Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 708: Vị trí công tác mới.

Trên máy bay, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Thạch Kiến Đông nói:
- Chấn Bang à, lần này liên quan đến cương vị công tác của cậu, mấy vị đại lão trung ương đều tranh luận vô cùng. Thậm chí trong cuộc họp thường ủy, mấy đồng chí của hạt nhân cửu đỉnh tranh luận rất quyết liệt. Cuối cùng tổng bí thư Thẩm ra sức gạt bỏ lời khuyên can của mọi người, cùng với sự ủng hộ của đồng chí Kiều Dịch Nhân và Mộc Định Kiên, cùng nhạc phụ của cậu, cuối cùng mới quyết định được. Vì sắp xếp vị trí cho một cán bộ cấp tỉnh, mà bên trên phải tranh luận như vậy, cậu coi như là khơi dòng rồi.
Tháng ba, trong đại hội Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc, trung ương đã lựa chọn được hạt nhân cửu đỉnh cho nhiệm kỳ mới, lần này quả giống với lịch sử đã ghi chép, Kiều Dịch Nhân và Mộc Định Kiên đều thuận lợi bước vào hạt nhân cửu đỉnh, đồng thời Nhiếp Quốc Uy chính thức ghi danh phó thủ tướng, bước vào Bộ Chính trị.
Mặt khác ở tỉnh Dự Châu, dưới sự tiến cử của Mộc Định Kiên, Lý Thái Thạch thuận lợi tiếp quản chức vụ của Mộc Định Kiên, trở thành chủ tịch tỉnh Dự Châu.
Một tháng học tập, quan hệ giữa mười hai học viên, mặc dù không phải nói là thân nhưng chí ít cũng là tình cảm của bạn học.
Người trong nước từ xưa đến nay đều coi trọng những mối quan hệ kiểu này, đồng hương, đồng môn, đồng niên, bây giờ không còn kiểu bạn đồng niên nữa mà lại xuất hiện một tầng quan hệ mới đó là bạn cùng quân ngũ.
Sau khi kết thúc khóa huấn luyện ở trường đảng, những người khác đều trở về nguyên quán, nhưng lần này sau khi kết thúc công việc ở phòng Tam công,
Phòng Tam công chính thức cố định, sau khi trở thành văn phòng bình thường hóa của trung ương, dưới sự sắp xếp của Nhiếp Chấn Bang thì nảy sinh sự khác biệt vô cùng to lớn.
Có đồng chí kiến nghị Nhiếp Chấn Bang tiếp tục đảm nhiệm chức chủ nhiệm phòng Tam công, nhưng Kiều Dịch Nhân lại cảm thấy năng lực của Nhiếp Chấn Bang đặt ở địa phương lại càng thích hợp. Như vậy việc an bài cho Nhiếp Chấn Bang đã trở thành tiêu điểm tranh luận ở bên trên.
Cuối cùng, tổng bí thư Thẩm ra sức gạt bỏ lời khuyên can của mọi người, quyết định chính thức chức vụ của Nhiếp Chấn Bang, điều nhiệm đến tỉnh Ba Thục.
Máy bay sau khi tiến vào thành phố Thiên Phủ tỉnh Ba Thục, bắt đầu dần dần hạ độ cao, trong lòng Nhiếp Chấn Bang vẫn đang suy nghĩ về cục diện của tỉnh Ba Thục.
Ba Thục được biết đến với sự phong phú dồi dào tài nguyên thiên nhiên, với những viên minh châu sáng rực của bồn địa Xuyên Trung. Kim tỉnh chiếm diện tích lớn cai quản một thành phố phó địa cấp, mười bảy thành phố địa cấp, tài nguyên du lịch phong phú ba khu tự trị của tỉnh Ba Thục, tài nguyên khoáng sản phong phú, trong tỉnh có không ít ngành công nghiệp nặng, đồng thời do sự phát triển kinh tế không cân bằng trong tỉnh, nên không ít khu vực đều vô cùng nghèo khó. Tỉnh Ba Thục nổi tiếng trong nước về cung cấp nguồn lao động.
Như vậy một tỉnh lớn có rất nhiều thành phố trực thuộc, kinh tế, giao thông phát triển không cân bằng, sự phân bố công nghiệp không cân bằng trong toàn tỉnh cũng so tài cao thấp năng lực điều hành của Nhiếp Chấn Bang, với Nhiếp Chấn Bang mà nói đây là thách thức vô cùng lớn
Đương nhiên ưu thế không phải không có, tỉnh Ba Thục nằm trong phạm vi thế lực từ trước giờ của nhà họ Nhiếp, lần này bản thân được điều đến tỉnh Ba Thục, cha vừa mới tạm dời cương vị công tác chưa đến nửa năm, có thể nói cha để lại một số quan hệ, là ưu thế và cơ sở để thiết lập mọi thứ.
Nhưng nói là phạm vi thế lực truyền thống đó chỉ là một khái niệm không rõ ràng, trên thực tế, các cán bộ theo bè cánh có vài người, không để mình phải hăng hái tranh đấu một mình đâu. Ở Trong nước khi tổng Bí thư Thẩm nhậm chức mới, thậm chí bắt đầu từ thời của tổng bí thư Viên, đã không còn cái kiểu gia tộc nào dám khẳng định tỉnh nào nằm trong phạm vi thế lực của mình nữa rồi.
So với tỉnh Giang Bắc đều cho rằng đó là địa bàn truyền thống của nhà ông Lý, Bí thư Tỉnh ủy Thẩm Ngôn Thạc cũng là người của Lý gia, nhưng kết quả thế nào, Lý Quốc Hoa không phải là đổ ở đây sao
Hơn nữa, bí thư Tỉnh ủy tỉnh Ba Thục Tăng Thái Bình không phải là nhân vật bình thường, quan trọng hơn bạn học cũ của hắn là Tỉnh ủy ủy viên thường vụ Phó Chủ tịch tỉnh Tôn Gia Lạc. Nhưng từ lâu đã coi cái vị trí này là vật trong túi rồi, lần này nhanh chân đến trước thì có thể lấy được thứ mình mong muốn, Tôn Gia Lạc sẽ nghĩ thế nào, là những vấn đề cần được suy nghĩ kỹ càng tỉ mỉ.
Nghĩ tới đây Nhiếp Chấn Bang thốt lên:
- Ôi
Thấy vậy, Thạch Kiến Đông quay đầu lại, nhìn bộ dạng của Nhiếp Chấn Bang, Thạch Kiến Đông nói đùa:
- Chấn Bang than thở gì vậy, tôi nhớ rằng đây đâu phải là tính cách của cậu.
Những lời của Kiến Đông khiến Nhiếp Chấn Bang cười gượng gạo liền nói:
- Trưởng ban Kiến Đông, tôi không phải là buồn nản, chỉ là đang nghĩ đến cục diện hiện nay của tỉnh Ba Thục có chút phiền lòng.
Câu nói này khiến Thạch Kiến Đông ha hả cười nói:
- Cậu thấy tâm trạng này mà tốt à, chưa tới tỉnh Ba Thục mà đã nghĩ như vậy rồi.
Dừng một lát, Thạch Kiến Đông nghiêm nghị nói:
- Chấn Bang à, tình hình của tỉnh Ba Thục không chỉ có cậu là rõ, tổng bí thư Thẩm cũng rõ, từ bên ngoài có thể thấy, tỉnh Ba Thục là mảnh đất hài hòa. Nhưng bộ máy Tỉnh ủy vốn không được hòa hợp cho lắm, đồng chí Thái Bình đã cùng công tác với tôi ở tỉnh Giang Bắc, tôi vô cùng hiểu anh ta, đích thực là người rất mạnh mẽ, về phương diện đối nhân xử thế có chút nhược điểm, có chút bảo thủ. Nhưng nói một cách tổng thể, anh ấy là người dễ tiếp xúc. Lần này cân nhắc việc cho cậu và đồng chí Thái Bình làm việc với nhau sẽ là một thách thức với năng lực công tác của cậu. Thân làm phó bí thư, nếu điều chỉnh tốt sự phân công và đoàn kết, điều chỉnh tốt công tác bộ máy chính phủ, điều chỉnh tốt sự mất cân bằng nền kinh tế tỉnh Ba Thục, mỗi một vấn đề đối với cậu là một khảo nghiệm đó.
Thạch Kiến Đông bổ sung một câu nữa:
- Lần này Phó thủ tướng Nhiếp vừa rời khỏi thì cậu tiếp quản ngay, ở TQ, cha con thay nhau lần lượt nhận chức chủ tịch tỉnh, chuyện này chưa từng có, lúc này đây cậu là người khơi dòng rồi.
Chuyện cha và con luân phiên nhau đảm nhiệm chức chủ tịch tỉnh ở một nơi không có gì là ngạc nhiên, loại chuyện này trong nước cũng đã xảy ra, nhưng đều là, mười mấy năm trước cha đảm nhiệm chức chủ tịch, mười mấy năm sau con trai mới đảm nhiệm chức chủ tịch tỉnh.
Chuyện của cha con Nhiếp Chấn Bang nhận chức giống nhau kiểu này là lần đầu tiên. Thông thường mà nói, chênh lệch tuổi tác của cha và con ít nhất là hai mươi tuổi. Cho dù cha sáu mươi tuổi nhận chức chủ tịch, làm xong một nhiệm kỳ con trai mới bốn mươi nhăm tuổi. Ở trong nước bốn mươi nhăm tuổi cấp thứ trưởng là điều rất hiếm, huống hồ là cấp bộ trưởng. Chỉ có thể nói, Chấn Bang ba mươi sáu tuổi đạt được cấp bộ trưởng là chuyện nghìn năm mới gặp một lần
Khi máy bay dần dần hạ xuống, vừa đáp xuống đường băng, có âm thanh phát ra vô cùng lớn, sau khi dần dần giảm tốc độ máy bay chầm chậm dừng lại ở sân bay quốc tế Thiên Phủ.
Lúc này khoang máy bay mở ra, Thạch Kiến Đông dẫn trước bước ra, tiếp sau là Nhiếp Chấn Bang, sau đó là đoàn nhân viên của Kiến Đông, Chấn bang, thư ký Lý Cư Bằng, cùng với thư ký kiêm cảnh vệ mà trung ương trang bị cho.
Tại sân bay quốc tế Thiên Phủ, bí thư Tỉnh ủy tỉnh Ba Thục Tăng Thái Bình, Phó bí thư Dương Hỉ Hoa dẫn đầu lãnh đạo Tỉnh ủy cùng bộ máy Tỉnh ủy Ủy ban nhân dân toàn bộ đều đến trình diện.
Thạch Kiến Đông bước xuống bậc thang cuối cùng đã có Tăng Thái Bình chạy ra đón chào, đưa hai tay ra bắt vô cùng nhiệt tình:
- Hoan nghênh Trưởng ban Kiến Đông.
Trưởng ban Thạch Kiến Đông cười nói:
- Đồng chí Thái Bình, nhiều năm không gặp, anh vẫn phong thái như trước, lần này khả năng tôi mang những lời tốt đẹp đến tỉnh Ba Thục đây. Chủ tịch Nhiếp vừa rời khỏi tỉnh Ba Thục chưa tới nửa năm, bây giờ đồng chí Chấn Bang lại đến đây, con nối nghiệp cha. Đây là một giai thoại trong quan trường Trung Hoa đó.
Nói xong Kiến Đông quay lại nói với Chấn Bang:
- Chấn Bang, xin giới thiệu với đồng chí, đây là đồng chí Tăng Thái Bình Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Ba Thục.
Nhiếp Chấn Bang cũng chạy lại chào hỏi, sự ưu phiền trên mặt hắn đã không còn, đổi lại sự tự tin, thong dong, bình tĩnh, mỉm cười nói:
- Xin chào Bí thư Tăng.
Tăng Thái Bình lúc này tỏ ra vô cùng vui mừng, cười nói:
- Đồng chí Chấn Bang, trước đây khi chủ tịch còn ở tỉnh Ba Thục tôi thường được nghe nhắc tới anh, lần gặp mặt này quả nhiên là trò giỏi hơn thầy rồi.
Câu nói này thể hiện sự tự hào của Tăng Thái Bình. Với việc Nhiếp Quốc Uy bước vào vị trí quốc gia cấp phó, trong lòng Tăng Thái Bình không thích chút nào, thân là trưởng ban, đều không được vào vị trí quốc gia cấp phó, anh là phó bí thư đã nhanh chân đến trước rồi, điều này khiến hắn chấp nhận sao được.
Thế nên trong câu nói này lộ ra ý tứ bên trong đó, trong câu chữ đều thể hiện sự ngang hàng với Nhiếp Quốc Uy, để Nhiếp Chấn Bang đứng ở vị trí hậu bối đời sau, nhưng Tăng Thái Bình không để ý tới một điểm, bây giờ Nhiếp Chấn Bang đã là cấp bộ trưởng, theo công mà nói là cùng cấp, chẳng qua là sự phân công và chức vụ xếp hạng trong đảng không giống nhau mà thôi.
Tiếp đó Thạch Kiến Đông và Nhiếp Chấn Bang cùng các lãnh đạo bắt tay nhau. Khi Nhiếp Chấn Bang và Tôn Gia Lạc bắt tay nhau, có cảm giác Tôn Gia lạc không tự nhiên lắm, đều là học viên của lớp học ngắn hạn, Nhiếp Chấn Bang thì thăng chức, còn y thì vẫn dẫm chân tại chỗ, hơn nữa Chấn Bang lại là cấp trên của hắn. Đương nhiên cách nghĩ của Tôn Gia Lạc sẽ như vậy.
Lúc này Tăng Thái Bình cười nói:
- Trưởng ban Kiến Đông, tôi thấy chúng ta đến Tỉnh ủy trước đi. Ở đây lâu như vậy ảnh hưởng đến công việc ở sân bay.
Có thể thấy tính cách của Tăng Thái Bình gọn gàng dứt khoát thảo nào năm trước Lý Quốc Binh kiểm tra ở tỉnh Ba Thục bị Tăng Thái Bình khiển trách phải trở về.
Thạch Kiến Đông không để ý, tính cách của Tăng Thái Bình rất rõ ràng liền gật đầu nói:
- Đồng chí Thái Bình, tôi thấy chúng ta đi trước đi
Mọi người lên xe, phía trước có xe số 1 của Sở Công an dẫn đường, từ sân bay cho đến thành phố Thiên Phủ, các tuyến đường đều bố trí công an tiến hành quản chế giao thông tạm thời.
Đoàn xe trên đường đi thông suốt không bị ngăn trở, đến đại viện chính phủ Tỉnh ủy tỉnh Ba Thục và dừng tại đó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận