Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 739: Đi đường phu nhân.

Nhận điện thoại, Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn không kiêng dè gì người ở đây. Đây cũng là một kiểu mánh khóe nhỏ của Nhiếp Chấn Bang. Trước mặt mọi người, điều này chứng tỏ, việc nhà đều có thể nói trước mặt mọi người, mình đã đối đãi những người ở đây như tâm phúc.
- An Na, em trước nay đều không gọi cho anh trong giờ làm việc, sao thế? Hôm nay có việc gì đặc biệt sao?
Nhiếp Chấn Bang cười nói.
Trong điện thoại, Dương An Na có vẻ hơi ngượng ngùng, dễ dàng nhận biết bên cạnh Dương An Na lúc này vẫn còn có người. Vì, giọng nói của Dương An Na có vẻ hơi bất thường:
- Chấn Bang, buổi tối có thời gian không? Chị Lương của phòng chúng em mời chúng ta cùng ăn cơm tối. Anh xem thế nào?
Nghe đến đây, lông mày Nhiếp Chấn Bang lập tức chau lại. Đây là ai, đi đường phu nhân đến. Hơn nữa, rõ ràng, bà chị Lương gì đó này, thủ đoạn cao siêu, khiến cô nàng An Na này muốn tránh cũng không thể tránh, chỉ có thể gọi điện thoại.
Hai người đã nhiều năm hiểu ý, trong giọng nói của An Na rõ ràng có thể nhận ra, đối với bữa cơm tối này, An Na cực kỳ không muốn nhưng lại không thể không gọi cuộc điện thoại này.
Căn nhắc một chút, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Anh tưởng chuyện gì? Chỉ là bữa cơm tối mà thôi. Đây là việc xã giao bình thường giữa đồng nghiệp bọn em mà. Việc này rất bình thường. Thế này nhé, anh vừa đúng lúc cũng sắp về rồi, sau khi tan ca chiều, em ở tầng dưới cơ quan em đợi anh, anh đến đón em.
Cúp điện thoại, Nhiếp Chấn Bang nhìn Phương Viên nói:
- Anh Phương, bên Hội liên hiệp phụ nữ tỉnh, có một vị là chị Lương, là cán bộ cùng phòng với An Na. Anh có ấn tượng gì không?
Về việc ăn cơm, Nhiếp Chấn Bang lúc này đã nhìn thấu, đường lối phu nhân, hoàn toàn không phải là một bữa cơm là thông suốt.
Đối với chuyện thế này nếu Nhiếp Chấn Bang cũng sợ như sợ cọp, vậy thì quá dở rồi. Khó tránh khỏi sẽ có cảm giác giấu bệnh sợ thầy.
Thăm dò Phương Viên, đây không phải là ý tưởng nảy sinh tạm thời. Là Trưởng ban Thư ký Ủy ban nhân dân, là đại quản gia của Ủy ban nhân dân. Đã là quản gia, vậy thì việc ăn mặc đi lại của lãnh đạo tỉnh đều là phạm trù công việc của Trưởng ban Thư ký. Việc nhà của không ít lãnh đạo, đều là bọn họ xử lý. Hỏi Phương Viên, thật sự là đã hỏi đúng người.
Lúc này nghe Nhiếp Chấn Bang nói, Phương Viên cũng trầm ngâm một chút, lập tức nói:
- Chị Lương? Nếu tôi nhớ không nhầm hẳn là vợ của Long Canh Hoa. Trong bộ máy lãnh đạo Tỉnh ủy, phu nhân họ Lương, chỉ có vợ của Long Canh Hoa. Vả lại, nghe nói, vợ ông ta cũng công tác ở Hội Liên hiệp phụ nữ.
- Vậy thì không thể sai.
Không đợi Phương Viên nói xong, Nhiếp Chấn Bang đã kết luận. Nhìn chung toàn bộ tỉnh Ba Thục, sau khi mình tung ra đòn đầu tiên, vẫn có thể dám hẹn mình, ở Ba Thục này, cũng tìm không ra được mấy người. Có thể bằng vai bằng vế với An Na, chắc chắn không phải là cán bộ bình thường. Cứ như vậy, giới hạn liền rút nhỏ rất nhiều.
Hơn bốn giờ chiều, xe của Nhiếp Chấn Bang chạy vào trụ sở làm việc của Tỉnh ủy Ủy ban nhân dân tỉnh Ba Thục. Tiểu Vũ đem xe đậu vào trong gara xe con. Sau khi làm xong thủ tục đăng ký nhập kho, từ trong nhà để xe lái xe tư nhân của Nhiếp Chấn Bang chạy ra.
Nhiếp Chấn Bang rất chú trọng trong việc chấp hành điều lệ Tam công. Đi xuống thị sát, làm báo cáo chuẩn bị. Nhưng hôm nay trở về, về mặt sử dụng xe công, Nhiếp Chấn Bang đương nhiên vẫn nắm chắc chừng mực sử dụng xe công ở đây.
Xe của Nhiếp Chấn Bang, có vẻ rất bình thường, một chiếc của Trung Quốc sản xuất. Tuy có danh xưng là tiểu BMW, nhưng về giá cả lại tương đối rẻ. Về mặt tính năng tổng thể, đương nhiên không thể chê. Nhưng, về mặt xử lý một vài chi tiết nhỏ vẫn là tiếp nối kiểu cũ trước đây, có vẻ hơi không chú trọng chi tiết.
Đối với những thứ này, Nhiếp Chấn Bang không quan tâm. Công nghiệp ô tô trong nước, nhất định phải đi qua quá trình như vậy, điều này là không thể né tránh.
Xe đi ra khỏi trụ sở Tỉnh ủy Ủy ban nhân dân tỉnh, chạy nhanh đến bên Hội Liên hiệp phụ nữ. Tại cổng văn phòng làm việc Hội Liên hiệp phụ nữ, Dương An Na đang đứng ở cổng phòng bảo vệ nhìn quanh. Thấy xe đến, Dương An Na bước tới mở cửa ngồi lên xe, nói:
- Tiểu Vũ, đến phía tây ngoại ô, ở đó có một “Nhà hàng cá sống Ba Thục”
Tiểu Vũ không hổ danh là thư ký về phương diện dày công sắp đặt công việc, ngoài một công phu rất giỏi, về mặt kỹ thuật lái cũng rất thuần thục và chu đáo.
Tốc độ xe rất nhanh, gần như tiếp cận với tốc độ km/giờ cao nhất của đường thành phố. Đúng giờ cao điểm tan tầm. Từ chỗ Ủy ban nhân dân đến phía tây ngoại ô, có thể nói phải xuyên qua toàn bộ nội thành Thiên Phủ. Xe rất nhanh thì đã xuyên qua nội thành, sau khi chuyển lên đường vành đai ba, tốc độ xe liền từng bước tăng nhanh.
Thành phố Thiên Phủ về mặt xây dựng giao thông thị chính thành phố, vẫn là đáng khen. Dựa vào trung tâm nội thành Thiên Phủ, bốn đường vành đai rất to làm giảm bớt áp lực giao thông của nội thành.
Thời gian nửa tiếng, sau khi từ cửa đi ra đường vành đai ba phía tây ngoại ô rẽ xuống. Trước mặt, là ranh giới tuyến đường chính, đường lớn rộng rãi. Hai bên, xây dựng cũng thưa thớt đi. Sau khi xuống đường vành đai ba, đi chưa đến hai dặm đường, ven đường, xung quanh có thể nhìn thấy một kiểu giống với tiệm ăn của nhà nông.
Lúc này, đúng lúc giờ cao điểm cơm tối. Ven đường, mỗi một tiệm đều cử ra nhân viên, mặc áo phản quang trước ngực, mỗi khi nhìn thấy một chiếc xe, liền bắt chước cảnh sát giao thông ra hiệu xe dừng vào bên phải. Có không ít người ngoại tỉnh có lúc không hiểu cho nên sẽ vẫy tay dừng lại.
Tiệm cá sống Ba Thục chiếm diện tích đất khoảng chừng hai mươi mẫu. Chính giữa, một ao nước ước chừng mười mẫu, bên dưới phủ lên một lớp đá cuội. Toàn bộ trong ao nước, phân bố chằng chịt một ít ống dẫn. Chính là để cung cấp dưỡng khí cho cá.
Các kiến trúc khác, xây dựng xung quanh ao nước. Đình đài lầu các, hành lang gấp khúc uốn lượn, có phần giống phong cách lâm viên Giang Nam.
Vừa xuống xe, ánh mắt Nhiếp Chấn Bang liền đảo qua, quả nhiên nhìn thấy Long Canh Hoa. Lúc này, đứng bên cạnh Long Canh Hoa là một người phụ nữ và một người ước chừng hơn hai mươi tuổi.
Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang, Long Canh Hoa chủ động chạy ra đón, mỉm cười nói:
- Chủ tịch Nhiếp, hoan nghênh hoan nghênh, nhanh mời vào trong.
Đều là nhân vật của công chúng, Long Canh Hoa cũng hiểu rõ hoàn toàn không thể ở bên ngoài nói chuyện quá lâu. Đoàn người bước vào tiệm ăn, xuyên qua một đoạn hành lang mép nước, ở trong cùng, một gian phòng màu sắc cổ xưa.
Sau khi ngồi xuống, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Bí thư Long thịnh tình khoản đãi, thật là cảm tạ vô cùng.
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói, Long Canh Hoa cười ha hả nói:
- Chủ tịch Chấn Bang nói như vậy tôi thật xấu hổ vô cùng. Một bữa cơm đạm bạc, chỉ là bữa cơm đạm bạc mà thôi. Chủ tịch Chấn Bang, xin giới thiệu với anh, bên cạnh là vợ tôi – Lương Thúy Nga vừa đúng cũng cùng một chỗ công tác ở Hội Liên hiệp phụ nữ với em dâu. Đây cũng coi như có duyên. Đây là con trai tôi, Long Hạo, hiện tại cũng làm việc trong nhà nước.
Nói xong, Long Canh Hoa lại nghiêm sắc mặt nói:
- Tiểu Hạo, mau chào chú Nhiếp đi!
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng đang quan sát Long Hạo con trai của Long Canh Hoa. Là con trai của nhân vật số ba trong Tỉnh ủy. Con gái của Tăng Thái Bình không ở Ba Thục, con gái mình cũng không ở Ba Thục. Tình hình này, Long Khiết có thể nói là con ông cháu cha số một Ba Thục. Nhưng, trên người Long Khiết nhìn không ra nửa điểm ngạo nghễ va tự mãn. Điều này khiến trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng ca ngợi. Long Canh Hoa cũng sinh ra một đứa con trai tốt.
Lẩu cá chua cay của nhà hàng cá sống Ba Thục, là món ăn đặc sắc của nơi này. Khẩu vị cay nồng của Tứ Xuyên khiến Nhiếp Chấn Bang ăn vào có cảm giác nhễ nhại thỏa thích.
An Na lúc này cay đến há miệng không ngừng, uống xong nước ngọt, ăn xong bữa ăn, không khí cũng coi như tương đối vui vẻ.
Lúc này, Lương Thúy Nga mới cười nói:
- Em gái An Na, chúng ta cùng ra ngoài xem ao cá đi. Ánh trăng đầm cá của nhà hàng cá Ba Thục này cũng coi như một phong cảnh đẹp. Vừa ăn cơm xong, đúng lúc đi lại tiêu hóa một chút.
Đối với những chuyện này, Dương An Na cũng rất hiểu, lập tức gật đầu nói:
- Được, chị Lương, vậy phiền chị dẫn đường nhé!
Đợi sau khi hai người phụ nữ đi khỏi, ba người cũng ngồi lên ghế sô pha trong phòng. Nhình Long Canh Hoa, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Bí thư Long, đa tạ đã thịnh tình khoản đãi.
Nhiếp Chấn Bang dáng vẻ bất động như núi khiến trong lòng Long Canh Hoa hơi buồn bực. Lần này, thông qua vợ mình đi đi đường phu nhân, hẹn Nhiếp Chấn Bang ra đây, Long Canh Hoa cũng có mục đích. Thời gian này, Nhiếp Chấn Bang im hơi lặng tiếng, không có bất kỳ động tác nào. Trong khoảng thời gian ngắn, cuộc sống của mình cũng không dễ dàng. Lúc này, Long Canh Hoa cũng đã hiểu, trong chuyện của tỉnh Ba Thục, duy trì mối quan hệ tốt với Nhiếp Chấn Bang, việc này là tất yếu.
Dừng lại một lát, Long Canh Hoa lại cười nói:
- Chủ tịch Chấn Bang, không biết anh có nghe hay chưa? Bí thư Thành ủy thành phố Ngưng Tây Phạm Hữu Tài nghe nói sẽ điều đi nhậm chức Giám đốc Sở Tài chính tỉnh kiêm nhiệm Bí thư Đảng ủy cơ sở Sở Tài chính.
Nghe câu này, trong lòng Nhiếp Chấn Bang hồi hộp một chút. Điều chỉnh và miễn nhiệm cán bộ trong tỉnh đều phải đợi sau khi Thường vụ Tỉnh ủy thảo luận bàn bạc mới có thể thông qua. Hiện nay, mình vẫn chưa biết việc này, Long Canh Hoa đã dò hỏi tin tức. Con người Long Canh Hoa này không giống như biểu hiện đơn giản ở bên ngoài.
Sở Tài chính, điều này đối với mình mà nói, là bộ phận quan trọng. Hiện nay, Long Canh Hoa làm rùm beng khiến Phạm Hữu Tài mới điều chuyển đến Sở Tài chính. Đây là đã nắm giữ quyền sở hữu tài sản. Xem ra, trong lòng Tăng Thái Bình vẫn rất bất mãn với mình trong cách làm ở thành phố Dương Đức.
Mặt khác, vị trí của Sở Tài chính rất quan trọng, coi như là một trong những Sở Cục có thực quyền. Ngồi đến vị trí này, chỉ cần có cơ hội, thăng nửa cấp, lên cấp Thứ trưởng cũng không phải là vấn đề lớn.
Nhìn Nhiêp Chấn Bang vẻ mặt thoáng chút suy nghĩ, lúc này Long Canh Hoa rất hài lòng. Nhiếp Chấn Bang càng thế này, càng chứng tỏ Nhiếp Chấn Bang đối với chiêu thức của Tăng Thái Bình rất kiêng kị, mà hi vọng mình liên hợp vơí Nhiếp Chấn Bang càng lớn.
Nghĩ đến đây, Long Canh Hoa lại cười nói:
- Chấn Bang, có câu một câu tôi như nghẹn ở cổ họng không nhổ ra thì không vui.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng cười nói:
- Bí thư Long, mời anh nói, có lời gì xin cứ giãi bày.
Lúc này Long Canh Hoa mới điềm nhiên cười nói:
- Có câu tục ngữ nói rất hay. Đại trượng phu không thể một ngày không có quyền, cũng không thể một ngày không tiền. Chiêu thức này là muốn chặt đứt gốc rễ của anh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận