Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 638: Siêu thị nghe nhìn.

Lời mời của Điền Húc Giang khiến Nhiếp Chấn Bang không ngờ tới, vợ của Điền Húc Giang công việc có liên quan với tổ chức nên đều làm ở Giang Tô. Cho đến mãi cuối năm trước mới được điều đến đây. Phần đông phu nhân của lãnh đạo đều giống nhau cùng được bố trí làm công việc nhàn nhà ở đơn vị. Vợ của Điền Húc Giang được bố trí làm ở Hội liên hiệp Phụ nữ thành phố Vọng Hải. Lần này hóa ra lại công tác cùng đơn vị với Dương An Na
Những việc như thế này không muốn nói các phu nhân đều thích làm như Hội liên hiệp Phụ nữ, hội liên hiệp những người tàn tật... Những đơn vị như vậy, nguyên nhân chủ yếu là bởi vì những công vệc đó nhàn nhã, tính linh hoạt cao, như vậy tiện cho phu nhân các chăm sóc gia đình, chăm sóc cuộc sống hàng ngày của lãnh đạo
Phu nhân của hai bên đều tham dự, lại tổ chức ở nhà, có thể thấy sự tiếp đãi vô cùng long trọng lại khách khí. Vài năm trước, mời khách ăn ở khách sạn lớn bên ngoài. Địa điểm càng cao cấp càng xa hoa. Một bữa cơm càng tốn nhiều tiền càng biểu lộ sự khách khí
Nhưng trong thể chế, đãi tiệc tại nhà điều này thể hiện sự quý trọng và khách khí. Đãi tiệc ở nhà thể hiện ý nghĩa của sự tán thành và đồng cảm
Lúc này Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Bí thư Điền, anh khách khí quá, tối mai cả nhà xuất hành đến lúc đó bí thư Điền và chị dâu lại mệt thôi.
Trong quan trường, Chấn Bang từ lâu không còn là thằng con nít vừa mới ra đời, thiếu kinh nghiệm. Mười hai năm theo đuổi chính trị, mặc dù so sánh với người từng trải là Điền Húc Giang, lúc này sau khi trải qua sự biến đổi tâm lý thì cũng không nhất thiết thể hiện sự kém cỏi đó
Giờ phút này cuộc nói chuyện vô cùng khách sáo, thân quen khiến Điền Húc Giang vô cùng vui, hắn ha hả cười nói:
- Cầu còn không được, Cầu còn không được.
Ngày thứ hai Trưởng ban Tuyên giáo thành ủy Chu Tử Huy dẫn theo ký giả của Nhật báo hi vọng đến để thăm hỏi việc xây dựng hạng mục công trình tên miền quốc tế bên này
Năm giờ chiều vừa đến lúc tan sở, Nhiếp Chấn Bang liền từ văn phòng bước ra nói với Lý Cư Bằng:
- Cư Bằng hôm nay không phải tăng ca nữa, về sớm đi, yêu mà cũng phải bí mật, cẩn thận bạn gái giận đấy nhé.
Bị Nhiếp Chấn Bang chọc cười, Lý Cư Bằng cảm thấy ngượng ngùng xoa đầu nghiêm túc nói:
- Chủ tịch, yêu và công việc là hai chuyện khác nhau, tôi tuyệt đối không vì tình ái mà lơ là công việc đâu.
Chấn Bang trở về nhà ở đại viện bên này, lái chiếc việt dã của hắn lao tới, phóng về phía hội liên hiệp phụ nữ
Xe dừng ở ven đường, lúc này chủ tịch hội liên hiệp phụ nữ là Tào Kim Liên đã ở bên ngoài nghênh đón, mặt tươi cười nói:
- Chủ tịch, ngài đến đón An Na à.
Đối với cấp trên cao nhất của An Na, Chấn Bang cảm thấy không nên cứng nhắc, mỉm cười nói:
- Xin chào chủ tịch Tào, An Na làm việc ở đây thì làm phiền chị quá, trong công việc không nên vì cả nể mà nhân nhượng. Nên như thế nào thì cứ làm như thế. Tôi tin rằng chủ tịch Tào sẽ rất công chính.
Những chủ ý của Nhiếp Chấn Bang cũng là hi vọng Tào Kim Liên làm việc theo nguyên tắc chứ không cần phải quan tâm hay đối đãi đặc biệt. Nhưng Tào Kim Liên nghe bên tai thì có chút gì đó không giống, ý của chủ tịch là hãy chiếu cố một chút
Lúc này Tào Kim Liên thật ra không có chút gì e sợ, vốn dĩ, các phu nhân lãnh đạo được sắp xếp làm việc ở hội phụ nữ không ít. Những người này phân nửa chỉ làm dáng chút, giả vờ làm việc mà thôi
Lập tức cười nói:
- Chủ tịch, ngài nói đùa rồi, An Na là một nhân tài hiếm có, trong công việc là một người có năng lực, cô là lực lượng nòng cốt của hội liên hiệp phụ nữ
Tào Kim Liên lại tiếp tục nói:
- Chủ tịch, ông nhận chức ở thành phố Vọng Hải được hai năm rồi, nhưng chưa thấy ngài đến thị sát qua công việc của hội chúng tôi. Ngài không quan tâm đến công việc của hội phụ nữ à
Sau khi tiếp xúc Chấn Bang cảm thấy con người Tào Kim Liên có chút thuận thủy thôi châu
Trong câu nói này hình như có chút trách cứ. Thực ra mục đích của Tào Kim Liên chính là hi vọng lãnh đạo lớn của thành ủy có thể quan tâm chú ý đến cô nhiều hơn nữa
Lập tức cười nói:
- Chủ nhiệm Tào phê bình rất đúng. Từ lúc nhận chức tới nay, công việc rất nhiều nên không quan tâm được công việc của con cái. Đây là lỗi của tôi. Nếu không ngay chỗ này chúng ta nói chuyện một lát
Chấn Bang lúc này nói như vậy có ý tạo áp lực cho đối phương. Tào Kim Liên chẳng phải nói tôi không quan tâm đến hội trẻ em phụ nữ, được thôi, bây giờ tôi nghe cô báo cáo.
Nhưng điều khiến Chấn Bang không ngờ tới lúc này Tào Kim Liên lại cười nói:
- Công việc của hội phụ nữ trong hai năm, triệt để quán triệt tinh thần của hội trẻ em phụ nữ trung ương, nắm bắt những vấn đề cốt yếu như các chị e phụ nữ bị mất việc hay đợi việc…
Những câu nói của Tào Kim Liên khiến Chấn Bang vô cùng ngạc nhiên, cách nhìn của bản thân mình với với Tào Kim Liên thay đổi một cách không ngờ. Chấn Bang vốn cho rằng Tào Kim Liên nói như vậy chẳng qua chỉ là chút trách cứ, ngờ đâu lại báo cáo như thật vậy, mặc dù đó là báo cáo một cách không chính thức, có chút giản lược, thiếu hụt không ít con số, dữ liệu, nhưng quá trình báo cáo cho thấy nội dung rất cụ thể và đầy đủ. Đích thực là nắm bắt được trọng điểm của công tác hội. Từ phương diện này có thể thấy Tào Kim Liên là người rất có bản lĩnh.
Trầm ngâm một lúc Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Chủ tịch Tào hóa ra lại tạo áp lực cho tôi rồi, mở rộng phát triển công việc và bố cục của hội khiến tôi rất hài lòng, điều này thể hiện đầy đủ năng lực của chủ tịch Tào. Về công việc của hội tôi đề ra vài yêu cầu, đề xuất một vài nguyện vọng, Thứ nhất cần thực hiện đầy đủ tinh thần của hội nghị trẻ em phụ nữ năm nay của trung ương, thứ hai cần làm tốt việc đảm bảo quyền lợi lợi ích của hội. Xóa bỏ vấn đề kỳ thị trong công việc. Thứ ba làm tốt việc sắp xếp công việc cho những người bị mất việc. Thứ tư, trẻ em phụ nữ trong gia đình từ trước đến giờ đều là những người yếu thế. Làm thế nào để phòng chống bạo lực gia đình, bảo đảm sinh mạng và tôn nghiêm, đây là vấn đề rất quan trọng. Sau cùng tôi có nguyện vọng, công việc của trẻ em phụ nữ sẽ là tiền lệ cho toàn tỉnh và là tiền lệ cho cả nước.
Ngừng một lát, Chấn Bang nhìn thấy An Na từ trụ sở của hội đi ra liền gật đầu nói:
- Chủ tịch Tào, thời gian có hạn. Thế này, khi nào chị thấy tiện thì chị gọi điện cho tôi, tôi sẽ đặc biệt đến nghe báo cáo của chị về công việc
Vừa nói dứt lời thì An Na đi đến nơi, mỉm cười nói:
- Chấn Bang, bố cùng chủ tịch Tào nói chuyện gì vậy, không phải là đang nói về tình hình của con đấy chứ
Dương An Na lúc này cũng tỏ ra khéo léo đưa đẩy. Chỉ một câu nói cũng khiến không khí trở nên vô cùng nhẹ nhàng. Không đợi Nhiếp Chấn Bang nói Tào Kim Liên liền nói:
- An Na à, cô trách nhầm chủ tịch rồi. Vừa nãy chủ tịch đưa ra ý kiến quý báu về công việc của hội chúng ta đó
Chấn Bang cũng mỉm cười nói:
- Chủ tịch Tào, đừng đắp vàng lên mặt tôi nữa. Hôm nay coi như là chúng ta nói chuyện một cách không chính thức, nghe thế là được rồi
Buổi tối ăn cơm ở nhà Điền Húc Giang nên cần phải mang một chút quà. Dù sao đây là lần đầu tiên Chấn Bang đến nhà, cũng là lần đầu tiên hai bên có cuộc tiếp xúc thân mật
Xe dừng bên trung tâm thương mại to nhất thành phố Vọng Hải, trước cổng lớn của trung tâm thương mại Ốc Gia. Lần đầu tiên đến nhà nên việc chọn quà khiến Chấn Bang cảm thấy đau đầu
Nếu tặng ngọc trai, một vật phẩm có giá trị là điều không thể. Một mặt thì cảm thấy lộ liễu. Một mặt, những vật quý giá như vậy, Điền Húc Giang cũng thấy ngại ngùng khi nhận.
Ngẫm nghĩ một lúc, Chấn Bang vẫn quyết định tặng trà. Trà là thứ đồ uống mà người Trung Hoa rất ưa thích. Vì thế có người chuyên làm “trà kinh” “trà phú”. Có văn nhân viết “trà phú” nói thế này:
- Nhân gian hữu tiên phẩm' trà vi thảo mộc trân. Mang danh táo hải ngoại, mỹ dự nhập bôi tôn. Trà chi vinh dã! Nùng trà giải liệt tửu, đạm trà dưỡng tinh thần. Hoa trà hòa tràng vị, thanh trà đào tâm trần. Trà chi đức dã! Ô long đại hồng bào, hoàng sơn tố mao phong: Nam sinh thiết quan âm, bắc trường tề sơn vân; đông hữu long tỉnh lục, tây đa hoàng nhưỡng lâm. Trà chi sinh dã! Mính phẩm trình lục sắc, cam vị nhâm thiên hứa. Ngưu ẩm khả tán táo, mạn phẩm năng ngu tình. Trà chi thú dã!.
Từ điểm này có thể thấy được mức độ coi trọng trà của đất nước này. Sau cùng Chấn Bang chọn trà Phổ Nhĩ, là loại trà mà trung tâm thương mại chuyên cung cấp. Trà Phổ Nhĩ. Loại trà tiêu hóa này rất tốt với người trung niên và người già, thanh dạ dầy, bồi bổ cơ thể.
Loại Trà Phổ Nhĩ có thời hạn năm mươi năm là vật phẩm vô cùng quý giá
Mua hàng xong, vừa ra đến cửa trung tâm thương mại Ốc Gia thì có đoàn người mặc quần áo thuế vụ tiến vào
Lúc này là giờ tan sở,
mà những người này vẫn làm việc, nhìn thấy cảnh này khiến Chấn Bang tò mò để ý
Không phải Chấn Bang tự coi nhẹ mình, phơi bày việc xấu trong nhà. Trong nước, những người đi làm về sớm, qua loa cho xong việc rất nhiều. Nhưng trong thời gian tan ca, vẫn có người tăng ca, thật ra rất kỳ lạ, không khỏi khiến Chấn Bang mở to con mắt.
Lúc này trong trung tâm thương mại có vài nhân viên mặc véc chạy ra nghênh đón, mỉm cười nói:
- Phó đại đội, các vị hiếm khi đến đây, xin mời vào trong
Trong số nhân viên của đội thuế quan, đứng đầu là vị nam giới khoảng bốn mươi tuổi, lúc này lại cau mày lại, trầm giọng nói:
- Trương tổng, Ốc Gia của các vị thật không nể mặt chút nào. Lần này hệ thống thuế đất tổ chức thi đấu bóng rổ, chúng ta vẫn phải cử hành. Trương Tổng đừng tưởng rằng, thế giới này thiếu đi Ốc Gia thì không thể xoay xở được nhé.
Tập đoàn Ốc Gia mặc dù là sản nghiệp dưới chướng của Dương An Na, nhưng những chuyện này với An Na mà nói là những chuyện tầm phào. Nếu chuyện này được báo cáo lên trên, khiến Dương An Na bị chính phủ tạo áp lực, điền này khiến An Na cả đời này không muốn làm việc nữa rồi. Sự việc hóa duyên kiểu thế này đều do người có trách nhiệm tại địa phương tiến hành giải quyết.
Lúc này Trương Tổng cười ha hả, đáp lễ nói
- Phó đại đội, coi ngài nói lấn này là tôi không đúng rồi. Tôi mời khách, mời các vị lãnh đạo tới dùng cơm.
Lúc này sắc mặt Nhiếp Chấn Bang đột nhiên chìm xuống
Bạn cần đăng nhập để bình luận