Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 595: Thỉnh cầu của Giang Ngọc Hiên

Bên đầu dây bên kia, một âm thanh trong treo truyền đến:
- Chủ tịch Nhiếp, tôi không làm ảnh hưởng đến công việc của chủ tịch chứ?
Giang Nhược Hiên? Nghe thấy giọng nói này, trong đầu Nhiếp Chấn Bang đang dần hiện lên hình ảnh của Giang Nhược Hiên, một nữ phóng viên có cá tính. Để điều tra rõ ràng, cô phóng viên đã xâm nhập vào sòng bạc để tiến hành theo dõi.
Ít gì thì hai người cũng đã từng nói chuyện, hơn nữa trước một phụ nữ thì Nhiếp Chấn Bang cũng không thể quá nghiêm khắc, liền nói:
- Phóng viên Giang, sao lại có thời gian gọi điện cho tôi thế này. Trước hết cũng nói rõ nhé, nếu như muốn sưu tầm thì tôi không làm được đâu.
Nhiếp Chấn Bang không nói đến thì thôi, nói ra rồi thì Giang Nhược Hiên đến tức giận, trong phòng làm việc, dẫm chân nói:
- Chủ tịch Nhiếp, chủ tịch còn nói chuyện này, lần trước nhân vật tôi muốn phỏng vấn nhưng đột nhiên chủ tịch lại, sao đến Ban Tuyên giáo rồi lại thay đổi.
Chuyện nhân vật phỏng vấn, lúc đó Lâm Mặc Hàn còn ở Vọng Hải, chưa dời đi. Vốn Nhiếp Chấn Bang cố ý sắp xếp cho Lâm Mặc Hàn, nhưng lúc đó hắn ta lại không thể nói ra, cười nói:
- Phóng viên Giang, công tác ở bên Tuyên giáo tôi cũng không rõ. Không phát chỉ có thể chứng tỏ công tác này còn chưa đủ. Sao, phóng viên gọi điện đến có chuyện gì không?
Những lời này hoàn toàn là những lời khách sáo khiến Giang Nhược Hiên có chút tức tồi, ban tuyên giáo Thành ủy, đây là cơ quan do Thành ủy quản lý, chủ tịch tỉnh như anh làm phó bí thư, chủ tịch Tỉnh, làm cái gì, không làm cái gì, không phải chỉ một câu nói của là xong sao? Nhưng Giang Nhược Hiên không dám nói như thế, vẫn như cũ, nói tiến thoái đúng mực, Giang Nhược Hiên cũng hiểu được điều đó.
Lúc này, nghe thấy Nhiếp Chấn Bang hỏi chuyện. Giang Nhược Hiên chững lại chút rồi có chút ngượng ngùng.
Tim cũng đập nhanh hơn. Trong phòng làm việc yên tĩnh, cảm thấy từng âm thanh thình thịch truyền ra.
Chính Giang Nhược Hiên cũng không biết sao bản thân cô lại to gan đến thế, lập tức cô liền trầm ngâm lại.
- Phóng viên Giang, cô còn nghe máy không, cô tìm tôi có chuyện gì không?
Nhiếp Chấn Bang lúc này thấy buồn phiền, lại hỏi lại lần nữa.
Đầu bên kia, Giang Nhược Hiên nhanh chóng nói:
- Chủ tịch Nhiếp, chủ tịch có thể cùng tôi đi dự tiệc không?
Những lời này cô nói rất nhanh. Nhiếp Chấn Bang chỉ nghe được “chủ tịch Nhiếp, dự tiệc” mấy từ này thôi.
- Tiệc, tiệc gì? Phóng viên Giang, cô nói nhanh quá.
Nhiếp Chấn Bang cũng chẳng hiểu ra sao, có chút nghi hoặc. Hôm nay cô này làm sao vậy? Sao nói năng lại khác thường như thế?
Lúc này mặt Giang Nhược Hiên thấy nóng ran lên, thật đúng là mất mặt, sao ngay từ đầu lại muốn gọi điện cho chủ tịch Nhiếp chứ, bạn học có tổ chức tiệc, những cô nàng khuê các này có một quy định rất khắt khe, mỗi một người đến đều phải mang theo bạn trai đi. Nếu là con trai thì phải dẫn theo bạn gái đến.
Nhưng Giang Nhược Hiên làm gì có bạn trai chứ, đồng nghiệp cùng làm không phải không có đồng nghiệp nam nhưng chẳng hiểu thế nào, những người có tiềm lực đều bị Giang Nhược Hiên bỏ qua. Trong lòng cô chỉ nhớ lại buổi tối hôm ấy, âm thanh ồm ồm trong tiếng điện thoại. Nếu nói giống như ma quỷ ám, Giang Nhược Hiên đã gọi điện đến số ấy.
Nghe thấy giọng nói của Nhiếp Chấn Bang, tâm trạng cô đã dần dần trở lại bình tĩnh. Chuyện này dù sao cũng đã thành như thế rồi. Bản thân cô cũng ngại chẳng để ý đến chuyện đó. Thế rồi cô lại cố gắng, hạ giọng nói:
- Chủ tịch Nhiếp, chủ tịch có thể cùng tôi đến dự tiệc của bạn học không ạ?
Nói xong, Giang Nhược Hiên liền vội vàng giải thích:
- Chủ tịch Nhiếp, lần này là tiệc kỷ niệm hai năm của kho truyền thông trường Đại học Vọng Hải, lần này, có một quy định khắt khe, mỗi người đến tham dự phải đi theo người yêu của mình. Chủ tịch Nhiếp, chủ tịch có việc thì thôi ạ.
Nói ra những lời này, trong lòng Giang Nhược Hiên như bớt đi gánh nặng, nhẹ cả người. Bên này Nhiếp Chấn Bang cũng đang suy nghĩ, thường những bữa tiệc như này Nhiếp Chấn Bang sẽ không đồng ý tham dự. Nhưng hắn ta cũng có chút khó xử, tình cảm của hắn ta và Giang Nhược Hiên không thân thiết thậm chí không có, nhưng đối với người con gái Giang Nhược Hiên này, ít nhiều Nhiếp Chấn Bang cũng đã hiểu. Người con gái này, là một người rất yếu ớt trong cái vẻ ngoài cứng rắn, nếu như thật sự từ chối, e rằng sẽ ảnh hưởng đến tự tôn của cô ấy.
Nhưng Nhiếp Chấn Bang lại thích sự cố chấp và tính kiên định của Giang Nhược Hiên, thời buổi này những người kiên quyết theo chính nghĩa, theo chân lý càng ngày càng ít đi rồi. Tính cách của Giang Nhược Hiên đúng là hiếm gặp. Đây chính là người có khiếu trong ban tuyên truyền, là người đáng được đào tạo tốt. Nghĩ đến đây Nhiếp Chấn Bang liền gật đầu nói:
- Mất khoảng bao lâu?
Lời nói này của Nhiếp Chấn Bang khiến Giang Nhược Hiên vui vẻ, không ngờ rằng Chủ tịch Nhiếp lại đồng ý. Lúc này Giang Nhược Hiên nhanh chóng khôi phục lại trạng thái thoải mái. Ngữ khí cũng vui vẻ hẳn lên:
- Tối mai 7h bắt đầu ạ, chắc khoảng 10h sẽ kết thúc, chủ tịch Nhiếp, xin chủ tịch yên tâm sẽ không làm ảnh hưởng đến thời gian công tác của chủ tịch đâu ạ.
Thời gian một ngày trôi qua thật nhanh.
Lúc tan làm, Nhiếp Chấn Bang chợt nhớ đến cuộc hẹn tối nay đi dự tiệc bạn học của Giang Nhược Hiên, liền đi ra gọi Lý Cư Bằng nói:
- Cư Bằng, lát nữa cậu gọi điện về cho chị nói là tối nay tôi không về nhà ăn tối.
Câu nói này chẳng khiến Lý Cư Bằng ngạc nhiên, chủ tịch Nhiếp làm tăng ca đây chẳng phải chuyện gì ngạc nhiên nữa. Đối với Lý Cư Bằng mà nói, cùng chủ tịch làm đêm là chuyện bình thường nhất, giờ chị ở Vọng Hải còn tốt chút, chủ tịch còn có thể bảo đảm hàng ngày đều về nhà, chứ như ngày trước thì hầu như ngày nào chủ tịch Nhiếp cũng đều ở lại văn phòng.
Lý Cư Bằng liền gật đầu nói:
- Vâng, em sẽ gọi điện luôn. Chủ tịch tối muốn ăn gì ạ, để em đi chuẩn bị.
Xem ra Lý Cư Bằng nghĩ là tăng ca, nghe vậy Nhiếp Chấn Bang liền cười nói:
- Cư Bằng, không cần phải chuẩn bị, tối nay Giang Nhược Hiên tham gia tiệc bạn học. Nhờ tôi giúp cô ấy, nói là mỗi người đến đều phài dẫn bạn khác giới đến. Nên cô ấy tìm đến tôi nhờ giúp. Để giúp cô ấy giả làm bạn trai, giờ các cậu tốt nghiệp đều làm như thế à?
Tuổi của Nhiếp Chấn Bang tuy không lớn nhưng so với Lý Cư Bằng thì cũng là lớn hơn vài tuổi, dù sao năm mà Nhiếp Chấn Bang tốt nghiệp đại học thì lúc đó chắc Lý Cư Bằng cũng đang học cấp hai, hoặc cùng lắm là cấp ba thôi. Vì thế Nhiếp Chấn Bang nói thế, đúng là cũng không phải lên mặt dạy đời.
Về mặt khác, đến giờ Lý Cư Bằng cũng đã quá tin tưởng rồi, trước mặt anh ta Nhiếp Chấn Bang cũng chẳng cần phải che giấu gì, có gì nói thế.
Nhiếp Chấn Bang vừa nói xong, Lý Cư Bằng liền chau mày, hạ giọng nói:
- Chủ tịch, có câu này không biết em có nên nói ra không.
Thấy Nhiếp Chấn Bang như sắp mắng nhiếc nên anh ta mau miệng nói:
- Chủ tịch, làm như thế liệu có ảnh hưởng không tốt đến chủ tịch không. Cuộc họp lớp của Giang Nhược Hiên. Trong đó chắc chắn có cán bộ của Vọng Hải. Nếu nói chuyện này ra ngoài e là sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến chủ tịch.
Lời nói của Lý Cư Bằng không phải không có lý, chủ tịch Nhiếp dù sao cũng là người đã yên bề gia thất, tham gia vào các buổi yến tiệc thế này, đương nhiên, người bạn khác giới kia chắc chắn phải là nghĩa bạn trai, bạn gái rồi. Nói những lời này chứng tỏ Nhiếp Chấn Bang có tình nhân bên ngoài, lại còn tai mắt. Bất kể là chuyện gì, là thật hay giả, sẽ đều ảnh hưởng đến uy vọng, danh tiếng của Nhiếp Chấn Bang.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Cư Bằng à, chuyện này không phải tôi không nghĩ đến. Nhưng lại nghĩ đến cảm giác của Giang Nhược Hiên, cuối cùng tôi cũng đồng ý. Người ta sẽ nói này nói kia, điều đó là có, nhưng không phải vi chuyện này mà gọi là giấu bệnh, sợ thuốc. Nếu so sánh, tôi vẫn tin rằng đạo lý chính là ở trong tâm con người, chứ không phải ở những gì người ta nói.
Cũng đã nói đến mức độ này rồi, Lý Cư Bằng cũng không nói gì nữa. Dù sao thân phận của mình cũng chỉ là thư ký, lòi nói, hành động của lãnh đạo mình cũng chỉ có tư cách tham gia thôi, còn quyết định như thế nào, vẫn là chuyện của lãnh đạo, không đến lượt mình phải tham gia.
Lý Cư Bằng liền gật đầu nói:
- Vâng, nếu chủ tịch đã nói như thế rồi, chủ tịch còn không yên tâm em sao?
Lúc này tiệc gặp mặt bạn học của Giang Nhược Hiên được tổ chức tại nông trại khi ngoại thành Vọng Hải.
Mới đến năm rưỡi mà Giang Nhược Hiên đã đến đầu đường vào Ủy ban Nhân Dân thành phố Vọng Hải rồi.
Một lát sau một chiếc Mercedes G550 màu đen đã dừng lại cạnh Giang Nhược Hiên, hình dáng chiếc xe bệ vệ, đồ sộ, thô cuồng tứ phía. Nhưng bên trong vô cùng thâm hậu. Loại xe này phải là những người hiểu về xe thật sự mới có thể thưởng thức được.
Hạ cửa kính xe xuống, Nhiếp Chấn Bang mặc chiếc áo phông trắng ngắn tay. Quần sẫm màu, trên sống mũi có chiếc kính râm. Nhìn rất thời thượng, đây hoàn toan khác với hình tượng nghiêm túc ngày thường của Nhiếp Chấn Bang.
Nhìn Giang Nhược Hiên đờ đẫn nhìn mình, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười:
- Sao, phóng viên Giang, sao lại ngây ra thế? Không nhận ra sao? Mau lên xe.
Lúc này nhìn Nhiếp Chấn Bang, Giang Nhược Hiên có chút rối loạn. Nhiếp Chấn Bang thạt sự là quá ưu tú. Tuổi trẻ, không nói đến tướng mạo, nói đến sự nghiệp thì không thể nào so sánh được. Người này toàn thân như phát ra sức hấp dẫn kỳ lạ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận