Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1035: Giao chiến vô hình

“Phương Viễn Sơn muốn hành động sao?” Nghe lời nói Hồng Phong, trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng đã tuôn ra một ý nghĩ như vậy.
Tốc độ của Phương Viễn Sơn rất nhanh, không đến mười năm phút đồng hồ Phương Viễn Sơn liền đi vào phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang, đây là lần đầu sau khi Phương Viễn Sơn nhậm chức Hồng Giang đến phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang.
Giờ phút này trên mặt của Phương Viễn Sơn mang theo một nụ cười tự tin, có thể hiểu được, mượn dùng “Ngọn gió đông” là tập đoàn Âu Khắc này nên có thể nói hiện giờ ở trong tỉnh Hồng Giang, Phương Viễn Sơn phát triển nhanh chóng, có thể nói là sức mạnh nổi bật.
Hồng Phong mời Phương Viễn Sơn vào phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang, sau khi ngồi xuống ở bên khu tiếp khách, Hồng Phong rót cho Phương Viễn Sơn một ly trà xanh, Nhiếp Chấn Bang cũng ngồi xuống:
- Chủ tịch tỉnh, Phương là khách ít đến nhỉ, tôi nhớ không lầm thì đây là lần đầu tiên Chủ tịch tỉnh Phương đến nhà, vẻ vang cho kẻ hèn này quá.
Lời của Nhiếp Chấn Bang khiến trên mặt Phương Viễn Sơn có một chút xấu hổ, Nhiếp Chấn Bang thẳng thắn như thế là điều Phương Viễn Sơn thật không ngờ.
Cười một chút để che dấu bối rối của mình, Phương Viễn Sơn mở miệng:
- Bí thư Nhiếp, lần này đây lại đây chủ yếu là báo cáo với anh một chút về chuyện tập đoàn Âu Khắc.
- Ồ? Tập đoàn Âu Khắc, tôi nghe nói là đầu tư một trăm năm mươi tỷ, một khoản kinh phí lớn đấy, rất tốt. Tỉnh Hồng Giang cần những đầu tư như vậy, nhưng về mặt bảo vệ môi trường vẫn phải chú ý. Phát triển kinh tế không thể lấy việc phá hỏng môi trường làm cái giá, điều này cũng là yêu cầu là sự nhất trí của trung ương, tôi tin tưởng chỗ Chủ tịch tỉnh Phương cũng có thể nắm chắc phương diện này.
Nhiếp Chấn Bang cũng không bàn việc với Phương Viễn Sơn quá lâu.
Sắc mặt của Phương Viễn Sơn có chút khó coi, lời của Nhiếp Chấn Bang rất là uyển chuyển, nhưng ý tứ cự tuyệt lại rất rõ ràng, đây là chuyện của Chủ tịch tỉnh anh, không có quan hệ gì với tôi. Giờ phút này Phương Viễn Sơn hết sức uất nghẹn khó chịu, loại cảm giác này thật đáng ghét, nghẹn đến cổ. Sau khi đánh ra một đòn thì vốn là Phương Viễn Sơn nghĩ sẽ đánh cho Nhiếp Chấn Bang một cú người ngã ngựa đổ, nhưng lại không như mong muốn, một đòn này đánh ra dường như giống với đánh vào trên bông, loại cảm giác này cực kỳ khó chịu.
Ngồi một lúc Phương Viễn Sơn liền đứng lên, sau khi tiễn Phương Viễn Sơn đi ra, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng ở bên cửa sổ, chỉ chốc lát thấy Phương Viễn Sơn đi ra sân Tỉnh ủy, lên xe chuyên dụng chậm rãi chạy nhanh ra khỏi tòa nhà Tỉnh ủy.
Ngoài cửa, Hứa Hồng Chuyên đi đến, mỉm cười nói:
- Bí thư, nghe nói Chủ tịch tỉnh Phương tới.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, mỉm cười nói:
- Đồng chí Hồng Chuyên đến đây, ngồi đi.
Sau khi bảo Hứa Hồng Chuyên ngồi xuống, Nhiếp Chấn Bang trầm ngâm một chút rồi cũng là mở miệng nói:
- Hồng Chuyên, lần này chỉ sợ tập đoàn Âu Khắc này không phải đơn giản như vậy, ha ha, một trăm năm mươi tỷ, lừa vậy cũng là lừa dân chúng mà thôi, theo tôi thấy Hồng Diệu Tổ này vẫn là ý định tay không bắt giặc.
Nói xong sắc mặt Nhiếp Chấn Bang trầm xuống, nói:
- Chỗ các ngân hàng lớn trong tỉnh anh liên lạc một chút, về việc xin vay của tập đoàn Âu Khắc vẫn cần phải chú ý đúng mực một chút.
Phương Viễn Sơn bên này vừa về tới phòng làm việc của mình thì Hạ Ngọc Sanh liền từ ngoài cửa đi đến, đối với lần thăm hỏi này của Phương Viễn Sơn Hạ Ngọc Sanh rất là chờ mong.
Vừa vào cửa, Hạ Ngọc Sanh rất tự nhiên ngồi trên ghế sa lon, nhìn Phương Viễn Sơn chờ đợi, nói:
- Chủ tịch tỉnh, Bí thư Nhiếp bên kia nói như thế nào?
Giờ phút này, sắc mặt của Phương Viễn Sơn có vẻ có chút tối tăm, nhìn Hạ Ngọc Sanh, Phương Viễn Sơn trầm giọng nói:
- Nhiếp Chấn Bang thật ra rất thông minh, đối với vấn đề này ông ta cố ý lảng tránh.
Tuy nói, hiện giờ ở trong bộ máy Đảng chính thì giữa Đảng uỷ và chính quyền đã không có giới hạn rõ ràng, trên cơ bản cán bộ lãnh đạo đảng chính đều đem việc phát triển kinh tế đặt ở vị trí đầu não. Nhưng trên quy tắc thì vẫn không đổi đấy, Đảng uỷ quản người, chính quyền quản việc, đây là quy củ. Hiện giờ Nhiếp Chấn Bang nắm giữ cái quy củ này, điều này khiến Phương Viễn Sơn đã không có bất cứ phương pháp xử lý nào.
Giống như việc Phương Viễn Sơn tìm Nhiếp Chấn Bang báo cáo vừa rồi, một câu của Nhiếp Chấn Bang là: “Anh phải nắm chắc chuyện này”, ngay một câu nói kia đã khiến cho Phương Viễn Sơn không có chút thể hiện nào.
Phương Viễn Sơn hận tới mức ngứa cả răng nhưng lại không có cách nào, chuyện này không riêng gì ông ta thấy rõ ràng mà Nhiếp Chấn Bang cũng thấy rõ ràng rồi. Hiện giờ mượn dùng cơn gió này, ở trong tỉnh Hồng Giang việc đầu tư của tập đoàn Âu Khắc này đã là một một đề tài nóng lên, chỉ cần Nhiếp Chấn Bang không chấp nhận thì có thể mượn cơ hội này, Phương Viễn Sơn đề xuất thảo luận trong cuộc họp ở thường ủy, đến lúc đó nhất định phải ở trên cuộc họp thường ủy quét rơi uy tín của Nhiếp Chấn Bang, đây chính là một sự đả kích. Nhưng lúc này Nhiếp Chấn Bang không đồng ý cũng không phủ định, nhẹ tênh tênh một câu: “Bản thân anh phải nắm chắc”, điều này khiến tính toán của Phương Viễn Sơn rơi vào khoảng không.
Thở dài một chút, Phương Viễn Sơn cũng là trầm giọng nói:
- Nhiếp Chấn Bang, tôi thật đúng là xem thường anh rồi.
Nói xong, Phương Viễn Sơn quay đầu nhìn bên cạnh Hạ Ngọc Sanh nói:
- Lão Hạ, hiện tại nếu Nhiếp Chấn Bang không tiếp lời nói này thì hiện giờ quan trọng nhất vẫn là việc đầu tư của tập đoàn Âu Khắc, đem phương diện này làm xong thì đối với Nhiếp Chấn Bang cũng là một đả kích trầm trọng.
Nói xong, Phương Viễn Sơn nhìn Hạ Ngọc Sanh bên cạnh nói:
- Lão Hạ, lần này tập đoàn Âu Khắc chuẩn bị đầu tư khai thác, phát triển khoáng sản đất hiếm của Tống Châu, đây là một khoản đầu tư lớn nhất lần này, tài chính đề cập đạt đến hơn bốn trăm ba mươi tỷ. Chỗ anh phải làm tốt công tác phối hợp, trên phương diện kẻ thù ưu thế nhất để đánh bại kẻ thù, lúc này mới có thể đả kích được uy tín của Nhiếp Chấn Bang ở Hồng Giang.
Phương Viễn Sơn thẳng thắn nói ra, đến hôm nay thì Hạ Ngọc Sanh đã buộc vào trên chiến xa của ông ta rồi, Phương Viễn Sơn cũng không sợ Hạ Ngọc Sanh đổi ý.
Phòng tám không một một, tầng tám nhà khách Hồng Giang.
Nơi này là phòng làm việc lâm thời của tập đoàn Âu Khắc.
Giờ phút này Hồng Diệu Tổ ngồi ở trên ghế sa lon, sắc mặt hết sức âm trầm, nhìn thư ký và nhân viên thủ hạ chính ở bên cạnh, trầm giọng nói:
- Chuyện gì? Tại sao có thể như vậy?
Làm ông chủ tập đoàn Âu Khắc nên Hồng Diệu Tổ ở trong tập đoàn là có uy tín và quyền uy độc nhất vô nhị, giờ phút này nổi giận, trong phòng có cảm giác câm như hến, ngay cả tiếng thở cũng có thể nghe được rõ ràng.
Bên cạnh, tổng giám đốc tài vụ nhìn Hồng Diệu Tổ liếc mắt một cái, kiên trì nói:
- Chủ tịch Hồng, lúc trước chúng tôi đã liên hệ với các ngân hàng lớn trong tỉnh Hồng Giang rồi, bọn họ đối với việc xin vay đầu tư của chúng ta đều có vẻ hết sức cẩn thận, theo tin tức tôi nghe nói, lúc trước ở trong tỉnh có lãnh đạo đã cùng những ngân hàng này nói trước là không cho chúng ta cho vay.
Vừa nghe đến tin tức này Hồng Diệu Tổ nhảy dựng lên một chút, tập đoàn Âu Khắc từ khi mới bắt đầu đều dựa vào bản thân và quan hệ của Phương Viễn Sơn, ở tỉnh Kim Mai thì tập đoàn Âu Khắc chính được dựng lớn lên như vậy. Nhưng bây giờ nếu ngân hàng không cho vay thì một trăm năm mươi tỷ đây chẳng qua là một câu nói đùa, tập đoàn Âu Khắc có chút tài sản thì cũng là không sai, nhưng một trăm năm mươi tỷ thì cũng là không thể nào, có thể bỏ ra một tỷ đã coi như là giỏi lắm rồi.
Trầm ngâm một chút, Hồng Diệu Tổ cũng đứng lên, trầm giọng nói:
- Chuẩn bị xe, tôi đi sang Ủy ban nhân dân tỉnh Hồng Giang.
Đối với việc Hồng Diệu Tổ đến, Phương Viễn Sơn có vẻ hết sức nhiệt tình, dù sao cũng là doanh nghiệp chính mình một tay đỡ lên, Phương Viễn Sơn sau khi đích thân mời Hồng Diệu Tổ ngồi xuống, lúc này mới mỉm cười nói:
- Diệu Tổ, xem thần sắc của anh dường như có chút không bình thường, làm sao vậy? Gặp phải khó khăn gì sao?
Hồng Diệu Tổ nhìn Phương Viễn Sơn, cũng là gật đầu nói:
- Chủ tịch tỉnh Phương, mấy ngày nay tôi tiếp xúc một số lãnh đạo các ngân hàng lớn trong tỉnh Hồng Giang, đều không ngoại lệ, ngân hàng nào cũng đều cự tuyệt việc xin vay của chúng tôi, đầu tư lớn như vậy nếu không cho vay thì tôi căn bản là không thể bắt đầu.
Vừa nghe đến tin này Phương Viễn Sơn lập tức nhíu mày, nếu thật là nói như vậy thì chuyện nghiêm trọng rồi, bản thân mình sở dĩ hùa vào chủ yếu nhất, vẫn là miếng bánh ngọt lớn này trước mắt đang thu hút mọi người, một khi bọt biển này tan vỡ thì không riêng gì cố gắng lúc trước bị uổng phí mà ngay tiếp theo uy tín của Phương Viễn Sơn ông ta ở trong tỉnh cũng giảm xuống một bậc, loại chuyện này tuyệt đối không cho phép phát sinh.
Trầm ngâm một chút, Phương Viễn Sơn cũng là mở miệng nói:
- Diệu Tổ, anh đừng lo, về chuyện ngân hàng tôi lại nghĩ biện pháp liên hệ kết nối cho anh một chút.
Hồng Diệu Tổ gật đầu, giờ này phút này, Hồng Diệu Tổ đã manh nha một chút ý thoái lui, dựa vào Phương Viễn Sơn để đi đến bước này đã chứng minh bản thân Hồng Diệu Tổ không phải là nhân vật đầu óc đơn giản. Tuy nói, Hồng Diệu Tổ không ở trong vòng thể chế, nhưng đối với môn đạo bên trong cái vòng này thì Hồng Diệu Tổ vẫn rất hiều, rõ ràng bây giờ là hai “Đại thần tiên” ở trong này đấu phép, còn tập đoàn Âu Khắc dĩ nhiên là là trung tâm đấu phép.
Thậm chí, Hồng Diệu Tổ thấp thoáng có chút dự cảm là lần đấu phép này mà bản thân làm không tốt sẽ trở thành vật hi sinh, nghĩ đến đây Hồng Diệu Tổ cũng mở miệng nói:
- Chủ tịch tỉnh Phương, tôi nghe nói các ngân hàng lớn trong tỉnh bên này làm như vậy là vì có lãnh đạo Tỉnh ủy nhắc nhở bọn họ.
Vừa nghe đến đó, vốn vẫn còn đang tương đối kích động, Phương Viễn Sơn cũng thoáng chốc bình tĩnh lại, rất hiển nhiên đây là Nhiếp Chấn Bang đang quấy phá, chuyện này cũng không cần người ta nói, đây là chuyện bày ra rõ ràng, Nhiếp Chấn Bang cũng là nhìn đúng điểm này, nếu như vậy, lại đi tìm ngân hàng nói thì đó cũng chỉ là tăng thêm chê cười mà thôi.
Nghĩ đến đây, Phương Viễn Sơn nhìn Hồng Diệu Tổ nói:
- Diệu Tổ, hiện tại chỗ tập đoàn Âu Khắc anh ở mức đội cao nhất có thể triệu tập bao nhiêu tiền?
Hồng Diệu Tổ trầm tư một chút, vươn năm ngón tay, nói:
- Nhiều nhất, năm trăm triệu.
Nghe đến đó, Phương Viễn Sơn cũng là gật đầu nói:
- Được, năm trăm triệu, chúng ta liền làm việc năm trăm triệu, tôi nhớ là lúc trước thành phố Mi Bình bên kia không phải đang cố gắng mời anh tới sao? Những thứ khác tạm thời để đấy trước, toàn lực ứng phó, làm tốt hạng mục đầu tư ở thành phố Mi Bình, về đối ngoại liền tạm thời tuyên bố là thử trước một chút.
Phương Viễn Sơn cũng không hổ là người kiệt xuất, Nhiếp Chấn Bang bên này nếu phá hỏng trò tay không bắt giặc thì rất nhanh Phương Viễn Sơn đã nghĩ ra một cách ứng phó như vậy, không thể không nói cứ như vậy thì mặt mũi của Phương Viễn Sơn ông ta sẽ được bảo vệ.
Tốc độ của Phương Viễn Sơn rất nhanh, khi Phương Viễn Sơn đích thân hỏi đến thì Ủy ban nhân dân thành phố Mi Bình bên này cùng với tập đoàn Âu Khắc nhanh chóng ký kết hợp đồng đầu tư, tập đoàn Âu Khắc đầu tư năm trăm triệu vào mỏ than thành phố Mi Bình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận