Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 931: Văn Bảo Quý thăm dò

- Văn Bảo Quý?
Nhiếp Chấn Bang vừa nghe đến tên này thì nhíu lông mày lại, không tự chủ được nhắc lại một lần, đủ để chứng minh lúc này trong lòng Nhiếp Chấn Bang đang chấn động, cái tên này từ trước khi mình đến Hồng Giang đã được nghe Lương Viễn và Phương Lê nói qua.
Đây chính là một nhân vật huyền thoại trong tỉnh Hồng Giang, thử nghĩ một chút, có thể đối đầu và cạnh tranh với một người có quan hệ “Cơ sở cách mạng” như Liễu Dũng thì Văn Bảo Quý có thể là nhân vật đơn giản sao? Trương Thiên Việt lúc trước phát bệnh có khả năng rất lớn liên quan đến sự bất hòa giữa Văn Bảo Quý và Hạ Ngọc Sanh.
Trong mấy ngày mình nhậm chức cũng chưa từng thấy Văn Bảo Quý tôn trọng hoặc dè dặt thế nào, sao hôm nay lại chủ động đến đây.
Cần phải nói là ở trong toàn bộ tòa nhà tỉnh ủy bảy tầng này người thực sự làm việc không nhiều, văn phòng Ủy ban Kỷ luật tỉnh ở lầu bốn, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh Cung Chính ở làm việc ở tầng bốn, Hứa Hồng Chuyên ở tầng ba, ngoài ra, tầng năm là ban Tuyên giáo, tầng sáu là ban Tổ chức, trên tầng bẩy này tuy nói là sắp xếp văn phòng của hai Phó bí thư tỉnh ủy và một văn phòng Trưởng ban chính trị pháp luật, bên ngoài cũng treo tấm biển Ban chính trị pháp luật, nhưng Trần Nhạc về cơ bản đều làm việc ở bên sở Công an tỉnh, Hạ Ngọc Sanh thì ở bên Ủy ban nhân dân tỉnh, trên thực tế văn phòng hai người bọn họ đều để không ở đấy, ở tầng bẩy người chủ yếu làm việc chỉ là Nhiếp Chấn Bang và Văn Bảo Quý.
Hơi trầm ngâm, Nhiếp Chấn Bang liền gật đầu nói:
- Tiểu Hồng, mau mời bí thư Bảo Quý vào.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang vẫn đứng lên, bởi vì, Nhiếp Chấn Bang vẫn cảm giác được có một chút không thỏa đáng, nếu Văn Bảo Quý đến đây mình thật sự phải tỏ ra một thái độ, để xem Văn Bảo Quý là có ý gì
- Chờ một chút, hay là để tôi tự đi ra.
Mở cửa phòng, Văn Bảo Quý đã đứng lên, nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang tự mình ra đón trên mặt của Văn Bảo Quý chợt lóe lên rồi tắt luôn một sự kinh ngạc, lập tức cười nói:
- Bí thư Nhiếp, việc này sao dám nhận
Giọng điệu của Văn Bảo Quý có vẻ rất khiêm tốn, ngôi vị tỏ ra rất rõ ràng, hoàn toàn đặt mình ở vị trí cấp dưới.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cười mang một chút kiêu ngạo, khẽ gật đầu, nói:
- Bí thư Bảo Quý là khách ít đến, việc này nếu ở thời cổ đại thì phải mở rộng cửa lớn của phủ đệ để đón khách đấy, bí thư Bảo Quý mời vào trong ngồi.
Ở chỗ bàn tiếp khách Nhiếp Chấn Bang rất tự nhiên, bày tỏ thành ý với Văn Bảo Quý xong lập tức ngồi xuống, lúc này Hồng Phong cũng rót cho Văn Bảo Quý một ly trà xanh.
Văn Bảo Quý rất thể hiện, bưng chén trà ngửi rồi khen nói:
- Trà của bí thư Nhiếp quả nhiên không giống bình thường, Sư Phong Long Tỉnh này là trà thượng hạng.
Nhiếp Chấn Bang cười lạnh trong lòng, Văn Bảo Quý đến nhà, chắc chắn không phải vì đến để uống một chén trà này, Sư Phong Long Tỉnh tuy rằng rất quý, nhưng dựa vào địa vị thân phận của Văn Bảo Quý muốn có một ít cũng không phải là việc khó. Tuy nhiên, nếu Văn Bảo Quý không nói rõ mà thích lòng vòng thì Nhiếp Chấn Bang cũng không nói thẳng, cười nói:
- Bí thư Bảo Quý là cao thủ thưởng thức trà “Liếc đốm trên mình con Báo là hiểu rõ khuôn mặt” có thể thấy được trình độ cao thâm về trà đạo của đồng chí Bảo Quý, tôi chẳng qua là học đòi văn vẻ mà thôi, chỉ có thể coi là uống trà chứ chưa nói tới thưởng thức.
Thấy Nhiếp Chấn Bang cũng không có ý muốn nói, ánh mắt của Văn Bảo Quý có chút ngượng ngập. Vốn dĩ mục đích của Văn Bảo Quý là nói chuyện phiếm, đến lúc đó Nhiếp Chấn Bang tự nhiên sẽ chủ động hỏi mình có việc gì rồi mình sẽ từ đề tài này mà kéo dài ra.
Đáng tiếc là Nhiếp Chấn Bang dường như không vào hùa với ông ta, điều này làm cho lần đầu tiên dò xét của Văn Bảo Quý biến thành công cốc.
Trầm mặc một chút trên mặt của Văn Bảo Quý lộ ra một vẻ khá hổ thẹn, nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi nghe đồng chí Định Quốc nói tuần trước ở bên đường Xây Dựng, sau khi bí thư Nhiếp và người phía dưới có một chút chuyện không vui, bên Thành ủy thành phố Hồng Thành vô cùng chú trọng, bây giờ đang tiến hành điều tra về đồng chí Đinh Bác Văn khu Viên Đông, lần này đến đây chủ yếu là báo cáo với anh một chút về tình hình xử lý.
Nhiếp Chấn Bang nhíu mày, Văn Bảo Quý là ý gì? Còn có ý gì ẩn dấu? Cho dù là báo cáo thì loại chuyện này cũng không tới lượt ông ta, chuyện đã xảy ra ở khu Viên Đông cho dù Thành ủy thành phố Hồng Thành có động tác thì người báo cáo cũng không phải là Văn Bảo Quý, mà là Diêu Định Quốc mới đúng.
Bây giờ, Văn Bảo Quý lại thay Diêu Định Quốc báo cáo chuyện này thì là xảy ra chuyện gì, dở ông dở thằng? Nghĩ đến đây trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng đã có một đường nét đại khái, liền lạnh nhạt nói:
- Phó bí thư Văn, chuyện ở đường Xây Dựng kia chẳng qua chỉ là chuyện tranh cãi giữa người dân mà thôi, làm như vậy có chút “Bé xé ra to” rồi, loan ra ngoài thì đồng chí ở Hồng Giang đều nói Nhiếp Chấn Bang tôi không đúng, không chịu thua mà cùng người dân tranh cãi ầm ĩ một trận, rồi lại lợi dụng quyền thế để tra hỏi người khác, đó không phải là loại bỏ người đối lập, dùng quyền để làm việc cá nhân sao? Tôi thấy chuyện này không cần phải báo cáo nữa. Phải làm gì thì làm, tất cả đều dựa theo sự thật để nói, về phần người tham gia không phải đã có Ban chính trị pháp luật đang tham gia sao? Những người lạm dụng chức quyền đương nhiên sẽ bị kỷ luật Đảng, quốc pháp nghiêm trị.
Văn Bảo Quý lúc này nghe Nhiếp Chấn Bang nói thì trong lòng có chút khác thường, thanh danh của Nhiếp Chấn Bang này quả nhiên không phải là phóng đại, chỉ từ chiêu thức mà nhìn đã thấy Nhiếp Chấn Bang không đơn giản. Làm như vậy, Nhiếp Chấn Bang đã hoàn toàn đem mình gạt sang một bên, phía dưới làm như thế nào, kết quả như thế nào đều không có bất kỳ quan hệ gì với anh ta, xem ra, ý kiến của thông gia là chính xác, đối mặt với loại người như Nhiếp Chấn Bang thì tuyệt đối phải điều chỉnh phương án vì Nhiếp Chấn Bang cũng không dễ nói chuyện như đồng chí Trương Thiên Việt.
Ngoài mặt Văn Bảo Quý vẫn cười nói:
- Bí thư Nhiếp quả nhiên là đạo đức tốt, xứng đáng cho chúng tôi khâm phục và học tập, tuy nhiênbí thư Nhiếp à, bây giờ đồng chí Đinh Bác Văn tra xét ra rất nhiều chuyện, trong khi hắn đảm nhiệm Phó chủ tịch khu Viên Đông đã nhiều lần lợi dụng quyền lực yêu cầu hối lộ của các chỗ ăn chơi, khách sạn, nhà khách cùng với karaoke, quán rượu và khu kinh doanh, lợi dụng chức vụ để thực hiện hành vi giao dịch che chắn không hợp pháp cho người khác, thuộc loại tình tiết vô cùng nghiêm trọng có ảnh hưởng rất lớn. Hiện nay Ủy ban Kỷ luật thành phố của thành phố Hồng Thành đã tham gia điều tra.
Đây là chỗ thông minh cuả Văn Bảo Quý, anh cứ việc nói không cần báo cáo, được lắm, tôi sẽ không báo cáo mà nói thẳng kết quả cho anh nghe, lúc này Nhiếp Chấn Bang anh chẳng lẽ còn có thể cho rằng không nghe tôi được sao?
Trong lòng Nhiếp Chấn Bang có chút tức giận, Văn Bảo Quý người này quả nhiên không là người dễ dàng tống cổ, người này thâm độc và đen tối, lúc này không còn nghi ngờ đã nói rõ là không cần cũng phải báo cáo cho anh, miệng Văn Bảo Quý nói rất lọt tai nhưng vẫn cứ nói ra, chuyện này cảm thấy có một chút ép buộc rồi.
Từ nhỏ đến lớn, Nhiếp Chấn Bang còn thực sự chưa bao giờ gặp chuyện bị ép buộc này, từ trước đến nay đều chỉ là mình đi ép buộc người khác.
Lập tức, sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang trầm xuống, người đứng lên đi lại trong phòng vài vòng, đột nhiên vỗ mạnh một cái trên bàn, tức giận nói:
- Quá đáng quá rồi, đây là một Đảng viên, là một cán bộ của Đảng sao? Lộ liễu, kiêu ngạo, càn rỡ như thế, sao tôi lại thấy như một đại ca xã hội đen mà không phải là một Phó chủ tịch quận. Rốt cuộc là ai cho hắn lá gan lớn như vậy để hắn có thể dựa vào như thế.
Nói xong lời nói Nhiếp Chấn Bang cũng xoay chuyển, nhìn Văn Bảo Quý bên cạnh, nói:
- Phó bí thư Văn không hổ là một người làm công tác xây dựng hình thái ý thức đảng, giác ngộ chính trị và sức quan sát xứng đáng cho chúng tôi học tập, tôi thấy cán bộ toàn tỉnh đều cần thiết phải học tập phó bí thư Văn, học tập sự cảnh giác chính trị này, hiện nay chúng ta có không ít cán bộ, yên ổn hưởng lạc, sơ suất coi thường, phải tỉnh lại, tỉnh lại thôi.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang căn bản là không cho Văn Bảo Quý bất kỳ cơ hội nào, ấn điện thoại trên bàn nói:
- Tiểu Hồng, cậu gọi điện cho Bí thư Ủy ban Kỷ luật Cung Chính, mời Cung Chính đến chỗ tôi ngay.
Anh không phải muốn thử thăm dò điểm mấu chốt, không phải phải định có gì ám muội với tôi sao? Được lắm, anh đã muốn tôi sẽ như anh muốn.
Đây là ý tưởng của Nhiếp Chấn Bang vào lúc này, đã nghe rồi thì chuyện này không thích hợp “Cầm nhẹ đặt nhẹ” rồi, rõ ràng để ra ngoài sáng để cán bộ lãnh đạo toàn tỉnh đều biết rằng đã xảy ra chuyện gì, như vậy ngược lại có thể đem nhân tố cá nhân của mình hạ xuống thấp nhất.
Sắc mặt Văn Bảo Quý có chút khó coi, Nhiếp Chấn Bang thật khó đoán, người này thực sự giống một người vô học, hoàn toàn không thể dựa theo lối mòn mà ra bài.
Gọi Cung Chính đến, đây không phải ngay trước mặt Cung Chính mà cho mình biết tay sao? Cung Chính là chức vụ gì? Bí thư Ủy ban Kỷ luật tỉnh, được phân công quản lý chính là công việc kiểm tra giám sát kỷ luật toàn tỉnh. Bây giờ nhân vật chính không xuất hiện mà mình lại đến báo cáo, đây không phải rõ ràng làm cho Cung Chính có ý kiến sao?
Chuyện này, nếu Diêu Định Quốc đến báo cáo thì dễ nói, dù sao Diêu Định Quốc cũng coi như một bậc phía dưới, xảy ra chuyện thì tìm nhân vật số một Tỉnh ủy báo cáo đó là việc rất bình thường, nhưng mình một phó bí thư chuyên trách tỉnh ủy đi nói ra thì tình hình lại không giống.
Văn Bảo Quý lúc này có vẻ rất xấu hổ, cũng không thoải mái, nhưng trong tình huống đang ở trước mặt Nhiếp Chấn Bang, Văn Bảo Quý lại có cảm giác tức giận mà không chỗ giải phóng.
Chưa đến vài phút, ngoài cửa vọng đến tiếng gõ cửa, ngay sau đó cửa phòng mở ra, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh Cung Chính đi đến.
Cung Chính vẻ mặt nghiêm minh, tướng mạo có vẻ hết sức uy nghiêm, đây gọi là “Tướng mạo nghề nghiệp”. Người làm công tác kiểm tra kỷ luật không nghiêm túc cũng trở nên nghiêm túc.
Vừa vào cửa, Cung Chính ngạc nhiên nhìn thấy Văn Bảo Quý ở đó, khẽ gật đầu xem như chào hỏi rồi nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Bí thư Nhiếp, anh tìm tôi.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, lúc này Nhiếp Chấn Bang căn bản cũng chưa hề nhìn Văn Bảo Quý, nói thẳng:
- Đồng chí Cung Chính vào đây, mời ngồi, chuyện là thế này vừa rồi, phó bí thư Văn báo cáo một tình huống... Ý của tôi là chuyện này nếu ghê gớm như vậy thì phía sau chắc chắn có bàn tay đen tối. Tôi đề nghị chuyện này do Ủy ban Kỷ luật tỉnh tiếp nhận, tiến hành điều tra tỉ mỉ, tra ra chân tướng, tra ra toàn bộ sự việc
Bạn cần đăng nhập để bình luận