Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 606: Giang Nhược Hiên xuất ngoại

Lời của Hướng Thu Dung khiến cho khóe miệng của Dịch Minh Dương liền co lại, quá giả bộ rồi. Mình thân ở Vọng Hải, làm chuyện gì lẽ nào còn nhìn không ra sao? Nếu trình độ Hướng Thu Dung bà như vậy bà còn có thể làm được đến vị trí Trưởng ban Tuyên giáo ủy viên thường vụ Tỉnh ủy hay không?
Nhưng Hướng Thu Dung biết rõ mà vẫn cố ý hỏi, Dịch Minh Dương cũng không có biện pháp nào, tình hình hiện này là, người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.
Dịch Dương Minh lập tức cười mỉa một cái, nói:
- Trưởng ban Thu Dung, lần này đối với vấn đề điều tra và tìm hiểu vấn đề tác phong sinh hoạt của đồng chí Nhiếp Chấn Bang-Chủ tịch thành phố Vọng Hải. Tôi cảm thấy, thái độ của đồng chí Giang Nhược Hiên-phóng viên của Đài truyền hình thành phố Vọng Hải rất không đứng đắn. Cái gọi là không có lửa làm sao có khỏi. Nữ đồng chí này vẫn là có không ít khuyết điểm trong công việc và cuộc sống. Đồng chí như vậy phụ trách công việc tuyên truyền tin tức, tôi kiến nghị, Trưởng ban Thu Dung, chị hay là có thể suy nghĩ thận trọng một chút.
Lời của Dịch Dương Minh nhìn thì dường như là đang đánh giá, nhưng trong từng câu chữ là lộ ra một loại ý tứ, Giang Nhược Hiên người này có lẽ phải điều đi khỏi cương vị công tác hiện tại.
Lúc này, Hướng Thu Dung cũng trở nên trầm tư. Là phụ nữ, Hướng Thu Dung hiểu rất rõ, cán bộ nữ giới muốn lăn lộn ra một số thành quả gì ở trong thể chế thì có thể nói khó càng thêm khó. Đối với Giang Nhược Hiên, Hướng Thu Dung vẫn là rất thông cảm.
Hơn nữa, lúc này Dịch Dương Minh mặc dù nói thì nói vậy, nhưng có thể kết luận, hai ngày này Dịch Dương Minh không có tin tức gì truyền ra, điều này cho thấy chuyện này nhất định là một loại vu oan.
Tuy nhiên, trong lòng Hướng Thu Dung cũng trầm tư, không nhận lời yêu cầu của Dịch Dương Minh, quan hệ giữa hai người nhất định sẽ xấu đi, như vậy thì trong thường vụ Tỉnh ủy, mình cũng không có quá nhiều lựa chọn.
Mình là do Trần Nhân Thanh đề bạt, là không cùng phe với Bí thư Kiều bây giờ. Nếu lập tức đắc tội với Dịch Dương Minh, vị trí này của mình e là cũng rất khó giữ. Nghĩ đến đây, Hướng Thu Dung trong lòng cũng mỉm cười quyết định nói:
- Ý kiến này của Phó Bí thư Dịch rất chuẩn xác. Tôi cũng cảm thấy việc điều chỉnh thích hợp một chút đối cương vị chức vụ của đồng chí Giang Nhược Hiên là rất cần thiết.
Giang Nhược Hiên vẫn giống như trước, mỗi ngày sáng sớm là đến trụ sở làm việc Đài truyền hình thành phố Vọng Hải.
Nhưng sáng sớm hôm nay, vừa vào cửa thì một nữ đồng chí bên cạnh vừa nhìn thấy mình thì chủ động đi tới bên cạnh, đến chào hỏi cũng không có.
Vừa vào trung tâm thời sự, chủ nhiệm liền đi ra, nhìn thấy Giang Nhược Hiên, vẻ mặt của chủ nhiệm cũng rất phức tạp, về công về tư thì Giang Nhược Hiên là một người rất tốt, đáng tiếc lại đi đắc tội với người không nên đắc tội.
Đang chuẩn bị nói chuyện, bên cạnh, Hồ Phi đã đi đến. Lúc này, trên mặt Hồ Phi hiện lên vẻ dương dương đắc ý. Nhìn thấy Giang Nhược Hiên, Hồ Phi lúc này cũng có loại cảm giác hơn người tự nhiên, Giang Nhược Hiên cô không phải là dựa vào Nhiếp Chấn Bang sao? Vậy thì sao chứ, Nhiếp Chấn Bang bây giờ đến bản thân cũng khó giữ rồi.
Hồ Phi liền cười nói:
- Ôi cha, đây không phải là đại phóng viên Giang sao? Sao vậy, sáng như vậy đã đến làm việc sao?
Vừa nhìn thấy Hồ Phi, Giang Nhược Hiên liền có một loại cảm giác chán ghét không nói ra lời. Nếu không phải là tên ác tâm này, Chủ tịch thành phố Nhiếp sao có thể bị tai bay vạ gió được. Nghĩ đến đây, sắc mặt của Giang Nhược Hiên lập tức trầm xuống:
- Hồ Phi, anh dựa vào cái gì mà vào, đây là nơi chúng tôi làm việc, người không phận sự, mời anh lập tức ra ngoài.
Lời nói vừa dứt, Hồ Phi không những không đi, ngược lại haha cười lớn, bộ dạng khinh người, tư thái và vẻ hơn người từ trên cao nhìn xuống, cười khinh miệt nói:
- Đại phóng viên Giang, xem ra, cô vẫn chưa biết rồi. Bây giờ cô không còn là người của trung tâm thời sự nữa, cô đã bị điều đến trung tâm hậu cần rồi.
Nói rồi, Hồ Phi có vẻ vô cùng khoa trương, chậc chậc nói:
- Tân tú của giới truyền thông, đột nhiên đến trung tâm hậu cần quét dọn văn phòng, không biết đại phóng viên Giang sẽ có sự lĩnh hội thế nào đây?
Lời nói của Hồ Phi khiến Giang Nhược Hiên có chút ngạc nhiên, bên cạnh, Chủ nhiệm của trung tâm thời sự cũng đi đến, thấp giọng nói:
- Nhược Hiên, vừa nhận được tin trong Đài, Giám đốc Thái đích thân ký mệnh lệnh, điều cô đến trung tâm hậu cần.
Nghe đến đây, Giang Nhược Hiên liền hiểu ra. Đây hoàn toàn là một âm mưu, một âm mưu nhằm vào mình. Hôm qua, cái người của tổ điều tra gì đó vừa mới đe dọa mình, hôm nay liền điều đến trung tâm hậu cần. Đây là sự thật bằng thép, giáo huấn bằng máu, nói cho mình biết, cảnh cáo mình, phối hợp một chút, thừa nhận rồi chuyện gì cũng không có, không thừa nhận thì cứ đợi bị chèn ép.
Nhưng sự thực thật sự như vậy sao? Nếu thực sự thừa nhận rồi, không nói Chủ tịch thành phố Nhiêp sẽ vì thế mà phải trả cái giá thế nào. Ít nhất, tiền đồ của mình nhất định sẽ không được tốt đẹp như miêu tả. Ở thành phố Vọng Hải, tỉnh Phúc Kiến, sự trong sạch của mình cũng không còn nữa, ánh mắt của người đời sẽ nhìn mình thế nào, Giang Nhược Hiên không dám chắc chắn. Tuy nhiên, có một điểm Giang Nhược Hiên rất rõ, Hồ Phi người này tuyệt đối sẽ không tha cho mình.
Nghĩ đến đây, Giang Nhược Hiên ngược lại mỉm cười, nhìn Hồ Phi nói:
- Hồ Phi, nếu anh chỉ có chút bản lĩnh với thủ đoạn này vậy tôi không thể không nói một câu, cứ làm như vậy chỉ có thể khiến tôi cảm thấy vô cùng ghê tởm, không phải là trung tâm hậu cần sao? Tôi đi.
Lời nói vừa dứt, sau lưng đột nhiên vang lên một thanh âm:
- Tiểu Giang, cô đi theo tôi.
Quay đầu nhìn lại, Giám đốc đài truyền hình Thái đứng ở phía sau, theo Giám đốc Thái đi vào trong phòng làm việc, lúc này, Giám đốc Thái đích thân rót một cốc nước lọc cho Giang Nhược Hiên, đặt lên bàn, lập tức nói:
- Tiểu Giang, biết tại sao đột nhiên lại điều vị trí của cô đi không?
Giang Nhược Hiên lúc này sớm đã xem nhạt, nhìn Giám đốc Thái, cũng không còn tôn trọng như trước, hừ lạnh một tiếng nói:
- Không phải là chèn ép sao? Giám đốc Thái, trung tâm hậu cần đúng không? Tôi đi là được. Công việc này tôi sớm đã không muốn làm rồi. Chỉ có điều, tôi sẽ không rời đi bây giờ, lúc này nếu tôi đi rồi thì đó là sự trốn tránh. Đợi sau khi chuyện này kết thúc tôi sẽ nộp đơn từ chức.
Giám đốc đài truyền hình Thái nghe đến đây cũng ngạc nhiên. Thật không ngờ, Giang Nhược Hiên lại có suy nghĩ như vậy, điều này khiến cho những lý do thoái thác mà Giám đốc Thái vốn dĩ đã chuẩn bị xong liền cứng rắn nuốt nghẹn vào bụng.
Trầm mặc một chút, Giám đốc Thái liền nói những lời ý tứ sâu xa:
- Tiểu Giang à, cô vẫn còn trẻ, không cần nhất thời kích động, làm thái độ và nóng nảy. Lần này cô biết tại sao phải điều chỉnh công tác của cô không? Đây là ý của các vị lãnh đạo đứng đầu của Sở Thông tin tỉnh. Đây chính là tính tàn khốc trong đấu tranh chính trị. Suy nghĩ cho mình đi, tiểu Giang, cô cũng nên phải uyển chuyển một chút, đừng cứng đầu, có lúc cô biến hóa một chút thì đối với cô mà nói chính là trời cao biển rộng. Đến lúc đó, vị trí chủ nhiêm trung tâm thời sự trong đài của chúng tôi không phải sẽ là của cô sao?
Lời của Giám đốc Thái khiến Giang Nhược Hiên cười lạnh một cái. Nhìn Giám đốc Thái, Giang Nhược Hiên đã không còn chút tôn kính nào, trầm giọng nói:
- Giám đốc Thái, chức vụ như vậy Giang Nhược Hiên tôi không thèm, tôi cũng không quan tâm. Vị trí dựa vào thân thể để có được, Giang Nhược Hiên tôi làm không được, dựa vào hãm hại người khác để có được niềm vui của một số người tôi cũng không làm được. Giám đốc Thái, nếu không còn chuyện gì tôi xin cáo từ trước, tôi còn phải đến trung tâm hậu cần báo cáo.
Hi vọng từ chỗ Giang Nhược Hiên để mở ra cục diện coi như hoàn toàn tan vỡ.
Tuy nhiên, ở những chỗ khác cũng như vậy. Lý Cư Bằng cũng được, Chu Tử Huy cũng được, An Quốc Vũ cũng được, Tiếu Thiện Minh cũng được, tóm lại, phàm là một số cán bộ gần gũi với Nhiếp Chấn Bang trong Ủy ban nhân dân thành phố đều bị tổ điều tra từng người hỏi một lượt, nhưng những người này không hẹn mà cùng đều cùng một giọng điệu, một câu:
- Chủ tịch thành phố Nhiếp không thể có loại chuyện này.
Thời gian ba ngày, lại vội vàng qua đi, lúc này Phó Bí thư Dịch Minh Dương đã ở thành phố Vọng Hải một tuàn. Một Phó Bí thư chuyên trách Tỉnh ủy, vì một chuyện mà ở lại thời gian dài, đích thân bố trí, thời gian lâu như vậy trong lịch sử của tỉnh Phúc Kiến thuộc loại lần đầu tiên.
Lúc này tâm trạng của Dịch Minh Dương cũng không tốt, sắc mặt âm trầm, bên cạnh, Điền Húc Giang và Hồ Gia Vượng cũng là vẻ mặt như vậy.
Trên mặt Hồ Gia Vượng thậm chí cũng hiện ra vẻ mặt lo lắng. Lúc này, trong lòng Hồ Gia Vượng rất hận con trai của mình Hồ Phi. Nếu không phải là tiểu tử này chắc chắn như vậy, mình tuyệt đối không thể mạo hiểm như vậy.
Nhưng dù sao thì cũng là con mình, đánh sao? Đánh không được, mắng sao? Mắng không được. Bây giờ mình đã không còn đường nào để đi, lựa chọn duy nhất chính là nắm chặt lấy chân của Phó Bí thư Dịch và Bí thư Điền. Tính cách của Nhiếp Chấn Bang thời gian lâu như vậy ít nhiều mình cũng hiểu được một chút. Lần này chuyện của mình nhất định là không giấu được, đến lúc đó Nhiếp Chấn Bang trở về Vọng Hải, chuyện đầu tiên e chính là phải thu thập mình. Điều này khiến Hồ Gia Vượng sao có thể không mặt mày nhăn nhó.
Sắc mặt của Điền Húc Giang cũng không dễ coi, nhìn Hồ Gia Vượng bên cạnh, trong lòng Điền Húc Giang cũng là tức giận nói không ra lời. Dù sao thì là cán bộ có phân lượng đầu tiên đến dựa vào, đây là người nhất định phải giữ, nếu không sau này còn có người dám dựa vào mình sao?
Bên cạnh, Dịch Minh Dương trầm mặc một chút, lập tức lên tiếng nói:
- Lão Điền à, chuyện này e là cũng chỉ có thể như vậy. Tỉnh ủy bên này Kiều Dịch Nhân nhìn rất chặt, thời gian sáu ngày một chút thu hoạch cũng không có, sự việc về cơ bản có thể định tính rồi.
Điền Húc Giang lúc này cũng gật đầu nói:
- Bí thư Dịch, xem ra cũng chỉ có thể như vậy.
Bảy ngày, tổ điều tra Ủy ban Kỷ luật, dưới sự đích thân dẫn dắt của Phó Bí thư Tỉnh ủy Dịch Minh Dương, tổ điều tra thành phố Vọng Hải đi thăm dò thời gian bảy ngày, đi thăm dò không ít cán bộ quần chúng, nhưng đối với vấn đề tác phong sinh hoạt của Nhiếp Chấn Bang cũng không điều tra ra nửa điểm tật xấu.
Tỉnh ủy bên này, Dịch Minh Dương sau khi báo cáo với Bí thư Tỉnh ủy Kiều Dịch Nhân, tổng kết nói:
- Bí thư Kiều, thời gian bảy ngày này sự thực chứng minh, đồng chí Nhiếp Chấn Bang vẫn là cán bộ tốt tư tưởng đã qua thử thách, chính trị đáng tin cậy, năng lực xuất sắc. Thông qua chuyện này, cũng gián tiếp chứng minh, nhân phẩm của đồng chí Nhiếp Chấn Bang, tôi thấy cũng coi như là có chút thu hoạch.
Lời này vừa nói xong, sắc mặt của Kiều Dịch Nhân lập tức trầm xuống.
Bạn cần đăng nhập để bình luận