Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 919: Bài phát biểu sâu sắc

Nhiếp Chấn Bang nói xong, bên cạnh, Liễu Dũng liền nói:
- Bài phát biểu của Bí thư Nhiếp quả là sâu sắc, chỉ có thể nói, trên dưới toàn tỉnh phải sâu sắc lĩnh hội và học tập tinh thần phát biểu của Bí thư Nhiếp, phải nghiêm luật tự thân. Đặt quyền lợi chung lên quyền lợi riêng, vì sự phát triển kinh tế và đi lên của toàn tỉnh mà suy tính cẩn thận.
Lời phát biểu của Liễu Dũng toàn là lời quan thoại, khách sáo, hơn nữa, Liễu Dũng làm như vậy cũng là cắt ngang lời của Nhiếp Chấn Bang, thoạt nhìn, dường như đang hưởng ứng bài phát biểu của Nhiếp Chấn Bang, nhưng, trên thực tế, thái độ tự cao tự đại của Liễu Dũng đều thể hiện ra rõ.
Điều này khiến Nhiếp Chấn Bang nhíu mày, sở dĩ, Hội nghị nghiên cứu lần này, mở rộng ra toàn Tỉnh ủy, kế hoạch và mục đích của Nhiếp Chấn Bang rất rõ ràng. Thế mà trên đại hội, Liễu Dũng lại giở trò gì, hình tượng nhất định phải có, thái độ nhất định phải có. Uy tín của nhân vật đứng đầu Đảng uỷ nhất định phải phải giữ gìn. Đây là quy định cứng rắn, chẳng sợ, Liễu Dũng muốn chính là như thế.
Đây cũng không phải là vấn đề tự lăn trì mình. Nếu thật sự làm lớn, xảy ra vấn đề, Liễu Dũng, tuyệt đối chịu không nổi. Nhưng, Liễu Dũng lại cố tình làm. Đương nhiên, cách biểu đạt của Liễu Dũng rất khéo léo. Ý là theo cách của Nhiếp Chấn Bang đi. Về phần trong lời nói có bao nhiêu thành ý thì không biết được.
Nhưng, chưa cần nói đến những điều này, chỉ cần nói đến việc vừa rồi lúc Liễu Dũng nói chuyện, hoàn toàn thẳng thắn, hành vi này đã có thể chứng mình sự tôn trọng của Liễu Dũng dành cho Nhiếp Chấn Bang cũng chỉ có hạn.
Nhiếp Chấn Bang cười.gượng, không để bụng. Đồng chí lão thành tất nhiên có tính cách của đồng chí lão thành. Hơn nữa, nếu như mình so đo, ngược lại, sẽ khiến cho người cảm giác khí độ và vận mệnh của mình không đủ, cảm giác mình tính toán chi li.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang lại mỉm cười nói:
- Lời của Chủ tịch tỉnh Liễu rất có trình độ, nói rất hay. Bởi vì cái gọi là “một đàn cừu được dẫn dắt bởi một con sư tử, còn mạnh hơn một đàn sư tử được một con cừu lãnh đạo”. Tỉnh Hồng Giang thật sự là một hạt mầm kiến thiết tốt. Tất nhiên có liên quan tới những lãnh đạo như chúng ta. Phải xác định nhận thức, nắm chắc toàn bộ tình hình kinh tế trước mặt, xem xét thời thế. Cố gắng làm tốt công tác kiến thiết kinh tế của Hồng Giang.
Nhiếp Chấn Bang, rất không khách khí, trong lúc vô hình liền hòa nhau một ván. Cái gọi là “một bầy sư tử được một con cừu lãnh đạo” không phải nói Liễu Dũng sao? Về phần Trương Thiên Việt. Hiện tại cũng đã tai biến rồi, tất nhiên là không có vấn đề gì.
Nói tới đây, trọng điểm lời nói của Nhiếp Chấn Bang liền thay đổi. Trở nên nghiêm túc:
- Các đồng chí, tới nhậm chức ở Hồng Giang, tôi có rất nhiều cảm xúc. Giờ phút này tôi muốn biểu đạt rất nhiều tình cảm, tập trung lại trong bốn câu nói: Câu nói đầu tiên, kiên quyết phục tùng. Tôi kiên quyết phục tùng sự sắp xếp của tổ chức, kiên quyết ủng hộ quyết định của tổ chức, vẫn là câu nói cũ ngày hôm kia, tôi thật vui khi có thể đến Hồng Giang công tác. Câu nói thứ hai, chân thành cảm ơn. Từ sau khi tôi tốt nghiệp đại học, bắt đầu công tác, từ vùng Tây Bắc nghèo khó tới vùng duyên hải phía Đông. Từ địa phương tới cơ sở, từng bước từng bước đi của tôi đều là nhờ Đảng và nhân dân ủng hộ, cuộc đời tôi thuộc về Đảng và nhân dân. Tôi cảm ơn Đảng và nhân dân, tình cảm biết ơn này xin ghi khắc trong lòng. Hôm nay, tôi tới Hồng Giang, công tác ở Hồng Giang, hy vọng cán bộ các cấp ở Hồng Giang, các đồng chí hiểu tôi, tín nhiệm tôi, ủng hộ tôi, trợ giúp tôi. Chúng ta ý hợp tâm đầu, đồng cam cộng khổ. Khi khó khăn, các đồng chí cho tôi sức mạnh; khi thăm dò, các đồng chí cho tôi trí tuệ. Đối với sự trợ giúp ủng hộ của các đồng chí. Tôi không chút nào quên, ghi tạc trong lòng. Câu thứ ba, cam đoan thiết thực. Khi tôi chính thức đảm nhiệm cương vị lãnh đạo của Hồng Giang, tôi lấy thân phận của một nhân viên bình thường, trịnh trọng cam đoan với Đảng và tổ chức: Cam đoan cả đời học tập, cả đời cải tạo, cả đời vì dân, cả đời thanh liêm. Câu thứ tư, tha thiết hy vọng. Tôi xin đề xuất ba hy vọng với các đồng chí của Hồng Giang, cùng mọi người nỗ lực. Một là phải nhớ kỹ "Ba cái biết". Làm cán bộ lãnh đạo, "Đối với tổ chức phải có ơn tất báo, đối với chính mình phải tri túc thường nhạc, đối với đồng chí phải biết người khéo dùng". Hai là làm được "Ba không quên". Hồng Giang là khởi nguồn của cách mạng, là đảng và người lãnh đạo quốc gia, là nơi thế hệ giai cấp vô sản trước cách mạng sống và chiến đấu, ông tôi thủ trưởng Nam Tầm, năm đó để lại dấu chân in sâu ngay tại Hồng Giang. Hồng Giang có 400 triệu nhân dân cần lao, hương thân phụ lão, mỗi đồng chí công tác tại Hồng Giang đều phải "Không quên các đồng chí lão thành, vĩnh viễn yêu Đảng; không quên lão tiền bối, vĩnh viễn yêu nước; không quên dân chúng, vĩnh viễn yêu dân". Ba là thực hiện "Ba cái tốt". Chân thành hy vọng quần chúng cán bộ toàn tỉnh giơ cao lý luận Nam Tầm, càng thêm đoàn kết keo sơn, lấy đồng chí Kiều Dịch Nhân Tổng bí thư đảng trung ương làm gương, tiến thêm một bước kiên trì vì Đảng lập công, chấp chính vì dân, cải cách ban ngành lãnh đạo các cấp mạnh hơn, tốt hơn; tiến thêm một bước phát triển khoa học, để kinh tế của xã hội Hồng Giang phát triển nhanh hơn; chú ý hơn đến dân sinh dân lợi, để dân chúng Hồng Giang càng ngày càng giàu, càng tốt!
Lời này, nói xong, lập tức, cả hội trường phát ra từng trận vỗ tay, lần diễn thuyết này, không giống với ngày hôm qua, ngày hôm qua diễn thuyết nhậm chức, phải thật quy củ, lập ý hay lập đề, đều vô cùng khiêm tốn.
Nhưng, hôm nay, Nhiếp Chấn Bang tổng kết bốn câu nói, ba cái biết, ba không quên, ba cái tốt như sấm nổ bên tai.
Thần thái Liễu Dũng có vẻ rất thản nhiên, nhưng, trong lòng nhưng cũng có chút rung động và giật mình, Nhiếp Chấn Bang này, trình độ học thức, năng lực chấp chính, hiểu chắc về chính trị, quả nhiên không thể khinh thường.
Giờ phút này, trong lòng Liễu Dũng, ngược lại có chút chờ mong, Liễu Dũng muốn xem xem, Nhiếp Chấn Bang rốt cuộc sẽ làm như thế nào trong công tác tiếp theo, Hồng Giang dưới sự dẫn dắt của Nhiếp Chấn Bang, rốt cuộc sẽ phát triển thành dạng gì đây.
Hội nghị nghiên cứu mà. Thảo luận, nghiên cứu tất nhiên một chút lý luận này có là gì, tiếp đó, dưới sự chỉ huy của Nhiếp Chấn Bang, việc kiến thiết kinh tế và phương hướng của Hồng Giang trong tương lai, cũng không đề cập quá cường điệu. Chủ yếu phạm vi tư tưởng và thảo luận đều tập trung vào tinh thần học tập đại hội 21, cùng với học tập từ bài phát biểu của Kiều tổng ở Hội nghị công tác kinh tế.
...
Giữa trưa, vừa mới tan họp.
Nhiếp Chấn Bang cầm mấy món đồ này đi ra, bên này, Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy Hứa Hồng Chuyên đang chuẩn bị đuổi theo. Thì Lý Úy Nhiên của Ban Tuyên giáo tỉnh ủy bên cạnh liền chạy tới:
- Trưởng ban thư ký.
Hứa Hồng Chuyên quay đầu nhìn Lý Úy Nhiên, lập tức cười nói:
- Trưởng ban Úy Nhiên có việc gì vậy?
Lý Úy Nhiên khẽ mỉm cười, rất tự nhiên đi tới bên cạnh, lúc này Lý Úy Nhiên mới nói:
- Trưởng ban thư ký. Không có việc gì thì không thể cùng ông anh trò chuyện một chút sao?
Nói xong, Lý Úy Nhiên liền nói:
- Trưởng ban thư ký, ngài xem, khi Bí thư Nhiếp nói chuyện, về vấn đề tuyên truyền hẳn là có một giới hạn nào đó chứ?
Làm Trưởng ban Tuyên giáo, Lý Úy Nhiên được phân công quản lý công tác tuyên truyền trong toàn tỉnh. Phương diện này, sự nghiệp phát triển và kiến thiết quảng bá truyền hình, chẳng qua chỉ là phụ, công tác chủ yếu nhất vẫn là Đảng ủy và Chính phủ, nhất là công tác tuyên truyền cho lãnh đạo Đảng ủy và Chính phủ.
Hứa Hồng Chuyên cũng khá thân với Lý Úy Nhiên. Mình và ông ta, từ ý nghĩa nào đó mà nói, địa vị đều rất xấu hổ, lúc trước hai người đều là thuộc hạ của Trương Thiên Việt. Mình thì không cần nói rồi. Nếu không phải được Trương Thiên Việt tín nhiệm, cũng không thể được đề bạt đến vị trí bây giờ, Lý Úy Nhiên tốt hơn một chút, nhưng, cũng không khá hơn là bao. Hiện tại, hiển nhiên, Lý Úy Nhiên muốn thông qua chuyện này để tranh thủ sự tán thành và tín nhiệm của Bí thư Nhiếp. Nhưng, thâm giao không sâu, Lý Úy Nhiên tất nhiên có chút lo lắng. Công tác Tuyên truyền, nhìn như đơn giản, kỳ thật, khi làm cũng không dễ dàng chút nào. Đôi khi, chín quá hoá nẫu, vấn đề chủ yếu, là phải thăm dò rõ yêu cầu của lãnh đạo. Lãnh đạo thích chừng mực như thế nào, lúc này mới có thể ứng phó tốt.
Nhưng, Hứa Hồng Chuyên này cũng chỉ là một đống bột nhão. Bí thư Nhiếp muốn tuyên truyền như thé nào. Hứa Hồng Chuyên cũng không hiểu mấy. Lúc này, Hứa Hồng Chuyên lấy cái gì mà nói.
Nhưng, lúc này, Hứa Hồng Chuyên tuyệt đối sẽ không nói mình cũng không biết rằng. Nói vậy, không phải nói cho người khác biết, mình vẫn chưa được Bí thư tín nhiệm sao?
Dừng một chút, trong lòng Hứa Hồng Chuyên trầm tư, nhớ lại hai ngày này, Bí thư Nhiếp đến, Hứa Hồng Chuyên liền đặc biệt nghiên cứu một số tư liệu về Bí thư Nhiếp từ khi bước vào con đường chính trị tới nay.
Nhưng, mấy thứ này, cũng chỉ có thể nhìn thấy cái vỏ bên ngoài, thực sự như thế nào lại không thể hiểu được. Dù sao, hoàn cảnh thay đổi, thế cục thay đổi, tâm tình của một người, có khả năng cũng sẽ thay đổi. Ở một nơi yên bình, và ở một thế cục nhạy cảm là hoàn toàn khác nhau đấy.
Hiện tại, Lý Úy Nhiên nói vậy, quả thật làm cho Hứa Hồng Chuyên hết sức khó xử, nói hay, không có tác dụng gì, nói không tốt, tất nhiên sẽ bị Lý Úy Nhiên ghi hận, vậy chẳng phải tốn công vô ích sao.
Dừng một chút, Hứa Hồng Chuyên mỉm cười nói:
- Trưởng ban Úy Nhiên, anh rõ ràng là đang mò trăng đáy nước. Trong công tác tuyên truyền, anh mới là cao thủ chân chính. Hỏi tôi, vậy không phải người mù sờ voi sao?
Nói tới đây, Hứa Hồng Chuyên liền mỉm cười nói:
- Trưởng ban Úy Nhiên, cá nhân tôi cảm thấy, vẫn nên thực sự cầu thị, phải cụ thể một chút thì tốt hơn. Đương nhiên, đây chỉ là đề nghị của tôi, chỉ để tham khảo một chút mà thôi.
Lúc này Lý Úy Nhiên, nghe Nhiếp Chấn Bang nói, hai mắt liền cảm thấy như tỏa sáng, liền nói:
- Trưởng ban thư ký, anh quá khách khí rồi. Anh làm việc của mình đi. Tôi không quấy rầy anh nữa.
Sau khi có được tin tức này, Lý Úy Nhiên không dám chậm trễ, liền trở về khu làm việc của Ban Tuyên giáo ở tầng năm, Lý Úy Nhiên ngay lập tức triệu tập vài vị Phó trưởng ban Ban Tuyên giáo, sau khi bố trí công tác một lúc, nghiêm túc nói:
- Các đồng chí, lần này là lần tuyên truyền công tác đầu tiên sau khi Bí thư Nhiếp nhậm chức của Ban Tuyên giáo, tất cả mọi người phải giữ vững tinh thần, tất cả phải coi trọng và cố gắng làm tốt toàn diện cẩn thận công tác. Việc dự thảo của "Nhật báo Hồng Giang" cùng các phương tiện báo chí truyền thông và tuyên truyền khác, Phó trưởng ban Thạch sẽ đích thân phụ trách. Về vấn đề truyền thông của đài truyền hình, Phó bộ trưởng Thái đích thân phụ trách. Hơn nữa các vấn đề về hình vẽ, hình ảnh, nói chuyện…, mỗi hành động rất nhỏ cũng đều phải nghiêm túc chú ý. Trước hai giờ chiều, phải làm tốt bản dự thảo, đến lúc đó. Tôi đích thân đến báo cáo, xin chỉ thị của Bí thư Nhiếp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận