Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 974: Hội nghị tọa đàm các đồng chí lão thành.

Đường đường bí thư của một tỉnh, hoàn toàn xứng đáng nhân vật đứng đầu, lúc đối mặt với dân chúng bình thường không ngờ lại dùng câu nói xin tin tưởng tôi, dân chúng thôn Đại Phong lập tức sôi nổi, cảm động.
Thời cổ đại, đứng đầu một huyện vẫn còn có một biệt danh khác là quan phụ mẫu, y nghĩa của câu nói này là Huyện lệnh cũng giống như cha mẹ mình, đủ để thấy được sự hủ bại của thể chế quan bản vị thời xưa. Hiện nay, thời đại đổi thay, xã hội phát triển, tuy đã có sự khác nhau lớn, nhưng thật sự đem bản thân làm công bộc của dân, lại không nhiều lắm.
Thôn Đại Phong, cũng không ít người từ bên ngoài làm thuê trở về, ít nhiều cũng coi như người từng trải, là nông dân ra ngoài làm thuê, ở bên ngoài gặp kỳ thị và áp bức lăng nhục nhiều đếm không xuể.
Nhưng tại thời điểm này, trên người bí thư Nhiếp tất cả mọi người đều cảm nhận được thành ý của bí thư Nhiếp, cảm nhận được sự ấm áp của bí thư Nhiếp.
- Bí thư Nhiếp! Đường núi khó đi, ông đi cẩn thận!
Trong đám người, không biết là ai đã hô to lên câu này, lập tức thôn dân thôn Đại Phong cũng hô theo, thậm chí, không ít người đều muốn hộ tống Nhiếp Chấn Bang đi.
Nhìn sang một số người đang ở bên cạnh trố mắt nhìn, khóe miệng Nhiếp Chấn Bang hơi nhếch lên lộ ra một đường cong, dễ dàng nhận thấy, mấy cán bộ lãnh đạo ở đây, những con người có đầu óc này, từ trong sâu thẳm tâm hồn đã bị làm cho rung động, kiểu công kích này đối với tâm hồn những con người này không còn nghi ngờ gì nữa, đó là chấn động cực lớn. Lúc này, có thể khiến bọn họ cảm nhận được rõ ràng thực sự thế nào là quan hệ quần chúng và Đảng, thế nào là quan hệ quần chúng và cán bộ, điều này cũng tỏ ra sâu sắc so với bất kỳ giáo dục tiên tiến nào.
Giơ hai tay lên, Nhiếp Chấn Bang chắp tay thi lễ, cao giọng nói:
- Thưa các cô bác! Thưa bà con! Bà con yên lặng một chút, đưa tiễn ngàn dặm cuối cùng cũng từ biệt, bà con chỉ tiễn đến đây thôi nhé! Tôi thay mặt tỉnh ủy, ủy ban nhân dân tỉnh Hồng Giang chúc bà con một năm mới cuộc sống ngày càng tốt đẹp, ngày càng hạnh phúc.
Dọc đường đi, bước ra đường núi so với lúc đến hình như nhanh hơn rất nhiều, phía trước, Ủy ban nhân dân thị trấn Anh Kiều đã hiện ra trong tầm mắt, đoàn người không dừng lại quá lâu ở thị trấn Anh Kiều, Nhiếp Chấn Bang lên xe, đặc biệt gọi Bành Thế Phàm và Âu Dương Lạc Minh lên cùng.
Trước mặt Ngô Quảng Thuận của Sở Giao thông, Nhiếp Chấn Bang đưa ra chỉ thị rõ ràng, sau mùa xuân Sở Giao thông và thành ủy thành phố Tống Châu bắt tay chuẩn bị triển khai công tác của huyện lộ ba chín.
Sau khi nói xong những việc này, Nhiếp Chấn Bang nhìn Bành Thế Phàm và Âu Dương Lập Minh, nói:
- Đồng chí Thế Phàm, đồng chí Lập Minh! Lòng dân thật có tác dụng, tôi nghĩ cảnh tượng lúc nãy các anh đều đã tận mắt nhìn thấy, bà con chất phác như vậy, chúng ta là lãnh đạo, là công bộc của dân càng phải tận tâm tận lực vì hạnh phúc và lợi ích của nhân dân mà phấn đấu, đây mới không uổng phí một đời này của chúng ta.
Bành Thế Phàm và Âu Dương Lập Minh gật đầu, Bành Thế Phàm nghiêm mặt nói:
- Lời của bí thư Nhiếp, chúng tôi nhất định nghiêm túc học tập, tiếp tục khắc ghi quán triệt đầy đủ chu đáo.
Cục Cán bộ lão thành Thành ủy Hồng Giang.
Chín giờ sáng, trong phòng hội nghị Cục Cán bộ lão thành, không khí rất hòa thuận, các lãnh đạo và đồng chí lão thành nghỉ hưu của tỉnh Hồng Giang tụ tập dưới một mái nhà, bao gồm cả Liễu Dũng lúc này cũng ngồi ở đây.
Đoàn Nhiếp Chấn Bang đến Cục Cán bộ lão thành rất đúng giờ.
Vừa vào cửa, tất cả cán bộ lão thành, đồng chí lão thành đều đã đứng lên, vỗ tay hoan nghênh Nhiếp Chấn Bang đến, Nhiếp Chấn Bang gương mặt mỉm cười, hai tay ép xuống dưới, mở miệng nói:
- Ngồi ở đây, đều là lãnh đạo lão thành, tiền bối lão thành, Chấn Bang thật sự xấu hổ không dám nhận.
Ngồi xuống, đầu tiên sau khi thay mặt tỉnh ủy hướng đến tất cả các đồng chí lão thành chúc Tết tập thể, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Năm nay, là năm bước vào giai đoạn mới của đất nước, cũng là năm bước vào gian đoạn mới của Hồng Giang, kinh tế Hồng Giang lạc hậu so với cả nước, là lúc cần phải gắng sức đuổi theo. Các vị ngồi ở đây đều là lãnh đạo lão thành, tiền bối lão thành của Hồng Giang chúng ta, sự phát triển của Hồng Giang vẫn cần các vị quan tâm, ủng hộ nhiều.
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang, nói rất khiêm tốn, thái độ cũng đặt thật thấp, đối với cục diện kinh tế lạc hậu của Hồng Giang, chỉ là sơ lược, trọng tâm chủ yếu đặt ở mặt ủng hộ và nhắc nhở, điều này khiến các đồng chí lão thành ở đây rất thoải mái.
Sau khi về hưu, trong tỉnh Hồng Giang vẫn còn uy tín nhất định, tồn tại mạng lưới quan hệ nhất định, nhưng quyền thế chung quy lại không thể giống trước đây, chênh lệch rất
nhiều, Nhiếp Chấn Bang là nhân vật đứng đầu tỉnh ủy đã cho đầy đủ sĩ diện như vậy, đương nhiên khiến những người ngồi đây đều khá thoải mái.
Sau khi Nhiếp Chấn Bang dứt lời, đại biểu đồng chí lão thành đầu tiên – nhân vật đứng đầu trước nhiệm kỳ của Nhiếp Chấn Bang - đại biểu Nghiêm Thương Sinh phát biểu.
Tuổi tác của Nghiêm Thương Sinh, ước chừng bảy ba bảy tư tuổi, đầu tóc trắng xóa, nhưng sức khỏe và tinh thần đều rất tốt, đương nhiên các mặt tâm lí của Nghiêm Thương Sinh đều đã chỉnh đốn xong.
Nghiêm Thương Sinh nói chuyện mang khẩu âm Hồng Giang rất nặng, dù sao năm đó yêu cầu đối với tiếng phổ thông vẫn chưa nghiêm khắc như hiện nay.
- Cảm ơn Ủy ban nhân dân tỉnh Hồng Giang, cảm ơn bí thư Nhiếp Chấn Bang, cảm ơn tổ chức cấp trên đã quan tâm và ưu ái đối với mấy đồng chí lão thành này của chúng tôi. Tôi đại diện tất cả các cán bộ lão thành, đồng chí lão thành biểu hiện lòng biết ơn đối với bộ máy tỉnh ủy, đối với bí thư Nhiếp.
Lời nói của Nghiêm Thương Sinh, chủ yếu vẫn tập trung ở phương diện cảm ơn, không hổ là lão giang hồ. Sự mực thước của Nghiêm Thương Sinh rất khá, cũng rất hiểu khuôn phép, Nhiếp Chấn Bang khách sáo, đó chỉ chỉ có thể nói rõ đây là một thái độ tôn trọng của Nhiếp Chấn Bang đối với đồng chí lão thành, nhưng nếu thật sự cậy già lên mặt thì chắc chắn là không được. Cho nên, những lời này của Nghiêm Thương Sinh không chỉ là thay mặt cho cán bộ lão thành làm một lời tổng kết, cũng xem như một cách nhắc nhở đối với những người khác.
Sau buổi tiệc trà năm mới, đoàn người bước ra khỏi phòng hội nghị, không ít lão đồng chí vẫn còn đeo Thái Cực kiếm, hoặc là Thái Cực quạt gì đó... Dễ dàng nhận thấy, những người này đều sau buổi luyện tập buổi sáng qua thẳng đây.
Nhiếp Chấn Bang một cách tự nhiên cùng Nghiêm Thương Sinh bước cùng nhau, Nhiếp Chấn Bang rất chú ý, không làm quá, đi sau Nghiêm Thương Sinh một chút, làm như thế cũng xem như hướng đến Nghiêm Thương Sinh bày tỏ một tấm lòng tôn kính.
Nghiêm Thương Sinh mỉm cười nói:
- Bí thư Nhiếp! Tương lai của Hồng Giang chính là cần dựa vào một đời tuổi trẻ của các anh, chúng tôi đều đã là người gần đất xa trời, chỉ có thể ở bên cạnh cổ vũ cố gắng.
Dứt lời, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười nói:
- Nghiêm lão! Ông quá khách khí rồi, tục ngữ nói rất đúng: “Nhà có người già như có của quý”, hiểu rộng ra trong thể chế cũng là như vậy, tuy các đồng chí lão thành đều đã về hưu, nhưng kinh nghiệm công tác vẫn còn, năng lực công tác vẫn còn, sau này không thể thiếu được vẫn cần sự Nghiêm lão nhắc nhở nhiều.
Buổi chiều, đoàn Nhiếp Chấn Bang tiến về quân phân khu Hồng Giang.
Đoàn xe Nhiếp Chấn Bang vừa vào cồng quân phân khu Hồng Giang, hai bên cửa chính, chiến sĩ đang chờ đợi đã bắt đầu vận động, kèn trống vang trời
Tại cổng chính, Chính ủy quân phân khu Diệp Minh Văn, Tư lệnh quân phân khu Trần Đống Lương đã chạy lên nghênh đón, dựa theo thông lệ, người đứng đầu Tỉnh ủy kiêm nhiệm chức vụ chính ủy thứ nhất quân phân khu tỉnh.
Hai vị thiếu tướng đã bước lên nghênh đón, sau khi thi hành quân lễ, Trần Đống Lương mỉm cười nói:
- Bí thư Nhiếp! Hoan nghênh hoan nghênh!
Dưới sự dẫn dắt của hai người, đoàn người Nhiếp Chấn Bang tham quan tường tận ký túc xá chiến sĩ, ở tầng dưới ký túc xá binh sĩ, Nhiếp Chấn Bang ngồi cạnh mép giường một chiến sĩ, thăm hỏi chi tiết tình hình huấn luyện và đời sống các chiến sĩ, đồng thời khuyến khích quan binh vũ trang của Hồng Giang, bộ đội đồn trú, phải vững chắc làm tốt công tác huấn luyện quân sự, vì sự ổn định xã hội và sự nghiệp quốc phòng mà cống hiến bản thân.
Sau khi ở đây, Nhiếp Chấn Bang xem hội diễn văn nghệ của đoàn văn công quân phân khu, buổi chiều, trong phòng ăn quân phân khu, Nhiếp Chấn Bang sẽ chung vui cùng với bộ máy lãnh đạo của quân phân khu và các chiến sĩ, cùng làm bánh sủi cảo.
Bắt đầu từ hai mươi lăm Tết đến hai mươi tám Tết, tổng cộng thời gian bốn ngày, Nhiếp Chấn Bang đều ở trên đường, hoặc là ở các đơn vị, ở các hộ gia đình đặc biệt khó khăn hoặc ở Viện phúc lợi thăm hỏi nhân sĩ của các giới trong xã hội.
Năm nay, là một năm bắt đầu của bộ máy lãnh đạo mới Hồng Giang, lãnh đạo tỉnh ủy đều tự phân công, trong thời gian này đều đang sử dụng để thăm hỏi.
Hai mươi chín Tết, buổi sáng, cuối cùng cũng đã thoải mái một chút, nhưng Nhiếp Chấn Bang vẫn đến Mặt trận tổ quốc tham dự buổi tiệc trà năm mới của Mặt trận tổ quốc tỉnh, cùng với nhân sĩ các đảng phái dân chủ tiến hành giao lưu thân mật.
Buổi chiều, tại văn phòng tỉnh ủy, đến hôm nay, văn phòng tỉnh ủy đã vắng vẻ đi rất nhiều, trong phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang, thư ký Hồng Phong đang dọn dẹp giấy tờ tài liệu trên bàn.
Nhìn Hồng Phong, Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng, thời gian hai tháng gần đây, năng lực công tác và thái độ của Hồng Phong đều nhận được sự tán thành của Nhiếp Chấn Bang.
Từ trong phòng làm việc bước ra, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Tiểu Hồng! Ngày mai là giao thừa rồi, đồ Tết trong nhà đều chuẩn bị xong rồi chứ?
Tuy đã đi theo lãnh đạo thời gian dài như vậy, nhưng, về việc thường ngày của cuộc sống, Hồng Phong vẫn còn hơi thận trọng, mỉm cười nói:
- Xong cả rồi, ở nhà đều đã sắp xếp xong.
Nhìn điệu bộ của Hồng Phong, Nhiếp Chấn Bang cũng có thể hiểu, lập tức cười nói:
- Được rồi, năm nay cứ như vậy đi, công việc thì làm không xong, về nhà ăn Tết thật tốt, cho tôi gửi lời hỏi thăm sức khỏe đến bố mẹ anh.
Nói đến đây, Nhiếp Chấn Bang dừng lại một lát, lại đột nhiên nói tiếp:
- Ngoài ra, cũng đã đến lúc tìm đối tượng, ngày thường công việc bận rộn, không rảnh để tìm, nhân dịp nghỉ Tết lần này cố gắng tìm hiểu một người rồi kết hôn, như vậy mới có thể trưởng thành.
Hồng Phong không ngờ Bí thư Nhiếp có thể đùa với mình như vậy, sững lại mấy giây, cũng hơi có vẻ ngượng, đem tài liệu ở trên bàn để trong ngăn kéo, khóa cẩn thận, lúc này mới nói:
- Bí thư, vậy tôi về trước!
Nhiếp Chấn Bang và Hồng Phong cùng đi xuống lầu, lúc này đã hơn năm giờ chiều, nhưng đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói, đây vẫn xem là tan sở hơi sớm.
Lấy xe đạp từ trong nhà để xe ra, Nhiếp Chấn Bang đạp xe ra khỏi trụ sở tỉnh ủy, chạy hướng về lầu Bích Thúy Nhã trên đường Xây Dựng.
Trong thành phố, nhà nhà mở đèn, dưới cảnh sắc ban đêm lúc sắp vào năm mới, đã dần dần sáng lên, tâm trạng Nhiếp Chấn Bang lúc này hết sức buông lỏng, nhìn tòa cao ốc hai mươi mấy tầng, trong ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang cũng có chút kỳ vọng, hơi xúc động, nhiều năm như vậy nên cùng An Na ăn một cái Tết vui vẻ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận