Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1087: Lật thuyền trong mương?

Chương1087: Lật thuyền trong mương?
- Đê lớn Lộc Sơn?
- Đê lớn Lộc Sơn!
Vừa nghe Lưu Tuấn Uy báo cáo, trong lòng Nhiếp Chấn Bang, lập tức căng thẳng đưa ra một câu hỏi rồi tự trả lời. Tuy nhiên Nhiếp Chấn Bang dù sao cũng là người có kinh nghiệm sa trường, chút năng lực tự điều khiển này, chút ý chí này là vẫn phải có. Nhìn Lưu Tuấn Uy, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Rốt cuộc sao lại thế? Tình hình đê lớn Lộc Sơn bây giờ thế nào?
Nói xong Nhiếp Chấn Bang cũng tiến lên phía trước một bước, nói:
- Tiểu Hồng, lập tức thông bào Tiểu Đới lập tức đi hiện trường đê lớn Lộc Sơn.
Ở sân tòa nhà Thành ủy thành phố Lộc Sơn, xe chuyên dụng của Nhiếp Chấn Bang đứng ở ngay phía trước, cửa xe cũng đã mở ra. Nhiếp Chấn Bang, Lưu Tuấn Uy cùng với Hồng Phong cùng lên xe.
Xe hú vang lên còi và đèn cảnh sát rồi chạy ra khỏi tòa nhà Thành ủy Lộc Sơn, trên chỗ ngồi phía trước Hồng Phong lấy điện thoại di động ra liên hệ Chủ tịch thành phố Lộc Sơn Hạ Hồng:
- Chủ tịch thành phố Hạ sao? Tôi là Hồng Phong, xe chuyên dụng của Bí thư Nhiếp đang trên đường tới đê lớn Lộc Sơn, trên đường phải đi qua nội thành Lộc Sơn, anh sắp xếp một chút. Thông báo cho các đồng chí đội cảnh sát giao thông tiến hành tạm thời quản chế giao thông bắt đầu từ cổng Thành ủy Lộc Sơn cho đến đường đi thông ra đê lớn Lộc Sơn.
Không nói đến sự sắp xếp này của Hồng Phong nữa, bên này ở chỗ ngồi phía sau Nhiếp Chấn Bang lại đang nói với Lưu Tuấn Uy phía bên phải:
- Đồng chí Tuấn Uy, tình hình cụ thể như thế nào?
Ánh mắt của Lưu Tuấn Uy có vẻ có chút nghiêm túc nói:
- Bí thư Nhiếp, căn cứ theo tin tức phía dưới báo cáo, ở đê lớn Lộc Sơn chỗ vị trí xảy ra vấn đề lúc đợt lũ đầu tiên quét qua bây giờ lại lần nữa xuất hiện diện tích thủng lớn giống như vậy. Trước mắt tình hình tiếp theo còn không rõ ràng lắm, đồng chí Hạ Hồng hiện tại đang ở hiện trường.
Còi hú ầm ỹ, xe chuyên dụng của Nhiếp Chấn Bang dùng tốc độ từ trước tới nay chưa từng có mà lao đi, giờ phút này tố chất của cảnh vệ viên Cục Cảnh vệ Trung ương Đới Phi liền hoàn toàn được thể hiện ra.
Đới Phi không riêng gì ở đánh nhau đối kháng có kỹ thuật giỏi nhất mà trong việc bảo vệ an toàn cùng với kỹ thuật điều khiển lại rất cao siêu, từ tòa nhà Thành ủy Lộc Sơn đến đê lớn Lộc Sơn có khoảng cách gần mười km, nhưng Đới Phi chỉ dùng không đến năm phút thời gian, vận tốc đạt đến một trăm hai mươi km, phải biết rằng đây cũng không phải là trên đường cao tốc.
Xe chạy thẳng lên đoạn đê lớn Lộc Sơn trạm thị trấn Hắc Thạch.
Giờ phút này ở trên mặt đê lớn đã tụ tập mấy nghìn người, đồng thời trên đê lớn là cảnh ồn ào náo động, thỉnh thoảng có người hô lớn:
- Mau, cọc gỗ, bê cọc gỗ lại đây, đê có dấu hiệu sụt xuống, nền đê phía dưới đã bị rỗng rồi.
- Vô ích rồi, Bí thư Ôn, phía dưới thăm dò không đến đáy, bỏ bao cát vào liền trực tiếp bị dòng nước cuốn đi rồi, căn bản là vô dụng.
Nghe thấy những lời nói này trong lòng Nhiếp Chấn Bang lập tức trầm xuống, đi lên phía trước, Hạ Hồng ở chỗ đê lớn đi tới nói:
- Bí thư Nhiếp, tình hình rất không tốt, đê lớn rất có thể sẽ bị tạo ra chỗ vỡ.
Một câu nói kia lập tức khiến sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang trầm xuống, trong lòng cảm thấy không cam lòng, thời gian nguy hiểm nhất trong công tác phòng lụt giải cứu của thành phố Lộc Sơn là lúc liên tục mưa to, dòng lũ trung thượng nguồn lại cùng một lúc đổ về trước kia.
Nguy hiểm như vậy, áp lực cực lớn như vậy đều vượt qua, lúc này toàn tỉnh Hồng Giang cùng với các tỉnh trung thượng nguồn đều là liên tục trời quang thời tiết tốt, mực nước đã đang giảm xuống rồi thì lại có chuyện, đây không phải là lật thuyền trong mương sao?
Vẻ mặt trang nghiêm, Nhiếp Chấn Bang nhìn Hạ Hồng, đứng bên cạnh chính là Phó tư lệnh quân phân khu tỉnh Hồng Giang Lý Khai Dũng dẫn đội, Lữ trưởng lữ đoàn phòng giữ Tăng Tân Hoa cùng với Trung đoàn trưởng trung đoàn cảnh sát tỉnh Hồng Giang Lôi Nghị.
Tiếng nói của Nhiếp Chấn Bang cực kỳ nghiêm túc, trầm giọng nói:
- Các đồng chí, đã đến thời điểm nguy hiểm nhất, mấu chốt nhất rồi. Giờ phút này sự nguy hiểm của đê lớn đã bày ra trước mặt chúng ta. Đây chính là một cuộc chiến đấu, một nhiệm vụ tấn công gian khổ. Ngay vừa rồi, tôi nhận được điện thoại của đồng chí chủ nhiệm văn phòng trung ương Phương Lê, thông báo vào khoảng bảy giờ buổi tối hôm nay, đồng chí Mộc Định Kiên Thủ tướng nội các Chính phủ sẽ đến thành phố Lộc Sơn kiểm tra chỉ đạo công tác chống lũ cứu nguy của tỉnh Hồng Giang. Lúc này, các đồng chí, các anh nói xem chúng ta nên làm như thế nào?
Tiếng nói Nhiếp Chấn Bang hạ xuống, lập tức khiến vẻ mặt Tăng Tân Hoa, Ký Khai Dũng và Lôi Nghị đều phải thay đổi, thủ trưởng Mộc Định Kiên hôm nay lại đây thị sát chỉ đạo công tác, nếu giờ phút này đê lớn Lộc Sơn bị vỡ, đến lúc đó có thể tưởng tượng sắc mặt thủ trưởng Mộc Định Kiên khó chịu cỡ nào.
Nếu là trước khi nhận được thông báo, hoặc là lúc mấy ngày hôm trước đã bị vỡ rồi thì cũng thế mà thôi rồi, dù sao thì đê lớn Lộc Sơn cũng phải chịu lực ép cực lớn, bị vỡ cũng có thể hiểu được, vấn đề là lúc trước đã bảo vệ nhưng bây giờ đột nhiên bị vỡ, như vậy khó tránh khỏi sẽ lưu lại một ấn tượng xấu trong lòng lãnh đạo.
Phía trước vẫn có thể bảo vệ đó là kết quả của việc toàn lực ứng phó, hiện tại không bảo vệ được, bị vỡ là bởi vì tư tưởng của mọi người đều thư giãn. Đến lúc đó “Thượng quan giận dữ, máu tươi ngàn dặm” thì toàn bộ cán bộ tỉnh Hồng Giang đều xui xẻo.
Đê lớn tuyệt đối không thể vỡ, bất kể là trả bằng giá gì thì nhất định phải bảo vệ, một niềm tin này đã đã trở thành nhận thức chung của mọi người.
Lời nói Nhiếp Chấn Bang xoay chuyển, trầm giọng nói:
- Lập tức tổ chức chuyên gia thuỷ lợi, nghiên cứu biện pháp, động viên tất cả bộ đội, quan binh, lãnh đạo đảng và dân chúng bình thường trên toàn bộ tuyến đê lớn, cần người cấp người, cần đồ cấp đồ, cần phải nghĩ hết mọi biện pháp để bảo vệ cho đê lớn.
Sau khi đợi tiếng nói Nhiếp Chấn Bang hạ xuống, tất cả mọi người bắt đầu hành động, lúc này Nhiếp Chấn Bang cùng Lưu Tuấn Uy đi vào trong lều vải.
Ở giữa là mấy mặt bàn kiểu cũ kê thành bàn làm việc lớn, mặt trên bầy một tấm bản vẽ to, đó là bản đồ kết cấu địa chất và cấu tạo xây dựng của đê lớn Lộc Sơn, bên cạnh còn mang vào tư liệu thuỷ văn bao năm qua của đê lớn Lộc Sơn.
Ở trong lều vải có vài người hơn năm mươi tuổi, còn có một ông lão sáu mươi mấy tuổi tụ tập cùng một chỗ trao đổi và thảo luận.
Lưu Tuấn Uy giới thiệu với Nhiếp Chấn Bang nói:
- Bí thư Nhiếp, vị này chính là thầy giáo của đại học thuỷ lợi Hồng Giang, khoa công trình thuỷ lợi học, viện sĩ Viện công trình, chuyên gia thuỷ lợi hưởng tiền trợ cấp đặc thù của nội các Chính phủ, đồng chí Phó giáo sư Phó Chính Bình.
Lưu Tuấn Uy đầu tiên là giới thiệu ông thầy giáo hơn sáu mươi tuổi, tiếp theo lại giới thiệu mấy người nhỏ tuổi hơn một chút bên cạnh cho Nhiếp Chấn Bang, đều là chuyên gia thuỷ lợi và địa chất cùng với chuyên gia mặt xây dựng cơ học nổi danh trong tỉnh.
Nhiếp Chấn Bang hơi mỉm cười xem như chào hỏi, vươn tay ra bắt tay Phó Chính Bình, gật đầu nói:
- Phó giáo sư, đê lớn Lộc Sơn liền kính nhờ các vị chuyên gia.
Phó Chính Bình là học giả điển hình, người như thế, đều có một đặc điểm là chăm chú cho bài vở và bài tậpcủa bản thân, đối với việc giao tiếp xã hội và các mặt khác là không để ý và chú ý chút nào.
Nhiếp Chấn Bang không có chút giả tạo và khách sáo, dông dài, trực tiếp nói vào chủ đề, điều này không thể nghi ngờ là rất chuẩn xác tác phong Phó Chính Bình, gật gật đầu nói:
- Bí thư Nhiếp, xin anh yên tâm, đê lớn Lộc Sơn vỡ là quan hệ đến Hồng Giang thậm chí là công tác phòng lụt chống lũ cả dọc tuyến Trường Giang, chúng tôi nhất định toàn lực ứng phó bảo đảm đê lớn an toàn.
Nói xong, Phó Chính Bình cũng chỉ vào một điểm trên bản đồ giấy, nói:
- Bí thư Nhiếp, anh tới xem, đây là tư liệu địa chất khu vực trạm Hắc Thạch, căn cứ vào biểu hiện thì kết cấu địa chất Hắc Thạch bắt đầu vốn cũng không phải là vô cùng ổn định. Lúc này trải qua thời gian dài ngâm nước lũ, sau đó trải qua cơn lũ lần đầu tiên thì đê lớn đã đạt đến một mức cực hạn. Mấy ngày nay nước lũ dần dần biến mất, sau khi áp lực của mặt trên đê lớn chợt giảm bớt thì trên thực tế lại có một loại trạng thái mất chịu lực nhất định. Đương nhiên, loại tình huống này, ở bình thường là không rõ ràng cũng không phải rất cấp bách, nhưng dưới tình hình hiện tại thì một đoạn đê lớn này nền đê ngâm nước thời gian dài đã xuất hiện hiện tượng xốp, lần thủng phía trước lại mang đi một bộ phận bùn cát, khiến cho đê lớn đã có dấu hiệu lún xuống, cho nên mới xảy ra loại biểu hiện giả tạo này, trong tình huống an toàn thì ngược lại có khả năng vỡ.
Nhiếp Chấn Bang nghe hết sức cẩn thận, công trình thuỷ lợi, cấu tạo địa chất cùng với xây dựng cơ học, những phương diện này cũng không phải là thứ hắn am hiểu, mặc dù không nghiên cứu qua mấy thứ này, nhưng Nhiếp Chấn Bang về cơ bản một ít gì đó vẫn có thể nghe hiểu được.
Gật gật đầu, nhìn Phó Chính Bình nói:
- Phó giáo sư, ông cứ nói đi, lúc này sử dụng phương thức gì là thích hợp nhất.
Phó Chính Bình gật đầu nói:
- Bí thư Nhiếp, giờ phút này địa chất đê lớn đã đến mức cực hạn, việc đóng cọc gỗ hay bỏ thêm bao cát vào vân vân cũng không phải biện pháp, lúc này nước lũ vẫn còn, tuy rằng số lượng nước không lớn như lúc trước, nhưng đây chỉ là tương đối. Bây giờ dòng nước cũng không nhỏ, bao cát bỏ xuống mà không có chống đỡ thì cuối cùng cũng trực tiếp bị cuốn đi. Hiện tại, phương thức tốt nhất chính là dùng cần cẩu, trực tiếp đem khối lượng bê tông lớn đổ vào ngăn chặn đê lớn, cái này giống với việc xây dựng đập chứa nước hoặc là trạm thuỷ điện. Chỗ cuối cùng khép lại chỉ có thể dùng loại thể tích lớn, vật thể trọng lượng nặng mới có thể đảm bảo sẽ không bị cuốn đi, do đó bảo vệ được đê lớn an toàn.
Hòn đá bê tông cỡ lớn, Nhiếp Chấn Bang có chút hiểu rõ, cái này giống như lúc khép lại ba eo sông, khối đá bê tông cao vài thước, dài vài mét từng khối từng khối nguyên ném vào. Nhưng giờ phút này tìm cái loại đá này ở đâu, đây không phải lừa người sao?
Nhiếp Chấn Bang hơi trầm ngâm, lập tức nói:
- Phó giáo sư, lúc này trong lúc gấp gáp thì đá bê tông khó tìm.
Tiếng nói vừa dứt, phó giáo sư cũng nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Ngoại trừ cách này, còn có một biện pháp, thật ra biện pháp này trước kia trong việc chống lũ cũng sử dụng qua.
Nhiếp Chấn Bang có chút nghĩ không ra, nhưng Lưu Tuấn Uy cũng là trong lòng chấn động, nhìn phó giáo sư nói:
- Phó giáo sư, ý của ông là thuyền đắm?
Phó Chính Bình đẩy kính mắt, vô cùng kiên định, khẳng định nói:
- Đúng, thuyền đắm, hiện tại tình hình đê lớn thì thuyền nhỏ tam bản là không có ý nghĩa và tác dụng rồi, thuyền đắm cần phải chìm cái loại thuyền lớn cỡ ngàn tấn, bước đầu dự toán thì ít nhất phải triệu tập hai chiếc lại đây mới được.
Phó Chính Bình nói xong liền không nói gì nữa, ý kiến ông ta chỉ là đề nghị, hiện tại chuyện quyết định không ở trên tay mình rồi.
Nhiếp Chấn Bang trầm ngâm một chút rồi cũng gật đầu nói:
- Đồng chí Tuấn Uy, lập tức liên hệ thuyền lớn thích hợp, cần phải trong thời gian nhanh nhất triệu tập lại đây.
Bạn cần đăng nhập để bình luận