Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 594: Thu nạp nhân tài.

Kiều Dịch Nhân hiểu rất rõ ý định của Diêu Ngọc Đức, nếu như trực tiếp đến Vọng Hải nói thì chắc chắn là mất mặt. Hiện tại, với cách làm này của Diêu Ngọc Đức, uy tín và danh dự của Nhiếp Chấn Bang cũng đã được giữ lại. Dù sao trên cũng có thế lực, đấy cũng là một nỗi lo sợ. Mà thể diện của Diêu Ngọc Đức cũng được giữ lại. Có thể nói là tất cả ai nấy đều được vui vẻ.
Cái này gọi là biết đối nhân xử thế, để sau này còn có thể dễ mà gặp nhau. Nói chính là ý này, Kiều Dịch Nhân cũng cười nói:
- Bộ trưởng Diêu, tôi xin thay mặt cho thành phố Vọng Hải, thay mặt cho đồng chí Nhiếp Chấn Bang cảm ơn sự ủng hộ của Bộ trưởng.
Kiều Dịch Nhân nói như thế, cũng là ý muốn nhấn mạnh với Diêu Ngọc Đức về thân phận của Nhiếp Chấn Bang.
Lúc này Diêu Ngọc Đức có chút xấu hổ, ngượng cười khoát tay nói:
- Không dám, không dám.
Buổi chiều, tổ công tác Bộ Dân chính đã cất cánh rời khỏi tỉnh Phúc Kiến, cũng đúng thời điểm này, bên thành phố Vọng Hải bên tài vụ cũng đã nhận được điện thoại của Sở Dân chính tỉnh, đã có thêm hai mươi triệu đồng tiền cứu tế đã về tài khoản Sở tài vụ thành phố Vọng Hải.
Thông tin này đã được ban truyền thông truyền đi khắp thành phố Vọng Hải, toàn bộ cán bộ đều đã biết. Bên văn phòng thành ủy, trong phòng làm việc của Điền Húc Giang lúc này anh ta đang căm tức vô cùng.
Vốn vẫn còn muốn làm chuyện này rùm beng nữa lên, để có thể đả kích Nhiếp Chấn Bang, ai ngờ, đoàn công tác vừa đi đột nhiên lại từ trên trời rơi xuống hai mươi triệu nữa.
Lúc này thư ký Lý Toa cũng đã từ ngoài chạy vào, thấy Điền Húc Giang đang tức tốc như thế, Lý Toa liền hạ giọng nói:
- Bí thư, trong thành phố đến giờ đều đã tuyên truyền rồi, nói là...
Thấy bộ dạng của Lý Toa như thế, Điền Húc Giang càng tức tốc, nói:
- Nói cái gì, sao lại cứ ấp a ấp úng như thế?
Bị Điền Húc Giang quát cho thế, Lý Toa liền vội vàng nói:
- Đến giờ, cán bộ toàn thành phố đều nói chủ tịch Nhiếp Chấn Bang khí phách, lãnh đạo của sở tài chính trước giờ châm chọc, kết quả, cuối cùng người ta lại mang về cho hai mươi triệu.
Vừa mới nói xong, Điền Húc Giang lại càng tức tối, ánh mắt đặt vào người Lý Toa, chằm chằm vào cái dáng kia, cái bộ mông đẫy đà, ưỡn lên cao ngạo. Lúc này trong bộ váy công sở màu thẫm lại càng hấp dẫn hơn.
Tiếc rằng, lúc này Điền Húc Giang lại chẳng hề có tâm tư gì cả, gật đầu, khua tay nói:
- Được rồi, tôi biết rồi, cô ra ngoài đi.
Bên trong phòng họp Ủy ban thành phố, các thành viên đảng ủy thành phố Vọng Hải đều đã tập trung ở đó, đồng chí Sở trưởng sở tài chính Lưu Thắng, Sở trưởng sở Dân chính Lưu Thiết cũng đã đến dự hội nghị.
Nhìn một lượt mọi người, Nhiếp Chấn Bang nói:
- Thưa các đồng chí, lần này đã có hai mươi triệu tiền cứu tế. Khoản tiền này, bên Sở tài vụ phải có trách nhiệm quản lý sử dụng. Việc cấp phát, sắp xếp cứu tế sẽ do đồng chí Sở trưởng sở Dân chính phụ trách.
Hiện giờ cơ bản về công tác cứu tế đã được thông qua, toàn thành phố trọng điểm hiện tại đã được chuyển sang mặt kiến thiết, phát triển kinh tế. Về chuyện này trước giờ Nhiếp Chấn Bang đều đã đồng ý ủy quyền.
Chuyện gì cũng tự mình cố gắng, tự mình làm đến một ngày nào đó, không cần nghĩ đến chuyện gì khác, chỉ nghĩ đến những chuyện vụn vặt cũng đã đủ bận mải, phiền phức rồi.
Những lời nói này của Nhiếp Chấn Bang khiến Lưu Thiết Dân rất vui mừng, phong cách làm việc của Nhiếp Chấn Bang ở thành phố Vọng Hải trước giờ đều rất có tiếng, điển hình về nắm bắt bên dưới, có con đường tư tưởng lớn, về phương hướng Nhiếp Chấn Bang đều nắm chắc, phương hướng phát triển kinh tế của Vọng Hải như thế nào, Nhiếp Chấn Bang đều nắm rõ nhưng hành động cụ thể sao, những việc cụ thể này thì toàn bộ lại ủy quyền cho bên dưới. Thu hút đầu tư như thế nào, Sở tài chính, công an hay giao thông đều phải tiến hành làm.
Được thư ký thông báo là bị triệu tập lên họp, trong tâm Lưu Thiết Dân đã dự cảm được điểm này.
Ngay lập tức Lưu Thiết Dân cũng gật đầu nói:
- Xin chủ tịch cứ yên tâm, xin các vị lãnh đạo cũng yên tâm. Tôi nhất định sẽ làm tốt công tác trấn an và phân bố tiền cứu tế sau cơn bão. Nhanh chóng để khôi phục lại trật tự của Vọng Hải.
Lời nói của Lưu Thiết Dân khiến các lãnh đạo thành phố đều gật đầu. Trong thể chế, loại khẩu hiệu cần thiết này đúng là không thể thiếu. Về mặt này Lưu Thiết Dân đúng là làm rất tốt, công tác của bên Dân chính đúng là khiến cho người ta hài lòng.
Lập tức Nhiếp Chấn Bang cũng nói:
- Tốt lắm, chúng ta tan họp.
Vừa ra khỏi phòng họp, Lưu Thiết Dân cũng đi ngay theo sát Nhiếp Chấn Bang, chạy lên, đi gần đến ngang người Nhiếp Chấn Bang, Lưu Thiết Dân liền cười nói:
- Chủ tịch, giờ chủ tịch có rảnh không. Tôi có chuyện muốn báo cáo với anh.
Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười, con người Lưu Thiết Dân trung hậu, thật thà, cũng là một nhân vật biết thời cơ, tiền bên Bộ Dân chính vừa rót vào thì đã có ý nghĩ dựa dẫm vào Nhiếp Chấn Bang rồi. Không thể không nói, người này cũng biết tận dụng thời cơ đó.
Về chuyện này, Nhiếp Chấn Bang cũng chẳng phải ai, cũng đều đồng ý, các phương diện khác đều phải xem tình hình rồi mới quyết định. Tâm tính, năng lực, phẩm hạnh đều là những tiêu chuẩn để cân nhắc. Con người Lưu Thiết Dân đều có tiếng tăm tốt trong ngành. Giữ vị trí Sở trưởng sở Dân chính, mọi hạng mục đều tiến hành làm rất xuất sắc, sự nghiệp của bên Dân chính cũng đã lên được tầm cao mới, điều đó ai cũng đều thấy rõ.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cũng đã gật đầu nói:
- Được, cùng tôi đến văn phòng rồi nói chuyện.
Đi sau Nhiếp Chấn Bang, vào trong phòng, Lưu Thiết Dân cũng đã suy xét. Đây cũng là lần đầu tiên anh ta bước vào phòng của Nhiếp Chấn Bang, tâm trạng cũng có chút bàng hoàng.
Lúc này đây, đối với bản thân anh ta mà nói thì đó là cơ hội tốt nên Lưu Thiết Dân rất thận trọng. Làm cán bộ, thực hiện công việc đều tuân theo một nguyên tắc cơ bản chính là thận trọng, tôn kính.
Cũng chính tính cách này đã khiến Lưu Thiết Dân không thuận lợi lắm trên con đường sự nghiệp. Ở cái tuổi năm mươi ngồi lên vị trí Sở trưởng Sở Dân chính, cũng được gọi là cố gắng rồi, sau khi chủ tịch Nhiếp Chấn Bang đến Vọng Hải, Lưu Thiết Dân đã bắt đầu tìm hiểu về tính cách và tác phong của chủ tịch Nhiếp Chấn Bang.
Sau khi Bí thư Lý Thái Thạch lên nhậm chức, thành phố Vọng Hải đều đã yên ổn. Không ít cán bộ, trong lòng đều muốn nhập vào, dựa vào chủ tịch Nhiếp Chấn Bang, nhưng người mà chủ tịch Nhiếp Chấn Bang tiếp nhận chắc chắn là không nhiều. Hơn nữa bản thân Lưu Thiết Dân cũng không thấy cục diện này, quả nhiên trung ương lại thay đổi bộ máy của Vọng Hải, đổi một chủ tịch Tỉnh có hướng đi không giống với Bí Thư, nên dự tính của Lưu Thiết Dân đã thành công.
Nhưng việc bên Bộ Dân chính lần này cũng là động lực để Lưu Thiết Dân quyết tâm, năm triệu đã về tài khoản từ hôm trước, nhưng thật kỳ lạ, chẳng hiểu vì sao mà trên lại rót cho hai mươi triệu nữa, chuyện này đúng như thỏa hiệp của Bộ Dân chính. Chủ tịch Nhiếp Chấn Bang có thể khiến Bộ Dân chính thương lượng lại, có thể nói, thế lực đằng sau chủ tịch Nhiếp Chấn Bang là cực kỳ to lớn.
Ngồi trên ghế sô pha, tâm trạng Lưu Thiết Dân rất bình ổn, kiên định, có những cán bộ lại thích ngồi một nửa ghế, Lưu Thiết Dân không như về, ông ta ngồi trọn vẹn cả trên ghế. Như thế đã thể hiện ông rất kiên định.
Điểm này cũng đã thể hiện được tính cách của con người, chứng tỏ con người Lưu Thiết Dân rất thật thà. Bất kể chuyện gì, nếu như không phải là ông ta đã biết thì ông ta sẽ không dễ dàng hành động. Vì thế lần này, sau khi phân định được năng lực của Nhiếp Chấn Bang, Lưu Thiết Dân cũng đã bắt đầu hành động.
Đợi sau khi Lý Cư Bằng rót cho Lưu Thiết Dân chén trà xong, Nhiếp Chấn Bang cũng nói:
- Sở trưởng Lưu, về việc sử dụng khoản tiền đó, ông có dự tính gì không?
Lưu Thiết Dân cũng rõ, Nhiếp Chấn Bang nói như thế, là muốn thử nghiệm năng lực của ông ta, hơi trầm ngâm chút rồi Lưu Thiết Dân cũng lên tiếng:
- Chủ tịch, khoản tiền hai mươi triệu đó, tôi nghĩ như thế này, đối với tổng thể thực trạng tổn thất kinh tế của toàn thành phố Vọng Hải mà nói, thì khoản tiền này đúng là vẫn rất hạn hẹp. Thép tốt là trên lưỡi dao. Khoản tiền này, chỉ có thể sử dụng cho những địa phương đặc biệt khó khăn, những nơi đã bị thiệt hại nặng nề về người và tài sản, nhà cửa. Còn về các doanh nghiệp, hộ cá thể hay những đơn vị cũng chịu ảnh hưởng thì cũng chỉ có thể thực hiện những chính sách giảm thuế hay miễn thôi.
Nghe Lưu Thiết Dân nói như thế, Nhiếp Chấn Bang cũng đã nhận thức được, gật đầu, lần này chỉ tính riêng về kinh tế, Vọng Hải cũng đã tổn thất đến hơn trăm triệu rồi, nếu như nơi nào cũng phân bổ thì chắc chắn là không đủ. Khoản tiền này chỉ có thể dùng để trợ cấp khẩn cấp. Chỉ có thể dùng ở nói cấp thiết nhất.
Lập tức Nhiếp Chấn Bang cũng mở lời:
- Được, ý nghĩ này rất tốt, những hộ đặc biệt khó khăn, những viện phúc lợi xã hội... những nơi này cần được quan tâm, ngoài ra, những nơi bị hủy hoại về nhà cửa cũng nên được quan tâm. Phải biết đặt trọng tâm công tác vào mặt này. Để đảm bảo sau chiến dịch cứu tế này, trong thành phố không còn người nào chịu lạnh chịu đói. Trong quá trình thực thi công việc, cũng phải đảm bảo công tác quản lý chặt chẽ. Việc giám sát bên Sở tài vụ cũng chỉ là trợ giúp, trọng tâm vẫn là bên Dân chính phải có kế hoạch. Đảm bảo không được để lãng phí một đồng nào, không để tham ô một đồng nào.
Với biểu hiện này của Lưu Thiết Dân, Nhiếp Chấn Bang cũng rất hài lòng, nói như thế Nhiếp Chấn Bang cũng đã suy xét được ra.
Bằng không Nhiếp Chấn Bang cũng sẽ không nói những lời này với Lưu Thiết Dân.
Lúc này đây trên khuôn mặt của Lưu Thiết Dân cũng hiện lên vẻ vui sương, ông gật đầu nói:
- Chủ tịch nói rất đúng, về vấn đề quản lý giám sát, tôi nhất định sẽ chỉ thị nghiêm khắc theo đúng tinh thần Chủ tịch đã nêu. Kiên quyết bảo vệ khoản tiền này là dùng cho dân. Nếu không Chủ tịch cứ trách tôi.
Đây chính như bảo đảm thực hiện quân lệnh rồi, nói như thế, đương nhiên là chính bản thân đều không có đường mà rút nữa rồi. Lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng cười, con gười Lưu Thiết Dân đúng là có phong cách đại trí giả ngu.
Lập tức cười nói:
- Được, tôi biết Lưu Thiết Dân anh, đây là anh tự nói, nếu không làm tốt, đến lúc đó đừng trách tôi không khách khí.
Lưu Thiết Dân lại tỷ mỉ nói lại một lượt cho Nhiếp Chấn Bang nghe, rồi cũng cáo từ. Lúc này điện thoại của Nhiếp Chấn Bang cũng đã vang lên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận