Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 565: Thái độ của Lưu Á Phu

Tuổi của Lưu Thắng khoảng bốn mươi tuổi, tóc để lệch bên, áo sơ mi ngắn tay màu trắng, quần tây màu sẫm, hoàn toàn là trang phục tiêu chuẩn của cán bộ trong thể chế. Thân cao khoảng một mét bảy, dáng người hơi mập, một chiếc cặp công văn màu đen xách bên tay, mỉm cười khiến cho người ta có cảm giác rất tốt, rất chân thành.
Dưới sự chỉ dẫn của Lý Cư Bằng, Lưu Thắng đi vào phòng làm việc, rất rõ ràng có thể cảm nhận được trong lòng Lưu Thắng lúc này có chút hồi hộp.
Đối với điều này, Nhiếp Chấn Bang rất hiểu, nhậm chức được mấy tháng rồi đều không tìm lãnh đạo cấp trên báo cáo công tác, đổi lại là mình thì e là cũng sẽ có bộ dạng như vậy.
Không đợi Lưu Thắng nói chuyện, Nhiếp Chấn Bang liền phất tay ra hiệu, nói:
- Cục trưởng Lưu, mời ngồi.
Giống như rất nhiều cán bộ, Lưu Thắng lúc này có vẻ quá cẩn thận, nửa cái mông ngồi hờ ở trên ghế, phương thức như vậy mục đích chủ yếu là khi thuận tiện có thể đứng lên.
Điều này khiến cho Nhiếp Chấn Bang cũng cảm thấy có chút buồn cười, có điều Nhiếp Chấn Bang cũng không nhắc nhở Lưu Thắng, hòa nhã cũng là có mục đích, và không phải tất cả cán bộ mình đều đối đãi hòa nhã, uy nghiêm cần có vẫn là phải có.
Lưu Thắng lúc này từ trong cặp công văn lấy ra một cuốn sổ, đặt lên trên bàn ở trước mặt, chủ động nói:
- Chủ tịch, dối với công tác nửa năm gần đây của Cục Tài chính, tôi muốn báo cáo với ngài một chút.
Thấy Nhiếp Chấn Bang không trả lời, Lưu Thắng biết rất rõ, có lúc lãnh đạo đều như vậy, không nói tức là đồng ý rồi.
Chuyện như vậy không giống với việc nói chuyện giao lưu giữa hai người bình thường ở bên ngoài, trong này phải chú ý một chút, uy nghiêm, khí độ, giữa cấp trên cấp dưới nếu anh nói một câu tôi phải trả lời theo một câu thì uy tín của cấp trên đó thể hiện ở đâu chứ? Thường thì rất nhiều lúc người ở dưới báo cáo một thứ gì đó, lãnh đạo cấp trên có thể trả lời anh mấy câu…coi như là rất tốt rồi.
- Chủ tịch, từ tháng tư năm nay sau khi Tập đoàn Á Hải bị phá sản, thu nhập tài chính toàn thành phố, thuế tháng tư giảm khoảng chín mươi phần trăm, thu nhập của cả tháng tư chỉ có một triệu hai trăm nghìn, so với cùng kỳ năm ngoái giảm đi hơn chín triệu…
Lưu Thắng mặc dù đặt cuốn sổ ghi chép đã lấy ra ở trước mặt, nhưng trong toàn bộ quá trình báo cáo đều không giở sổ, tất cả số liệu đều ghi chép tỉ mỉ trong đầu ông ta.
Hơn nữa, điều khiến Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng là, toàn bộ báo cáo vừa có số liệu xác thực tỉ mỉ làm cơ sở, cũng có phán đoán khách quan để chống đỡ, đơn thuần…về báo cáo công tác mà nói đích thực là một tác phẩm đẹp khó thấy.
Lưu Thắng người này thật không đơn giản, Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng nhìn Lưu Thắng một cái, những thứ này đa số đều là con số buồn chán, nếu nói chuyện này là do người cấp dưới làm ra rồi sau đó Lưu Thắng dựa vào học thuộc để nhớ thì tuyệt đối sẽ không lưu loát như vậy…Những thứ mà học thuộc lòng thì khi báo cáo sẽ có một quá trình nhớ lại, còn biểu hiện của Lưu Thắng lại lưu loát trôi chảy như vậy, vô cùng thoải mái. Điểm này đủ để chứng minh Lưu Thắng là tự mình chân chính tham gia vào, là bỏ công sức ra làm.
Mặt khác, từ một số chi tiết khác cho thấy, Lưu Thắng đặt cuốn sổ ghi chép lên bàn lại không kiểm tra xem, mặt này gián tiếp chứng minh Lưu Thắng người này tỉ mỉ cẩn thận, làm việc suy nghĩ chu toàn.
Nếu không lấy cuốn sổ ghi ra thì ngộ nhỡ có tình tiết gì không nhớ ra, lại tay chân luống cuống đi lật xem thì như vậy ấn tượng để lại ngược lại sẽ không tốt, sẽ cho người ta cảm giác làm việc không thành thục.
Trong quan trường, đánh giá làm việc không thành thục đó là đại kỵ, mặt này Lưu Thắng chắc chắn là làm rất tốt.
Gật đầu nói:
- Cục trưởng Lưu, công tác của Cục tài chính rất xuất sắc, điều này cho thấy ban lãnh đạo của Cục tài chính vẫn là rất có sức chiến đấu đó. Sau khi trở về vẫn là phải không dược kiêu ngạo, các dự án xây dựng kinh tế hiện nay của thành phố Vọng Hải đều đang tiến hành gấp rút, là người trù tính tài chính toàn thành phố, phải làm tốt công tác phục vụ tài chính cho toàn thành phố, đây là trọng điểm.
Nghe lời nói của Nhiếp Chấn Bang, trên mặt Lưu Thắng cũng hiện lên vẻ vui mừng, Chủ tịch Nhiếp nói như vậy là chứng minh Chủ tịch Nhiếp vẫn là có thái độ khẳng định đối với công tác của mình.
Nghĩ đến đây, Lưu Thắng cũng cười nói:
- Chủ tịch, tối nay ngài có thời gian không? Nếu như thuận tiện tôi muốn mời Chủ tịch Nhiếp ngài ăn một bữa cơm đạm bạc.
Tiếp đó, Lưu Thắng cũng không quên bổ sung thêm một câu phía sau:
- Chủ tịch, xin ngài yên tâm, đây là tôi tự bỏ tiền túi ra, tuyệt đối sẽ không vi phạm quy định ba điều lệ.
Lời này cũng khiến Nhiếp Chấn Bang cười theo, nói:
- Hay cho Cục trưởng Lưu anh, haha, anh đã nói như vậy thì tôi không tham gia cũng không được rồi, thế này, tan ca chiều anh gọi điện lại cho Cư Bằng đi.
Tiếp đó, trong phòng làm việc của mình Nhiếp Chấn Bang lại tiếp đón đám người như Cục trưởng Nông nghiệp Trần Chấn Quân, Cục trưởng Y tế Cổ Bình, Bí thư Khu ủy khu Tường Minh-Hoàng Đại Hải.
Chuyện của Lâm Mặc Hàn khiến cho các cán bộ của thành phố Vọng Hải đều trở nên vô cùng mong mỏi. Ở thành phố Vọng Hải, là lãnh đạo bộ máy Thành ủy thành phố cấp phó tỉnh ngoài Bí thư Thành ủy và Chủ tịch thành phố là cán bộ cấp phó tỉnh ra, các lãnh đạo chức phó khác đều là cấp chính sở, nhân vật số một của Cục ủy trực thuộc thành phố đều là cấp phó sở, thậm chí tư cách lớn một chút cũng có thể hưởng đãi ngộ cấp chính sở. Có thể nói, ở thành phố Vọng Hải nếu muốn thăng quan nếu như hoạt động tốt, phía trên có người đề bạt là lên nhanh nhất.
Dù sao thì chức vụ quá nhiều rồi, không giống như thành phố cấp sở địa phương khác, tổng cộng có mấy chức vụ ở đó, muốn tranh giành thì đầu rơi máu chảy.
Mà hiện tại, Lâm Mặc Hàn đột nhiên điều đến nhậm chức Bí thư Thành ủy thành phố Cương Thành, điều này cũng khiến các cán bộ của thành phố Vọng Hải dường như ngửi thấy được mèo tốt. Trong thành phố Vọng Hải, thăng đến cấp sở thì rất dễ, nhưng lên nữa thì là khó khăn. Hiện nay con đường của Lâm Mặc Hàn khiến các cán bộ thành phố Vọng Hải dường như nhìn thấy được một thiên địa rộng mở.
Mấy ngày này không ít cán bộ lần lượt đều tâm động, đương nhiên muốn giống như Lâm Mặc Hàn thì nhất định phải đạt được sự công nhận của Nhiếp Chấn Bang mới được.
Vừa tan làm, bên này điện thoại của Lưu Thắng liền gọi đến, về thời gian Lưu Thắng cũng căn vô cùng khéo léo, không gọi điện trước khi tan ca, như vậy khó tránh khỏi sẽ để lại cảm giác không chuyên tâm trong thời gian làm việc cho Chủ tịch thành phố Nhiếp.
Lý Cư Bằng lúc này nhấc điện thoại, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chủ tịch, là điện thoại của Lưu Thắng.
- Nhận đi.
Nhiếp Chấn Bang có vẻ vô cùng linh hoạt dứt khoát.
Chuyện nhận lời Lưu Thắng ăn cơm sẽ không có gì thay đổi, trong đó mục đích chủ yếu kỳ thực vẫn là ở chỗ Lưu Á Phu, Nhiếp Chấn Bang lại rất muốn xem xem, Lưu Á Phu sẽ có thái độ gì, vì vậy bữa cơm này Nhiếp Chấn Bang đã quyết định rồi.
Tụ họp ở nhà hàng, đây là một trong những nhà hàng đặc sản nông nghiệp khá nổi tiếng ở thành phố Vọng Hải. Nhà hàng nằm trong đảo khu Vọng Hạ bên này, gần với biển, đặc sắc của nhà hàng chính là một số món ăn hải sản chế biến theo phương pháp nhà nông. Bình thường cũng rất ít cán bộ thương nhân và dân văn phòng thành phố đến đây ăn cơm. Cùng với sự phát triển về kinh kế, sơn hào hải vị dường như đã không thể đáp ứng được nhu cầu ăn uống của những người này, ngược lại, những thứ mang phong vị đặc sản thôn quê lại càng có thị trường.
Điều quan trọng hơn là, phí tụ họp cũng không đắt, tiêu chuẩn ở cấp bậc hạng trung, mặt này cũng thể hiện sự khôn khéo của Lưu Thắng.
Tụ họp như vậy không cần xa hoa làm gì, thân phận của Nhiếp Chấn Bang đặt ở đây cho dù là chỗ xa hoa hơn nữa đối với hắn mà nói e là cũng không kỳ lạ, ăn cơm vốn không phải là mục đích, giao lưu lẫn nhau đây mới là trọng điểm.
Khoảng sáu giờ, Nhiếp Chấn Bang và Lý Cư Bằng hai người lái chiếc xe việt dã Toyota đến, chiếc xe này là do Nhiếp Chấn Bang mua riêng, sau khi ba điều lệ đi vào thực thi, trừ thời gian công tác dùng xe công vụ ra, thời gian còn lại Nhiếp Chấn Bang tuyệt đối sẽ không dùng xe công, đây cũng coi như là lấy mình làm gương mà thôi.
Cứ như vậy đến những lãnh đạo Thành ủy khác cũng chủ động giảm thời gian sử dụng xe công, dù sao thì Chủ tịch Nhiếp đã đi đầu rồi, các lãnh đạo khác sao có thể sử dụng như trước, sử dụng như thế truyền ra ngoài đây không phải là khiến cho nhân dân đàm tiếu sao. Tiếng quan là liên quan đến tính mạng chính trị của con người, ai cũng không muốn có quá nhiều phiền phức với vấn đề nhỏ nhặt này.
Thậm chí, Lý Thái Thạch bên này còn làm một chiếc xe đạp, mỗi ngày đi làm đều dùng xe đạp, điều này cũng là hướng đến một hình ảnh tươi đẹp cho thành phố Vọng Hải.
Lúc này ở cổng nhà hàng chỗ tụ họp, Lưu Thắng và Lưu Á Phu đứng song song ở cổng, vươn cổ lên nhìn, nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Nhiếp Chấn Bang lộ ra vẻ tươi cười quả nhiên như vậy, lập tức mở cửa xe đi xuống.
Vừa nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang, Lưu Á Phu liền mỉm cười lên đón:
- Chủ tịch ngài đại giá quang lâm, khiến tôi hết sức vinh hạnh.
Lưu Á Phu là người thẳng thắn, không có chút nào che giấu, thái độ này Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng, chuyện này vốn không phải là bí mật gì, nếu Lưu Á Phu còn muốn che lấp ngược lại là khiến mình xem nhẹ đi một mức. Nhiếp Chấn Bang lập tức cũng cười nói:
- Trưởng ban Á Phu, quá khách sáo rồi. Lời mời của anh tôi nói thế nào cũng phải đến.
Hai câu này coi như là khởi đầu tốt đẹp cho buổi tụ họp hôm nay, bên cạnh, Lưu Thắng nhìn thấy cảnh này thì trên mặt cũng tràn đầy vẻ vui mừng. Cảnh tượng này hoàn toàn là tâm đầu ý hợp, như vậy giao lưu hai bên liền có một cơ sở rất tốt. Trên thực tế, Lưu Thắng sớm đã muốn kết nạp vào trong hệ thống của Nhiếp Chấn Bang rồi.
Dù sao thì mình cũng là Cục trưởng Cục tài chính, là thuộc hệ thống chính phủ. Là Chủ tịch thành phố, đại quyền tài chính vẫn nằm bên ngoài nhất định là không yên tâm. Bây giờ nếu có thể chính thức vào trong phe phái của Chủ tịch Nhiếp, sự lo lắng này nhất định sẽ không còn, vị trí của mình đương nhiên cũng vững chắc rồi.
Bữa cơm ăn xong, có thể nói là chủ khách đều vui, bên này Lưu Á Phu cũng là có ý dựa vào, Nhiếp Chấn Bang cũng là vui vẻ tiếp nhận, khoảng cách giữa hai bên đã biến mất rồi.
Tám giờ tối, Nhiếp Chấn Bang bên này vừa trở về nhà, hôm nay tâm trạng của Nhiếp Chấn Bang coi như là rất vui, mọi công tác xây dựng kinh tế của thành phố Vọng Hải cũng tiến hành đâu vào đấy rồi, bộ máy thành phố Vọng Hải cũng chung sống hòa thuận, bây giờ Lưu Á Phu dựa vào rồi, điều này đồng nghĩa với việc công tác nhân sự tổ chức của thành phố Vọng Hải về cơ bản đã nằm trong phạm vi của mình. Điều này đối với sự sắp xếp hệ thống trong tương lai của mình cũng là có đóng góp không thể phủ nhận.
Bạn cần đăng nhập để bình luận