Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 784 - Đến thành phố Hưng Châu.

Nhưng Lã Thành Đống thực sự lo lắng cho chuyện này, có thể đem cuộc thị sát sắp xếp ở một nơi như vậy vốn dĩ đã thể hiện dũng khí, sự gan dạ và thông minh của thành phố Thiên Phủ
Trước mặt hàng loạt lãnh đạo Tỉnh ủy Ủy ban nhân dân tỉnh, dưới sự theo dõi và lo lắng của bộ máy lãnh đạo Thành ủy thành phố Thiên Phủ, lãnh đạo quận và cán bộ đường phố, bà lão không chút hoang mang, sau khi cẩn thận lắng nghe câu nói của Nhiếp Chấn Bang, vẻ mặt vui mừng nói:
- Muốn, rất muốn! Lần này, chúng tôi ở đây được sắp xếp chỗ ở yên ổn, nơi này sắp đập bỏ xây tiểu khu Hồng Quang, diện tích nhà ở hiện tại một đổi một, đến lúc đó ở đây còn làm chợ, thanh niên còn có thể được chính quyền đào tạo, giúp đỡ sắp xếp công việc, việc tốt như thế chúng tôi đang mong đợi.
Vừa dứt lời, mấy người trung niên bên cạnh cũng phụ họa:
- Bác Lưu nói đúng, cảm ơn chính sách đúng đắn của Đảng, cảm ơn chính quyền đến giờ này vẫn nhớ đến chúng tôi.
- Đúng, không những giúp trợ cấp cho người nghèo chúng tôi mà còn mở lớp bồi dưỡng kỹ năng việc làm cho chúng tôi, những người trung niên như chúng tôi vẫn có thể có được một cái nghề để bắt đầu lại từ đầu.
Lời nói của mấy người trung niên này, Nhiếp Chấn Bang nghe vào tai cũng cười nhạt một tiếng, những cán bộ lãnh đạo phía dưới này, không biết có bao nhiêu nội tình bên trong nhưng cũng khó tránh khỏi làm một số việc thô tục.
Lúc này rõ ràng có thể nhìn thấy, mấy người trung niên này chính là thành phố Thiên Phủ đã sắp đặt.
Nhiếp Chấn Bang lúc này lại tiến lên hai bước, nhìn một em bé chừng năm sáu tuổi bên cạnh, mỉm cười:
- Chào anh bạn nhỏ! Nói cho bác biết, cháu có thích ở nhà to không?
Hành động này của Nhiếp Chấn Bang khiến sắc mặt hàng loạt người của thành phố Thiên Phủ đều căng thẳng, trẻ con không biết nói dối, đây mới là lúc thật sự khảo nghiệm thành quả công tác thời kỳ đầu của thành phố Thiên Phủ.
Thiếu phụ đứng bên cạnh ước chừng ba mươi tuổi nắm tay đứa bé, ăn mặc giản dị, lúc này trước mặt nhiều lãnh đạo, sự chú ý của nhiều ánh mắt, cũng có vẻ rất hồi hộp, nhưng vẫn ngồi chồm hổm, cười nói:
- Nữu Nữu, nói cho bác này biết con có thích ở nhà lớn không?
Nữu Nữu ngẩng đầu quan sát Nhiếp Chấn Bang, không chút luống cuống, gật đầu nói:
- Thích, mẹ nói lần này chúng ta sắp đổi nhà lớn, đến lúc đó đổi một căn nhà thật lớn, nhưng mẹ nói, đổi nhà cần phải thêm tiền nên không cho Nữu Nữu mua đồ ăn vặt nữa.
Vừa dứt lời, sắc mặt Nhiếp Chấn Bang lập tức trầm xuống, đứng lên nhìn Lã Thành Đống hỏi:
- Chủ tịch Thành Đống, ở đây vẫn thêm tiền để đổi nhà sao?
Không đợi Lã Thành Đống trả lời, thiếu phụ tuổi có vẻ hơi lúng túng, vội vàng nói:
- Chủ… Chủ tịch, ông hiểu lầm rồi, hiện nay diện tích căn nhà mà gia đình tôi đang ở chỉ một trăm mét vuông, nhưng bố mẹ chồng và chồng tôi vẫn còn một em trai và một em gái đều chưa kết hôn, cho nên lần này chúng tôi chuẩn bị đổi một căn lớn nhất là một trăm năm mươi mét vuông, diện tích bị vượt quá, thành phố đều dựa theo giá vốn trợ cấp cho chúng tôi.
Bên cạnh, Lã Thành Đống cũng gật đầu nói:
- Chủ tịch, cân nhắc đến tình hình thực tế của quần chúng nhân dân, qua thận trọng điều tra và nghiên cứu, tất cả các căn nhà bố trí sắp xếp, kiểu nhà chủ yếu vẫn là lấy hộ tám mươi đến một trăm hai mươi mét vuông là chính, nhưng kiểu nhà dưới sáu mươi mét vuông và một trăm năm mươi mét vuông cũng chuẩn bị một ít, điều này cũng là suy xét đến tình huống thực tế này.
Nghe đến đây, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Cải tạo khu thành cũ là việc tốt ích nước lợi dân, đối với quốc gia, đối với chính phủ mà nói là nâng cao hình tượng và phẩm cấp của thành phố, chỉnh đốn lại tài nguyên chất lượng cao của đất nước, đối với dân chúng mà nói, khu ổ chuột xã hội phức tạp, quản lý hỗn loạn, môi trường trị an và vệ sinh đều kém. Sau khi tiến hành cải tạo, có thể có được nhà ở và môi trường sống thích hợp thoải mái hơn đó là việc rất tốt. Nhưng, trong quá trình cải tạo, chính quyền của chúng ta, cán bộ của chúng ta phải từng giờ từng phút ghi nhớ ba tư tưởng đại diện quan trọng, phải quán triệt chắc chắn diện mạo phát triển khoa học. Vì dân mà suy nghĩ, vì dân mà sốt sắng giúp đỡ, hết sức xem xét dân tình, tôn trọng ý kiến của nhân dân, đừng có tấm lòng tốt mà không giúp gì, đừng có tấm lòng tốt mà làm việc xấu, như vậy mới chính là công trình mang lại lợi ích cho nhân dân, công trình nhân chính.
Tiếp theo đoàn Nhiếp Chấn Bang lại kiểm tra các khu vực khác trong dự án cải tạo khu thành cũ của thành phố Thiên Phủ, ở mặt này địa điểm sắp xếp để thị sát cũng có ý nghĩa đại diện cho địa phương, có chỗ vẫn đang sản xuất nhưng là xí nghiệp đang thua lỗ, có chỗ trước đây là nội thành kết hợp với bộ phận làng nội đô, cũng có xí nghiệp sản xuất lợi nhuận rất tốt. Toàn bộ quá trình kiểm tra, Nhiếp Chấn Bang rất chi tiết tỉ mỉ chứ không phải cưỡi ngựa xem hoa đi ngang qua hiện trường, mỗi lần đến một nơi, Nhiếp Chấn Bang đều đích thân ra xem, mỗi lần đều tìm một vài người dân hỏi han ngoài dự đoán của mọi người.
Toàn bộ kiểm tra xong một vòng, trong hội trường Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố Thiên Phủ, Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng đối với thành tích công tác cải tạo khu thành cũ thành phố Thiên Phủ, đối với công tác của thành phố Thiên Phủ biểu thị sự tán thành cao độ.
Sáng sớm hôm sau, chưa đến bảy giờ, ba người Nhiếp Chấn Bang, Tôn Gia Lạc và Chu Nghị Ninh đều đã tụ tập cửa sau khu nhà ở nhân viên Tỉnh ủy Uỷ ban nhân dân tỉnh, thư ký của Tôn Gia Lạc và thư ký của Chu Nghị Ninh cũng chờ bên cạnh.
Lát sau, Lý Cư Bằng cầm một túi lớn bánh bao và sữa đậu nành đi tới, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Anh Tôn, anh Chu cùng ăn một chút đồ nhé!
Vừa dứt lời, một chiếc xe cảnh sát, một chiếc xe thương vụ Calilac chạy đến, Trưởng ban Thư ký Ủy ban nhân dân tỉnh Phương Viên từ trên xe thương vụ Calilac bước ra cười nói:
- Chủ tịch, các vị lãnh đạo, hôm nay chúng ta đến thành phố Hưng Châu, chỉ có thể đi sớm, nếu không chắc sẽ không kịp thời gian.
Nhiếp Chấn Bang nhìn Tôn Gia Lạc và Chu Nghị Ninh, cười nói:
- Anh Tôn, anh Chu đi thôi! Bây giờ chúng ta chỉ có thể nghe theo sự sắp đặt Trưởng ban Thư ký Phương thôi.
Hiện nay, nội bộ chính quyền đã xây dựng ra một bầu không khí của một bản hòa nhạc hòa thuận vui vẻ, trạng thái này Nhiếp Chấn Bang cũng hy vọng nhất và rất muốn có, không có quá nhiều lộn xộn, không có lục đục với nhau, mọi người đều chung một mục đích, một mục tiêu là xây dựng tốt nơi này.
Thành phố Hưng Châu, thời gian cũng chỉ mới bảy rưỡi, thành viên bộ máy lãnh đạo Thường vụ Thành ủy thành phố Hưng Châu đã tập hợp trong phòng họp nhỏ.
Trên vị trí chủ tọa ở giữa, Lý Vân Hạc nhìn quanh bốn phía, trầm giọng nói:
- Các đồng chí, vừa rồi Trưởng ban Thư ký Phương gửi đến một tin nhắn, đoàn xe của Chủ tịch, Phó Chủ tịch Tôn và Phó Chủ tịch Chu đã xuất phát được mười lăm phút. Chủ tịch tỉnh đi thị sát lần này là lần đầu tiên từ khi thành phố Hưng Châu chúng ta thành lập đến nay, trong cuộc họp mấy ngày trước đã làm xong công tác bố trí tiếp đãi, lúc này tôi cũng cần nhắc lại một lần nữa, các đồng chí của Cục công an phải làm tốt công tác bảo vệ an toàn cho đoàn người của Chủ tịch Nhiếp tại địa điểm và khu vực thị sát, phải làm chi tiết và tỉ mỉ việc bố trí sắp xếp, tuyệt đối không thể xảy ra hỗn loạn, phải làm tốt công tác tư tưởng với các đồng chí ở các quận, các đường phố và khu dân cư. Tóm lại, toàn tuyến đường cái gì nên nói, cái gì không nên nói phải phân chia rõ ràng.
Lý Vân Hạc nói có vẻ hết sức nghiêm túc, đối với việc đến đây của đoàn người Nhiếp Chấn Bang, Lý Vân Hạc hết sức coi trọng, thậm chí còn coi trọng hơn cả Chủ tịch thành phố Hồ Bảo Quang.
Trong tỉnh, Lý Vân Hạc được xem như một người đặc biệt, Lý Vân Hạc trước đây luôn dựa vào quan hệ của cha vợ, cha vợ Lý Vân Hạc trước kia là Chủ tịch Mặt trận tổ quốc tỉnh Ba Thục, nhưng hai năm trước lại đột ngột qua đời, “Người đi trà lạnh, người chết giống như đèn tắt”, Lý Vân Hạc hiện nay rất nôn nóng hy vọng có được sự khen ngợi và đồng ý của Nhiếp Chấn Bang.
Chín giờ sáng, dưới cổng chào “Chào mừng ngài” của thành phố Hưng Châu bên đường quốc lộ, trên mảnh đất trống mười mấy chiếc xe con màu đen đậu chen chúc, bốn thành viên lãnh đạo chủ chốt của thành phố Hưng Châu đã đứng đông đủ bên đường.
Lát sau, một chiếc xe biển số cảnh sát thành phố Hưng Châu chạy đến, lúc chạy qua, cửa kính xe mở ra làm một động tác tay ra hiệu.
Lập tức, một loạt các lãnh đạo của thành phố Hưng Châu đều đứng thẳng người, chưa đầy một phút, một trước một sau, dưới sự dẫn đường của một chiếc xe cảnh sát, một chiếc thương vụ Toyota màu bạc chạy đến.
Bật đèn xi nhan, đoàn xe chầm chậm dừng bên đường, cửa xe mở ra, đoàn người Nhiếp Chấn Bang bước xuống, sau khi bắt tay thăm hỏi rất máy móc, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Lên xe cả đi! Bây giờ không đến thành phố nữa, lần này đến thành phố Hưng Châu thời gian rất cấp bách, chiều nay vẫn phải đến thành phố Thường Hồng, đến thẳng khu thành cũ xem một chút.
Nói đến đây, Nhiếp Chấn Bang nói với Lý Vân Hạc và Hồ Bảo Quang:
- Bí thư Vân Hạc và Chủ tịch Bảo Quang đi cùng với tôi nhé!
Câu này khiến Lý Vân Hạc và Hồ Bảo Quang vui vẻ ngay, được Nhiếp Chấn Bang mời ngồi cùng xe là một kiểu trọng thị, một đãi ngộ đặc biệt.
Lý Vân Hạc xua tay, sắc mặt vui mừng, mỉm cười nói:
- Làm theo chỉ thị của Chủ tịch, đi thẳng đến khu thành cũ thành phố Hưng Châu.
Đoàn xe lại lên đường, Lý Vân Hạc lúc này lại mỉm cười nói:
- Chủ tịch, Phó Chủ tịch Tôn, Phó Chủ tịch Chu, Trưởng ban Thư ký, cảm ơn sự ủng hộ và quan tâm của các lãnh đạo đối với công tác của Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố Hưng Châu. Các vị lãnh đạo nhìn xem, thành phố Hưng Châu của chúng tôi và thành phố Thường Hồng hoàn toàn là hai tuyến đường trái ngược nhau, nếu không hôm nay các vị lãnh đạo ở Hưng Châu chúng tôi nghỉ ngơi một đêm, ngày mai lại đến Thường Hồng như vậy, cũng có thể để chúng tôi bày tỏ một chút tấm lòng.
Tôn Gia Lạc lúc này cười ha hả, nói:
- Bí thư Lý khách sáo quá! Chủ tịch và chúng tôi hiện nay đều là con rối, lịch trình làm việc của chúng tôi đều nằm trong tay Trưởng ban Thư ký Phương.
Phương Viên lúc này cũng cười ha hả nói:
- Phó Chủ tịch Tôn nói như vậy thật oan ức cho tôi, tôi là đại quản gia của chính quyền, là vì các lãnh đạo mà phục vụ, anh thế này chính là khiến tôi chịu tiếng xấu thay cho người khác, làm Bí thư Lý oán trách tôi.
Không đến nửa tiếng, đoàn xe đã vào đến trung tâm thành phố Hưng Châu, lúc này Lý Vân Hạc hướng về đám người Nhiếp Chấn Bang giới thiệu:
- Chủ tịch, các vị lãnh đạo, hiện tại các vị đang nhìn thấy chính là trung tâm thành phố mới của thành phố Hưng Châu chúng tôi, trong thời gian xây dựng đập thủy lợi Tam Hiệp, Tổng cục di dân quốc gia và Ủy ban Cải cách Phát triển cũng đã giúp đỡ rất lớn cho thành phố Hưng Châu. Lần này, thành phố Hưng Châu cũng đã đón nhận khoảng một trăm mười ngàn di dân, phân bố đều ở nội thành toàn thành phố và hai mươi mấy xã thị trấn xung quanh, khu nội thành cũ hiện nay tiếp giáp với sông lớn, bên ngoài đê phòng lũ chính là sông lớn cuồn cuộn mênh mông, trong lòng đê chính là khu nội thành cũ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận