Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 629: Người ngoại quốc cũng xảo quyệt

- Đến rồi sao?
Nghe lời Lý Cư Bằng nói, Nhiếp Chấn Bang lập tức mở mắt, trong thời gian mười mấy tiếng đồng hồ bay vừa qua, Nhiếp Chấn Bang tận dụng toàn bộ thời gian nghỉ ngơi. Cũng là tiện trên máy bay lấy sự chênh lệch múi giờ đổi ngược lại. Lúc này, thần thái có vẻ rất tươi tỉnh.
Lúc này, tiếp viên hàng không của hàng không Mỹ, một mỹ nhân da đen đi về phía Lý Cư Bằng. Vừa mở miệng là một tràng tiếng Anh:
- Thưa ngài, máy bay sắp hạ cánh. Mời ngài quay về vị trí của mình
Tuy Lý Cư Bằng không phải là phiên dịch chuyên nghiệp, nhưng dù sao cũng tốt nghiệp đại học, một vài từ ngữ cơ bản, vẫn hiểu được.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng cười nói:
- Cư Bằng, mau về chỗ ngồi xuống đi. Lần này, mất mặt cũng là mất ở Mỹ rồi.
Máy bay qua một khoảng thời gian ngắn lượn vòng, vững vàng đáp xuống sân bay quốc tế Lạc Thành. Đây là kinh đô điện ảnh nổi danh nhất của Mỹ, trên núi Hollywood, nét chữ to lớn, đại diện cho văn hóa của thành phố này
Trong sân bay. Nơi đậu máy bay, lúc này dừng không ít xe cảnh sát. Máy bay chậm rãi đáp xuống, lúc này, quan chức đến từ Malanzhouba cũng đã ra đón
Thấy cảnh này, An Quốc Vũ cười nói:
- Chủ tịch,, nhìn cục diện này, người Mỹ cũng muốn làm cho chúng ta một phen á! Sao ngay cả xe công vụ cũng không có?
Câu này, khiến cho Nhiếp Chấn Bang cười lên:
- Trưởng ban Thư ký, anh không hiểu lề lối rồi. Anh tưởng người Mỹ thật sự không biết đối nhân xử thế hay sao? Đây là nghi lễ ngoại giao, bọn họ cũng phải tuân theo. Nếu không, thể diện và sự tôn nghiêm của chúng ta, để đi đâu? Việc phải đắc tội với người, anh tưởng bọn họ sẽ làm sao? Chẳng qua, người Mỹ đối với việc sử dụng xe công, vẫn phải rất thiết thực. Anh xem, quan chức đón tiếp của họ chỉ có ba người, không có xe, là vì Malanzhouba ở bờ đông, hiện tại chúng ta mới vừa đến bờ tây. Tôi đoán, vẫn sẽ ngồi máy bay đi.
Quả nhiên, đợi sau khi Nhiếp Chấn Bang bước ra khỏi máy bay. Quan chức đại diện của Malanzhou đã dến đón. Người đến là phó Chủ tịch Malanzhou và Chủ tịch thành phố Ba và một cán bộ ngoại giao.
Dẫn đầu là Phó Chủ tịch Malanzhou, dáng người to béo, người Mỹ, phần lớn tương đối mập mạp. Việc này cũng không có gì kỳ lạ.
Vừa nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang, Phó Chủ tịch Malanzhou chủ động đưa tay ra, nhiệt tình nói:
- Chào mừng ngài, khách từ phương xa đến.
Tiếp đến, dưới sự phiên dịch của Phiên dịch Diệp Khởi Địch, Nhiếp Chấn Bang và Phó Chủ tịch Malanzhou - Elie, Clun sau khi hàn huyên với nhau vài câu, đoàn người chuyển chuyến bay khác, bay đến Malanzhou.
Ở thủ phủ Malanzhou, nơi này, là một thương cảng nhỏ chưa đến ba mươi ngàn người, đây cũng là một nét đặc sắc của Mỹ, thường thường, một đô thị phồn hoa, hoàn toàn không nhất định là nơi của thủ phủ. Thành phố lớn nhất của Malanzhou. Thành phố Ba cách thành phố này không xa, có chín trăm ngàn nhân khẩu.
Bên trong phòng yến tiệc của chính phủ thành phố. Quan chức chính phủ của Malanzhou và thành phố Ba, vì đoàn người Nhiếp Chấn Bang mà đến mở tiệc rượu đón tiếp long trọng
Trong mấy ngày liên tiếp. Đại biểu của Malanzhou hướng dẫn đoàn người Nhiếp Chấn Bang tham quan hải sản và công nghiệp sản xuất của Malanzhou. Sản phẩm hải sản, đây là sản phẩm tiêu biểu của Malanzhou. Trong năm mươi bang của Mỹ, sản lượng hải sản của Malanzhou chiếm vị trí số một
Về mặt này, hơi giống với kết cấu sản xuất công nghiệp của thành phố Vọng Hải. Thành phố Vọng Hải, sản phẩm hải sản cũng là một ngành sản xuất công nghiệp rất quan trọng.
Malanzhou, trong khách sạn Hilton của thành phố Ba
Đây là nơi đoàn người thành phố Vọng Hải trú ngụ lại. Lúc này, trong phòng của Nhiếp Chấn Bang, mười lăm người của đoàn đại biểu thành phố Vọng Hải đều ngồi ở đây
Giáo sư Tề Nhân Hiên lúc này cớ vẻ hơi sốt ruột. Đến Mỹ thời gian đã ba ngày, nhưng đều là khảo sát, tham dự hoạt động, yến tiệc. Về việc mắc server thì lại không có một chút tin tức nào, điều này khiến Giáo sư Tề Nhân Hiên cảm thấy hơi khó chịu. Con người Giáo sư Tề, thực chất rất cứng nhắc. Nếu không phải việc mắc server, Giáo sư Tề tuyệt đối không thể đến nơi này.
Nhìn đám người Nhiếp Chấn Bang vẻ mặt thản nhiên, Giáo sư Tề không nhịn được, nói:
- Chủ tịch Nhiếp, việc server, có manh mối rồi chứ?
Nghe Giáo sư Tề hỏi, An Quốc Vũ bên cạnh cũng mở miệng:
- Giáo sư Tề, bình tĩnh đừng nóng vội. Mấy ngày nay quan chức chính phủ Malanzhou đang giúp chúng ta liên hệ...
An Quốc Vũ vẫn chưa nói xong, Nhiếp Chấn Bang giơ tay lên nói:
- Trưởng ban Thư ký, thật ra tôi cũng cảm thấy Giáo sư Tề lo lắng không phải không có lý. Xem ra, người ngoại quốc này cũng là xảo quyệt.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang lại nhìn Giáo sư Tề nói:
- Giáo sư Tề, chúng tôi đều không phải chuyên ngành này, về việc server anh có thể phổ cập khoa học một chút cho những người đang ngồi đây không?
Về server chủ và server con mạng internet, Nhiếp Chấn Bang cũng từng tìm hiểu kỹ càng tỉ mỉ, lúc này chẳng qua muốn mượn lời Giáo sư Tề nói ra mà thôi.
Giáo sư Tề lúc này cũng gật đầu nói:
- Mạng liên lạc quốc tế, cũng gọi là mạng internet. Toàn thế giới, quản lý mục lục chủ của mạng internet, server chủ tổng cộng là mười ba máy. Trong đó, một cái là chính nhất, đặt ở Mỹ. Còn lại mười hai cái, dùng làm phụ cho máy server chính, thường gọi là server con.
Trong đó, Châu Âu hai cái, một cái ở Anh, một cái ở Vương quốc Thụy Điển. Ở khu vực Châu Á Thái Bình Dương chúng ta một cái, đặt ở Nhật Bản. Mấy cái khác, đều đặt ở Mỹ
Chính phủ Mỹ, trao quyền thống nhất quản lý tên miền và dãy số phân phối cơ cấu icann, phụ trách quản lý server chủ tên miền internet toàn cầu, tên miền hệ thống và địa chỉ IP... vv... Chính phủ Mỹ đối với việc quản lý này có quyền phát ngôn rất lớn.
- Giáo sư Tề, ý anh là nói, chúng ta muốn làm cái server chủ này, chủ yếu nhất vẫn là cần chính phủ Mỹ cho phép?
An Quốc Vũ lúc này bỗng nhiên hiểu ra, chau mày hỏi
Giáo sư Tề gật đầu nói:
- Đúng, Trưởng ban Thư ký An. Như thế này nhé! Nếu có thể ở trong nước chúng ta lắp đặt server chủ, đối với điều kiện và tốc độ mạng của tổng thể nước ta, đều là một xúc tiến lớn. Sau này, số liệu trong nước chúng ta, sẽ thông qua server chủ của chính đất nước chúng ta, tiến hành trao đổi với số liệu của toàn thế giới mà không cần phải thông qua server chủ của Nhật Bản. Nếu thành phố Vọng Hải có được server chủ. Toàn bộ Vọng Hải, sẽ trở thành xí nghiệp lớn mạng internet quốc tế, là nơi lựa chọn đầu tiên định cư của các công ty lớn
An Quốc Vũ lúc này như thoáng chút suy nghĩ, gật đầu nói, hạ giọng nói:
- Ý của anh là, hiện nay, về cơ bản phía Mỹ không muốn thảo luận việc này, cho nên họ mới cố ý coi thường chuyện này? Đây cũng là quá xảo quyệt rồi nhé! Đây không phải là bỏ mặc chúng chúng ta đi sao?
Vừa dứt lời, Nhiếp Chấn Bang cũng mở miệng nói:
- Anh An, hiện tại xem ra phía chính quyền Malanzhou chắc chắc là không có ý định liên lạc với chúng ta. Bây giờ cách duy nhất chỉ có thể là thông qua mặt khác để nghĩ cách. Đương nhiên, áp lực tất yếu vẫn là cần.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang đứng lên dặn dò:
- Tiểu Diệp, bây giờ cậu lập tức gọi điện thoại liên lạc với quan chức Malanzhou, thúc đẩy nhanh việc này
Chính lúc đám người Nhiếp Chấn Bang đang bàn bạc chuyện này, trong phòng họp của văn phòng làm việc chính quyền Malanzhou, quan chức chủ chốt của chính quyền Malanzhou đều đã ngồi lại với nhau.
Nói trong nước hội họp nhiều. Nhưng, điều này không có nghĩa người ngoại quốc sẽ không họp. Lúc này, tỉnh trưởng Malanzhou, Karl sắc mặt trang trọng, nhìn Thị trưởng thành phố Ba, nói:
- Bob, về việc này, anh thấy thế nào?
Thị trưởng thành phố Ba, tên đầy đủ là Bob Wilson. Năm đó thành phố Ba và thành phố Vọng Hải ký kết hiệp định thành phố hữu hảo, đó là việc của người tiền nhiệm của ông ta làm, con người của Bob, đối với TQ, đối với thành phố Vọng Hải, hoàn toàn không quen thuộc.
Lúc này, nghe Tỉnh trưởng nói xong, Bob cũng chậm rãi nói:
- Ngài Tỉnh trưởng, Server chủ, đây hoàn toàn không phải việc nhỏ, đây liên quan đến lợi ích của Mỹ. Tôi nghĩ, việc này, về cơ bản là không có khả năng, Washington đương nhiên không thể cho phép xảy ra chuyện như vậy.
Lời của Bob, khiến Karl rất tán thành. Về phía Karl cảm thấy, mấy người TQ này, thật sự là suy nghĩ viển vông. Chính phủ Mỹ, chính mình triển khai cấm vận vũ khí và phong tỏa công nghệ cao đối với TQ. Server chủ, đây chính là kỹ thuật cao nhất của ngành nghề internet, người TQ lại muốn có được một máy server chủ. Đây hoàn toàn là hy vọng hão huyền.
Nhưng, ở việc này, ngoài cửa, cán bộ chuyên môn đảm nhiệm công tác liên lạc với người Hoa Hạ sắc mặt lại trang trọng đi vào, nhìn mọi người. Cán bộ liên lạc giang tay ra nói:
- Các ngài, tôi thật sự hết cách rồi. Người TQ, vừa rồi lại gọi điện thoại hỏi. Hỏi khi nào có thể tiếp xúc được với phía Washington.
Những lời này khiến trong lòng Karl hơi có chút tức giận. Mắng:
- Mấy người TQ này, thật là không chút tế nhị. Johan, anh đi trả lời bọn họ, việc này chúng ta đang liên lạc, thời gian cụ thể, vẫn cần đợi tin tức bên phía Washington.
Đợi đến sau khi Johan mang lời phúc đáp truyền đạt xong, sắc mặt đám người Nhiếp Chấn Bang trầm hẳn xuống. Cục trưởng Cục Xúc tiến đầu tư La Tiểu Binh bấy giờ mới nói:
- Người ngoại quốc này hôm nay cũng học được cách qua loa cho xong chuyện. Đợi tin tức, xem ra, bọn họ nhìn thấy thời gian ở Mỹ của chúng ta không thể quá dài. Muốn kéo dài cho đến khi chúng ta ra về.
Lời của La Tiểu Binh cũng nhận được sự đồng ý và tán thành của An Quốc Vũ, phụ họa nói:
- Chủ tịch, người Mỹ này, cũng là thứ không ra gì., lại giở tâm địa hẹp hòi ra với chúng ta. Xem ra, không thể cứ chờ đợi vô ích thế này.
Nhiếp Chấn Bang bấy giờ cũng trầm tư. Trước khi đến Mỹ, cục diện này, Nhiếp Chấn Bang cũng đã sớm dự liệu đến. Thời trước, trong nước, luôn luôn không thiết lập server chủ. Việc này đủ chứng minh độ khó của sự việc.
Chỉ có điều, thực lực toàn bộ vùng Hoa Hạ hôm nay so với thời trước cũng cao hơn ít nhất một cấp bậc, bất kể là thực lực kinh tế hay quân sự, đều là như thế. Hiện tại xem ra, chỉ có thể đi con đường khác. Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Ý kiến của Trưởng ban Thư ký An rất tốt. Việc này, tôi lại nghĩ cách. Chỗ Cục trưởng La, cũng cần nắm bắt. Thăm viếng một vài công ty mạng. Tranh thủ đạt được sự ủng hộ của mấy công ty này
Bạn cần đăng nhập để bình luận