Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 799: Chủ tịch tỉnh nổi giận.

Buồn cười, đến đồn cảnh sát thì mặt mũi của Chủ tịch tỉnh như mình còn để vào đâu nữa. Hơn nữa, trong toàn bộ quá trình, Nhiếp Chấn Bang từ đầu đến cuối vẫn tương đối kiềm chế, không có bất kỳ điều gì là vi phạ. Muốn nói là chống người thi hành công vụ thì tuyệt đối không có. Bản lĩnh đổi trắng thay đen của những người này, coi như Nhiếp Chấn Bang đã được mở rộng tầm mắt.
Hơn nữa, Nhiếp Chấn Bang hiểu rất rõ, nếu thật sự là đi vào đồn cảnh sát thì với bản lĩnh của những người này, trắn thành đen, đen thành trắng, đến lúc đó mình đến cá còn chưa được ăn mà đã bị hóc xương rồi.
- Không đi? Anh cần phải biết, không phải anh có thể quyết định được. Chống người thì hành công vụ, gan của anh cũng không nhỏ đâu. Dám cản trở nhân viên nhà nước làm việc, coi thường luật pháp quốc gia. Loại người như anh, nhất định không phải là loại tốt lành gì.
Đội trưởng Hồ ở bên cạnh, châm biếm nói.
Những lời này vô cùng ngang ngược. Cái gọi là chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng chính là như thế. Có người của mình ở bên cạnh, Đội trưởng Hồ tỏ ra rất dũng khí.
Vừa dứt lời, viên cảnh sát ở bên cạnh lập tức chạy đến, nhìn Nhiếp Chấn Bang, giọng nói hết sức kiên định, mang theo một tia hàm ý ép buộc:
- Mời anh đi theo chúng tôi!
Trong giọng nói có một thái độ rất chắc chắn rằng nếu như anh không hợp tác thì nhất định sẽ sử dụng biện pháp cưỡng chế.
Lúc này, ngay khi đám dân cảnh đang muốn bắt Nhiếp Chấn Bang lại thì đột nhiên trong đám người ở bên cạnh, đột nhiên có một giọng nói vang lên:
- Đồng chí cảnh sát, chúng tôi có thể làm chứng, ông chủ này không hề dùng bạo lực chống đối người thi hành công vụ gì cả, ông ấy cũng không hề động thủ.
Tiếng nói vừa dứt, người bên cạnh lập tức nói theo:
- Đúng, không hề phạm pháp, các ông có tư cách gì mà bắt người?
- Đúng, những kẻ này mới là đáng hận. Có thể đối xử độc ác như vậy với một bà già, các người mù rồi sao? Muốn bắt thì phải bắt những kẻ đó.
Lúc này, không ít những người xung quanh đều đã bị hành vi độc ác của đám người Đội trưởng Hồ chọc giận. Người ở đây, ngoài là bạn hàng ở xung quanh, không ít người là khách đến ăn khuya. Ở đây có cả người bản địa lẫn những du khách từ ngoài tới.
Mấy người bán hàng rong có lẽ không dám đắc tội với những người này, nhưng khách nơi khác đến thì không kiêng kị như vậy. Hành động này đã khiến cho nhiều người nổi giận.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng cảm thấy vui mừng, cũng có chút cảm động. Vẫn còn có dân tâm mà! Thế giới này cuối cùng thì tà vẫn không thể thắng chính.
Nếu mọi người xung quanh đều tỏ thái độ bàng quang như chuyện không liên quan dến mình, đều tỏ thái độ như mất cảm giác thì thật sự xã hội này, quốc gia này không còn hy vọng gì nữa.
Nhưng hiện giờ, sau khi những người này lên tiếng, Nhiếp Chấn Bang vô cùng vui mừng. Nhưng điều này cũng khiến cho mấy người Đội trưởng Hồ vô cùng bất mãn. Ngày thường, những người dân bình thường này nhìn thấy mình không phải là đều sợ mình như chuột nhìn thấy mèo sao? Nhưng lúc này thì khác, đám điêu dân này lại dám ngang nhiên chống đối với chính phủ.
Dừng lại một chút, một viên cảnh sát trẻ hơn nhướng mày, trừng mắt nhìn mọi người, nói:
- Ồn ào cái gì? Chúng tôi chấp pháp, cần phải các người dạy sao? Tất cả im miệng lại cho tôi, muốn ồn ào đúng không? Các người muốn tụ tập gây rối, chống đối chính phủ phải không?
Tội danh này, nói lớn thì không lớn, nhưng nói nhỏ thì cũng không phải là nhỏ. Người nói ra những lời này đã đủ để chứng minh người đó là kẻ bất lương.
Nhiếp Chấn Bang nhướn mày, trầm giọng nói:
- Buồn cười, các người có tư cách gì mà đại biểu cho Đảng và Chính phủ. Các người khoác bộ quần áo này, tôi thấy chính là một nỗi xấu hổ và sỉ nhục cho quốc gia.
Nghe được câu này, những người bên cạnh lập tức vỗ tay rầm rầm. Mọi người có một loại tâm lý rất phức tạp. Đối với người bình thường mà nói, gặp chuyện này không nhất định sẽ dám đứng ra bênh vực lẽ phải. Nhưng điều này cũng không gây trở ngại mọi người khao khát có anh hùng xuất hiện, cũng với tâm lý tôn thờ.
Lời của Nhiếp Chấn Bang cũng chính là lời muốn nói ở trong lòng mọi người nên vừa nói ra đã dành được sự ủng hộ rất lớn của mọi người.
Vừa mới dứt lời, đã lập tức vang lên tiếng vô tay đinh tai nhức óc. Những âm thành này đối với Đội trưởng Hồ và mấy nhân viên cảnh sát này là vô cùng khó nghe. Người xung quanh tập trung lại càng đông, cũng càng nhiều âm thanh công khai lên án hơn.
Điều khiến cho người ta rất không ngờ đó là đột nhiên một gã cảnh sát ở trong đó móc một khẩu súng đeo trên người ra. “Đoàng” một tiếng súng nổ giống như tiếng sấm vang lên giữa trời khiến cho mọi người lập tức yên tĩnh trở lại.
Ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng đã trở nên nghiêm túc. Đây là cảnh sát sao? Mặc dù chỉ là bắn chỉ thiên để cảnh báo nhưng đó cũng là chuyện tuyệt đối không nên xảy ra. Đây là vấn đề nguyên tắc.
Tùy tiện nổ súng ở trước công chúng, chứng tỏ đạo đức người này không tốt, và hành vi thiếu chuyên nghiệp này chứng tỏ thường ngày đã vô cùng vô sỉ.
- Cậu dám nổ súng?
Nhiếp Chấn Bang tức giận nhìn viên cảnh sát trẻ:
- Cậu không đủ tư cách để nổ súng trong trường hợp này. Loại người như cậu không xứng đứng trong hàng ngũ của cảnh sát tỉnh Ba Thục, có cậu là nỗi nhục và xấu hổ của cảnh sát Ba Thục.
Vừa dứt lời thì có tiếng còi xe cảnh sát truyền đến. Ở phía trước, bốn năm chiếc xe Audi đi tới. Sau mấy chiếc xe này là bốn chiếc xe cảnh sát. Sau cùng là hai chiếc xe cảnh sát cỡ lớn. Đội ngũ lớn như vậy vừa xuất hiện, đám cảnh sát bỗng tỏ ra vui mừng, nhìn Nhiếp Chấn Bang, trầm giọng nói:
- Người của chúng tôi đến rồi, tôi muốn nhìn xem anh còn có bản lãnh gì nữa.
Đoàn người tránh sang hai bên cho xe cảnh sát vào. Lúc này, đoàn xe đã dừng ở ven đường, đứng đầu tiên là chiếc xe mang biển số Ba Thục A-00001, Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, Bí thư Thành ủy Thiên Phủ Thang Bính Quyền từ trên xe bước xuống.
Giờ phút này, vẻ mặt Thang Bính Quyền hết sức nghiêm túc và nghiêm trọng. Chủ tịch tỉnh gặp phiền phức ở trên đường phố thành phố Thiên Phủ, Thang Bính Quyền không thể tưởng tượng được ai mà lại to gan như thế.
Trước khi lên đường, Thang Bính Quyền đã mắng cho lãnh đạo Quận ủy và Ủy ban nhân dân khu Thục Giang một trận. Bên cạnh, Phó Chủ tịch tỉnh kiêm Giám đốc Sở Công an Hoàng Tiếng cùng với ủy viên thường vụ Tỉnh ủy Chủ nhiệm Ủy ban chính trị Pháp luật Hầu Văn Khôi cũng xuống xe.
Liếc mắt nhìn nhau một cái, họ đều nhìn thấy sự ngưng trọng và lo lắng trong ánh mắt đối phương.
Lúc này, ở trong đám đông, viên cảnh sát trung niên đứng đầu đã chạy ra chào đón, mỉm cười nói:
- Đồng chí, mọi người là từ đơn vị nào tới giúp vậy? Đồng chí, anh xem, chính là người này đã kích động mọi người gây rối, khiến cho dân tình xúc động. Hiện giờ chúng tôi đang nghi ngờ người này đến là có mục đích.
Vừa mới dứt lời thì Hầu Văn Khôi, Thang Bính Quyền và Hoàng Tiến đã đi tới. Vừa nghe thấy câu này, Hầu Văn Khôi liền trầm giọng nói:
- Anh là ai? Dựa vào cái gì mà nói như vậy?
Bên cạnh, Hoàng Tiến cũng đã nhìn ra một chút đầu mối, trầm giọng nói:
- Lập tức lấy lại súng và quân hàm, huy hiệu cảnh sát của những người này, bắt hết lại cho tôi, coi trời bằng vung rồi. Thân là người thực hiện pháp luật vậy mà bao nhiêu năm qua đã tốn công vô ích sao? Dám vẽ đường cho hươu chạy, cấu kết với nhau làm việc xấu.
Những lời vừa nói ra lập tức khiến cho mọi người trợn tròn mắt. Những người này tuy rằng thân phận không cao, nhưng cũng là người trong hệ thống, đối với Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật, Giám đốc Sở Hoàng Tiếng thì vẫn rất quen thuộc. Lúc này, cả hai vị lãnh đạo đều đã có mặt, chuyện này đã rất rõ ràng.
Hai chân đứng nghiêm, mấy người đều cao giọng nói:
- Chào các thủ trưởng!
Thang Bính Quyền lúc này cũng đã đi tới, thần thái nghiêm túc, trầm giọng nói:
- Các anh là ở đồn nào, những nhân viên quản lý đô thi đó là ở phân cục nào?
Bên này, Hầu Văn Khôi và Hoàng Tiến cũng đi tới Nhiếp Chấn Bang, cao giọng nói:
- Chủ tịch tỉnh, ngài không sao chứ?
Cảnh tượng như hài kịch này, lúc này lại khiến cho người ta ngây người. Mọi người đứng xem cũng bàng hoàng. Người trẻ tuổi trước mắt mình lúc này không ngờ lại là Chủ tịch tỉnh?
Trong đám người, có một số người quan tâm đến tình hình chính trị, sau một hồi quan sát cẩn thận, cũng hoan hô lên:
- Đúng rồi, tôi nhìn ta rồi. Đây là Chủ tịch Nhiếp. Chủ tịch Nhiếp vạn tuế, nghiêm trị đám du côn ác bá.
Nhiếp Chấn Bang lúc này đi lên trước một bước, đỡ bà Phùng lên, vô cùng thành khẩn nói:
- Bác gái, chuyện này là do chúng cháu không làm tròn bổn phận, là do chế độ phúc lợi xã hội của chúng ta không kiện toàn. Tại đây, thay mặt cho Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh, đại diện cho Thành ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh chân thành xin lỗi bác. Bác yên tâm, con của bác, cháu sẽ lập tức nói với thành phố Thiên Phủ nghĩ cách. Trường hợp của bác, chắc là hợp với tiêu chuẩn trợ cấp dành cho người nghèo và người tàn tật. Bác yên tâm, sau này dù bác có trăm tuổi thì con của bác cũng sẽ được nhà nước chăm lo. Từ giờ về sau, bác cứ yên tâm buôn bán, nếu có ai lại đến thu phí vệ sinh thì bác nói cho cháu biết, cháu sẽ đến xử lý.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang đứng lên, nhìn mọi người xung quanh. Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Phó Chủ tịch tỉnh Hoàng, tố chất của cảnh sát tỉnh thật là cao nhỉ. Bí thư Thang, chính sách của thành phố Thiên Phủ thật là tốt đấy nhưng không có hiệu quả giám sát lâu dài. Đối với chuyện như thế này, Bí thư Thang sau này nhất định phải đề phòng cẩn thận. Nhất định phải xử lý nghiêm những người ngang nhiên lấy danh nghĩa nhà nước thu phí vệ sinh này.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng không cần nể mặt Thang Bính Quyền và Hoàng Tiến gì nữa, nói thẳng ra ý kiến xử lý của mình.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang nhìn mọi người đứng quanh Đội trưởng Hồ, nói:
- Đối với những loại người như thế này, tôi đề nghị lập tức khai trừ tất cả, phải thu hồi lại hết những phí dụng đã thu trái phép. Sau này phải nghiêm khắc ngăn chặn chuyện này phát sinh lần nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận