Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 768: Cấu kết với nhau.

Chương768: Cấu kết với nhau.
Thấy cảnh này Nhiếp Chấn Bang hừ một tiếng, nói:
- Làm sao? Chẳng lẽ chỗ các anh còn ép mua ép bán hay sao?
Mấy người vừa vào chẳng quan tâm đến lời nói của Nhiếp Chấn Bang, nhân viên phục vụ lúc này cũng chào đón, đối với loại chuyện này bọn họ đã quen thuộc cách làm rồi.
Quay sang nói với người cầm đầu đứng giữa:
- Anh Minh, mấy người này gọi đồ ăn, ăn xong bây giờ phủi tay, nói đồ ăn trong nhà hàng chúng ta đắt, chúng ta lừa gạt.
Vừa dứt lời Dương Trí bên cạnh cũng đứng lên, nói:
- Không phải lừa gạt thì là cái gì? Mấy người nghĩ đây là hải sản, bào ngư, vây cá sao? Không phải là một số đồ ăn nông thôn sao? Ba ngàn sáu trăm tệ, loại hơn mười ngàn, loại hơn một trăm ngàn tôi cũng nếm qua, nhưng tiền bữa cơm này là không thể trả, trả cho mấy người thì chúng tôi thật sự là đồ gà mờ rồi.
Thằng nhóc Dương Trí này nói một tràng, bộ dạng ba lăng nhăng đúng kiểu thái độ một thanh niên ngang ngược ở Bắc Kinh, dáng vẻ này cực kỳ giống Dương An Bang năm xưa.
Vừa mới vừa nói xong, tên Minh cũng coi thường không thèm để ý, lạnh nhạt nói:
- Cậu bạn nhỏ cai sữa chưa? Chuyện này không phải cậu có thể thể hiện.
Đối với loại chuyện này, tên Minh đã nhìn quen nên cũng chẳng giật mình cái gì, lập tức nói với Nhiếp Chấn Bang:
- Vị ông chủ này, cơm có thể ăn bậy, nói cũng chớ nói lung tung. Chỗ chúng tôi đều niêm yết giá công khai, không lừa gạt già trẻ, những thức ăn này đều là đồ nuôi hoang dã, không phải là đặc sản miền núi thì là món ăn thôn quê. Nhóm các ông ăn những thứ này, những thứ khác không nói nhưng đây chính là từ rừng sâu núi thẳm vách núi dựng đứng mà lấy ra đấy, lấy ông tám trăm vẫn không đắt đi.
- Cái giá này cũng không đắt, mấy người bọn ông vừa thấy đều là ông chủ lớn mà lại để ý một chút tiền như vậy sao? Vô tư trả tiền không phải là tất cả đều vui vẻ sao?
Tên Minh thản nhiên cười nói.
Cùng với vẻ khinh miệt ở trên mặt, Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng có thể cảm nhận được bọn nhóc con của mấy nhà ở Bắc Kinh tại sao phải nổi trận lôi đình. Loại chuyện thế này nếu đổi lại là bất cứ người nào đều có cảm giác ấm ức, đúng vậy chính là cảm giác ấm ức.
Rõ ràng, mình bị người lừa vào cửa hàng chặt chém rồi ngược lại họ lại trả đũa nói thành mình tiếc tiền, chuyện này đổi thành bản thân mình cũng có cảm giác giận không kìm được.
Hiện tượng khu du lịch chặt chém khách này ở những khu du lịch khắp cả nước cũng có xảy ra. Ăn, uống, ngủ, nghỉ trong khu du lịch nếu so với phía ngoài thường thì giá cả đắt một chút, việc này có thể hiểu, nhưng giống như nhà hàng này thì là quá đáng, đây không phải là đắt bình thường.
Hành vi này chính là “Chặt chém” khách, hơn nữa lại là ra tay độc ác, bình thường những cửa hàng trong khu thắng cảnh du lịch từ trước tới này cũng không nói đến cách kinh doanh để giữ khách quen, ở trong này cũng không cần quan tâm gì đến khách quen quay lại, nhà hàng này chính là cách làm điển hình, đến người khách nào thì chém người đó.
Im lặng một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng nói:
- Xem cậu, cũng có thể quyết ở đây, nói như thế vừa rồi lời nói của cháu trai tôi nói hơi thô, nhưng mặc dù là lời thô nhưng về lý thì không thô, số tiền ba ngàn sáu trăm này rõ ràng là giá chặt chém. Nói thật là tôi thật sự không thể trả, nếu cậu đồng ý thì bữa cơm này tôi đồng ý trả một ngàn tám trăm đồng cho cậu.
Số tiền này Nhiếp Chấn Bang cũng không phải nói suông, trên bàn có mười hai món, tuy là món đặc sản thực sự nhưng dựa vào giá cả trên thị trường bây giờ thì nhiều nhất cũng không quá bốn trăm tệ, số tiền này xem như rất tử tế.
Làm như vậy Nhiếp Chấn Bang cũng không phải vì muốn tiết kiệm chút tiền, mà mục đích chủ yếu là muốn thử xem cái nhà hàng chặt chém này có phải đã thật sự không có thuốc nào cứu được hay không.
Loại hành vi này trên thực tế đã có thể cấu thành tội lừa gạt giá cả, có thể nói đã chạm vào pháp luật rồi, nếu những người này hiểu ra thì Nhiếp Chấn Bang cũng không quan tâm mà sẽ để cho họ một con đường.
Nhưng lúc này cũng ứng vào câu: Trời tạo nghiệp chướng, còn có thể sống; tự gây nghiệt, không thể sống. Lời nói của Nhiếp Chấn Bang vừa dứt thì một thanh niên ở bên cạnh tên Minh lập tức nhảy ra:
- Con mẹ nó, ông tính toán dễ nghe vậy sao, tôi nói cho ông biết bữa cơm hôm nay ông trả cũng phải trả, không trả cũng phải trả, số tiền ba ngàn sáu trăm đồng của bữa này không thể thiếu một xu. Không trả cũng được, cùng chúng tôi đi đồn công an khu du lịch xem đi, tôi không tin dưới ban ngày ban mặt này còn có người dám ăn cơm chùa.
Nghe vậy Nhiếp Chấn Bang và Ninh Bác Quân liếc nhau một cái, những người này lớn mật như thế mà lại vẫn theo trình tự chính quy, xem ra mặt này cũng có một tấm màn đen, có thể khẳng định giữa đồn công an khu du lịch và những người buôn bán này chắc chắn có một chút xấu xa và cấu kết.
Khu du lịch chặt chém khách mà lại mức độ không khác gì cướp đoạt, đồ ăn chỉ hết khoảng hai trăm cho thêm chi phí vì trong khu du lịch thì sáu trăm đồng là quá đủ rồi, mặc dù là chặt chém thêm năm mươi phần trăm thì cũng không quá một ngàn hai mà thôi, bây giờ đòi ba ngàn sáu thì không phải là chặt chém khách mà là đang cướp bóc.
Loại hành vi này có thể đoán được là ảnh hưởng lớn như thế nào đối với khu du lịch và lớn thế nào đối với ngành sản xuất và thị trường du lịch toàn bộ tỉnh Ba Thục.
Thử nghĩ xem nếu người trong nước đều biết rằng khu du lịch tỉnh Ba Thục chặt chém khách như thế thì không nói đến có người dám ăn cơm, dám mua đồ, dám ngủ ở đây hay không mà có dám đến hay không cũng là một vấn đề.
Trong mắt mấy người kinh doanh này thì việc chặt chém dường như nghe rất đơn giản, đây chẳng qua là hành vi bản thân bọn họ, nhưng cứ thế thì toàn bộ hình tượng du lịch tỉnh Ba Thục cũng bị hủy diệt, tất cả mọi công tác làm vì du lịch tỉnh Ba Thục đều bị uổng phí, những thứ mở rộng tuyên truyền, mở rộng tài nguyên du lịch đều bằng không. Nói có tốt mức nào nhưng thanh danh hỏng rồi, không ai tới nơi này du lịch thì còn nói cái gì, đây rõ ràng là: Con sâu làm rầu nồi canh.
Nhìn tên Minh, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Đây cũng là ý của cậu sao?
Tên Minh trong lòng có chút kinh ngạc, đám người kia không phải người thường, nhưng đối với việc này hắn cũng không thèm để ý, ở trong này quan hệ các mặt đều làm tốt rồi, các mắt xích đều xử lý tốt, có thể nói chắc chắn không có vấn đề gì. Không cần biết ông là loại người gì, là ông chủ gì nhưng ở trong này thì là rồng cho ta dẫm, là hổ cho ta nằm, chuyện này mình đã làm không ít, làm ầm ỹ lên đối với mình mà nói thì căn bản không có vấn đề, tất cả mọi thủ tục đều hợp pháp, thực đơn không ghi giá cả cũng cất rồi thì sợ gì.
Nghĩ đến đây, tên Minh cũng gật đầu nói:
- Không sai, ý của nó là ý của tôi, các vị ông chủ đều là người nhiều tiền thế lớn, không đáng cùng bọn làm ăn nhỏ chúng tôi đấu võ mồm, ăn cơm trả tiền cho dù có nói đến trời cũng là cái lý này.
Vừa nói xong Nhiếp Chấn Bang cũng ngồi xuống, nhếch mép cười nói:
- Được, tốt lắm, con người của tôi từ trước đến nay đều là ăn mềm không ăn cứng, cậu đã nói như vậy tôi cũng sẽ nói cho cậu biết hôm nay số tiền này tôi cho cậu tối đa là tám trăm không thêm một xu.
Nhìn dáng vẻ bọn người của tên Minh muốn xông lên Nhiếp Chấn Bang cũng không lo lắng, thân thủ của mình nên tuyệt đối tự tin, vài người này cũng không để vào mắt, huống chi Tiểu Vũ cũng không phải ngồi không, là thư ký sinh hoạt thì Tiểu Vũ còn gánh vác trách nhiệm người lái xe và cảnh vệ., những người này thậm chí cũng không cần đến mình ra tay.
Nhìn vẻ mặt Nhiếp Chấn Bang lúc này làm trong lòng Lý Cư Bằng căng thẳng, theo Nhiếp Chấn Bang nhiều năm như vậy đối với tính cách lãnh đạo Lý Cư Bằng rất hiểu, kiểu cười này là lãnh đạo đã thật sự nổi giận rồi.
Tên Minh lúc này ánh mắt thâm thúy nhìn chăm chú vào hai người trước mặt, vẫy vẫy tay lập tức một người phục vụ bên cạnh đi ra ngoài, tên Minh trên mặt tươi cười nói: - Ha ha, ông nói đùa rồi, chuyện đánh người chúng tôi sẽ không làm, chúng tôi là người làm ăn nghiêm chỉnh, nếu không thể đồng ý vậy thì chờ người của đồn công an và văn phòng của khu du lịch đến rồi nói sau.
Hai bên cứ ngồi nhìn nhau như vậy, sau khoảng mười phút bên ngoài vàn lên tiếng còi cảnh sát.
Nhìn qua cửa sổ nhà hàng thấy phía ngoài có một xe cảnh sát nhấp nháy đèn và một xe con dừng lại, cửa xe mở ra có bốn người mặc đồng phục cảnh sát nhân dân và hai thanh niên mặc áo sơmi từ ngoài cửa đi vào.
Vài người đi vào phòng, ánh mắt rất nhanh đảo qua một vòng trong phòng, người trong nhà hàng cũng không có bất kỳ ánh mắt trao đổi, tất cả đều rất bình thường, nhưng càng như thế mới càng không bình thường. Chuyện dưới cơ sở Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu, loại cảnh sát nhân dân cơ sở này và dân bản xứ đều quen biết lẫn nhau, người báo cảnh sát gặp được loại chuyện này thường thì đều đã biểu hiện ra thái độ quen biết, dùng cái đó để lôi kéo quan hệ, còn bây giờ kiểu tỏ ra như người lạ này ở cơ sở ngược lại là chuyện không thể có.
Vừa vào cửa, một trong mấy người cảnh sát liền mở miệng nói:
- Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Ai báo cảnh sát.
Vừa nói xong tên Minh lập tức đi tới, sau khi thuật lại toàn bộ câu chuyện thì nói:
- Đồng chí Cảnh sát, anh cũng biết những người kinh doanh trong khu du lịch chúng tôi tiền thuê cao, kinh doanh không dễ làm, bọn họ không phải rõ ràng là quỵt tiền sao?
Tiếng nói vừa dứt, người cảnh sát nhìn đám người Nhiếp Chấn Bang, ánh mắt quét trên thân mọi người một cái, nói:
- Mấy người du khách các người cũng thật là, chê đắt, các người hẳn là trước đó cũng xem thực đơn rồi, ăn xong rồi, mới nói đắt, việc này cũng không có đạo lý đâu, các ông vẫn nên thanh toán tiền đi, chuyện này ầm ỹ đến đồn công an thì cũng ảnh hưởng tới suy nghĩ của mấy người.
Một người đeo kính ở văn phòng khu du lịch đang đứng bên cạnh cũng trầm giọng nói:
- Đám người các ông thật là, chỉ biết là trách cứ phục vụ của khu du lịch mà không thấy vấn đề từ bản thân mấy người, tôi thấy đây hoàn toàn là không có việc gì lại đi tìm việc.
Vừa nói xong thì một người đồng nghiệp bên cạnh kéo kéo áo của người cảnh sát kia, việc này làm cho người cảnh sát ngạc nhiên quay đầu nhìn người đồng nghiệp bên cạnh.
Đang chuẩn bị nói thì người cảnh sát bên cạnh hạ giọng nói:
- Lão Trương, bản thân anh cẩn thận một chút, đừng đem chuyện làm ầm ỹ lớn quá.
Bạn cần đăng nhập để bình luận