Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 686: Vì thế hệ sau.

Mặc dù lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng không đoán ra vì sao Phạm Thường Thắng lại tới thăm, cũng không rõ ý đồ thực sự phía sau, tuy nhiên, Nhiếp Chân Bang cũng vẫn chuẩn bị gặp Phạm Thường Thắng.
Phương diện này, có hai nhân tố thúc đẩy Nhiếp Chấn Bang làm vậy. Một là sự hiểu biết của mình đối với Phạm Thường Thắng. Thời gian mình ở thành phố Lương Khê tuy không dài, chỉ một năm, nhưng là Phó bộ máy thành phố, từng làm việc cùng Phạm Thường Thắng, điều này khiến Nhiếp Chấn Bang hiểu tính của Phạm Thường Thắng. Phạm Thường Thắng này là kiểu người không lợi không tới điển hình. Lần này tới thăm, nhất định có vấn đề.
Hai là, biểu hiện lần này của Phạm Thường Thắng rất lạ lùng, nghênh đón long trọng, thái độ hòa khí…tất cả những thay đổi nhỏ này khiến trong lòng Nhiếp Chấn Bang cảm thấy có chút vấn đề.
Tổng hợp lại, mới khiến Nhiếp CHấn Bang quyết định gặp Phạm Thường Thắng.
Thật ra, sự việc không phức tạp như vậy, Bí thư Thành ủy thành phố Lương Khê Phạm Thường Thắng tới thăm, về tình về lý, Nhiếp Chấn Bang đều phải gặp.
Rất nhanh Phạm Thường Thắng được Lý Cư Bằng dẫn vào. Hôm nay Phạm Thường Thắng ăn mặc rất bình thường, khác lần gặp đầu tiên hôm qua. Lúc này, Nhiếp Chấn Bang mới thật sự quan sát Phạm Thường Thắng. Tóc hai bên mai, đã hoa râm, nếp nhăn trên mặt hằn sâu, Phạm Thường Thắng thật sự già rồi.
Đây là ấn tượng đầu tiên của Nhiếp Chấn Bang.
Sau khi Phạm Thường Thắng vào, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên. Đây là vấn đề thái độ, cũng là một kiểu tôn trọng.
Không đợi Phạm Thường Thắng mở miệng, Nhiếp Chấn Bang chủ động nói:
- Bí thư Phạm, mời vào
Thái độ nhiệt tình này của Nhiếp Chấn Bang khiến khuôn mặt cứng ngắc của Phạm Thường Thắng dần giãn ra, tự nhiên bước vào cửa. Lúc này hẳn Phạm Thường Thắng rất áp lực.
Điều chỉnh tâm lý một chút, Phạm Thường Thắng mỉm cười:
- Chủ nhiệm Nhiếp, mời ngài.
Trên ghế salon trong phòng khác, sau khi chủ khách ngồi xuống, Lý Cư Bằng rót trà cho hai người, nhìn Phạm Thường Thắng, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Bí thư Phạm, chúng ta quen nhau lâu rồi, bạn cũ. Ông hiểu rõ tính tôi mà, có chuyện gì cứ nói đi.
Kiểu thái độ chân thành này khiến Phạm Thường Thắng có chút xúc động. Lúc này, nói cảm động, thì không tới mức, Phạm Thường Thắng không phải tiểu tử mới ra đời, hai ba câu là có thể bán mạng cho người ta. Cả đời theo chính trị, Phạm Thường Thắng đã trở thành kẻ không làm việc gì mà không chắc chắn.
Nghĩ lại tối qua, gặp lại Nhiếp Chấn Bang, Phạm Thường Thắng nảy sinh cảm khái vô cùng.
Sau khi đón tiếp đoàn người Nhiếp Chấn Bang, về tới nhà, Phạm Thường Thắng liền giam mình trong thư phòng, cẩn thận nghĩ lại chuyện sau khi mình và Nhiếp Chấn Bang hợp tác, nghiên cứu từng chút từ khi Nhiếp Chấn Bang gia nhập quan trường tới nay.
Thông qua nghiên cứu tỉ mỉ, Phạm Thường Thắng phát hiện một việc. Từ khi Nhiếp Chấn Bang tiến vào đoàn ủy, cả một chặng đường, cố nhiên, mỗi bước đi của Nhiếp Chấn Bang đều có vẻ vô cùng nguy hiểm và cuồng vọng. Tuy nhiên, sự thật chứng minh, mỗi quyết định của Nhiếp Chấn Bang, tới cuối cùng, đều là chọn lựa sáng suốt. Điểm này rất thần kỳ, cũng là cơ sở để Nhiếp Chấn Bang thăng chức.
Ngoài ra, Phạm Thường Thắng cũng phát hiện, sau khi Nhiếp Chấn Bang chính thức xuất hiện, quan hệ giữa hắn và lãnh đạo mấy đời cấp quốc gia đều rất hòa hợp. Từ tổng bí thư Viên khi đầu, sau đó tới tổng bí thư Thẩm, ai cũng vậy.
Ngoài ra, phàm là người theo Nhiếp Chấn Bang, tốc độ thăng quan đều rất nhanh. Sự việc bên đoàn ủy không nói, bên phía Lê huyện, cán bộ Lê huyện năm đó đi theo Nhiếp Chấn Bang, hiện giờ cũng đã thành quan viên cấp chính sở, thậm chí là cấp thứ trưởng. Thành phố Lương Khê, những người này mặc dù chức vụ hiện tại bị áp chế, nhưng, hiện tại, việc Trần Nhạc điều nhiệm tới tỉnh Dự Châu là chuyện ván đã đóng thuyền.
Phạm Thường Thắng hiểu rõ, Trần Nhạc điều nhiệm tới sở công an tỉnh Dự Châu, mặc dù là giữ chức Phó giám đốc sở, nhưng, theo tìm hiểu, Chủ nhiệm Uỷ ban Chính trị Pháp luật, Giám đốc sở Công an hiện tại đã 62, sau đây, nhất định sẽ tiếp nhận chức giám đốc, nhiệm kỳ sau sẽ tiếp quản chức Chủ nhiệm Uỷ ban chính trị pháp luật tỉnh Dự Châu.
Lại nhìn tới thành phố Vọng Hải. Cán bộ đi theo Nhiếp Chấn Bang, thu lợi càng lớn hơn. Lý Thái Thạch, Điền Húc Giang, đây là hai cán bộ cấp bộ tỉnh xuất thân từ thành phố Vọng Hải. Nhân vật số một thành phố cấp địa khác lại càng nhiều. Hơn nữa, hiện tại Bí thư Thành ủy thành phố Vọng Hải, những người này đều là người của Nhiếp Chấn Bang.
Phải biết rằng, bản thân Nhiếp Chấn Bang hiện tại cũng chỉ là một cán bộ cấp Thứ trưởng, có hai người được hắn đẩy lên cấp Bộ trưởng, hai người cấp thứ trưởng, năng lực này, toàn quốc cũng là độc nhất vô nhị.
Nhìn lại mình, cho dù là cán bộ Lý hệ, nhưng, là nhân vật bên lề. Hiện tại, bị Lý gia đè ép, sự tương phản mạnh mẽ này khiến Phạm Thường Thắng có chút khó tiếp nhận.
Thậm chí, Phạm Thường Thắng thầm nghĩ, nếu trước đây mình giữ tốt quan hệ với Nhiếp Chấn Bang, hiện tại hẳn không làm cán bộ cấp thứ trưởng.
Nếu là trước kia, trong lòng Phạm Thường Thắng chắc chắn sẽ không có cách nghĩ như vậy, dù sao, chuyển sang phe khác, danh tiếng này, không phải hay ho lắm, thậm chí, còn sẽ bị người ta khinh thường. Chỉ là hiện tại mình già rồi, đã 58. Làm xong nhiệm kỳ này, mình cũng nghỉ hưu rồi, tới lúc đó, mình sẽ người đi trà lạnh.
Bon chen trong quan trường cả đời, Phạm Thường Thắng rất hiểu, tiền đồ của mình thanh danh không quan trọng, Nhưng mình còn có con, con mới 32.
Hiện tại, cũng chỉ là một cán bộ cấp phó phòng, cho dù là nhiệm kỳ sau, mình đề bạt một chút, cũng chỉ là cán bộ Phòng, tương lai như nào? Phạm Thường Thắng không dám khẳng định.
Mà hiện tại, cùng với việc Nhiếp Chấn Bang tới tỉnh Giang Bắc, tới Lương Khê, cùng với một loạt hành động của Nhiếp Chấn Bang, Phạm Thường Thắng cũng cảm nhận được, Nhiếp hệ lần này sẽ chuyển mình mạnh mẽ. Nếu việc này mình chủ động tới cửa, phối hợp với Nhiếp Chấn Bang, có lẽ, có thể tạo ra một con đường cho tương lai của đứa con. Phạm Thường Thắng cũng không lo Nhiếp Chấn Bang qua cầu rút ván. Từ thái độ của Nhiếp Chấn Bang đối với cấp dưới thì thấy, hắn không phải loại người như vậy.cho nên, đêm qua, Phạm Thường Thắng ngủ không ngon giấc.sáng sớm đã từ khu nhà cán bộ Thành ủy tới đây.
Sau khi uống một ngụm trà, Phạm Thường Thắng đang nghĩ nên nói như nào, nên mở đầu như nào, đây là vấn đề.
Trầm ngâm một chút, ông ta đặt chén xuống, ngẩng đầu nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chủ nhiệm Nhiếp, lần này tới đây, chủ yếu là báo cáo với ngài một chút về tình hình công tác của thành phố Lương Khê. Ngài là lãnh đạo cũ của Lương Khê, sự quy hoạch phát triển của Lương Khê, có thể nói, là do một tay ngài dựng nên. Lần này, Chủ nhiệm Nhiếp quay lại Lương Khê, báo cáo với ngài một chút cũng là điều nên làm.
Trên thực tế, lý do này của Phạm Thường Thắng vô cùng miễn cưỡng. Cố nhiên, hiện tại Nhiếp Chấn Bang đúng là cán bộ cấp thứ trưởng, chỉ là, không giữ chức này thì không mưu việc này. Nếu Nhiếp Chấn Bang là Phó chủ tịch tỉnh Giang Bắc, hoặc lãnh đạo nào của Tỉnh ủy, nói như vậy còn có thể chấp nhận được. Hiện tại thì sao? Đơn giản chỉ là một lý do giao lưu mà thôi.
Sau đó, Phạm Thường Thắng không đợi Nhiếp Chấn Bang nói gì, đã tiến hành báo cáo con đường phát triển và thành quả phát triển năm năm nay của thành phố Lương Khê. Cuối cùng, Phạm Thường Thắng ngậm ngùi nói:
- Chỉ tiếc, thành phố Lương Khê hiện tại, gần đây đang xin trở thành thành phố cấp phó tỉnh, bị trung ương phủ quyết. Nếu thành phố Lương Khê thành công, Chủ nhiệm Nhiếp có thể hoàn thành một giai thoại.
Thật sự là như vậy. Vòng sáng trên đầu Nhiếp Chấn Bang lại khác. Không phải ai cũng có thể liên tiếp nhậm chức ở ba nơi, ba nơi cuối cùng đều thành thành phố cấp phó tỉnh.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang nở nụ cười, khoát tay, Phạm Thường Thắng đã nói. Lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng chỉ có thể tiếp chủ đề. Rất rõ ràng, hành động này của Phạm Thường Thắng có chút không bình thường. Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Bí thư Thường Thắng, thành phố cấp Phó tỉnh, đây là điều có thể gặp nhưng không thể cầu. Kinh tế văn hóa xây dựng của thành phố Lương Khê đều rất tốt, xung quanh đều là khu kinh tế công nghệ cao, muốn trở thành thành phố cấp Phó tỉnh, không dễ đâu.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang chuyển chủ đề, tiếp tục nói:
- Sự phát triển của thành phố Lương Khê, đây là kết quả cố gắng của Bí thư và Chủ tịch Chu, Chủ tịch Hoàng cũng như toàn thể bộ máy Thành ủy. Tuy nhiên, đối với việc Lương Khê có thể kiên trì chấp hành điều lệ tam công, có thể duy trì quan niệm phát triển, tôi rất vui. Là cán bộ, sợ nhất là thay đổi xoành xoạch. Tính dài lâu của loại chính sách này, là một chủ thể của phát triển địa phương. Trong nước, có không ít nơi, mỗi lãnh đạo một chính sách. Hôm nay phát triển chăn nuôi, ngày mai thay đổi lãnh đạo, lại trở thành trồng trọt.hành động như vậy, không phải thể hiện năng lực của lãnh đạo, mà là một thứ loạn mạch. Người khổ chính là nhân dân, làm việc hại nước hại dân.
Những lời này chính là Nhiếp Chấn Bang cảm khái mà nói. Hơn nữa đối với việc thành phố Lương Khê có thể quán triệt con đường phát triển của mình, Nhiếp Chấn Bang cũng rất vui. Thành kiến đối với Phạm Thường Thắng cũng bớt đi. Phạm Thường Thắng này tuy nơi hơi cường thế, bá đạo. Nhưng năng lực cũng rất xuất sắc. Hiện tại, sắp già rồi, sau khi không còn tâm lý cạnh tranh giành thắng lợi, lại là một cán bộ hiếm thấy.
- Bí thư Phạm, nói ra, tôi thật sự phải cảm ơn ông, cảm ơn toàn thể các đồng chí trong Thành ủy Lương Khê. Các anh đã có cống hiến tuyệt vời cho việc xây dựng kinh tế thành phố Lương Khê.
Nhiếp Chấn Bang cười nói.
Từ trong lời nói của hắn, Phạm Thường Thắng cũng cảm nhận được sự chân thành. HIện tại, góc độ nhìn nhận vấn đề khác rồi, tâm thái nhìn Nhiếp Chấn Bang cũng khác. Lúc này, Phạm Thường Thắng cảm thấy, Nhiếp Chấn Bang là một Đảng viên chân chính, một cán bộ chân chính.
Im lặng một lúc, Phạm Thường Thắng cũng cười nói:
- Chủ nhiệm Nhiếp, chủ yếu vẫn là quy hoạch của anh tốt. Chúng tôi là người chấp hành, công đầu là của ngài.
Nói tới đây, Phạm Thường Thắng dừng một chút, nói:
- Ngoài ra, Chủ nhiệm Nhiếp, về vấn đề phương án điều chỉnh nhân sự thành phố Lương Khê, tôi muốn bàn bạc với ngài một chút.
Bạn cần đăng nhập để bình luận