Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 563: Đi theo Chủ tịch thành phố

Nhìn dãy số mà điện thoại hiện lên, Lâm Mặc Hàn không dám chậm trễ, ngồi thẳng người, nhấc điện thoại nói:
- Chủ tịch.
Lời của Nhiếp Chấn Bang cũng truyền đến:
- Mặc Hàn à, bây giờ có thời gian không? Đến phòng làm việc của tôi một chút.
Lời này khiến Lâm Mặc Hàn có chút sửng sốt, bên đó, điện thoại của Nhiếp Chấn Bang đã cúp rồi, đây là một thói quen của Chủ tịch thành phố Nhiếp, Lâm Mặc Hàn cũng không để ý, trong lòng đang suy nghĩ xem nếu là chuyện của Ban tuyên giáo thì Chủ tịch thành phố Nhiếp tuyệt đối sẽ không nói như vậy.
Trong lòng trầm ngâm, liền đứng dậy đi ra khỏi phòng làm việc, nói với thư ký:
- Tiểu Tống, bên này cậu trông chừng một chút, tôi đến Ủy ban nhân dân thành phố có chút chuyện.
Đi đến cửa phòng làm việc của Chủ tịch thành phố, Lâm Mặc Hàn trực tiếp đẩy cửa vào, ở chỗ ngồi phòng làm việc bên ngoài, Lý Cư Bằng cũng đứng dậy, cửa phòng bên trong lúc này là khép hờ.
Cùng là người một phe phái, giữa Lý Cư Bằng và Lâm Mặc Hàn cũng rất quen thuộc, mỉm cười nói:
- Trưởng ban Lâm đến rồi, mời vào.
Vào trong phòng làm việc, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng dậy, ngồi trên ghế sô pha, đợi Lý Cư Bằng rót nước lạnh cho Lâm Mặc Hàn xong, Nhiếp Chấn Bang lúc này mới mỉm cười nói:
- Mặc Hàn, lần này tìm anh đến, chủ yếu là có một chuyện quan trọng muốn bàn bạc với anh.
Theo tuổi tác thì Lâm Mặc Hàn lớn hơn Nhiếp Chấn Bang, nhưng thể chế chính là như vậy, cấp bậc vi tôn, trước mặt Nhiếp Chấn Bang, Nhiếp Chấn Bang là lãnh đạo, cách gọi thân thiết này không cảm thấy có chút kỳ lạ, ngược lại, Lâm Mặc Hàn rất vui mừng.
- Chủ tịch, có lời gì anh cứ trực tiếp nói, tôi kiên quyết phục tùng sự sắp xếp của chủ tịch.
Lâm Mặc Hàn mỉm cười nói, cuối cùng vẫn không quên bảy tỏ chút lòng trung thành.
Nhiếp Chấn Bang lập tức cũng không vòng vo, trầm ngâm một chút rồi nói:
- Lâm Mặc, hôm nay tìm anh đến chủ yếu là có một chuyện muốn chưng cầu ý kiến của anh. Lần này Bí thư Thành ủy thành phố Cương Thành tỉnh Liêu Đông do một số vấn đề nên lui trước, tôi bên này có ý muốn để anh qua bên đó, tiếp nhận chức vụ này, không biết anh có suy nghĩ gì.
Ngừng một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười nói:
- Đương nhiên, thành phố Cương Thành mặc dù là thành phố lớn thứ ba của Liêu Đông, cũng là căn cứ công nghiệp nặng nổi tiếng của nước ta, nhưng về cấp bậc, vẫn là thành phố cấp địa phương, anh qua đó chỉ có thể coi như là chuyển ngang. Trong cuộc sống cũng có thể có một số bất lợi, dù sao thì anh là người sinh trưởng ở đây, cuộc sống ở đông bắc anh có thể sẽ không quen, chuyện này cũng chỉ là suy nghĩ, chưa có quyết định cuối cùng. Bây giờ chủ yếu là xem anh có suy nghĩ gì.
Tin tức này đến quá đột ngột, Lâm Mặc Hàn có cảm giác trở tay không kịp, trong lòng cũng đang trầm tư.
Cũng có chút chấn động, mạng lưới quan hệ của Chủ tịch thành phố Nhiếp lúc này giống như là một góc núi băng hiện trước mắt mình, thân đang ở thành phố Vọng Hải, Bí thư Thành ủy thành phố cấp địa phương tỉnh Liêu Đông xuống đài lại biết rõ ràng, còn có thể điều động mình qua đó, năng lực này lại càng làm kiên định sự tin tưởng đi theo của Lâm Mặc Hàn.
Trong thể chế, không sợ vào nhầm cửa mà chỉ sợ theo nhầm người, rất hiển nhiên, theo Chủ tịch thành phố Nhiếp tuyệt đối là tiền đồ vô lượng, một mảng sáng ngời.
Thành phố Cương Thành, mặc dù nói chỉ là thành phố cấp ba, mặc dù nói mình bây giờ đã là cán bộ cấp chính sở rồi, nhưng đây là khái niệm hoàn toàn không giống. Ở thành phố Vọng Hải bên này mình chỉ là Trưởng ban Tuyên giáo, nói ra phân quản công tác tuyên giáo toàn thành phố, dường như cũng là trong tay nắm thực quyền, nhưng thành phố Cương Thành dù sao cũng là Bí thư Thành ủy, là nhân vật số một.
Đổi lại là gia tộc cổ đại thì đó chính là nhân vật cấp bậc gia chủ hoàn toàn xứng đáng, còn thành phố Vọng Hải bên này, mình e là cũng chỉ là một nha hoàn mà thôi.
Hơn nữa, có một số chuyện Lâm Mặc Hàn cũng rất rõ, cán bộ bản thổ đến tầng cấp này nếu đi lên nữa thì hi vọng rất xa vời. Trung ương có suy nghĩ của trung ương, cán bộ bản thổ thời gian ở địa phương dài rồi, vấn đề không ít, thông thường đều là nhậm chức giao lưu. Ngẫm lại, trong tỉnh, trong lãnh đạo Tỉnh ủy, mười mấy người có thể có ba đến năm người là cán bộ bản thổ, đó cũng coi như là rất tốt rồi. Người khác đa số đều là ngừng ở ngưỡng cấp sở, muốn lên nữa cũng lên không nổi.
Hiện giờ đi Liêu Đông đây là một cơ hội khó có được, cũng là một cơ hội tốt nhất để biểu đạt lòng trung thành. Mặc dù nói chỉ là chuyển ngang, nhưng làm nhân vật số một so với bây giờ là không thể so sánh nổi. Đây là khái niệm hoàn toàn không giống nhau. Trong chính quyền, đương nhiên là chức vụ Bí thư Thành ủy Cương Thành này làm ra thành tích nhanh hơn nhiều.
Tuy nhiên, trong này cũng liên quan đến một vấn đề, tình hình thành phố Cương Thành bên đó mình hoàn toàn là không biết gì, căn bản không biết sau khi đến đó phải triển khai công tác thế nào, sẽ đứng vững chân hay không, những điều này cũng là chuyện mà Lâm Mặc Hàn đang suy nghĩ.
Sau khi trầm mặc một lúc, Lâm Mặc Hàn vẫn là quyết định thử một lần, không đi bước này thì Chủ tịch Nhiếp cũng sẽ không nói gì, nhưng trong vô hình trong ấn tượng của Chủ tịch Nhiếp cũng sẽ giảm đi không ít điểm. Hơn nữa, cũng mất đi cơ hội tiến một bước theo Chủ tịch Nhiếp. Bây giờ mặc dù nói phải mạo hiểm, nhưng Lâm Mặc Hàn cũng tin rằng, cho dù sau khi đi rồi Chủ tịch Nhiếp cũng sẽ không bỏ mặc mình.
Lập tức gật đầu nói:
- Chủ tịch, tôi phục tùng sự sắp xếp, anh bảo tôi đi đâu, tôi sẽ đi đó.
Lời này mặc dù không nói rõ ràng ra, nhưng ý tứ trong đó đã thể hiện rõ ràng rồi, tất cả đều xem ý của Chủ tịch Nhiếp anh, anh cảm thấy để tôi đi thì tôi sẽ đi, anh cảm thấy không đi được thì tôi sẽ không đi.
Nhiếp Chấn Bang trầm tư một lúc, cũng gật đầu nói:
- Ý kiến của tôi là, cơ hội này anh vẫn là không thể từ bỏ, nắm chặt lấy, đây là cơ hội của anh.
Ngừng một lát, Nhiếp Chấn Bang cũng tiếp tục nói:
- Mặc Hàn, về việc lựa chọn người kế nhiệm Ban Tuyên giáo, anh có người lựa chọn nào thích hợp không? Công tác Tuyên giáo đây là công tác trọng điểm của thành phố, liên quan đến vấn đề hình tượng của chính quyền. Về mặt này, sau khi anh đi Cương Thành cũng phải chú ý. Thành phố bên này suy nghĩ đến tính quan trọng của tuyên truyền, công việc bàn giao về mặt này vẫn là phải làm tốt.
Lời này coi như là cho Lâm Mặc Hàn uống một viên thuốc an thần, coi như là cho mình cơ hội bồi dưỡng thủ hạ.
Lâm Mặc Hàn cũng có chút kích động, theo lãnh đạo như vậy mới là thoải mái nhất, đổi thành làm một người bình thường có thể thả anh ra ngoài đây đã coi như là rất tốt rồi, còn về vị trí mà anh để lại, lãnh đạo đương nhiên sẽ có suy nghĩ của mình, nhưng Nhiếp Chấn Bang nhường cơ hội này đi, từ điểm này cho thấy, Nhiếp Chấn Bang là người chí khí đến mức nào.
Trầm ngâm một lúc, Lâm Mặc Hàn cũng nói:
- Chủ tịch, về việc người lựa chọn của Ban Tuyên giáo, ý kiến cá nhân của tôi là, tiến cử đồng chí Chu Tử Huy Phó trưởng ban hiện tại, đồng chí Tử Huy về tuổi tác cũng rất thích hợp, các mặt đều phù hợp với quy định đề bạt nguyên tắc phân công cán bộ. Ngoài ra, đồng chí Tử Huy là xuất thân bên ban văn nghệ, vô cùng quen thuộc với mọi công tác của bên Tuyên giáo, là nhân sĩ trong ngành chân chính. Tôi tin rằng, để đồng chí Chu Tử Huy đảm nhiệm chức vụ Trưởng ban Tuyên giáo, nhất định có thể đảm nhiệm thành công chức vụ này, tận chức tận trách hoàn toàn mọi nhiệm vụ mà tổ chức và Chủ tịch thành phố giao phó.
Đối với lời nói như vậy, về cơ bản khi tổ chức khảo sát, trong ý kiến lựa chọn đề bạt của Ban Tổ chức đều có thể nhìn thấy, có thể tiến cử Chu Tử Huy là cho thấy, Chu Tử Huy là người đạt được sự công nhận của Lâm Mặc Hàn, trong này có một câu then chốt nhất, chính là nằm ở câu cuối cùng, nói như vậy là đồng nghĩa với việc Lâm Mặc Hàn đối với Chu Tử Huy là có ý bồi dưỡng tuyệt đối.
- Ừm, anh đã nói như vậy rồi trong lòng tôi đương nhiên có suy nghĩ và phương hướng đại khái, mấy ngày này tôi sẽ bố trí chuyện công tác một chút, bất cứ lúc nào làm tốt chuẩn bị là được.
Nhiếp Chấn Bang trầm ngâm một chút rồi nói.
Sau khi Lâm Mặc Hàn rời đi, Nhiếp Chấn Bang lại gọi điện cho Dương Thắng Lợi bên đó, sau khi nói cho Dương Thắng Lợi người được lựa chọn mà mình tiến cử lên, Dương Thắng Lợi vô cùng dứt khoát linh hoạt cúp máy, đối với con rể này của mình, thành kiến của Dương Thắng Lợi vẫn là rất sâu, có thể chủ động gọi điện đã coi như rất tốt rồi.
Có Dương Thắng Lợi ra mặt, chuyện của thành phố Cương Thành nhanh chóng ấn định, điểm này đã chứng minh được năng lượng bối cảnh lớn của Dương Thắng Lợi.
Cùng lúc đó ở Ban Tổ chức trung ương, một giấy điều động đưa xuống, đến ghi chép nói chuyện cũng không có, Ban Tổ chức Tỉnh ủy tỉnh Mân Nam bên này cũng phái Phó trưởng ban Tổ chức đã tuyên bố nghị quyết miễn nhiệm bổ nhiệm đối với Lâm Mặc Hàn trong lễ đường Thành ủy thành phố Vọng Hải, miễn chức vụ ủy viên thường vụ Thành ủy thành phố Vọng Hải, miễn chức vụ Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy thành phố Vọng Hải của đồng chí Lâm Mặc Hàn, có bổ nhiệm khác; bổ nhiệm đồng chí Phó trưởng ban Tuyên giáo thành phố Vọng Hải Chu Tử Huy đảm nhiệm ủy viên thường vụ Thành ủy thành phố Vọng Hải, Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy.
Bên này, Lâm Mặc Hàn đưa gia đình đến tỉnh Liêu Đông công tác không nói chuyện, lúc này cả thành phố Vọng Hải đều trở lên ồn ào, trong lòng các cán bộ thành phố Vọng Hải, chứng cớ hiện thực hùng hồn trước mặt, tâm thái của Nhiếp Chấn Bang đối với thuộc hạ hiện nay cũng vì chuyện điều động rời đi của Lâm Mặc Hàn mà trở nên sôi sục. Hiện nay thành phố Vọng Hải đã hình thành một loại nhận thức chúng, theo Chủ tịch thành phố Nhiếp đây mới là có tiền đồ. Không nhìn thấy Trưởng ban Lâm theo Chủ tịch thành phố Nhiếp thời gian mới bao lâu đã thả ra bên ngoài đảm nhiệm nhân vật số một Bí thư Thành ủy sao? Trong thể chế, nói nhiều lời hứa hơn nữa, ra điều kiện tốt hơn nữa đó đều là sáo rỗng, chỉ có cái thực tế đạt được đó mới có thể khiến cho người ta tín phục mà không nghi ngờ. Việc điều đi bên ngoài của Lâm Mặc Hàn, Bí thư Thành ủy Cương Thành chính là chứng cớ rõ ràng.
Mặc dù nói cấp bậc không thay đổi, nhưng ai cũng đều hiểu rõ sự khác biệt giữa nhân vật số một và lãnh đạo chức phó. Tục ngữ nói, thà làm đầu gà còn hơn đuôi phượng chính là ý tứ như vậy.
Đầu gà mặc dù yếu nhưng lại có thể tự mình nắm bắt, không chừng lúc nào lại có thể bay lên trời thành phượng hoàng. Còn phượng hoàng dù mạnh nhưng làm cái đuôi cũng chỉ có thể đi theo cái mông của người khác. Có thể đi hay không cũng xem sắc mặt của người khác. Đa số cán bộ đều nguyện ý lựa chọn Bí thư Thành ủy này.
Nhất thời, lãnh đạo đến tìm Chủ tịch thành phố Nhiếp báo cáo công tác cũng nhiều lên. Lý Cư Bằng bên này càng sôi động. Là thư ký của Chủ tịch thành phố, người bên cạnh của chủ tịch, sự chiếu cố mà Lý Cư Bằng nhận được là nhiều nhất, gần như ngày nào cũng đều có tiệc rượu ăn không hết. Nếu không phải là năng lực kiềm chế của Lý Cư Bằng cao, e là sớm đã ăn đến béo ú rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận