Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 991: Mười phần lo lắng

Sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang trầm xuống, người Nhật Bản cuồng ngạo, lúc này đã lộ ra rõ ràng loại thái độ giống như bố thí, làm Nhiếp Chấn Bang không thể tha thứ dễ dàng.
Thật sự trong tâm khảm Nhiếp Chấn Bang đã có một loại thành kiến như vậy, nhưng vì dính đến lợi ích của nhân dân nên Nhiếp Chấn Bang chưa bao giờ xử trí theo cảm tính.
Mặc dù Nhật Bản có câu danh ngôn: Sản phẩm tốt nhất để bản thân mình dùng, sản phẩm bình thường người nước ngoài dùng, sản phẩm kém nhất Trung Quốc dùng, nhưng đối với một số công ty Nhật Bản thực sự có thành ý, chấp nhận dựa theo quy củ của Trung Quốc thì Nhiếp Chấn Bang rất hoan nghênh, lúc trước ở Vọng Hải cũng giới thiệu không ít công ty Nhật Bản vào.
Nhưng rõ ràng là Lăng Tam Trọng Công thì không tính, những lời này mặc dù nói không rõ ràng, nhưng thái độ uy hiếp không cần nói cũng biết, kiểu tính cách tự đại bộc lộ rõ ràng, dường như Lăng Tam Trọng Công đầu tư vào Hồng Giang là để mắt tới Hồng Giang, như kiểu có thể mang đến lợi ích rất lớn cho Hồng Giang.
Không thể phủ nhận là nếu Lăng Tam Trọng Công vào Hồng Giang thì thực sự có thể tăng thêm hình tượng đầu tư của tỉnh Hồng Giang, nhưng Nhiếp Chấn Bang đâu phải là trẻ con, hình tượng là hình tượng, còn chuyện có thể thu hút đầu tư tư bản hay không, chủ yếu nhất vẫn là phải dựa vào chính mình, “Rèn sắt còn cần độ rắn bản thân của sắt”, môi trường đầu tư của Hồng Giang không tốt, ưu thế tài nguyên không tốt thì cho dù có hình tượng cũng chẳng làm gì.
Cho nên Nhiếp Chấn Bang thẳng thắn từ chối, nói thẳn: Điều đó không thể được.
Những lời này không cần phiên dịch nhưng Lâm Kiện Nhất vẫn nghe hiểu được, là tổng giám đốc khu vực Trung Quốc nên Lâm Kiện Hoa cũng rất tinh thông văn hóa Trung Quốc.
Thái độ cứng rắn của Nhiếp Chấn Bang khiến Lâm Kiện Nhất cau mày, im lặng một chút rồi lập tức nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi có thể cho rằng ông đang từ chối Lăng Tam Trọng Công không?
Lời nói Lâm Kiện Nhất mang theo một loại thái độ uy hiếp, có ý như một lời không hợp sẽ lập tức rút lui.
Đối với sự uy hiếp của Lâm Kiện Nhất thì Nhiếp Chấn Bang rất bình tĩnh, cười lạnh trong lòng một chút, nếu như là Trương Thiên Việt hoặc Liễu Dũng có lẽ còn có thể sợ loại người như ông ta uy hiếp, nhưng đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói thì loại uy hiếp này cũng như cục rắm, “Không có ba phần ba sao dám lên Lương Sơn”. Khả năng Nhiếp Chấn Bang quá mạnh, căn bản cũng không quan tâm tới mấy thứ này, nếu như nói không phải vì suy xét đến sự phát triển Hồng Giang có thể có tính liên tục, thì Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn có thể cho Đằng Long đầu tư một khoản tài chính lớn, mạnh mẽ kéo GDP của Hồng Giang lên.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang mới mở miệng nói:
- Ông Lâm Kiện Nhất, không phải vấn đề từ chối, vẫn là câu nói vừa rồi, Lăng Tam Trọng Công đầu tư vào Hồng Giang thì chúng ta hoan nghênh, nhưng trên nguyên tắc cũng có một chút không thể bỏ qua. Đó là thái độ của chúng tôi, “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy”, Lăng Tam Trọng Công cũng không thể bao trùm cả ở trên chính phủ, đây là nguyên tắc cơ bản, nếu như Lăng Tam Trọng Công có ý kiến thì tôi cũng không có cách nào.
Nghe lời nói của Nhiếp Chấn Bang, Lâm Kiện Nhất cau mày, ông ta hiểu rất rõ cán bộ của Trung Quốc, thường thường mấy cán bộ lãnh đạo gì đó đều theo đuổi thành tích còn về phần thực sự có thể có bao nhiêu lợi ích và thực tế thì bọn họ không hiểu nhiều lắm. Bình thường, chỉ cần Lăng Tam Trọng Công xuất ra loại đòn sát thủ rút vốn này thì trên cơ bản đều đạt được mục đích.
Nhưng lần này Lâm Kiện Nhất đã tính sai, tình hình nhà máy cơ giới Hồng Thành ông ta rất hiểu, dây chuyền sản xuất hoàn thiện, chỉ cần tăng thiết bị thêm không nhiều cũng đủ để khiến nhà máy cơ giới Hồng Thành hoạt động lại, đó chính là nguyên nhân Lăng Tam Trọng Công coi trọng nhà máy cơ giới Hồng Thành, Nếu Lăng Tam Trọng Công phát triển càng ngày càng lớn ở thị trường Trung Quốc, đây cũng đã trở thành nơi tăng trưởng lợi nhuận chủ yếu của Lăng Tam Trọng Công thì việc tăng thêm sản lượng, tăng thêm đầu tư là nhất định cần. Thu mua nhà máy cơ giới Hồng Thành có lợi ích thực tế hơn xa so với một lần nữa đầu tư xây dựng một nhà máy mới, một mặt có thể tiết kiệm không ít tiền, mặt khác có thể tiết kiệm thời gian, đối với Lâm Kiện Nhất mà nói, đối với Lăng Tam Trọng Công mà nói thì thời gian chính là tiền bạc.
Im lặng một chút, Lâm Kiện Nhất ngẩng đầu lên nói:
- Bí thư Nhiếp, không thể không nói ông là một nhà đàm phán xuất sắc, tôi công nhận là ông thắng, Lăng Tam Trọng Công chỉ có thể chấp nhận thu mua toàn bộ là chúng ta sẽ tăng thêm một trăm triệu trên cơ sở đã đưa ra để thu mua tất cả tài sản nhà máy cơ giới Hồng Thành. Ngoài ra những món nợ của nhà máy cơ giới Hồng Thành chúng tôi không chịu trách nhiệm, đối với công nhân nhà máy cơ giới Hồng Thành chúng ta cũng không phụ trách, nếu như có năng lực, có thể thông qua kiểm tra thì chúng tôi mời vào làm.
Nghe đến đó, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên, người Nhật Bản này đúng là chỉ quan tâm đến lợi ích bọn họ, lập tức trầm giọng nói:
- Ông Lâm Kiện Nhất, tôi nghĩ chúng ta đã không có gì để nói nữa rồi, hy vọng trong tương lai chúng ta còn sẽ có sự hợp tác mới, lần này tôi chỉ có thể rất tiếc nuối mà nói xin lỗi.
Lời của Nhiếp Chấn Bang khiến Lâm Kiện Nhất cau mày, trong suy nghĩ ông ta, Nhiếp Chấn Bang thực sự là một loại làm khó dễ, điều kiện ưu đãi như vậy còn không nhận, nhất định là muốn có tư lợi, cán bộ Trung Quốc có không ít người như thế.
Lập tức, Lâm Kiện Nhất cũng đứng lên rất tiếc nuối nói:
- Tôi tỏ vẻ thật đáng tiếc, như vậy chỉ đành lần sau lại hợp tác vậy.
Khi Lâm Kiện Nhất dẫn theo đoàn đại biểu Lăng Tam Trọng Công rời đi, bên này Hạ Ngọc Sanh tiến tới chỗ Nhiếp Chấn Bang.
Hạ Ngọc Sanh lúc này là lần đầu tiên thấy được sự mạnh mẽ, cứng rắn của bí thư Nhiếp, nhưng Hạ Ngọc Sanh cảm thấy bí thư Nhiếp có chút qua loa đại khái một chút, có chút hành động theo cảm tính.
Suy nghĩ một chút, Hạ Ngọc Sanh lo lắng nói:
- Bí thư Nhiếp, lần này nếu Lăng Tam Trọng Công rút lui, chuyện nhà máy cơ giới Hồng Thành thay đổi chế độ sẽ treo lại, đến lúc đó sợ là lòng người chỗ nhà máy cơ giới Hồng Thành sẽ có chút không xong.
Lời của Hạ Ngọc Sanh cũng không phải đe dọa, chuyện này Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu, tục ngữ nói: “Bí quá hóa liều”, chỗ nhà máy cơ giới Hồng Thành đã tám tháng không trả lương, vốn dĩ cảm xúc của công nhân viên chức nhà máy cơ giới Hồng Thành đã đạt đến giới hạn, lúc này sở dĩ chưa gây rối, chưa khiếu kiện thì có thể là ban lãnh đạo nhà máy cơ giới Hồng Thành làm việc rất tốt, ngoài ra còn sợ là thấy được hy vọng sắp tới thay đổi chế độ. Vào lúc này, công nhân viên chức đều nhịn được, ai cũng hiểu nếu thật sự náo loạn lên thì có thể sẽ dọa nhà đầu tư chạy mất, lúc này một khi nhà đầu tư đã chạy, đã không có e dè gì nữa, công nhân viên chức không chừng sẽ gây chuyện.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang xua tay nói:
- Lão Hạ, tôi biết là anh lo lắng chuyện gì, nhưng anh yên tâm, tôi không phải không có mục đích, phong cách làm việc của người Nhật Bản chắc là anh không hiểu rõ, những người này bản chất là sùng bái người mạnh, chèn ép kẻ yếu. Anh càng yếu thế, càng khách khí thì bọn họ lại thấy anh dễ bắt nạt, tôi tin là bọn họ vẫn sẽ chủ động tìm chúng ta. Nhưng chuyện anh lo lắng cũng là không phải không có lý, tôi thấy thế này, tôi phê một quyết định cho tài chính tỉnh xuất ra ba triệu đồng để cho công nhân viên chức nhà máy cơ giới Hồng Thành vay trước để trợ cấp sinh hoạt. Tỉnh ủy, bao gồm thành ủy Hồng Thành phải làm tốt công tác tư tưởng công nhân viên chức nhà máy cơ giới, tỉnh không phải đang cản trở mà là đang đòi hỏi càng nhiều lợi ích nữa cho bọn họ.
Nghe sắp xếp của Nhiếp Chấn Bang, Hạ Ngọc Sanh cũng gật đầu, chuyện đã tới bước này cũng chỉ có thể như vậy, không có biện pháp nào khác.
Lập tức cũng nói:
- Bây giờ xem ra cũng chỉ có thể như vậy.
Lúc Nhiếp Chấn Bang đi ra khỏi phòng tiệc, Hồng Phong cũng chạy ra đón, hạ giọng nói:
- Bí thư, vừa rồi có điện thoại ở Bắc Kinh tìm anh, ông ta nói là họ Triệu.
Họ Triệu ở Bắc Kinh chắc chắn là bọn Triệu Tinh Long, năm ngoái lúc mình nhậm chức thì bọn họ liền chuẩn bị tới, lúc đó cuộc sống của mình chưa ổn định lại thêm sắp đến Tết nên bọn họ cũng cũng không đến, bây giờ đã qua Tết nên đương nhiên là tới lúc họ đến rồi.
Lúc gặp mặt vừa rồi di động cá nhân của mình tắt, không gọi được nên xem ra Triệu Tinh Long đã gọi vào di động công việc của mình.
Lập tức gật đầu nói:
- Ừ, tôi biết rồi.
Lấy điện thoại di động của mình ra gọi cho Triệu Tinh Long, vừa thông máy, bên kia lập tức truyền đến tiếng cười sang sảng của Triệu Tinh Long:
- Anh Ba, xong rồi, chúng tôi đã đến Hồng Giang, lúc này ở trong nhà khách tỉnh ủy Hồng Giang.
Nghe vậy Nhiếp Chấn Bang hơi mỉm cười, anh em tốt, đây chính là tình cảm mười mấy năm, tình cảm sống chết. Lúc mình cần thành tích ở Lê Châu thì những người này không nói tới lời thứ hai đã đầu tư một khoản tài chính lớn xuống, ở Lương Khê, ở Vọng Hải, lúc cảng mới Vọng Hải thiếu tiền lại là những anh em này, có thể nói những anh em này là của cải cả đời của Nhiếp Chấn Bang.
Hiện giờ nghe nói mình đến Hồng Giang nhậm chức, bọn họ lại cùng đến đây, kiếm tiền chỉ là giả, dựa vào địa vị lúc này của Triệu Tinh Long, Lý Hoa, đám người Lưu Côn thì đều có thể nói là ông trùm buôn bán quốc tế, căn bản không cần để ý chút đầu tư này của Hồng Giang, mục đích quan trọng nhất của bọn họ vẫn là hỗ trợ cho sự nghiệp của mình.
Có phần cảm động, lập tức mỉm cười nói:
- Đúng lúc tôi ở ngay tại nhà khách tỉnh ủy, các cậu ở tầng nào tôi tới luôn, buổi trưa tôi sắp xếp cho các cậu một bữa đón gió tẩy trần.
Tiếng nói vừa dứt thì trong điện thoại Triệu Tinh Long cũng cười ha ha nói:
- Anh Ba, chúng ta thật đúng là tâm đầu ý hợp, tôi, Côn Tử và Hoa Tử ở phòng Tổng thống lầu chót, nhưng cơm trưa không cần mời, có người mời rồi, ngoại trừ ba người chúng tôi ra tôi còn dẫn theo một người bạn đi cùng, lúc nữa tôi giới thiệu với anh, lần này tôi đến là nhờ anh giúp.
Nghe Triệu Tinh Long nói, Nhiếp Chấn Bang cũng không lo lắng gì cả, anh em nhiều năm như vậy nên Triệu Tinh Long rất hiểu nguyên tắc của mình, nếu thật sự là chuyện trái với nguyên tắc và kỷ luật thì Triệu Tinh Long tuyệt đối không nhờ mình làm. Nói như vậy chỉ có thể nói rõ là việc đó chắc chắn mình làm được, hơn nữa lại còn là việc ở trong vòng nguyên tắc, Nhiếp Chấn Bang lập tức cười nói:
- Được, buổi trưa tôi theo sự sắp xếp của các cậu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận