Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1058: Không hổ là “Đồ tể quan trường”.

Không chút do dự, giọng Lưu Chân Quân sang sảng, nói chắc chắn:
- Được, tôi tới ngay.
Lưu Chân Quân không phải kẻ ngốc, là người đứng đầu của Ủy ban Kỷ luật trung ương, Lưu Chân Quân cũng không phải là một thư sinh chỉ biết đọc sách thánh hiền không để ý gì tới mọi việc bên ngoài. Chuyện xảy ra ở Hồng Giang gần đây Lưu Chân Quân cũng biết. Thời gian trước, thậm chí cũng có không ít các lãnh đạo cũng đã tìm Lưu Chân Quân để nhờ giúp đỡ, nhưng đều bị ông ta khéo léo từ chối.
Ngồi ở vị trí này, Lưu Chân Quân vừa phải bảo vệ nhân cách của mình vừa phải biết từ chối khéo. Vị trí của Lưu Chân Quân, không giống với những người khác. Là một trong chín người đứng đầu, có một số việc Lưu Chân Quân cũng không thể làm được. Cho nên ông ta rất khéo khi từ chối người khác. Nhưng đối với sự phát triển của tỉnh Hồng Giang, Lưu Chân Quân vẫn luôn chú ý, và cũng có được không ít tin tức từ phía Cung Chính ở Hồng Giang.
Từ nhà Lưu Chân Quân đến chỗ Kiều Dịch Nhân cũng không lắm, chưa tới mười phút Lưu Chân Quân đã đi tới.
Vẻ mặt của Lưu Chân Quân vô cùng cương nghị. Điểm đặc biệt của Lưu Chân Quân chính là đôi lông mày dựng ngược. Cùng với chức vụ của mình khiến nhìn Lưu Chân Quân có cảm giác đằng đằng sát khí. Đây chính là tên đồ tể khiến cho người ta sợ mất vía ở trong thể chế.
Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên, mắc dù quan hệ của Nhiếp Chấn Bang và Kiều Dịch Nhân rất tốt nhưng chuyện nên làm thì vẫn phải làm.
Nhiếp Chấn Bang cung kính nói:
- Bí thư Chân Quân!
Lưu Chân Quân cũng gật đầu nói:
- Đồng chí Chấn Bang cũng ở đây hả.
Kiều Dịch Nhân ở bên cạnh cũng nói:
- Bí thư Chân Quân, chúng ta cũng không còn trẻ nữa rồi, cũng sắp phải nghỉ ngơi rồi, không thể liều mạng giống như người trẻ nữa.
Sau khi mọi người ngồi xuống, Kiều Dịch Nhân nói luôn vào vấn đề chính:
- Bí thư Chân Quân, đồng chí xem mấy thứ này đi. Đồng chí Chấn Bang đem từ Hồng Giang tới, nhìn thấy mà giật mình. Trong lịch sử tỉnh Hồng Giang chưa từng có chuyện nào ác liệt như vậy.
Nói xong, Kiều Dịch Nhân đưa hai cuốn sổ cho Lưu Chân Quân.
Những lời này cũng không phải Kiều Dịch Nhân nói xã giao, cũng không phải nói để giữ thể diện mà là những lời cảm thán phát ra từ nội tâm.
Số tiền lớn, liên quan quá nhiều, thật sự thấy mà giật mình.
Trong khi Lưu Chân Quân xem tài liệu, mọi người đều ngồi đợi. Kiều Dịch Nhân cũng đang đợi. Chuyện của tỉnh Hồng Giang đúng là như lời Nhiếp Chấn Bang nó, đã không phải là chuyện mà Nhiếp Chấn Bang có thể quyết định nữa rồi, thậm chí nếu đưa chuyện này ra, trung ương cũng sẽ xảy ra một phen tranh luận.
Theo góc độ của mình, Kiều Dịch Nhân muốn điều tra. Từ khi bắt đầu nhậm chức đến giờ đã gần hai năm, luôn đề xướng chống tham những nhưng vẫn chưa có động tác nào mạnh mẽ. Đây là thời cơ của mình, mượn cơ hội này, tỏ thái độ và sự quyết tâm của mình với toàn thể cán bộ. Đối với Kiều Dịch Nhân mà nói, đây tuyệt đối là chuyện có lợi.
Nhưng xét đến tình hình thực tế, nếu như điều ta thì tất nhiên là gặp phải không ít khó khăn. Đây là vấn đề rất quan trọng, thái độ của Lưu Chân Quân, đối với Kiều Dịch Nhân mà nói, là vô cùng quan trọng.
Lúc này, Lưu Chân Quân đã đặt tài liệu xuống, bỏ kính ra, ngẩng đầu nhìn Kiều Dịch Nhân nói:
- Chủ tịch Kiều, ý kiến của tôi là sáng mai sẽ lập tức triệu tập cuộc họp hội nghị thường vụ của Ủy ban Kỷ luật trung ương để thảo luận chuyện của Hồng Giang, và trước tiên là thành lập tổ chuyện án, tiến vào trấn giữ Hồng Giang. Tôi đề nghị lập tức tiến hành bắt giam đối với Hạ Ngọc Sanh, Tạ Quảng Thông và Lý Dịch Hồng.
Lời nói của Lưu Chân Quân rất thẳng thắn và vô cùng khí phách, không hề lập lờ nước đôi, một là một, hai là hai.
Điều này khiến cho Nhiếp Chấn Bang hơi líu lưỡi lại. Không hổ danh là là đồ tể quan trường, cách làm việc này nghĩa là muốn điều tra rõ ràng rồi.
Lúc này, Kiều Dịch Nhân cũng suy nghĩ một chút rồi chậm rãi nói:
- Ý kiến của tôi cũng giống như vậy. Tỉnh Hồng Giang xảy ra chuyện lớn như vậy, phải nói là nhìn thấy mà đau lòng. Làm như vậy còn quá đơn giản. Theo tôi thấy, đây là kiểu vô tổ chức, kiêu ngạo kiêu ngạo ngông cuồng, tôi cũng ủng hộ điều tra nhưng vụ việc như thế này.
Nói tới đây, Kiều Dịch Nhân nhìn một lượt rồi tiếp tục nói:
- Hiện giờ, ở trong thể chế có một loại không khí rất không tốt. Ở dưới địa phương, có không ít cán bộ lãnh đạo chỉ một mức quan tâm tới lợi ích của mình chứ không hề để ý tới hình hình của dân chúng, luôn nhắm mắt cho qua đối với những chuyện vi phạm pháp luật, làm rối loạn kỷ cương. Đây là hành vi rất không tốt.
- Tại sao họ phải làm như vậy, tại sao lại bao che? Đó chính là thói quen bao che cho nhau. Tất cả mọi người đều nghĩ, bây giờ tôi tha cho anh một lần, sau này có chuyện gì thì anh cũng phải giúp tôi một tay. Cứ như vậy dần dần sẽ biến thành một thói quen xấu. Ngoài ra, các lãnh đạo đều sợ phải chịu trách nhiệm khi có chuyện xảy ra trong phạm vi quản lý của mình. Vì thế, cứ có chuyện xảy ra, điều đầu tiên họ nghĩ đến không phải là làm thế nào để loại bỏ cái xấu mà nghĩ làm thế nào để thoát khỏi phiền toái, chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ biến thành không có gì. Vốn là vụ án lớn nhưng bao che để trở thành án nhỏ, từ án nhỏ biến thành xử phạt. Hiện tượng này là một tổn thất đối với đất nước, làm hư hại hình ảnh của Đảng và Nhà nước trong mắt quần chúng nhân dân. Chúng ta nhất định phải nghiêm túc xử lý vấn đề này.
Sau khi nói xong, Kiều Dịch Nhân nhìn Lưu Chân Quân nói:
- Đồng chí Chân Quân, chuyện này tôi thấy có thể gây ra sóng gió không nhỏ. Ngày mai mở cuộc họp thường vụ, nghe ý kiến của các đồng chí khác rồi mới quyết định đi.
Lời của Kiều Dịch Nhân cũng khiến Lưu Chân Quân gật đầu. Chính sách ở trong nước chính là như vậy. Dân chủ tập trung cũng không phải chỉ nói cho vui. Ở Trung Quốc từ trước tới giờ vốn không có chế độ độc tài. Mặc dù là Kiều Dịch Nhân nhưng đôi khi cũng không tránh khỏi thỏa hiệp.
Trung Quốc mấy nghìn năm lịch sử, bắt đầu từ thời Tần, sự xuất hiện của chế độ thế phiệt đã định trước Trung Quốc là như thế này.
Kiều Dịch Nhân lại quay đầu nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chấn Bang, cậu cứ về nghỉ ngơi trước đi. Chiều mai, tôi sẽ bảo Lương Viễn liên lạch vớ cậu. Cụ thể là như thế nào thì chiều mai sẽ có câu trả lời rõ ràng.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu. Chuyện này không phải là chuyện nhỏ. Đừng thấy chuyện chỉ liên quan tới một số lãnh đạo của tỉnh Hồng Giang, nhưng bức màn ở phía sau cũng không phải là đơn giản. Chuyện liên quan tới phía trên thì chính là chuyện lớn, không thể chỉ nói qua là đã có thể quyết định. Điều này Nhiếp Chấn Bang hiểu rất rõ.
Dưới sự dẫn đường của Lương Viễn, khi đi ra khỏi Cấm Hải đã là hơn bốn giờ gần năm giờ sáng. Lúc này, trên quảng trường lớn đã có không ít người đến xem kéo cờ buổi sáng. Đây là một trong những hoạt động của du khách tới tham quan Bắc Kinh. Nhìn quốc kỳ từ từ đưa lên, nghe bài quốc ca hùng tráng. Cảm xúc này khiến cho những người xem giống như bị cảm hóa, không gì có thể diễn tả được.
Từ Cấm Hải đi mấy vòng, Nhiếp Chấn Bang liền tới trước căn tứ hợp viện của mình. Lúc này đã là hơn sáu giờ sáng, tuy trời mới tờ mờ sáng như bên trong đã truyền tới một vài âm thanh.
Mở cửa đi vào trong nhà, hai vợ chồng bác cả Nhiếp Quốc Đông cùng với cha Nhiếp Quốc Uy đều đang thảnh thơi tập Thái Cực Quyền.
Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang về, ba người đều ngạc nhiên. Bác cả nhíu mày nói:
- Về hôm qua hả?
Sớm như vậy đã ở cửa nhà chứng tỏ không phải hôm nay mới về. Điều này mọi người đều hiểu, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Cháu về hôm qua. Vừa tới thủ đô thì thủ trưởng đã tìm cháu, mãi tới hơn bốn giờ mới xong việc. Nghĩ thời gian còn sớm, sợ quấy rầy mọi người nên cháu đi vòng vòng rồi mới đến.
Lúc này, Diệp Thục Nhà cũng từ trong phòng đi ra, trong tay bưng hai đĩa điểm tâm, nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang cũng hơi giật mình gọi:
- Chấn Bang về đấy à. Đúng lúc điểm tâm cũng vừa làm xong, lại đây ăn đi.
Nhiếp Chấn Bang cười chào mẹ một tiếng rồi cũng ngồi xuống. Thật đúng là đang đói bụng, ở trong nhà mình nên Nhiếp Chấn Bang cũng không ngại ngùng gì, ngồi ăn tự nhiên.
Sau khi ăn xong, Nhiếp Chấn Bang rất tự nhiên ngồi cùng với bác cả và bố, nói qua chuyện ở Hồng Giang. Chuyện này cũng khiến cho hai ông cụ chấn động. Nhưng đối với Nhiếp Chấn Bang, bất kể là Nhiếp Quốc Đống hay là Nhiếp Quốc Uy cũng đều rất tin tưởng Nhiếp Chấn Bang. Con đường làm quan của Nhiếp Chấn Bang cho tới bây giờ cũng không phải là thuận buồm xuôi gió. Dường như Nhiếp Chấn Bang chính là khắc tinh của chốn quan trường, hắn tới nơi nào là lại có người hoặc chuyện vì đào ra.
Hơn nữa, hai người hiểu rất rõ, Nhiếp Chấn Bang báo cáo sự tình cho Kiều Dịch Nhân như vậy là Nhiếp Chấn Bang đã hoàn thành trách nhiệm, chuyện của hắn đã hết. Còn về phần có điều tra hay không cũng không phải chuyện của Nhiếp Chấn Bang nữa, tất cả là do cấp trên quyết định.
Ngủ từ 8h sáng đến tận 12h trưa, sau khi mẹ Diệp Thục Nhàn gọi dậy ăn cơm, Nhiếp Chấn Bang mới dậy.
Đồ ăn rất thịnh soạn. Diệp Thục Nhàn rất quan tâm tới đứa con lâu ngày trở về này. Tuy rằng không phải là con đẻ nhưng nhiều năm nay, tình cảm đã được nuôi dưỡng sâu đậm.
Nhiếp Chấn Bang cũng thừa nhận Diệp Thục Nhàn đã cố gắng hết sức, xứng đáng là một người mẹ tốt.
Sau khi ăn cơm xong, điện thoại của Nhiếp Chấn Bang đổ chuông. Trên điện thoại là hai chữ Lương Viễn. Trong lòng Nhiếp Chấn Bang khẽ động, vậy là có kết luận rồi.
Vừa bắt máy, bên kia Lương Viễn liền nói:
- Chấn Bang, có quyết định rồi.
Nghe vậy, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười. Giọng nói của Lương Viễn biểu lộ rất rõ. Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Anh Lương, theo tâm trạng của anh, xem ra đúng là đã có quyết định rồi.
Nói đến chính sự, Lương Viễn cũng gật đầu nói:
- Quyết định rồi. Trong hội nghị, thủ trưởng và Mộc tổng đều bày tỏ thái độ rõ ràng. Đối với chuyện như thế này, không cần biết là liên lụy đến ai, không thể bao che. Phải nghiêm khắc ngăn chặn thói quen bao che này. Đã quyết định rồi, toàn bộ phiếu đều đã thông qua. Ở trung ương để cho đồng chí Lưu Chân Quân tự mình chỉ đạo, thành lập tổ chuyên án đi tới Hồng Giang.
Bạn cần đăng nhập để bình luận