Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 867: Ngoại quốc cũng có con ông cháu cha

Chỗ ở của Nhiếp Chấn Bang được sắp xếp bên phía phòng khách của lâu đài cổ, cả trang viên Osman, tòa lâu đài cổ này, ở nước Thổ Nhĩ Kỳ cũng rất có tiếng. Ngoài ra, tòa lâu đài cổ này cũng được coi là trung tâm của pháo đài.
Ở đây, từng là nơi cư ngụ của hoàng đế Osman, cho nên, đây mới có nguồn gốc lịch sử trung tâm pháo đài, lúc ban đầu, pháo đài vì cần phải có chức năng phòng ngừa quân sự, cả pháo đài, tường thành được xây bằng đá viên và đá thỏi, rất kiên cố, bốn góc pháo đài đều có lầu canh.
Bên trong pháo đài cũng phân chia tỉ mỉ các chức năng như khu vực giành cho chủ nhân của tòa thành và các thành viên trong gia đình sử dụng, ở vị trí tầng 3 của thành lầu là khu vực giành cho khách, một hành lang dài, phía trên được trải thảm lông dê, tường treo đèn pha lê khiến cho nó cũng có cảm giác âm u.
Nguy nga lộng lẫy, hào hoa phú quý, đây là trung tâm pháo đài của gia tộc Osman.
Phòng của Nhiếp Chấn Bang là ở hướng nam. Một phòng khách, một phòng tiếp khách theo mô hình nhỏ, bên trong có lò sưởi mang hương vị và màu sắc cổ xưa, trông hết sức xa xỉ.
Vừa ngồi xuống, ngoài cửa, nghe thấy tiếng gõ cửa, mở cửa ra, Vũ Lập liền đứng ngẩn người, quay đầu nói:
- Ông chủ!
Theo tiếng nói của Vũ Lập, ở trước cửa phòng, một người đàn ông chừng ba bốn chục tuổi đang đứng đó, bên cạnh anh ta, còn có một người phiên dịch.
Người đàn ông nói mấy câu tiếng Thổ Nhĩ Kỳ, từ miệng nói ra, vừa dứt lời, người phiên dịch bên cạnh liền nói:
- Chào quý khách, tôi xin tự giới thiệu, tôi là Kusaide Osman của gia tộc Osman, tôi là con thứ ba của tướng quân Osman, nếu như, quý khách có hứng thú, tối nay, tôi có thể dẫn quý khách đi vào thành phố tham quan.
Người phiên dịch vừa dứt lời, người của Nhiếp Chấn Bang đều tỏ vẻ ngạc nhiên. Chế độ kế thừa của nước ngoài, Nhiếp Chấn Bang đều nắm rõ, về điều này, nước ngoài thực hiện tốt hơn ở trong nước. Hoặc có thể nói, về mặt này thì nước ngoài có truyền thống rất hoàn thiện.
Bình thường ở trong nước, bất luận là gia tộc nào, tuy rằng nuôi dưỡng chủ yếu là con trưởng và đích tôn, nhưng, về cơ bản chỉ có trong một vài gia đình. Còn đại đa số đều là rất công bằng, đều có thể phát triển, còn về sau do ai làm chỉ, cơ bản đều là lấy thành tựu để xét phần thưởng.
Nhưng nước ngoài thì không như vậy. Ở nước ngoài, có chế độ kế thừa rất nghiêm ngặt, có người kế thừa thứ nhất, người kế thừa thứ hai,..., người đàn ông trước mặt, chắc là người kế thừa thứ ba. Dựa theo quy tắc này, về cơ bản, người này sẽ không có quan hệ gì với cương vị chủ nhà của gia tộc.
- Ông chủ! Người Osman này cũng có ý, nên đã sai con mình sắp xếp tiết mục như vậy.
Mnh có chút ngạc nhiên nói.
Đối với việc này, Nhiếp Chấn Bang rất rõ. Osman làm như vậy không có gì là lạ. Với tư cách là một trong ba đại gia tộc Thổ Nhĩ Kỳ, điều tra một vài thứ tất nhiên không có vấn đề gì. Một số tài liệu về mình cũng không có gì là bí mật, điều tra là rõ, ngoài ra, tuổi tác của mình, hoàn toàn không phải là lão già năm mươi sáu mươi tuổi, có sắp xếp như vậy, chẳng có gì là lạ, hơn nữa, chỉ sợ rằng gia tộc Osman làm như vậy, cũng có một chút hàm ý sâu xa.
Ngưng một lúc, Nhiếp Chấn Bang bỗng cười mỉm, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng hứng thú, gật đầu nói:
- Đương nhiên, Kusaide, xin cho phép tôi được gọi như vậy, cảm ơn lời mời của cậu, về phía tôi, tôi nghĩ cũng không có vấn đề gì. Xin hỏi, khoảng mấy giờ thì xuất phát?
Nhiếp Chấn Bang vui vẻ nhận lời như vậy, bỗng khiến Kusaide có chút kinh ngạc và bất ngờ. Sau khi người phiên dịch vừa dứt lời, bỗng anh ta lặng người đi. Một lúc sau, có chút cảm động nói:
- Bây giờ, chính là bây giờ, Nhiếp tiên sinh, ngài rất hào sảng, tôi rất thích những người thẳng thắn như vậy. Bây giờ chúng ra sẽ xuất phát, sau khi đến trung tâm thành phố, ăn tối sẽ do tôi sắp xếp cho mọi người, sau đó, tôi sẽ dẫn các bị đi tham quan cuộc sống về đêm của nước Thổ Nhĩ Kỳ chúng tôi.
Từ việc sắp xếp của Kusaide có thể thấy, chắc chắn tướng quân Osman đã gợi ý ra, nếu không thì Kusaide không dám to gan đến thế, tự chủ trương dẫn khách quý đi ăn cơm, tướng quân Osman làm như vậy chắc chắn là để che giấu sự xấu hổ lúc nãy.
Lần này, lại không có nhiều vấn đề, gia tộc Koger cũng không muốn dồn Nhiếp Chấn Bang vào chỗ chết, mục đích lớn nhất, chắc là vẫn còn sợ tướng quân Osman, như bây giờ, mục đích đạt được rồi, chắn chắn sẽ rất bình tĩnh.
Thành phố Busa.
Khách sạn Hoàng Cung, ở đây là khách sạn tốt nhất trong thành phố Busa, đầy đủ các đặc sắc dân tộc của người Thổ Nhĩ Kỳ, ở khách sạn Hoàng Cung, tầng cao nhất, là nhà hàng ở tầng 82. Lúc này, cả nhà hàng đều được Kusaide bao trọn, về vấn đề an toàn của Nhiếp Chấn Bang, Kusaide tuyệt đối không dám có một chút sơ xót gì, đây không phải công tử giống mình, mà là đây là khách quý của phụ thân.
Một bàn tiệc rượu được bày ra, Nhiếp Chấn Bang có tửu lượng rất tốt, điều này càng khiến cho Kusaide có chút kinh ngạc và bái phục.
Lúc này, người quản gia của Kusaide tiến tới bên cạnh, nói nhỏ vào tai Kusaide:
- Kusaide thiếu gia, bên phía động ma, đã liên lạc xong. Bây giờ, chúng ta có thể qua đó được rồi.
Kusaide nghe thấy vậy, lập tức đứng dậy, cười nhẹ nói với Nhiếp Chấn Bang:
- Nhiếp tiên sinh, tửu lượng của ngài quả thật rất tốt. Tôi rất lấy làm ngạc nhiên, ngài đã vượt qua mức của người bình thường rồi, bây giờ, chúng ta sẽ cùng đi đến nơi tiêu thụ vàng nổi tiếng nhất thành phố Busa- Động Ma. Nhiếp tiên sinh, ngài có hứng thú không?
Nhiếp Chấn Bang cười lớn, người ở nước Thổ Nhĩ Kỳ này dường như không thẳng thắn giống với những người ngoại quốc, mà khi nói chuyện, trong câu nói đầy ẩn ý.
Tình hình bây giờ đã rõ ràng. Đây là tiết mục không thể thiếu, vào lúc này, nếu như mình nói muốn không đi, e rằng người đau đầu chính là Kusaide.
Nhưng Nhiếp Chấn Bang không làm khó Kusaide, cười mỉm nói rằng:
- Được, cùng đi xem nào!
Bước ra khỏi khách sạn Hoàng Cung, lúc này, ở cửa chính, đoàn xe đã đợi ở trước cửa rồi, một đoàn người, không lề mề, trực tiếp lên thẳng xe, đoàn xe đi về phía nam thành phố Busa.
Lúc sắp đến ngoại ô thành phố, những kiến trúc xung quanh cũng bắt đầu thưa thớt dần, đoàn xe dừng lại ở một xưởng bị bỏ hoang.
Vừa xuống xe, Nhiếp Chấn Bang cũng có chút kinh ngạc, không ngờ rằng, những người có gia thế ở nước ngoài này, lại có sự cẩn trọng như vậy, mở một xưởng hoang ở nơi này.
Bên cạnh, vẻ mặt của Kusaide có chút thần bí, hơn nữa, còn lộ nụ cười phấn khích, cười nói:
- Nhiếp tiên sinh, ở đây chính là Động Ma, tôi nghĩ, ngài chắc chắn không ngờ tới.
Giữa hai người, bởi vì có người phiên dịch, khi giao tiếp, cũng không gặp phải trở ngại gì. Nhiếp Chấn Bang bỗng cười nhạt, lại nhìn thấy vẻ phấn khích trên mặt Kusaide, điều này càng làm Nhiếp Chấn Bang hiếu kì với Động Ma này, nơi này không đơn giản, Kusaide của gia tộc Osman đều giống như vậy, ở trong này, chắc chắn có điều gì đặc biệt.
Đoàn người tiến vào, sớm đã gây sự chú ý của nơi này, đang ở giữa xưởng bỏ hoang, rất nhanh, khoảng năm sáu người tiến đến, ở giữa, người cầm đầu, chừng khoảng dưới ba mươi tuổi, có đặc điểm của người phương Tây, da trắng, nhìn tổng thể, trông rất men-lỳ.
Ánh mắt lướt nhìn Kusaide, rồi nhìn về phía Nhiếp Chấn Bang, bỗng, người này nói:
- Thiếu gia Kusaide, hoan nghênh hoan nghênh, quý khách đây là?
Kusaide lúc này cũng không phải là ngốc, tuy rằng là công tử nhà giàu, những lời không nên nói Kusaide đều biết, nên đã không nói ra thân phận thật của Nhiếp Chấn Bang, chỉ lạnh nhạt nói:
- Djar, vị đây là khách quý của ta, đến từ đông phương cố quốc xa xôi. Sao? Ông có điều gì muốn hỏi à?
Djar cười trừ, dùng tay ra hiệu:
- Đương nhiên không có vấn đề gì rồi, thiếu gia Kusaide, mời vào trong.
Xưởng rất dài, đi vào bên trong, sau khi tiến vào khoảng 1000 met, ở phía trước, có một khối bê tông lấp kín tường phía trước. Nhưng, lúc đoàn người đi đến cửa, bức tường bỗng chuyển động, xuất hiện một lối đi xuống phía dưới.
Vừa bước tới con đường, phía dưới bỗng tiếng kim loại vang lên. Bước vào cửa, nhìn thấy một khán phòng rất lớn. Lúc này, những ghế ngồi đã đầy ắp người. Ở giữa, trên khán đài, một cô gái thân hình bốc lửa đang múa cột.
Cô ta mặc bikini màu đen, bó sát người, đang lắc mình theo điệu nhạc, cả khán phòng, tràn ngập sự thèm thuồng.
Bốn phía khán đài tròn, đều là đàn ông, trong tay, cầm tờ giấy bạc, có người còn đút trực tiếp tờ giấy bạc vào trong bộ quần áo bikini của cô vũ nữ, theo hành động đó, bỗng không cưỡng được vuốt ve cô ả, điều này càng làm cho cô vũ nữ thở gấp.
Với thân phận của Kusaide, chắc chắn sẽ không ở trong khán phòng này, từ phía hành lang của khán đài, đi thẳng đến một nơi, ở đó không giống với ở khán phòng.
Lúc này Kusaide khẽ cười giới thiệu:
- Nhiếp tiên sinh, đây là nơi buôn bán lớn nhất của đất nước Thổ Nhĩ Kỳ chúng tôi, ở đây, bất luận ngài thích gì, đều có thể tìm thấy được. Bên ngoài cùng là khán đài của cô vũ nữ, cũng có thể coi là nơi náo nhiệt nhất. Tiếp đến, bên này là sòng bạc, bên phía sòng bạc này là đấu quyền anh dưới đất. Ngoài ra, ở đây, còn thường tổ chức cuộc đấu giá. Ngoài ra, bên đó, là suối nước nóng, chỗ đó là nơi đẹp nhất trên thế giới, ở đó, ngài có thể tận hưởng sự phục vụ theo phong cách hoàng đế.
Cùng với sự giải thích của người phiên dịch, bên cạnh, lông mày Vũ Lập bỗng cau lại, hiếu kì hỏi:
- Ông chủ, không ngờ rằng, ở ngoại quốc cũng có nơi ăn chơi như này.
Đối với lời nói của Vũ Lập, Nhiếp Chấn Bang có chút nực cười, cười mỉm nói:
- Tiểu Vũ, ăn chơi là không phân biệt gianh giới, trên toàn thế giới, chỉ có tồn tại nơi có quyền lực, chỉ cần tồn tại nơi có khoảng cách giàu nghèo, thì sẽ có người như vậy. Người kế thừa thứ ba, chính là anh cả Weixin của hắn, đó chính là người rất xuất sắc. Cậu cảm thấy, hắn có hi vọng không? Cho nên, bọn họ đều dồn hết tâm sức vào chuyện lần này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận