Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1011: Còn xem tình hình trước mắt.

Lời của Trần Quốc Khánh khiến cho Văn Bảo Quý sửng sốt. Văn Bảo Quý này là thuộc kiểu người từ dân đên một bước được thăng quan. Ở thủ đô, Văn Bảo Quý không có chỗ dựa lớn nào, chỉ dựa vào ánh mắt của chính mình nhìn thời thế, dựa và suy nghĩ của mình để ra quyết định.
Người như vậy, rất lợi hại mà cũng không lợi hại. Lợi hại ở chỗ có kinh nghiệm đấu tranh phong phú. Còn không lợi hại chính là nếu chẳng may đắc tội với gia tộc thế phiệt thì tiền đồ của Văn Bảo Quý sẽ lập tức dừng lại.
Đối với Bí thư Nhiếp, Văn Bảo Quý hiểu không nhiều lắm. Biết là Bí thư còn có chỗ dựa là nhà họ Nhiếp và nhà họ Dương. Những thứ này đều đã thấy ở trên Tạp chí thời đại. Còn về phần sau lưng có chuyện gì cụ thể thì Văn Bảo Quý cũng không rõ lắm.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Lão Văn, đã nói rồi, bữa cơm này là do một mình tôi mời. Anh muốn giành với tôi cũng không được. Anh trai vợ của tôi là Dương An Bang là ông chủ của tập đoàn Ốc Gia.
Những lời này lại khiến cho Văn Bảo Quý càng kinh ngạc. Tập đoàn Ốc Gia là tập đoàn ông trùm trong lĩnh vực sản xuất ở trong nước, là một trong mười tập đoàn lớn của thế giới. Ở trong nước, tập đoàn này đã đánh cho Wal-Mart không có sức mà buôn bán nữa. Không ngờ ông chủ của nó lại là anh vợ của Bí thư Nhiếp, thật là không thể tưởng tượng được.
Tiếp theo, đoàn người đi về phía nhà ăn. Rượu là do Sở Vương Cung tự ủ. Đây cũng là điều đặc biệt nhất của Sở Vương Cung.
Nhiếp Chấn Bang cầm chén lên, cho mỗi người một chén đầy rồi nói:
- Các vị, những người ngồi đây đều là bạn học, đồng nghiệp của Chấn Bang tôi, đều là người một nhà. Chén rượu đầu tiên này chúng ta hãy cạn vì buổi gặp mặt ngày hôm nay.
Người Trung Quốc có một đặc điểm, ở trên bàn rượu, mọi người sẽ trở nên dễ dàng gần nhau hơn. Sau khi đã uống không ít rượu, dù sao cấp bậc cao hay thấp cũng không còn gì để nói nữa.
Trong trường hợp này, anh cũng không thể đắn đo thân phận. Anh nói anh là Chủ tịch của một tỉnh, ở đây ai mà chẳng làm quan to một phương.
Đương nhiên, mặt này, mọi người đều không giống những người bình thường khác. Bởi vì cấp bậc và thân phận của mọi người đều tương đương, đương nhiên cũng không có chuyện gì mà cần phải nịnh bợ cả, đều là nói chuyện thật lòng.
Xong bữa cơm, mọi người lại ngồi ở ngoài phòng khách. Dưới sự sắp xếp của Lý Lai Bảo, loại trà thượng hạng nhất được đưa lên. Lúc này cũng chính là lúc tự do trao đổi, cũng không còn chính thức như lúc ăn cơm vừa rồi nữa.
Nhiếp Chấn Bang, Trần Quốc Khánh cùng với Khương Vĩnh Hạo tụ tập lại với nhau. Trong số những người bạn học, ba người tuổi tương đương nhau, cũng là những người có tiềm lực nhất.
Một ấm trà, ba người thoải mái ngồi. Trần Quốc Khánh uống một ngụm trà, mỉm cười nói:
- Chấn Bang, lúc trước ở Ba Thục, cậu quá kích động rồi. Quân tử không đứng dưới bức tưởng sắp đổ, không liều mạng vào nơi nguy hiểm, cậu thật đúng là khiến tôi hoảng sợ.
Vừa dứt lời, Khương Vĩnh Hạo cũng gật đầu nói:
- Quốc Khánh nói đúng, cậu đúng là quá kích động rồi.
Kiểu nói chuyện thuyết giáo của hai người này khiến Nhiếp Chấn Bang có chút buồn cười. Rõ ràng, bọn họ đều đang nói như đùa, nhưng Nhiếp Chấn Bang vẫn cảm thấy có chút cảm động. Ai nói cán bộ cấp tỉnh bộ rồi thì sẽ vô tình. Loại tình cảm chân thành này không thể gạt bỏ được.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Cảm ơn hai anh, chuyện của bản thân mình, tôi là người hiểu nhất. Nếu không như thế thì không thể biểu đạt được tình cảm của mình đối với người dân, không thể biểu đạt được sự tâm huyết của mình. Cả đời này của mình, trước giờ tôi đều như vậy rồi, không có cách nào cả, đã là thói quen rồi.
Hai người nghe xong cũng rất bình thản. Lời nói của Nhiếp Chấn Bang rất thật. Nếu không như vậy thì Nhiếp Chấn Bang cũng không thể trong thời gian ngắn như vậy mà có được chiến tích và công lao lớn như vậy, cũng không thể nào có thể đứng đầu một phương. Có trả giá thì đương nhiên sẽ có kết quả.
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói, Trần Quốc Khánh và Khương Vĩnh Hạo đều chỉ có thể cười gượng cho qua. Trần Quốc Khánh liếc Nhiếp Chấn Bang một cái, cũng ra vẻ cả giận nói:
- Cậu đó, chúng tôi đều không thể nhìn thấu được cậu rồi. Từ giờ về sau, có lẽ vẫn là cậu số phong lưu.
Lời của Trần Quốc Khánh cũng không phải là nói không có mục đích. Là nhân tài được bồi dưỡng của nhà họ Trần, Trần Quốc Khánh là chi thứ, là lực lượng mới xuất hiện, năng lực của bản thân mới là quan trọng. So với Trần Ba thì Trần Quốc Khánh có năng lực hơn, thành thục hơn.
Đối với thế cục trước mắt, Trần Quốc Khánh thấy rất rõ ràng. Khương Vĩnh Hạo tuy rằng tuổi còn trẻ nhưng con đường thăng tiến không lớn, chỉ giữ chức Chủ tịch tỉnh Kiềm Châu mãi không thay đổi. Đây có thể là cấp bậc cao nhất rồi.
Khương Vĩnh Hạo lúc này cũng đã có chút ảm đạm. Con đường làm quan của Khương Vĩnh Hạo cũng khá thuận lợi. Nhưng thật không ngờ, đến cấp bậc này liền bị dừng lại. Lúc này Khương Vĩnh Hạo càng không thể tiến thêm được nữa, điều này cũng khiến cho ông ta cảm thấy nản chí.
Nhìn bộ dạng của Khương Vĩnh Hạo, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Lão Hạo, không cần như vậy. Vĩ nhân đã nói, “hội đương kích thủy tam thiên lý, tự tín nhân sinh lưỡng bách niên”. So với Quốc Khánh thì anh chính là mặt trời buổi sớm, vẫn còn thời gian và cơ hội. Kiềm Châu có ưu thế lớn, phong cảnh, dân tộc phong phú, đây chính là nguồn tài nguyên lớn nhất của du lịch, nắm được cơ hội thì tất cả mọi thứ đều có thể. Những khu xa xôi nghèo khó lại càng dễ được thích.
Nhiếp Chấn Bang an ủi khiến tâm trạng của Khương Vĩnh Hạo tốt lên rất nhiều, cười mắng nói:
- Tôi đã là mặt trời đang lên rồi, vậy Nhiếp Chấn Bang cậu là gì đây? Mặt trời còn chưa lên khỏi núi sao?
Trần Quốc Khánh lại ra vẻ đáng thương, thở dài nói:
- Haiz, trời chiều đẹp vô cùng, chỉ tiếc là gần hoàng hôn rồi.
Sau bữa cơm, Văn Bảo Quý coi như đã điều chỉnh được tâm trạng của mình. Có thể được Bí thư Nhiếp coi trọng, đưa tới tham dự buổi gặp mặt này, đã nói lên rất nhiều vấn đề. Ít nhất, mình đã lấy được sự tín nhiệm cao độ của Bí thư Nhiếp. Ngay cả Hứa Hồng Chuyên còn không có được cơ hội này. Theo mạng lưới và bối cảnh của Bí thư Nhiếp, nhìn những bạn học của Bí thư để đánh giá, Bí thư vốn đang ở một vị trí chưa từng có trước đây.
Nhiều năm như vậy, Bí thư Nhiếp ngoại trừ khi ở Vọng Hải là làm lâu nhất, những nơi khác nhiều lắm cũng chỉ hơn hai năm mà thôi. Nói như vậy, bất cứ lúc nào Bí thư Nhiếp cũng có thể dời Hồng Giang. Đến lúc đó, vị trí trống ra, mình là người có hy vọng nhất.
Lúc này, Văn Bảo Quý và Lâm Mặc Hàn cùng với Điền Húc Giang ngồi cùng với nhau. Ba người đều gần giống nhau, đều là những người do Nhiếp Chấn Bang đề bạt lên hoặc là đưa lên, đương nhiên sẽ có tiếng nói chung.
Kiểu tụ họp này, nhiều hơn còn là một dạng tích lũy, tích lũy mạng lưới quan hệ. Đối với mỗi người mà nói, đều là một cơ hội khó mà tìm được.
Cho nên, tất cả mọi người đều hiểu rõ, có thêm một người bạn có nghĩa là nhiều hơn một con đường. Hơn nữa, mặc dù là không cùng một chỗ, biết đâu có khi nào đó sẽ dùng đến.
Giống như bây giờ, Văn Bảo Quý nói với Lâm Mặc Hàn:
- Chủ tịch Lâm, sau này có cơ hội đi Liêu Đông nhất định tôi sẽ đến thăm anh. Con gái con rể tôi đều đang công tác ở Liêu Đông.
Những lời này đương nhiên là có ý muốn Lâm Mặc Hà chiếu cố một chút.
Lúc này, Điền Húc Giang đã đi tới cạnh Nhiếp Chấn Bang. Điền Húc Giang bây giờ đã không còn tư thế giống như năm đó ở Lương Khê rồi.
Điền Húc Giang mỉm cười nói:
- Bí thư Nhiếp, đã lâu không gặp, càng ngày thần thái càng tốt ra đấy.
Đối với Điền Húc Giang, Nhiếp Chấn Bang cũng không có thành kiến, liền cười nói:
- Lão Điền, gọi như vậy có chút xa lạ rồi. Khi còn ở Vọng Hải chúng ta làm cùng nhau, anh còn làm chủ nhiệm đấy.
Sau khi hàn huyên vài câu, Điền Húc Giang mỉm cười nói:
- Chấn Bang à, lần này là có chuyện muốn làm phiền cậu. Con trai tôi hiện giờ đã vào thể chế rồi. Từ giờ về sau phiền cậu hướng dẫn nó một chút.
Ý của Điền Húc Giang, Nhiếp Chấn Bang đương nhiên là hiểu rõ. Tuổi tác của Điền Húc Giang đã không còn nhiều tiềm lực trong thể chế nữa. Sau lần này là sẽ xuống rồi. Bây giờ Điền Húc Giang chỉ vì mở đường cho con trai mà thôi. Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng thoải mái đồng ý.
Cười nói:
- Lão Điền, tôi còn tưởng là chuyện gì. Chuyện này tôi đương nhiên là sẽ giúp. Tôi cũng tin tưởng vào năng lực của tiểu Điền. Hổ phục thì không thể sinh khuyển tử.
Cuộc giao lưu buổi tối đến tận gần mười hai giờ đêm mới kết thúc. Mọi người đều thu hoạch rất tốt. Mặc dù không nói rõ nhưng những người ở đây đều không phải là những đứa trẻ mới vào đời. Mọi người đều hiểu, như vậy có nghĩa là đã vào vòng rồi. Lấy Nhiếp Chấn Bang làm tâm, tạo một vòng tròn nhỏ. Cũng chưa nói là phe phái gì, dù sao cũng chỉ là một vòng tròn nhưng sau này tăng cường liên hệ, chắc chắn sẽ tạo thành một lực lượng có ảnh hướng của chính đàn trong nước.
Điều này ứng với câu nói đó của Lưu Nghị. Số người phong lưu, còn phải xem hiện tại. Đây không phải là làm càn mà là sự thật. Với thân phận và địa vị của những người này, với ưu thế của Nhiếp Chấn Bang, đó cũng không phải là một việc khó.
Là nhân vật đứng đầu, Nhiếp Chấn Bang cũng không thể ở lại quá lâu. Ở đây vẫn để Văn Bảo Quý là chủ. Sau khi gặp mặt xong, sáng hôm sau Nhiếp Chấn Bang cũng đã đặt xong vé máy bay về Hồng Giang. Đi theo có ba người Hứa Hồng Chuyên, Hồng Phong và cảnh vệ Đới Phi.
Ở sân bay quốc tế Hồng Giang, ở cổng ra số 1 của chuyến bay nội địa, Dương An Na đang đứng chờ, vẻ mặt có chút lo lắng, thỉnh thoảng lại giơ tay lên nhìn đồng hồ.
Khi radio nói chuyến bay từ Tinh Thị đến Hồng Thành vừa mới hạ cánh, Dương An Na mới thoải mái trở lại. Hình dáng của Nhiếp Chấn Bang vừa mới xuất hiện ở cửa sân bay, Dương An Na đã nhanh chân bước tới đón:
- Chấn Bang, bên này.
Vừa nghe thấy tiếng gị, Nhiếp Chấn Bang lập tức quay đầu nhìn lại. Nhìn thấy bóng dáng của An Na, Nhiếp Chấn Bang không khỏi hơi bất ngời, cau mày nói:
- An Na, sao vậy? Bộ dạng này là sao?
An Na nhìn Hứa Hồng Chuyên và Hồng Phong bên cạnh, thấp giọng nói:
- Chấn Bang, ở thủ đô vừa truyền tin tới, cha chúng ta vừa bị trúng gió.
Bạn cần đăng nhập để bình luận