Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 566: Phải điều chỉnh bộ máy Vọng Hải

Trong khu số ba của khu gia đình Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố Vọng Hải, trong phòng to như vậy có vẻ có chút trống trải và lạnh lẽo, dì Trương giúp việc lúc này từ trong phòng đi ra, rót một chén trà đặc đặt trên bàn:
- Chủ tịch thành phố, uống chén trà giải rượu.
Rượu không thể uống nhiều, ảnh hưởng sức khỏe.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười không trả lời, dân gian có thói quen truyền thống như vậy, nói trà đặc giải rượu, sự thật là trong lá trà chứa chất tê- in có thể gia tăng tác dụng lợi tiểu, nhưng phương pháp này cũng không thể thực hiện vì ngược lại lại phản tác dụng, trà đặc làm lợi tiểu nhưng nồng độ cồn cao hơn, làm như vậy cồn không phân giải mà đi vào Thận gây ảnh hưởng lớn hơn với cơ thể con người.
Tấm lòng dì Trương là tốt, hơn nữa trà đặc giải rượu là một truyền thống từ xưa, rất nhiều người uống rượu nếu nghe nói trà đặc giải rượu là sai thì đều ngạc nhiên, không tin "Tôi cả đời đều làm như vậy, chẳng lẽ lại sai sao?"
Bưng chén trà, Nhiếp Chấn Bang đi vào thư phòng, nước là phải uống, trà đặc tuy rằng không uống nhưng cũng không phải ngay trước mặt dì Trương, vào thư phòng là phương thức lảng tránh rất tốt.
Vừa vào thư phòng, điện thoại di động của Nhiếp Chấn Bang đột nhiên reo lên, thường thì làm lãnh đạo đều có hai cái điện thoại, một là số điện thoại di động của công việc trong văn phòng Ủy ban nhân dân, điện thoại này về cơ bản đều để ở chỗ thư ký, một số lãnh đạo ngay cả buổi tối cũng để ở chỗ thư ký.
Số kia là điện thoại cá nhân, biết số này đều là người nhà và một số người thân cận.
Bây giờ là điện thoại cá nhân kêu, Nhiếp Chấn Bang không dám chậm trễ, người biết số của điện thoại di động này ở thành phố Vọng Hải, trừ vài vị lãnh đạo chủ yếu của Thành ủy và Lý Cư Bằng ra thì không có ai, thường thì lãnh đạo trong thành phố muốn tìm mình phần lớn sẽ gọi cố định ở nhà chứ không gọi di động.
Vừa nhìn số gọi tới Nhiếp Chấn Bang có chút giật mình, số của Kiều Dịch Nhân, lập tức cung kính nói:
- Chủ tịch tỉnh.
Không dông dài, mở miệng liền nói ngay vào ý chính:
- Chấn Bang, lần này điện thoại cho cậu là muốn nói cho cậu biết một chút để chuẩn bị tâm lý trong lòng, lần này trung ương rất có thể sẽ tiến hành điều chỉnh đối với bộ máy thành phố Vọng Hải.
Những lời này làm Nhiếp Chấn Bang khiếp sợ, Kiều Dịch Nhân tiếp tục nói:
- Chấn Bang, có phải đang nghĩ sao tôi lại nói cho cậu chuyện này hay không? Thật ra đây là ý của cha vợ cậu.
Sau khi nghe Kiều Dịch Nhân giải thích, Niếp Chấn Bang nhíu mày, Lý gia thật đúng là “Quỷ âm không tiêu tan”.
Sau vụ án đặc biệt lớn tập đoàn Á Hải buôn lậu, mặc dù Lý gia rất khó chịu với Nhiếp Chấn Bang nhưng đành tạm thời lui bước.
Sau khi yên lặng mấy tháng, chuyện Lâm Mặc Hàn cũng là động đến dây thần kinh mẫn cảm của Lý gia, đều là gia tộc chính trị ở Bắc Kinh, Lý gia, đương nhiên nhìn ra được Nhiếp Chấn Bang đang làm gì? Phe phái bố cục thế nào? Đương nhiên, Lý gia sẽ không dễ dàng để chuyện như vậy xuất hiện.
Nhưng Nhiếp Chấn Bang cũng không có cách khác, sắp xếp phe phái nhất định phải phải làm, năm đó lúc Phó chủ tịch Thẩm sắp xếp cũng đã gặp phải áp lực không nhỏ, Kiều Dịch Nhân lúc sắp xếp cũng giống như thế, huống chi là Nhiếp Chấn Bang.
Lý gia tuy trải qua hai lần thất bại, thế lực vô hình chung cũng giảm bớt rất nhiều, nhưng khả năng vẫn còn, càng khó hơn chính là cụ Lý hiện giờ vẫn minh mẫn, đây là gia tài lớn vô cùng của Lý gia, lại thêm Trần gia.
Đúng vậy, chính là Trần gia, Trần Nhân Thanh Bí thư Tỉnh ủy Phúc Kiến chính là người của Trần gia, Trần Nhân Thanh vốn là người có hi vọng nhất của Trần gia, vụ án Á Hải Cổ Dân Phú và Kiều Dịch Nhân chiếm được nước trên làm cho Trần Nhân Thanh gánh tội, món nợ này cũng tính lên đầu của Nhiếp Chấn Bang. Lý gia liên kết với Trần gia đưa ra ý kiến bất đồng với trung ương, hiện giờ bộ máy Thành ủy thành phố Vọng Hải quá mức hòa thuận đó là cái cớ để hai nhà công kích.
Đối với cái cớ này, cho dù là Dương gia, Đổng gia hay là Kiều Dịch Nhân đều không có cách nào khác, trong thể chế quan hệ bộ máy phải đoàn kết, nhưng đoàn kết không có nghĩa là hòa thuận, hai chữ này có bản chất khác nhau.
Ở Bắc Kinh, bất kể là gia tộc nào cũng có một vùng nền móng gọi là phạm vi thế lực truyền thống, hoặc là địa bàn truyền thống, ví dụ dễ hiểu nhất là: Chu gia tỉnh Sở Nam, Lý gia tỉnh Giang Bắc, Nhiếp hệ không phải ở Giang Bắc sắp xếp nhân viên sao?
Nhưng, Vọng Hải lại khác, bây giờ Vọng Hải, có nghĩa là Nhiếp Chấn Bang, từ trên xuống dưới nói là làm, đây cũng là cái cớ cho Lý gia và Trần gia gây phiền phức.
Nhiếp Chấn Bang và Kiều Dịch Nhân vừa nói xong, điện thoại trên bàn cũng vang lên, tiếng của Dịch Sướng Trưởng ban thư ký Thành ủy nói:
- Chủ tịch thành phố Nhiếp, vừa mới nhận được thông báo của văn phòng Tỉnh ủy, Bí thư Tỉnh ủy Trần sáng mai muốn tới thành phố Vọng Hải thị sát, Lý bí thư bảo tôi thông báo ông lập tức tới phòng họp Thành ủy để họp.
Nghe câu này, Nhiếp Chấn Bang cũng không bất ngờ, lập tức nói:
- Được, tôi lập tức tới.
Trần Nhân Thanh muốn tới Vọng Hải, xem ra, đây là tiền trạm cho việc điều chỉnh bộ máy thành phố Vọng Hải tiếp theo.
Nhiếp Chấn Bang sang phòng họp Thành ủy thì thành viên bộ máy ủy viên thường vụ Thành ủy về cơ bản đã vào vị trí, Nhiếp Chấn Bang vừa ngồi xuống, Bí thư Thành ủy Lý Thái Thạch đến nơi, vẻ mặt Lý Thái Thạch lúc này có vẻ khá nghiêm túc.
Ánh mắt Nhiếp Chấn Bang nhìn một lượt bộ máy ủy viên thường vụ Thành ủy, những người ngồi đây có thể lên đến thế này phần lớn đều có chỗ dựa của mình, không khí trong phòng họp cũng có vẻ khá lạ thường.
Nhiếp Chấn Bang cười trong lòng, điều chỉnh bộ máy xem tình hình này trong lòng những người khác chắc chắn cũng có suy nghĩ rồi.
- Muộn thế này mà triệu tập tất cả, chủ yếu là có một việc, tối nay văn phòng Thành ủy nhận được điện thoại của Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy Á Quang, thông báo sáng mai Bí thư Tỉnh ủy Trần muốn tới thành phố Vọng Hải thị sát.
Lý Thái Thạch nói.
Vừa dứt lời trong phòng họp rộn lên tiếng bàn luận.
- Có chuyện gì vậy? Bí thư Trần đến thành phố Vọng Hải thị sát quá đột ngột, buổi tối thông báo mà sáng mai đến, việc này rõ ràng không giống lẽ thường.
- Ha ha lẽ thường cái gì, ông lớn Tỉnh ủy đến thị sát còn phải chú ý thời gian sao?
Nhiếp Chấn Bang trên mặt mỉm cười, lặng im không nói, ánh mắt theo nhìn từng ủy viên thường vụ.
Rõ ràng là chuyện trung ương điều chỉnh bộ máy ở trong bộ máy ủy viên thường vụ có ấn tượng nhất định, việc này và cảm giác chỉ hiểu mà không diễn đạt được bằng lời, một chút ngữ khí thái độ thay đổi rất nhỏ cũng chứng minh chuyện này rồi.
Lý Thái Thạch nói tiếp:
- Chuyện đã định ra rồi, hợp lý hay bất hợp lý vấn đề thì bàn luận cũng chẳng làm gì, nói một chút về công tác bố trí tiếp đãi đi.
Nói xong, Lý Thái Thạch nhìn Nhiếp Chấn Bang bên cạnh:
- Chủ tịch thành phố Chấn Bang có ý kiến gì không?
Trầm ngâm một chút Nhiếp Chấn Bang cũng nói:
- Bí thư Lý, các vị đồng chí, tôi cảm thấy đến giờ này có chuẩn bị những cái gì khác nhất định cũng không kịp, thành phố Vọng Hải là thành phố vệ sinh quốc gia, vườn quốc gia Lâm Thành là bộ mặt thành phố, tôi thấy không đáng lo, trước mắt chủ yếu tập trung sắp xếp ở hai mặt tiếp đãi và công tác bảo vệ an toàn.
Dừng một chút Nhiếp Chấn Bang nói tiếp:
- Về mặt tiếp đãi, chỗ ở của Bí thư Trần tôi thấy có thể sắp xếp ở khu nhà khách Thành ủy số một, chỗ này vốn là nơi dành riêng tiếp đãi lãnh đạo cấp trên thị sát, Bí thư Trần đến đó về công việc các mặt đều như cũ mà làm, không cần mất quá nhiều công sức.
Về mặt bảo vệ an toàn thì đây là lần thị sát trọng điểm, tuy nhiên bố trí lúc này tôi tin là thời gian vẫn kịp.
Vừa dứt lời, Tề Tư Nguyên cũng gật đầu nói:
- Tôi đồng ý ý kiến của Chủ tịch thành phố Nhiếp, lúc này mà sắp xếp các mặt khác rõ ràng là không kịp rồi, cứ cố làm ngược lại sẽ làm lung tung lộn xộn chẳng ra sao, tôi cảm thấy thuận theo tự nhiên còn tốt hơn.
Là Bí thư Đảng ủy Công an, phân công quản lý công an, kiểm sát, tòa án, công việc tư pháp, công tác bảo vệ an toàn toàn thành phố, đây là việc trọng điểm Cục công an cần phải làm. Cố Đống Lương là Bí thư Đảng ủy Công an, việc cần làm thì phải làm lập tức gật đầu nói:
- Về mặt bảo vệ an toàn, tôi tin là Cục Công an thành phố không có nhiều vấn đề. Thành phố Vọng Hải trong nhiều năm nhiều lần đón trung ương và lãnh đạo Tỉnh ủy thị sát cũng tích lũy được kinh nghiệm phong phú, về mặt này cứ như cũa mà làm nên cũng không có vấn đề gì.
Nói xong, Cố Đống Lương cũng đưa ra phương án của mình nói:
- Vào lúc đi đón sáng mai, Cục Công an thành phố phái ra bốn xe cảnh sát là đủ để dẹp đường về thành phố, các đường giao thông chủ yếu sắp xếp lại người tạm thời quản lý giao thông, ở nhà khách Thành ủy phái ra một tổ bảo vệ hai mươi bốn giờ, tôi nghĩ bây giờ triển khai cũng không vấn đề.
Sau khi bố trí xong những nơi Trần Nhân Thanh muốn thị sát, Lý Thái Thạch nói:
- Tan họp thôi, thông báo vài cái nơi một chút, Bí thư Cố lần này mặt chính trị pháp luật các anh là chính đấy, tôi thấy chỗ anh nên tổ chức họp sắp xếp các đồng chí Cục Công an, phải chắc chắn cam đoan sự an toàn của Bí thư Trần trong lúc làm việc tại Vọng Hải.
Đi ra cửa phòng họp Thành ủy, ở chỗ chờ thang máy trên tầng cao nhất, Bí thư Thành ủy Lý Thái Thạch lúc này này từ phía sau đi tới, ánh mắt nhìn Nhiếp Chấn Bang có chút trang nghiêm:
- Nhiếp Chủ tịch thành phố, lần này sợ là người đến không có ý tốt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận