Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1101: Quy định của Hồng Giang.

Lời nói của Đinh Tiến vừa có vẻ khó xử lại vừa có ý uy hiếp. Mặc dù Đinh Tiến không nói rõ ràng ra nhưng lại có ý như vậy. Trong chuyện này, nếu tỉnh Hồng Giang còn tiếp tục giữ ý kiến của mình thì sự hợp tác của tỉnh Hồng Giang và tập đoàn Năng lượng nguyên tử Quốc gia e là sẽ khó mà duy trì tiếp được.
Những lời này vừa nói ra lập tức khiến sắc mặt Phương Viễn Sơn trầm xuống. Phương Viễn Sơn chưa bao giờ bị người khác uy hiếp như vậy.
Nhậm chức ở Hồng Giang lâu như vậy, Phương Viễn Sơn không học được thứ gì nhiều, nhưng phong cách làm việc của Nhiếp Chấn Bang thì Phương Viễn Sơn lại học được.
Trong quá trình Nhiếp Chấn Bang nắm quyền, thu hút đầu tư cũng tốt, phát triển kinh tế cũng tốt. Nhiếp Chấn Bang làm việc luôn có nguyên tắc, không vì thu hút đầu tư mà bỏ nguyên tắc. Muốn tới đầu tư, Nhiếp Chấn Bang nhiệt liệt hoan nghênh. Nhưng nhất định phải làm theo quy củ, phải làm đúng yêu cầu bảo vệ môi trường, làm đúng quy định trưng đất và xây dựng, làm đúng theo chế độ chiêu công và sử dụng công nhân. Những thứ này, nếu làm đúng quy định thì Nhiếp Chấn Bang nhiệt liệt hoan nghênh.
Nếu muốn Nhiếp Chấn Bang giống như một số địa phương khác, vì thành tích mà bỏ qua việc bảo vệ môi trường, hoặc là bỏ qua lợi ích của người dân, thì chuyện này đừng bao giờ nghĩ tới.
Nhưng, sau khi xí nghiệp đã vào rồi thì luôn đối xử tốt với việc kinh doanh của xí nghiệp, công tác quản lý cũng tốt. Dưới sự lãnh đạo của Nhiếp Chấn Bang, các loại mắt xích đều giảm xuống ít nhất, các ban ngành liên quan cũng hoạt động sạch sẽ nhất.
Nói một cách ngắn gọn thì nguyên tắc của Nhiếp Chấn Bang là cứ làm theo nguyên tắc là được. Anh nghiêm chỉnh kinh doanh, tôi nghiêm túc làm việc. Anh không vi phạm quy định, không làm hại đến người khác thì tôi sẽ ra sức đem lại cho anh một môi trường phát triển công bằng và lý tưởng.
Cách làm việc này của Nhiếp Chấn Bang ngược lại còn chiếm được sự ủng hộ của không ít các ông chủ và nhà đầu tư. Không giống như chính sách mở cửa rộng rãi nhưng lại phải đối ứng liên tục, cả ngày xã giao giao tiếp. Có những ông chủ thật sự thích loại môi trường đầu tư sạch sẽ này.
Trầm ngâm một chút, Phương Viễn Sơn cũng lạnh lùng nói:
- Phó tổng giám đốc Đinh, ngài nói như vậy là có ý gì? Tôi có thể hiểu rằng đây là một lời uy hiếp không? Vấn đề đất đai ở huyện Mậu Sơn, chúng ta không nên nói tiếp nữa. Bây giờ chúng ta cũng không cần phải truy cứu trách nhiệm của ai nhưng ngài hãy suy xét một chút xem có thỏa đáng hay không, có nhiều phí tổn hay không. Vẫn là câu nói đó, hợp tác thì tỉnh Hồng Giang chúng tôi luôn nhiệt liệt hoan nghênh.
Lời nói của Phương Viễn Sơn khiến cho Đinh Tiến cũng ngượng ngập cười. Lúc này, Đinh Tiến có cảm giác kế hoạch của mình đã thất bại. Phương Viễn Sơn cũng không chịu sự uy hiếp của ông ta. Chuyện đã đến nước này, Đinh Tiến cũng khá lúng túng.
Phải nói dự án nhà máy Năng lượng nguyên tử là dự án rất tốt, nhưng theo tình hình trước mắt mà nói, cả nước có không ít địa phương đều đang muốn làm. Tình hình thực tế của tập đoàn này cũng không phải một dự án bị trah giành nhau tới đầu rơi máu chảy.
Tình hình nhà mình chỉ có mình là rõ nhất. Đinh Tiến trầm ngâm một chút rồi cười nói:
- Chủ tịch Phương, ngài đừng nóng giận. Gần đây, tôi vừa hay biết một quán ăn không tồi. Hay là tối nay chúng ta cùng đi ăn thử một chút? Còn về chuyện dự án, sau này hãy nói đi. Những chuyện đó vẫn có thể thương lượng được mà.
Nói tới đây, Phương Viễn Sơn cũng liền đứng lên. Trò này của Đinh Tiến, Phương Viễn Sơn đã sớm hiểu được. Ăn cơm chỉ là cái cớ mà thôi, quan trọng nhất e là một số chuyện mờ ám.
Suy nghĩ một chút, Phương Viễn Sơn lắc đầu nói:
- Phó tổng giám đốc Đinh, ăn cơm thì không cần đâu. Mục đích của tất cả mọi người đều là muốn làm tốt chuyện này mà thôi. Đợi đến khi nào dự án khởi công thì chúng ta hãy chúc mừng.
Nói xong, Phương Viễn Sơn cười nói:
- Thật ngại quá. Tôi còn một cuộc họp nữa, không tiếp ngài được rồi.
Buổi chiều, Phương Viễn Sơn đi ô tô tới trụ sở Tỉnh ủy, đi thang máy lên tầng cao nhất.
Đi thẳng tới phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang, Phương Viễn Sơn gõ cửa rồi đẩy cánh cửa đang khép hờ, cười nói:
- Thư ký Hồng, Bí thư có ở đây không?
Hồng Phong liền đứng lên, mỉm cười nói:
- Chủ tịch đến ạ, xin mời vào.
Nhìn thấy Phương Viễn Sơn đi vào, Nhiếp Chấn Bang hơi ngạc nhiên, liền đứng lên, đi ra phía sau bàn, đưa tay ra hiệu rồi cười nói:
- Anh Phương đến à, mời ngồi.
Phương Viễn Sơn ngồi xuống, trầm ngâm một chút rồi chậm rãi nói:
- Bí thư, Đinh Tiến của tập đoàn Năng lượng nguyên tử trưa nay vừa tìm tới phòng làm việc của tôi, nói toàn những lời không hay.
- Ồ? Uy hiếp anh rồi? Có phải bọn họ chuẩn bị rút lui không?
Nhiếp Chấn Bang cũng cảm thấy không ngờ, cười nói.
Phương Viễn Sơn gật đầu, cười nói:
- Uy hiếp một hồi, nói nào là không hợp tác nữa. Nhưng sau đó tôi thể hiện thái độ của chúng ta thì thái độ của Đinh Tiến liền thay đổi.
Nói tới đây, sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang cũng trở nên nghiêm túc, nhìn Phương Viễn Sơn nói:
- Đây là chuyện rất bình thường. Nói vài lời khó nghe thôi mà. Thái độ của tôi vẫn như vậy, muốn đầu tư ở Hồng Giang thì phải theo quy tắc của Hồng Giang. Bản thân nhà máy năng lượng nguyên tử cũng có nguyên tắc nghiêm khắc, vấn đề tính an toàn cũng không cần quan tâm. Nhưng bất cứ chuyện gì cũng không thể tuyệt đối được. Trước đây, nhà máy của Liên Xô bị rò rỉ không phải là một ví dụ rõ ràng rồi sao?
Nhìn Phương Viễn Sơn, Nhiếp Chấn Bang tiếp tục nói:
- Cách thị trấn Mậu Sơn 5km, đây là một khoảng cách vô cùng nguy hiểm. Trong truyện này, tôi kiên quyết phản đối. Đừng nói là người dân phản đối mà mặc dù đã làm tốt công tác tư tưởng, nhưng ai có thể bảo đảm được sau khi xây dựng, nhà máy đó sẽ vận hành an toàn. Một khi phát sinh sự cố, hậu quả sẽ khôn lường. Chúng ta không thể đem sự an toàn ra để toan tính. Về chuyện này, anh có thể trả lời phía tập đoàn Năng lượng nguyên tử Quốc gia rõ ràng như vậy. Nếu muốn hợp tác thì phải theo quy định của chúng ta, chọn địa điểm nhà máy theo tiêu chuẩn, điều kiện tiên quyết là không so đo phí tổn, chọn lại địa điểm một lần nữa. Nếu không, không cần họ nói là không làm, tôi cũng sẽ không thông qua.
Tập đoàn Năng lượng nguyên tử, vậy thì sao? Đối với những thứ này Nhiếp Chấn Bang đều không tin tưởng. Đây là tác phong nhất quán của Nhiếp Chấn Bang từ trước tới nay. Bất luận là xây dựng và phát triển thứ gì cũng không thể hi sinh để lựa chọn. Xây dựng và phát triển, bản thân nó là chuyện tốt, nhưng nếu trong quá trình đang phát triển mà lại hỏng thì loại phát triển đó không cần cũng được.
Phương Viễn Sơn lúc này cũng cười nói:
- Thật ra, tôi cũng nghĩ như vậy. Vấn đề liên quan đến tính mạng của mấy trăm nghìn người, không thể không suy tính. Trong chuyện này, thái độ của tôi cũng rất rõ ràng.
Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười, gật đầu nói:
- Anh Phương, thật ra anh cũng không cần quan trọng hóa vấn đề quá. Sự phát triển của nhà máy Năng lượng nguyên tử, hiện tại trên thế giới đã là một hình thức kinh doanh mới. Tập đoàn Năng lượng nguyên tử này cũng có nhu cầu phát triển. Nhưng việc chọn địa điểm cần phải phù hợp với yêu cầu, nhiều địa phương cũng như vậy. Hiện giờ mà nói, tập đoàn Năng lượng nguyên tử và chúng ta đều giống nhau. Chúng ta có nhu cầu phát triển thì họ cũng vậy. Tình cảnh của cả hai bên đều giống nhau, không ai đi xin ai cả.
Bên cạnh, Phương Viễn Sơn cũng cười nói:
- Bí thư, một câu thôi, trước mắt, cứ xem Đinh Tiến đó làm thế nào. Sau khi thấy tôi không chịu sự uy hiếp của ông ta, ông ta lại muốn nhờ tôi nghĩ cách rồi.
Nghe vậy, Nhiếp Chấn Bang cũng lại cười nói:
- Anh sẽ đồng ý chứ?
Những lời này lập tức khiến cho Phương Viễn Sơn cười ha hả. Có thể tới được vị trí này thì đã không giống người bình thường rồi. Bất cứ kẻ nào cũng không dễ bị ngoại cảnh ảnh hưởng. Cái gọi là tiền vàng, gái đẹp, ở vị trí này đều là thứ yếu. Lúc này, con đường làm quan mới là thứ mà Nhiếp Chấn Bang và Phương Viễn Sơn thật sự theo đuổi.
- Bí thư, không có gì thì tôi xin phép về trước.
Phương Viễn Sơn đứng lên nói.
Nhiếp Chấn Bang gật gật đầu, tự mình tiễn Phương Viễn Sơn ra cửa rồi mới quay lại phòng. Vừa mới ngồi xuống thì điện thoại trên bàn đổ chuông.
Chiếc điện thoại màu đỏ. Điều này khiến cho Nhiếp Chấn Bang căng thẳng. Vừa nhấc điện thoại lên, bên kia, một giọng nói quen thuộc vang lên:
- Bí thư Nhiếp phải không? Lôi là Lương Viễn. Thủ trưởng bảo tôi thông báo với ngài, ngày mai tới thủ đô một chuyến.
Những lời này lập tức khiến Nhiếp Chấn Bang sửng sốt. Lại đi thủ đô, còn là thủ trưởng đích thân triệu kiến, hơn nữa, còn thông qua Lương Viễn gọi điện thoại. Điều này không khỏi khiến cho Nhiếp Chấn Bang suy nghĩ.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Anh Lương, có thể nói một chút là có chuyện gì không?
Bên kia, Lương Viễn nghe Nhiếp Chấn Bang nói cũng cười ha hả nói:
- Cậu em, cụ thể là chuyện gì thì tôi cũng không biết. Nhưng cậu có thể yên tâm, tâm tình của thủ trưởng đang rất tốt, hẳn không phải là chuyện gì xấu.
Nghe vậy, sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang càng trầm xuống. Sau khi nói chuyện với Lương Viễn vài câu, Nhiếp Chấn Bang gác máy. Tâm tình không tệ, điều này càng khiến cho Nhiếp Chấn Bang cảm thấy buồn bực. Rời khỏi Hồng Giang? Nhưng như vậy Nhiếp Chấn Bang lại cảm thấy có chút mê hoặc.
Tuy rằng trong lòng buồn bực nhưng thủ trưởng triệu kiến thì nhất định là phải đi. Truyện này là quy định, không ai có thể làm trái.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang đi ra khỏi phòng làm việc. Bên ngoài, Hồng Phong vừa nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang liền đứng lên:
- Bí thư, ngài có việc gì sao?
Nhiếp Chấn Bang gật gật đầu, lập tức nói:
- Tiểu Hồng, cậu đặt cho tôi một vé đi thủ đô vào sáng sớm mai. Tôi phải đi thủ đô một chuyến.
- Vâng, thưa Bí thư.
Hồng Phong đáp lời, dừng một chút rồi nói tiếp:
- Bí thư, ngài xem, tôi và Đới Phi có cần đi cùng ngài không?
Nghe Hồng Phong hỏi, Nhiếp Chấn Bang dừng một chút rồi nhìn Hồng Phong nói:
- Ừm, lần này, cậu và Tiểu Đới không cần đi theo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận