong làng có mấy tiếng chó sủa thì cũng không có mấy người đi ra.
Bí thư Đảng ủy xã Giáp Sơn lúc này cũng từ trong một lối nhỏ khác trong làng đi tới, đến làng Liễu Sơn là chuyện trước đó mọi người trong thành phố Ôn Xuân và xã Giáp Sơn không nghĩ tới, bây giờ đi vào làng lâu như vậy rồi mà cán bộ của làng Liễu Sơn cũng không trông thấy bóng dáng, đây không phải làm xã Giáp Sơn mất mặt sao?
Nhiếp Chấn Bang lúc này rất cao hứng, đi tới cửa một hai gian nhà mái bằng trong làng đột nhiên cao giọng nói:
- Có ai không? Xin hỏi, có ở nhà không?
Tiếng nói vừa dứt, trong phòng có một người phụ nữ cả người dính đầy tro rơm rạ từ bên trong phòng đi ra, quần áo trên người rất phong phanh, áo len mầu đỏ có chỗ giặt đã phai trắng bệch, trong ánh mắt toát ra một tia sợ hãi, nhìn mọi người, giọng nói lắp bắp:
- Ông... các ông là...
Bên cạnh, lãnh đạo huyện Dược Độ đã đi tới dùng tiếng địa phương nói:
- Đây là bí thư Nhiếp của tỉnh Hồng Giang chúng ta đến thăm mọi người.
Nhiếp Chấn Bang tuy rằng không nói được tiếng Hồng Giang nhưng thiên phú ngôn ngữ làm cho Nhiếp Chấn Bang sau khi đến Hồng Giang nhận chức hiểu được ngôn ngữ địa phương rất nhanh, mặc dù không nói được nhưng vẫn nghe hiểu được.
Nhìn người phụ nữ có vẻ sợ hãi, Nhiếp Chấn Bang quay đầu nói:
- Không cần nghiêm túc như vậy, như thế sẽ dọa bọn họ.
Đang chuẩn bị nói chuyện thì trước mặt có vài người thở hổn hển chạy tới, Bí thư Đảng ủy xã Giáp Sơn giới thiệu với Nhiếp Chấn Bang:
- Bí thư Nhiếp, đây là đồng chí Liễu Phổ Sinh Bí thư chi bộ làng Liễu Sơn.
Bí thư chi bộ làng Liễu Sơn khoảng sáu mươi tuổi, nếu không phải nghe người ta giới thiệu thì ông ta đúng là một ông nông dân điển hình, trên người không có một chút khí thế cán bộ.
Nhiếp Chấn Bang gật gật đầu, mỉm cười đưa tay ra nói:
- Bí thư chi bộ Liễu, xin chào.
Liễu Phổ Sinh vốn không ngờ bí thư tỉnh ủy Nhiếp lại hòa nhã như thế, còn chủ động bắt tay mình, hơi sửng sốt, giật mình đưa tay ra, rất xúc động nói:
- Chào Nhiếp... bí thư Nhiếp.
Sau khi Bí thư chi bộ Liễu sắp xếp, người phụ nữ cuối cùng cũng hiểu là có chuyện gì, mở cửa nhà chính đón đoàn người vào.
Đương nhiên vì diện tích nhà có hạn, cùng bí thư Nhiếp vào trong ngồi ngoại trừ mấy lãnh đạo cơ quan trực thuộc tỉnh đi theo và mấy người lãnh đạo chủ yếu của thành phố Ôn Xuân ra, nhân vật số một của huyện Dược Độ và xã Giáp Sơn ngồi cùng bên cạnh, những người khác đương nhiên chỉ có thể ở bên ngoài chờ.
Rất nhanh, toàn bộ dân làng đều biết rằng trong làng có lãnh đạo lớn đến, bốn phía tụ tập không ít người, dưới sự trợ giúp của dân làng chậu than trong nhà chính đã được đốt lên rất nhanh.
Mọi người ngồi vây quanh bên cạnh đống lửa, bên cạnh của Nhiếp Chấn Bang là Bí thư chi bộ làng Liễu Sơn và ông chủ nhà này, người đàn ông chủ nhà quần áo cũng rất phong phanh, điều này làm cho Nhiếp Chấn Bang có chút lo lắng. Không thể nói là bọn họ không lạnh, ai cũng do cha mẹ sinh ra, ai cũng không phải là người ngu dốt, ai cũng biết ấm lạnh ấm no. Trong tiết trời rét lạnh như vậy, nếu có quần áo ấm ai chẳng biết mặc, điều này nói rõ điều kiện nhà này không cho phép họ có nhiều quần áo như vậy.
Điểm này làm cảm giác của Nhiếp Chấn Bang rất trầm tư, tuy rằng không đến mức người một nhà dùng chung một chiếc quần, nhưng tại tỉnh Hồng Giang do mình trông coi còn tồn tại gia đình nghèo khó như thế là do mình không làm tròn bổn phận, đây là toàn bộ cán bộ lãnh đạo Hồng Giang không làm tròn bổn phận.
Chỉ phiến diện theo đuổi tốc độ tăng trưởng kinh tế, theo đuổi GDP nhưng đồng thời cũng phải thật sự suy xét đến cuộc sống thực tế của người dân mới là căn bản.
Nhìn lão Bí thư chi bộ bên cạnh, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Lão Bí thư chi bộ, năm nay làng Liễu Sơn chúng ta thu hoạch như thế nào?
Những lời này vừa nói ra lập tức làm nhân vật số một của xã Giáp Sơn và huyện Dược Độ bên cạnh đều lo lắng, đây không phải là trước đó đã tập luyện và sắp xếp xong, tuy rằng lúc đi thông báo cho Liễu Phổ Sinh thì Bí thư Đảng ủy xã Giáp Sơn đã nhắc nhở vài câu, nhưng tính cách Liễu Phổ Sinh này ông ta hiểu, ông già này cũng không phải là loại dễ ăn.
Bây giờ bí thư Nhiếp hỏi câu này nếu chẳng may nói ra lời không nên nói thì đến lúc đó việc mình xuống đài không còn là chuyện nhỏ, lửa giận cấp trên thì một bí thư Đảng ủy xã nho nhỏ như ông ta chịu không nổi.
Nghe được câu hỏi của Nhiếp Chấn Bang, gương mặt ngăm đen Liễu Phổ Sinh nở một nụ cười:
- Bí thư Nhiếp, năm nay thu hoạch, cũng không tệ lắm, chính sách Đảng tốt, lại có hướng dẫn kỹ thuật tốt, lương thực đều thu hoạch lớn.
Nhưng, bí thư Nhiếp, chúng tôi trong khe núi này thật sự là rất vắng vẻ, xe vào không được, lương thực ra không được, nhà nhà, hàng năm đều là ăn cơm không, đây là vấn đề lớn nhất.
Nhiếp Chấn Bang lúc này không có quá nhiều động tác, gật đầu, mỉm cười nói:
- Lão Bí thư chi bộ, ngoại trừ chuyện này còn có gì khó khăn không? Tôi đến đây cũng là đến xem nhân dân chúng ta tình hình gặp thiên tai như thế nào, ngoài ra cũng rất hy vọng có thể nghe được tiếng nói thực sự của cơ sở, lão Bí thư chi bộ nói rất khá đấy.
Tiếng nói vừa dứt lão Bí thư chi bộ nét mặt có chút khó xử, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cắn răng một cái, vẫn mở miệng nói:
- Khó khăn không ít, chuyện học của trẻ con trong làng cũng là một vấn đề, làng Liễu Sơn chúng tôi dân số ít, trường học ngày trước bỏ đi rồi, bây giờ đi học phải đi hai ba mươi dặm đường cũng rất khó khăn cho bọn trẻ, ngoài ra điện cũng rất phiền phức, luôn bị mất điện, thêm nữa người trong làng đều không có học thức nên đi ra ngoài làm công cũng khó khăn, tôi hy vọng các lãnh đạo có thể cho nhiều chính sách hỗ trợ và nâng đỡ.
Những lời này rất chất phác nhưng cũng bóng gió nói ra rất nhiều tiêu cực, Nhiếp Chấn Bang trầm ngâm một chút, ngẩng đầu nhìn Lý Hữu Toàn nói:
- Đồng chí Hữu Toàn, về vấn đề giáo dục của làng Liễu Sơn Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố phải coi trọng nhiều, dù nghèo cũng không thể để giáo dục nghèo, dù khổ cũng không thể để trẻ em khổ, đây không phải là một câu nói suông, trong việc phân phối tài nguyên giáo dục cơ sở phải làm cho hợp lý, phân bố đều.
Nói xong, ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang nhìn phía Ngô Quảng Thuận và Hà Chính Huy bên cạnh:
- Giám đốc sở Ngô, Hà trưởng ban, các anh một người là nhân vật số một sở Giao thông, một người là nhân vật số một ban thuỷ lợi thuỷ điện, hôm nay, ngay ở chỗ này, ngay trước mặt Bí thư chi bộ Liễu, các anh đưa ra một phương án đi.
Nói xong thì Ngô Quảng Thuận cũng gật đầu nói:
- Bí thư Nhiếp, xin anh yên tâm, sau khi trở về tôi lập tức yêu cầu nhân viên công tác liên quan của vụ quy hoạch đường sở Giao thông nông thôn lại đây tiến hành khảo sát và đo đạc thực địa, cam đoan thời điểm này vào năm tới nhất định có thể thông xe thuận lợi.
Bên cạnh, Hà Chính Huy cũng mở miệng nói:
- Bí thư Nhiếp, nói đến cũng vừa khéo, Sở Thuỷ lợi Điện lực bên này đúng lúc có một kế hoạch cải tạo đường điện nông thôn, mục đích chính là nhằm vào mạng lưới điện nông thôn hiện nay không chịu nổi tải trọng, thường xuyên có vấn đề trục trặc, thành phố Ôn Xuân cũng là một trong những khu vực trọng điểm của công việc chúng tôi, tôi tin là qua Tết thì hiện tượng mất điện này sẽ hoàn toàn được cải thiện.
Từ trong lời nói hai người có thể nghe được là tuy mức độ cao thấp cũng có thể nói là thấy bóng dáng hiện ra.
Nơi này là bởi vì mình đến, vì mình chú ý cho nên các phương diện cũng bắt đầu đổ về, nhưng những nơi khác thì sao? Tâm trạng của Nhiếp Chấn Bang có chút lo lắng, con đường Hồng Giang của mình giờ mới bắt đầu, vẫn còn gánh nặng đường xa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận