Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1196. Đích thân ngầm điều tra.

- Bí thư, làm như vậy có thể hay không... ?
Bên cạnh, Hạ Cương không làm kẻ phụ họa mà là cau mày, nói.
Thư ký và lãnh đạo là một loại quan hệ cộng sinh. Nhưng cũng không đại biểu việc nước lên thì thuyền lên. Ngược lại, thư ký phải gánh vác rất nhiều.
Thư ký là một người phụ họa có lẽ lãnh đạo sẽ thích nhưng người đó không phải là Bí thư Nhiếp. Bí thư Nhiếp cần một người thư ký có năng lực, có tầm nhìn và chủ kiến. Ai cũng có thể làm một người phụ họa thậm chí so với mình còn tốt hơn.
Nhưng người thư ký như vậy sẽ không có tiền đồ. Một thư ký đủ tư cách chẳng những phải vì lãnh đạo phân ưu giải nạn mà còn phải nghĩ đến chỗ lãnh đạo muốn nghĩ.
Khoát tay, Nhiếp Chấn Bang cũng không kiêng dè, trầm giọng nói:
- Căn cứ tố cáo trên Microblog có thể khẳng định là bối cảnh phía sau khách sạn này rất lớn mạnh, không phú cũng quý. Loại người này mà kinh doanh khách sạn không chỉ thuần túy là vì kiếm tiền. Cho nên chúng ta nhất định phải ngầm điều tra mới có thể có đầy đủ thông tin được.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang dừng một chút nói:
- An bài những người khác ngầm điều tra, chỉ là phí qua cửa siêu cao là một vấn đề. Mấy trăm nghìn tệ, bất kể là tư nhân hay là nhà nước chi trả cũng không thỏa đáng. Ở nhà tôi còn một ít tiền, vợ tôi và mấy người anh vợ kinh doanh rất tốt. Mấy chục vạn hay trăm vạn tôi vẫn có thể lo được. Cho nên chuyện này tôi chỉ có thể tự mình xử lý.
Hạ Cương lo lắng chính là chuyện này. Bí thư tự mình điều tra truyền ra ngoài làm cho người khác cảm giác như là trò đùa trẻ con. Hơn nữa, nếu để người có tâm lợi dụng, buôn lời dối gạt sẽ làm cho người khác thấy là nơi đó đắc tội Bí thư Nhiếp nên cố ý muốn chỉnh hắn.
Những lời như vậy rất dễ gây hiểu lầm và đối với Nhiếp Chấn Bang sinh ra ảnh hưởng không tốt.
Trầm ngâm một chút, Hạ Cương tiếp tục nói:
- Bí thư, nhưng ngài đến đó, mọi người có thể đều biết ngài.
Nhiếp Chấn Bang cũng đang suy nghĩ việc này. Đây đúng là vấn đề quan trọng, thân phận của mình cũng thường xuất hiện trên truyền hình Lũng Tây. Những người dân bình thường có lẽ không chú ý sẽ không nhìn ra nhưng với lọai người này chỉ sợ là nhận ra rất nhanh.
Suy xét một lúc lâu, Nhiếp Chấn Bang nhìn Hạ Cương với ánh mắt tán thưởng. Hạ Cương đi theo mình đã được nửa năm, các phương diện đều có kinh nghiệm rồi đúng thật là một người có năng lực. Lập tức gật đầu nói:
- Tiểu Hạ, cậu suy nghĩ như vậy thật không tồi. Thân phận của tôi đúng là một vấn đề. Hiện tại, tôi cần phải ăn mặc cẩn thận và hóa trang một chút mới được. Như vậy, cậu gọi điện thoại đến đó lấy danh nghĩa là thành viên Tập đoàn Ốc Gia tỉnh Lũng Tây đặt một phòng riêng để mở hội nghị.
6 giờ tối, vừa mới tan tầm hơn một giờ nhưng vì hiện tại là mùa đông nên sắc trời đã hoàn toàn tối hẳn.
Một chiếc taxi dừng lại trước con đường Chấn Hưng. Đường Chấn Hưng không phải là khu trung tâm buôn bán của đô thị mà nó rất lộn xộn. Nó có tiệm mì sợi, có quán thịt dê ngâm, có cửa hàng quần áo và cũng có một siêu thị nhỏ.
Trước mặt là một mùi hương và màu sắc cổ xưa khiến trong lòng Nhiếp Chấn Bang rung động. Không đến nơi này là không biết được, là chỗ tầm thường mà còn vượt xa cả khách sạn xa hoa.
Bên ngoài cửa ở dưới mái hiên là bảng hiệu bốn chữ rồng bay phượng múa: Chẳng nơi nào có. Nhìn tên này Nhiếp Chấn Bang hiểu rõ cười. Nếu như đổi thành mấy năm trước hoặc mười năm trước có lẽ cái tên này sẽ làm cho người khác hai mắt tỏa sáng. Hiện tại sao? Có vẻ khá tầm thường. Mạng lưới internet rất phát đạt nên chuyện này đã sớm không thể gây ngạc nhiên.
Giờ phút này, hình tượng của Nhiếp Chấn Bang cũng hoàn toàn không giống trước. Trên môi dính lên chòm râu, mang mắt kính, mái tóc húi cua không có thay đổi nhiều. Nhưng chỉ hóa trang đơn giản như vậy đã làm khí chất cả người khác đi nhiều.
Mặt khác, ở trên quần áo cũng biến hóa đến nghiêng trời lệch đất. Một bộ tây trang Armani đặt may, giầy đen, áo khoác lông màu đen kiểu nam. Cả người tạo cảm giác tao nhã, lịch sự và phú quý bất phàm.
Bên cạnh, Hạ Cương vẫn không có thay đổi. Tuy là thư ký của Nhiếp Chấn Bang nhưng Hạ Cương không thường xuất hiện trên TV, mặc dù có xuất hiện cũng không có người đặc biệt giới thiệu nên người bên ngoài không thể nào biết. Mặc dù có người nhận ra cũng không có gì, với thân phận của Hạ Cương được người khác mời là chuyện bình thường.
Đi vào lầu một khách sạn, ước chừng diện tích hơn mười mét vuông. Hai bên trái phải đều có ba cố gái tiếp khách xinh đẹp đứng đợi.
Khi Nhiếp Chấn Bang và Hạ Cương vào cửa, họ đều cùng động tác cúi chào:
- Hoan nghênh quý khách.
Tiểu thư lễ tân cũng phải trải qua lựa chọn tỉ mỉ. Mỗi người đều một mét bảy mươi, dáng người cao gầy phối hợp với sườn xám, khi đi lại hai cặp đùi trắng nõn lộ ra có cảm giác mị hoặc vô tận.
- Xin hỏi, quý khách có đặt trước không? Chúng tôi chỉ nhận những người đã đặt trước và khách hàng có thẻ hội viên. Không tiếp khách vãng lai.
Bên trái, tiểu thư lễ tân mỉm cười nói, thanh âm ngọt ngào giống như chim hoàng oanh.
Niếp Chấn Bang không nói gì, bên cạnh Hạ Cương mở miệng nói:
- Tập đoàn Ốc Gia mở hội nghị tại phòng riêng.
Nói đến đây, người tiếp khách liền gật đầu nói:
- Vâng, quý khách mời đi theo tôi.
Phòng riêng đều có quy định là tuyệt đối giữ bí mật, ít nhất là không để người ngoài biết. Nếu có nói ra những tin tức này một cách chuẩn xác thì nói rõ là đã có vấn đề.
Dọc theo thang lầu làm bằng gỗ mà lên, tới lầu hai như đã tới một nơi có biến hóa nghiêng trời lệch đất. Ở đầu bậc thang lầu hai, đội ngũ tiếp khách khổng lồ, hai bên trái phải đều có mười mấy mỹ nữ, cùng một màu, thân cao một mét bảy trở lên. Mặc sườn xám Màu đỏ thêu hoa đem nét nữ tính thể hiện rất hoàn mỹ.
Động tác và lời nói đều đồng nhất:
- Hoan nghênh quý khách đại giá quang lâm.
Làm cho người khác có cảm giác giống như bậc đế vương. Đi qua thảm đỏ ở giữa như đi qua phố hoa. Đại sảnh khoảng chừng mấy trăm mét vuông, ở chính giữa là bình phong thật lớn làm bằng gỗ điêu khắc và được khảm một bức ảnh chụp lớn.
Nội dung ảnh chụp khiến Nhiếp Chấn Bang cảm thấy khiếp sợ. Trên tấm ảnh, hai bên trái phải, bốn hàng phía sau là tất cả nhân viên làm việc tại đây có hơn hai trăm người.
Hàng đầu là một loạt ghế da màu đen. Ở chính giữa, Thẩm tổng ngồi nghiêm chỉnh và hai bên trái phải là người trung niên mang giày Tây mà Nhiếp Chấn Bang không biết, rất hiển nhiên có một người là ông chủ nơi này.
Không ngờ Thẩm tổng cũng đến nơi này, còn chụp ảnh chung cùng ông chủ tại đại sảnh. Điều này Nhiếp Chấn Bang thật không ngờ. Rốt cuộc Thẩm tổng và người ở đây có quan hệ như thế nào hay chỉ đơn thuần là chụp ảnh chung? Hay là thật có quan hệ sâu xa. Đây là sự việc rất có giá trị.
Theo sau cô gái lễ tân, qua đại sảnh, rẽ một cái, phía trước là một hành lang rộng lớn, tiếp tục đi xuống gần trăm mét là các loại phòng riêng. Tên của phòng riêng cũng rất đặc sắc, không có tục khí như chí tôn, đế vương mà dựa theo những nơi nổi tiếng trong nước.
Ví dụ như: Điếu Ngư Đài, phòng hội nghị, phía sau còn có Trung Nam Hải cùng với Tử Cấm thành. Những thứ này xem như là cao cấp nhất. Phòng riêng cấp thấp hơn, cụ thể tên là gì thì Nhiếp Chấn Bang không nhìn thấy. Bởi vì đã đến nơi.
Toàn bộ phòng riêng khoảng chừng trên trăm mét vuông. Vừa bước vào cửa chính là một nơi có thể chứa hai mươi bàn tròn lớn. Ở bên cạnh có một bàn ăn dài một mét để hoa quả và các món nguội.
Bên trong có các loại quả như nhiệt đới, ôn đới, trong nước, ngoài nước, đầy đủ mọi thứ. Muốn ăn cái gì chỉ cần an bài cho nhân viên phục vụ thu xếp.
Ở nơi này tất cả đồ vật đều chia ra. Nói cách khác, các loại đồ ăn đều là mỗi người một phần. Cách thức như vậy đang được lưu hành trong xã hội thượng lưu, không có gì hiếm lạ.
Bên cạnh, nhân viên phục vụ mỉm cười nói:
- Hai vị, xin hỏi dùng gì?
Nhân viên phục vụ không ngạc nhiên lắm khi khắp phòng cũng chỉ có hai người vì trong này sự việc ly kỳ khá nhiều. Đừng nói hai người, một người ăn cơm cũng đã có. Mặt khác, có thể tới nơi này đều là đại nhân vật. Có những việc nhiều người ngược lại không tốt.
- Đem thực đơn đến đây.
Nhiếp Chấn Bang mở miệng nói.
Tiếp nhận thực đơn trong tay nhân viên phục vụ, vừa mở ra, nào là bào ngư ở biển sâu, canh vây cá, trứng cá muối đều là món bình thường. Khiến Nhiếp Chấn Bang giật mình chính là mặt trên thực đơn vẫn còn chân gấu kho tàu, óc khỉ hầm, tê tê xào lăn,... đều là các loài động vật hoang dã.
Không nghĩ tới ngầm điều tra là rất đúng. Lúc đầu chỉ là muốn tìm hiểu một chút, kiểm tra nơi này nhưng không nghĩ là lại được niềm vui bất ngờ. Nhiếp Chấn Bang khẳng định những cái này không phải là tự nuôi dưỡng. Những người lui tới khách sạn này không phú cũng quý, tự nuôi hay là hoang dại nếm thử là sẽ biết. Nhiếp Chấn Bang tin chắc ông chủ nơi này sẽ không tự phá biển hiệu của mình.
Khi rượu được mang vào đều là loại rượu có giá hơn mười nghìn thậm chí là một trăm nghìn tệ như Lafite năm 82, Mao Đài 30 năm,... Nhiếp Chấn Bang cũng không ngạc nhiên đối với những cái này.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang bỏ qua thực đơn động vật hoang dã, gọi một ít hải sản và vài món ăn thêm mấy chai rượu vang, liền để thực đơn xuống, nói:
- Ừ, trước tiên như vậy đi. Nhanh một chút.
Bạn cần đăng nhập để bình luận