Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 659 Quy cách tiếp đãi cao cấp.

Tây Bắc?
Nghe được câu này, Hoàng Húc Đông không tự chủ được lặp lại một câu.
- Phải, Trưởng phòng Hoàng, anh nói không sai. Trạm thứ nhất của chúng ta chính là khu tự trị Tây Bắc.
Nhiếp Chấn Bang tiếp nhận câu nói, khẳng định lại một lần nữa.
Nhìn thấy bộ dạng Hoàng Húc Đông ngây người, Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng lên tiếng giải thích:
- Đồng chí Húc Đông, xem năm khu phòng của phòng tam công chúng ta, vấn đề của khu 4 và khu 5 không nhắc nữa. Từng khu sẽ phụ trách các Xí nghiệp nhà nước, một khu phụ trách các bộ và ủy ban trực thuộc Trung ương, không có gì để tính nữa. Nhưng khu 2 và khu 3 đều lựa chọn những khu kinh tế phát đạt. Cho nên tôi suy nghĩ một chút lựa chọn một tỉnh nghèo khó như khu tự trị Tây Bắc, mặt khác đây cũng là một khu dân cư của dân tộc thiểu số, tình hình dân tộc so với các tỉnh đất liền tương đối phức tạp hơn nhiều. Như vậy cũng có tính tham khảo tốt, cung cấp một sự tham khảo cho công tác của những khu phòng khác.
Trong lòng Hoàng Húc Đông hơi căng thẳng, xuất hiện cảm giác bội phục. Không hổ là Chủ nhiệm, góc độ đối đãi cũng không giống người thường, chỉ cần một phần tâm tư này cũng khiến cho người đời khâm phục.
Không thể không nói, lựa chọn khu vực dân tộc thiểu số quả thật có ý nghĩa rất quan trọng. Trầm ngâm một hồi, Hoàng Húc Đông cũng cười nói:
- Chủ nhiệm, đúng là cao kiến. Vẫn là ngài suy nghĩ chu đáo.
Tuy nói, trong quá trình phân công tỉnh thành phố cho hai vị phó Chủ nhiệm kia quản lý tạm thời không có khi tự trị dân tộc thiểu số. Nhưng trong những tỉnh thành phố đó cũng có châu huyện tự trị dân tộc thiểu số. Kinh nghiệm từ Tây Bắc đồng thời có thể ứng dụng được.
Nhiếp Chấn Bang khoát tay, câu nịnh hót này của Hoàng Húc Đông Nhiếp Chấn Bang cũng thản nhiên thừa nhận, trên mặt mang nét cười, nói:
- Đồng chí Húc Đông, lần này công việc của chúng ta rất quan trọng. Tây Bắc là khu vực dân tộc thiểu số, mâu thuẫn dân tộc phức tạp. Vì thế tôi đề nghị, bên khu 1 tăng cường học tập chính sách dân tộc địa phương, trong quá trình kiểm tra giám sát phải tôn trọng tập tục của nhân dân, chấp pháp giám sát phải làm có lễ tiết, có căn cứ.
Nghe lời của Nhiếp Chấn Bang, Hoàng Húc Đông tự nhiên cầm bút máy ghi lại trong sổ ghi chép của mình. Đợi sau khi Nhiếp Chấn Bang nói xong, Hoàng Húc Đông cũng buông bút máy trong tay xuống. Lúc này, thần sắc của Hoàng Húc Đông trở nên cung kính hơn rất nhiều, đây là lòng tôn kính xuất phát từ nội tâm, bất kể lúc nào, bất cứ với ai, đều có sự tôn đối với người có bản lĩnh kính thực sự.
Không thể nghi ngờ gì nữa, biểu hiện này của Nhiếp Chấn Bang không chỉ có được một chút khâm phục của Hoàng Húc Đông, đương nhiên những sự sùng bái gì đó giờ còn chưa nhắc tới đấy.
Sau khi khép lại số ghi chép, Hoàng Húc Đông cũng cung kính nói:
- Chủ nhiệm, những điều ngài nói rôi đều ghi lại rồi, xin chủ nhiệm yên tâm. Sau khi trở về, tôi lập tức triệu tập nhân viên của khu 1, học tập chính sách dân tộc, chuẩn bị xuất phát.
Thời gian hai ngày thoáng chốc trôi qua. Từ sáng sớm, bên Nhiếp Chấn Bang đã chuẩn bị kỹ càng. Trưởng ban thư ký Vương Hạo Quân lúc này cũng cố ý để trống ra.
Ngoài cửa lớn, một chiếc xe thương vụ mới hãng Toyota đã đợi ở cửa. Nhiếp Chấn Bang bên này, một hàng 12 người chuẩn bị khởi hành đi tới khu tự trị Tây Bắc trong ngày hôm nay.
Ở tòa nhà Khu ủy và Ủy ban nhân dân khu tự trị Tây Bắc lúc này, toàn bộ các cán bộ thành viên Đảng ủy và Đảng ủy khu tự trị Tây Bắc đều đang tập trung một chỗ.
Ở chính giữa, là Bí thư Đảng ủy khu tự trị Tây Bắc Lý Dật Phong, giờ phút này, nhìn quanh một lượt các ủy viên thường vụ khác, hắng giọng một tiếng rồi nói:
- Các đồng chí. Lần này triệu tập mợi người tới hội nghị thường vụ lần này, chủ yếu là muốn thông báo một chuyện.
Sau khi nói xong, Lý Dật Phong cố ý dừng lại một chút. Ở khu tự trị Tây Bắc này, từ sau khi Tưởng Chấn Toàn về nghỉ hưu, hắn được tiếp nhận chức vụ Bí thư Đảng ủy khu tự trị Tây Bắc. Đây là khu tự trị cực tây tổ quốc, nhưng quyền uy tạo được cũng không ít.
Lúc này đây, nhìn biểu hiện thái độ của các ủy viên thường vụ liên can, khiến Lý Dật Phong rất hài lòng, gật gật đầu, trầm ngâm nói:
- Trương Thụy Hi vừa nhận được tin tức, Chủ nhiệm phòng tam công, đồng chí Nhiếp Chấn Bang đích thân dẫn đầu, kiểm tra trạm thứ nhất chính là tình hình chấp hành điều lệ tam công của khu tự trị Tây Bắc chúng ta.
- Cho nên triệu tập mọi người tới đây chính là muốn thảo luận một chút về vấn đề tiếp đãi đoàn người đồng chí Nhiếp Chấn Bang.
Câu nói vừa dứt, các ủy viên thường vụ có liên can đều to nhỏ bàn luận. Văn phòng xử lý tam công chính thức thành lập, mọi người đang ngồi cũng biết rõ tin này. Khoảng thời gian trước, một loạt công tác của phòng tam công cũng đều được bọn họ chú ý. Vậy mà thật không ngờ, vẫn không có động tĩnh gì về việc người đứng đầu phòng tam công sẽ đích thân dẫn đội kiểm tra tới Tây Bắc này chỉ đạo công tác.
Dù là các ủy viên thường vụ cấp Thứ trưởng này kia của khu tự trị Tây Bắc, giờ phút này đều trở nên náo nhiệt như chợ. Cảnh tượng này khiến chân mày Lý Dật Phong cau lại, bất mãn đập bàn rầm một cái, trầm giọng nói:
- Trật tự, trật tự chút đi. Các người xem còn ra thể thống gì nữa? Đây là hội nghị thường vụ Khu ủy sao? Tôi thấy sao giống như chợ mua bán đồ ăn vậy? Các vị có còn là cán bộ không hả?
Câu nói vừa dứt, phòng họp lập tức trở nên yên lặng. Ở bên trái Lý Dật Phong là phó Bí thư Đảng ủy khu tự trị Tây Bắc, Chủ tịch chính quyền khu tự trị Tây Bắc, A Địch Lực.
A Địch Lực cũng là một cán bộ mới nhậm chức. Trước kia, A Địch Lực là Tháp châu trưởng khu tự trị Tây Bắc, sau đó được điều nhiệm đảm nhận chức vị phó Chủ tịch khu tự trị Tây Bắc, phó Chủ tịch thường vụ, quyền Chủ tịch, cứ như vậy từng bước đi tới. Có thể nói là từng trải qua cơ sở hết sức phong phú.
Là người đi lên từ cơ sở, xử sự với người ngoài đều rất lão luyện, không hề giống với hàng cán bộ Trung ương hàng không, một bộ cao ngạo.
Có bối cạnh như vậy, A Địch Lực và Lý Dật Phong vào bộ máy, đới với vị trí thân phận của anh, xử sự rất chính quy. Giữa hai người cũng coi như công tác rât vui vẻ.
Trầm ngâm một hồi, A Địch Lực cũng cất lời:
- Bí thư Lý, tôi còn nhớ, đồng chí Nhiếp Chấn Bang là cán bộ đi ra từ Tây Bắc chúng ta.
Câu nói vừa dứt, trong hội trường, mọi ánh mắt đều tập trung lên người A Địch Lực. Nhiếp Chấn Bang từng trải qua công tác ở khu tự trị Tây Bắc, không sai, nhưng không ít người đang ngồi đó cũng biết rõ, năm đó Nhiếp Chấn Bang ở Tây Bắc cũng không tính là vui vẻ gì. Đầu tiên là chuyện cục Thuế nhà nước, sau đó lại là chuyện của Chủ tịch Thiết Lực, lại còn gây ồn ào nữa.
Nói là cán bộ đi ra từ Tây Bắc, cũng lắm là để cho bản thân được dát vàng lên mặt mà thôi. Nói một cách chính xác, Nhiếp Chấn Bang là cán bộ chính thống Đoàn hệ, hiện giờ còn nghĩ tới phần ân tình này hay không còn chưa thể nói trước.
- Ừ, đồng chí Nhiếp Chấn Bang đích thực coi là cán bộ của Tây Bắc chúng ta. Kỳ tích thành phố Lê cũng chính là bút tích của đồng chí Nhiếp Chấn Bang. Đồng chí A Địch Lực, anh có ý kiến gì không?
Lý Dật Phong trầm ngâm một chút rồi gật gật đầu.
Nói về nội tâm, đối với việc Nhiếp Chấn Bang tự mình dẫn đội kiểm tra đến Tây Bắc, Lý Dật Phong vừa vui mừng lại vừa lo lắng. Vui mừng ở chỗ, Nhiếp Chấn Bang là nhân vật đứng đầu của phòng tam công, dựa vào mối quan hệ của bản thân với Nhiếp gia, đương nhiên không cần phải lo lắng. Bất kể thế nào, Nhiếp Chấn Bang khẳng định vẫn để lại cho ông ta vài phần nể mặt.
Nhưng chính bởi vì quen biết, với sự hiểu biết của ông ta về Nhiếp Chấn Bang, Nhiếp Chấn Bang tuyệt đối không phải là người mắt nhắm mắt mở, nếu thật sự khu tự trị Tây Bắc có vấn đề, vậy thì Nhiếp Chấn Bang khẳng định cũng chẳng quan tâm điều gì nữa.
A Địch Lực mỉm cười một chút, nhìn mọi người xung quanh một lượt, nói:
- Bí thư Lý, các đồng chí, Chủ nhiệm Nhiếp Chấn Bang nếu đã là cán bộ đi ra từ khu tự trị Tây Bắc chúng ta, tôi cảm thấy đối với việc đồng chí Nhiếp Chấn Bang đến Tây Bắc. Khu tự trị Tây Bắc chúng ta, phải thể hiện ra khí chất của vùng đất mẹ. Cho đồng chí Nhiếp Chấn Bang và các đồng chí phòng tam công một cảm giác như ở nhà. Về quy cách tiếp đón, tôi đề nghị,
- Lấy quy cách tiếp đón cán bộ cấp Tỉnh cao nhất để chuẩn bị. Bí thư Lý, ngài thấy thế nào?
Đây là một thủ đoạn của A Địch Lực, thường thường trong những thời khắc mấu chốt như thế này cũng là nể mặt Lý Dật Phong.
Lý Dật Phong lúc này cũng rơi vào im lặng. Tiếp đón dựa theo quy cách đón cán bộ cấp Tỉnh cao nhất cũng không phải là không thể được. Nhiếp Chấn Bang hiện này là cán bộ cấp Thứ trưởng, làm như vậy cũng không có gì là quá lớn.
- Ừ, đề nghị của đồng chí A Địch Lực rất tốt, tôi thấy khả thi. Như vậy cũng có thể biểu hiện được thái độ và sự nhiệt tình của ban cán bộ Đảng ủy khu tự trị Tây Bắc chúng ta, hoàn toàn hoan nghênh đội kiểm tra của phòng tam công. Tuy nhiên, về tiêu chuẩn tiếp đãi, ý của tôi là vẫn nên chấp hành nghiêm chỉnh theo điều lệ tam công, quyết không thê có bất kỳ điểm nào vượt quá chỉ tiêu. Ngoài ra, tình hình vệ sinh thành phố cùng với vấn đề bảo đảm an toàn, vấn đề ăn, mặc, ở và đi lại của tổ công tác sau khi tới đây đều phải đề ra một phương án tỉ mỉ. Về phương diện này, khu sở Công an cùng với các đồng chí phòng tiếp đón của Khu ủy thành phố Ô đều phải thiết thực, cụ thể.
Ngay sau đạo chỉ thị này của Lý Dật Phong, toàn bộ khu tự trị Tây Bắc cũng bắt đầu hành động. Không riêng gì thành phố Ô mà toàn bộ khu tự trị Tây Bắc đều bắt đầu khởi động.
Sở Công an Khu ủy, cục công an thành phố Ô bên này, công việc cũng bắt đầu lu bù lên. Khu tự trị Tây Bắc, kết cấu dân tộc phức tạp, về vấn đề bảo vệ an toàn đương nhiên càng phải coi trọng hơn so với những tỉnh trong nội địa.
Bốn rưỡi chiều.
Lúc này, bên sân bay Địa Bảo ở thành phố Ô, cũng đã bày sẵn trận địa tiếp đón. Các giao lộ của những đường giao thông trọng yếu từ sân bay thành phố Ô đến nội thành thành phố Ô, đều đã có cảnh sát giao thông chờ đợi.
Trên bãi đậu xe của sân bay, hơn 10 chiếc xe công vụ màu đen, mang biển số đều là của cục An ninh điều cảnh sát có vũ trang. Người sử dụng xe đều là lãnh đạo bộ máy Đảng ủy và Ủy ban nhân dân khu tự trị Tây Bắc.
Đứng đầu tiêm, Lý Dật Phong đứng ở chính giữa, hai bên trái phải là ban cán bộ lãnh đạo khu tự trị Tây Bắc. Quy cách nghênh đón này, thậm chí còn không kém so với đón tiếp lãnh đạo thị sát cấp nhà nước.
- Đến rồi, đến rồi!
Thư ký của Lý Dật Phong, Đa Minh Sơn lúc này cũng đi tới, hạ giọng nói.
Lúc này, phía trên không của sân bay Địa Bảo, một chiếc máy bay lớn đã hoàn thành vòng quay cuối cùng, nhắm ngay đường băng lao xuống.
Tốc độ của chiếc máy nay giảm dần, từ đường băng chậm rãi chuyện vào trong sân bay. Cầu thang mạn máy bay đã treo lên, sau đó cửa bên khoang thuyền mở ra. Lữ khách trên máy bay lục ục đi xuống. Nhìn sự phô trương trên bãi đậu máy bay, không ít người đều ghé mắt nhìn qua.
Đợi sau khi nhóm lữ khách đều rời khỏi, Nhiếp Chấn Bang cũng xếp theo hàng, đi tới cửa khoang. Nhìn cục diện phía dưới, tất cả mọi người giật mình há to miệng.
Bên cạnh, Lý Cư Bằng cũng thấp giọng nói:
- Chủ nhiệm, xem điệu bộ này, khu tự trị Tây Bắc đã đưa ra quy cách tiếp đãi cao cấp nhất rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận