Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1223: Cá chết lưới rách.

Nghe Mộc tổng nói như vậy, trong lòng Nhiếp Chấn Bang vui vẻ vô cùng. Câu nói của Mộc tổng đã đủ để chứng minh tất cả vấn đề.
Nhiếp Chấn Bang rất khiêm tốn nói:
- Hết thảy đều là do thủ trưởng và tổ chức lãnh đạo mà thôi. Hiện giờ khoa học kĩ thuật ngày càng tiến bộ, mọi người đối với nhu cầu hoàn cảnh là vô cùng bức thiết. Tôi cũng chỉ là may mắn gặp dịp. Mặc dù không có tôi thì tin rằng nghiên cứu ấy rồi cũng sẽ được đề xuất và mở rộng trong cả nước.
Mộc tổng mỉm cười nói
- Cậu đấy, càng ngày càng giống một chính khách rồi. Nhớ rõ năm đó cậu đề xuất kế hoạch thanh niên văn minh, không mưu mà hợp với suy nghĩ của tôi. Khi đó, cậu không sợ trời không sợ đất, từ từ mà nói. Thời điểm khí phách đó đi đâu rồi?
Nhiếp CHấn Bang vẫn không nói gì, chỉ vẫn mỉm cười. Chuyện này nói thế nào cũng không tốt, chỉ có im lặng mới chính là cách giải quyết tốt nhất.
Mộc tổng cũng không đề cập đến vấn đề này quá lâu nữa mà nói:
- Khó có dịp được trở về một chuyến, về nhà một chút đi. Ngày mai bắt đầu hội nghị dự bị rồi. Đúng với người khác mà nói thì là không có gì nhưng với cậu mà nói thì lại là chuyện vô cùng quan trọng, không thể khinh thường được.
Sau khi cáo từ Mộc tổng ra về trước, tầm khoảng năm giờ chiều, Nhiếp Chấn Bang cũng đã về tới nhà. Ba người phụ nữ đều có ở nhà còn bọn trẻ thì không biết đã chạy đi đâu rồi.
Đối với việc Nhiếp Chấn Bang trở về, ba người đều rất vui. An Na cười nói:
- Ông xã, lần này anh được điều về đây rồi chứ.
Nói đến đây trên mặt Nhiếp Chấn Bang cũng lộ vẻ mặt nghiêm túc, trầm ngâm rồi nói:
- Cũng còn chưa rõ. Cạnh tranh trong năm nay với anh mà nói thì tình hình rất xấu. Có một vài vị thủ trưởng đang ủng hộ nhưng cũng có những người phản đối. Các thủ trưởng cũng phải cân nhắc và suy xét nhiều mặt. Mọi chuyện cũng không phải là dễ dàng
Tiếng nói vừa dứt, ngoài cửa liền truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Dương An Bang cùng Lưu Côn vừa vào cửa, vẻ mặt hết sức ngưng trọng, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chú Ba, xảy ra chuyện lớn rồi.
Lưu Côn đem tờ báo trong tay đưa tới, trầm giọng nói:
- Anh ba, đây là báo thủ đô sắp phát hành chiều nay. Em vừa mới dùng chút thủ đoạn để lấy được tin tức này. Có người muốn gây khó dễ cho anh.
Nhìn đến vẻ mặt của hai người, Nhiếp Chấn Bang kinh ngạc tiếp nhận tờ báo mà cười nói:
- Chuyện gì mà....
Vốn dĩ, Nhiếp Chấn Bang định chuẩn bị nói là chuyện gì mà phải kích động như vậy, không phải trời sập chứ nhưng khi thấy tờ báo, những lời này đã bị nén trở lại.
Trang đầu báo đăng một tiêu đề vô cùng bắt mắt về chế độ chung chồng, lại nói cán bộ Đảng cũng có kẻ khả nghi như vậy
Bài đưa tin dài khoảng năm sáu nghìn chữ. Mặc dù không có chỉ mặt gọi tên nhưng bài đăng cũng là hướng Nhiếp Chấn Bang mà nói: ba người vợ, ba đứa con, ở tại khu nhà cao cấp lớn ở thủ đô
Nhìn thấy tin tức như vậy, Nhiếp Chấn Bang cũng trở nên nghiêm trọng, nhìn Lưu Côn và Dương An Bang nói:
- Tiểu Côn, anh hai, vào nhà nói chuyện đi.
- Anh ba, đến lúc nào rồi mà anh vẫn còn ung dung ngồi được. Em còn đang lo lắng đây. Em thấy, phải sắp xếp người chặn tại cửa tòa soạn báo thủ đô, cấm bất kỳ tờ báo nào phát hành. Sự tình này để lộ ra ngoài thì coi như xong. Tiền đồ cũng coi như xong rồi.
Lưu Côn lo lắng nói.
Nhiếp Chấn Bang không có lên tiếng, xoay người bước vào thư phòng. Dương An Bang kéo Lưu Côn lại nói nhỏ:
- Tiểu Côn, đừng nóng vội, hãy tin tưởng Chấn Bang. Lúc này chúng ta không thể rối loạn được.
Trong thư phòng, không khí có chút nặng nề. Nhiếp Chấn Bang nhìn Lưu Côn trầm giọng nói:
- Tiểu Côn, nếu đối thủ đã ra chiêu cá chết lưới rách này thì có lẽ Lăng Bảo Đông đã hiểu tình cảnh của mình rồi. Ông ta biết mình không thể có hy vọng gì nữa cho nên lúc này mới bí quá hóa liều. Đây là ví dụ điển hình của việc giết địch 1000 tổn thất 800. Tôi mà không chiếm được thì anh cũng đừng hòng. Hiểu chưa?
Tờ báo này là loại báo như thế nào? Chủ yếu chỉ là đưa tin ở thủ đô. Bất kể đưa tin cái gì, phát biểu cái gì đều phải do tổng biên tập quyết định. Sau đó còn phải đưa đến Ban Tuyên giáo Thành ủy phê duyệt rồi mới có thể in ấn. Vậy mà Lăng Bảo Đông có thể qua được. Đối với điều này, Nhiếp Chấn Bang có thể hiểu. Điều này không phải do Lăng Bảo Đông có quan hệ rộng mà là do mình xui xẻo thôi.
Lăng Bảo Đông có ý tưởng này cũng là do các phe phái ở thủ đô giúp sức châm ngòi ý tưởng. Chuyện này, Lăng Bảo Đông mặc dù thành công nhưng chính ông ta cũng coi như xong. Mà sự việc cũng đã là ván đã đóng thuyền.
Trầm ngâm một chút nhìn Lưu Côn, Nhiếp Chấn Bang nói:
- Tiểu Côn, việc chắn cửa tòa soạn ngăn không cho phát hành chỉ là hạ sách, thậm chí cả hạ sách cũng không bằng. Cậu cho là như vậy thì đối phương không có phòng bị sao. Miệng lưỡi thiên hạ sao có thể ngăn được sao.
Nhiếp Chấn Bang cười lạnh một tiếng nói
- Tôi đoán rằng không chỉ riêng gì báo thủ đô mà cả một số tờ báo tỉnh khác, internet thầm chí là cả ti vi đều sẽ xuất hiện tin này. Kế tiếp chỉ sợ sẽ ngay lập tức chỉ mặt gọi tên thôi.
- Chấn Bang, làm sao bây giờ. Mặc kệ để tiếp tục lan ra không phải là biện pháp.
Dương An Bang lo lắng nói.
Nhiếp Chấn Bang là tâm cốt của hẳn một hệ phái. Nếu Nhiếp Chấn Bang mà ngã xuống thì phe phái sẽ tan nát, hậu quả không lường được.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang trầm ngâm nói:
- Trước mắt chỉ có thể gắng gượng chống đỡ. Anh hai, anh lập tức an bài Văn Văn và Trị Bình để không ai có thể tìm được. Về phần An Na, em tin là không có vấn đề gì. Mặt khác tập đoàn Ốc Gia đã làm xong, căn nhà này chính là quà mà anh tặng em. Đây chính là chuyện phải che giấu. Rõ chưa?
- Anh ba, chuyện về Lăng Bảo Đông cũng không phải là đã thu dọn sạch sẽ. Con của ông ta là Lăng Tiêu ăn hối lộ chỉ là một mặt. Ông ta cũng không phải là tốt đẹp gì cả. Em cũng nắm giữ một số chứng cứ. Chuyện đã đến nước này cũng là do ông ta tự mình chuốc lấy.
Lưu Côn cả đời không vào thể chế nhưng cũng biết được không ít thông tin trong đó. Nhưng dù sao cũng không phải là người trong thể chế nên xử sự có phần hơi mang phong thái của giang hồ và con buôn.
Ở thương trường, nếu đối thủ chửi bới mình thì mình cũng mãnh liệt đánh trả lại. Đây là tác phong của cậu ta. Giờ phút này tất nhiên cậu ta liền nghĩ ngay ra cách này.
Nhưng không đợi Nhiếp Chấn Bang mở miệng, Dương An Bang lắc đầu nói
- Tiểu Côn, cậu làm theo lời Chấn Bang đi. Ý tưởng đó của cậu căn bản là không thể làm được, chỉ khiến mọi việc càng ngày càng tệ. Đến lúc đó thì cũng ảnh hưởng tới Chấn Bang ở trước mặt thủ trưởng là không đủ thành thục, rõ chưa?
Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói
- Tiểu Côn, anh hai nói không sai. Nếu thật sự làm như vậy thì chắc chắn gió sẽ nghiêng theo chiều của Lăng Bảo Đông. Nếu tôi cũng tham dự vào như gãi đúng chỗ ngứa. Đến lúc đó, họ có thể động nhưng chúng ta lại không thể động. Chúng ta chỉ cần động một cái thì thủ trưởng sẽ lại nhìn tôi. Nhiếp Chấn Bang chỉ là kẻ làm bậy không để ý đến đại cục. Thủ trưởng còn tín nhiệm tôi sao? Đem quốc gia giao cho người này liệu đáng tin sao? Cho nên hiện tại chúng ta chỉ có thể chịu đựng.
Tiếng nói vừa dứt, Nhiếp Chấn Bang đứng lên tiếp tục:
- Anh hai, còn phiền anh một chuyện. Lệ Tuyết và Uyển nhi em muốn anh an bài một chút. Tốt nhất là nên sắp xếp ở ngôi nhà cũ ở thủ đô. Em muốn sắp xếp xong xuôi mọi chuyện đã.
Tập đoàn Ốc gia của Dương An Bang là xí nghiệp bán lẻ đứng thứ 2 trên thế giới, gần với Wal-Mart. Kinh doanh nhiều năm ở thủ đô như vậy thì năng lực của Dương An Bang hẳn là không thành vấn đề.
Gật gật đầu, Dương An Bang nói:
- Không thành vấn đề nhưng Lệ Tuyết và Đổng Uyển có cần tránh đi trước không?
- Không cần, càng né tránh càng thêm nghi kị hoài nghi thôi. Còn không bằng quang minh chính đại bước ra
- Chuyện này không sao đâu. Yên tâm đi.
Nhiếp Chấn Bang mở miệng chấn an.
Sau khi Dương An Bang và Lưu Côn rời đi, ba người Đổng Uyển cũng đến, sắc mặt Lý Lệ Tuyết có chút nặng nề.
Trầm mặc một lúc sau, Đổng Uyển chậm rãi nói
- Em cùng với Lệ Tuyết không nên trở về.
Dương An Bang bên cạnh cũng nói:
- Chính là do tên chó điên Lăng Bảo Đông gây ra. Không cần chúng ta trừng trị thì ông ta cũng chết chắc rồi. Làm như vậy là ông ta đã phạm phải kiêng kỵ.
Nhiếp Chấn Bang nhìn Đổng Uyển và Lý Lệ Tuyết kích động, ôm lấy 2 người nói:
- Không sao đâu. Vì anh mà các em đã phải chịu khổ rồi. Bây giờ nghĩ lại thấy mình quá ấu trĩ. Hiện giờ anh cũng sẽ không làm vậy nữa. Dù phải hi sinh tiền đồ anh cũng không tiếc. Các em yên tâm đi. Chuyện của chúng ta không giống người khác, An Na cũng sẽ không nói lung tung. Lăng Bảo Đông làm vậy cũng chỉ phí công thôi, không có vấn đề gì lớn cả.
Nói tới đay, Nhiếp Chấn Bang đột nhiên hôn một cái lên mặt Đổng Uyển và Lệ Tuyết, cười nói:
- Kế tiếp, anh sợ là sự việc có thể kịch liệt hơn là sẽ lan truyền trên internet. Đến lúc đó nhất định sẽ có người đến phỏng vấn các em. Điều này các em phải chuẩn bị tư tưởng sẵn đi.
Quả nhiên như lời Nhiếp Chấn Bang, sau khi báo phát hành, trong khoảng thời gian ngắn, không ít báo cũng đăng tin tức này. Thảo luận tiêu điểm đều nhắm vào danh tính của người này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận