Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1017: Lựa chọn

Lời của Nhiếp Chấn Bang khiến không riêng gì Nghiêm Thương Sinh mà cả Nghiêm Ái Dân cũng bị kinh hãi. Bí thư Nhiếp có ý gì đây? Chẳng lẽ nói, Hồng Giang thật sự sẽ không tham gia kiểm soát giá nhà nữa?
Vừa mới nghĩ đến đây, Nghiêm Ái Dân đã khựng lại, ý tưởng này thật sự là quá điên cuồng, quá ngây thơ, chỉ thị tinh thần của cấp trên, văn kiện của Đảng, địa phương nhất định phải chấp hành, Bí thư Nhiếp chắc chắn không thể vì mấy lời của bố cô mà dám trái lệnh trung ương, vả lại ông bố cô cũng không sức ảnh hưởng đến vậy, mà cho dù là có thì cân nhắc đến tiền đồ vận mệnh bản thân, cũng không có ai dám làm như thế.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười tiếp tục:
- Bác Nghiêm, vừa rồi bác cũng nói hồi đó ước gì càng nhiều nhà ở càng tốt. Thật ra bây giờ chúng cháu làm kiến thiết kinh tế, thúc đẩy phát triển cũng là vì mục đích này.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang dừng một chút rồi lại mỉm cười nói tiếp:
- Bác Nghiêm, suy nghĩ của cháu chắc bác cũng hiểu.
Hắn nói thẳng ra vậy lập tức khiến Nghiêm Thương Sinh và Nghiêm Ái Dân đều hơi ngượng, chính xác là lần này Nghiêm Thương Sinh ra mặt mời cơm Nhiếp Chấn Bang chính là hy vọng có thể chiếu cố đôi chút cho tập đoàn Đại Hà về mua mặt bằng hay hùn vốn khi tiến hành kiểm soát.
Nghiêm Thương Sinh khá mặt dày, cười mỉa nói:
- Thật là để Bí thư Nhiếp chê cười rồi. Lão già này chỉ có một đứa con gái nên rất cưng chiều, có chút vi phạm nguyên tắc rồi.
Khí phách quang minh, dám làm dám chịu, dám thừa nhận sai lầm của Nghiêm Thương Sinh ngược lại đã khiến Nhiếp Chấn Bang đánh giá cao, với tư cách của lãnh đạo tiền bối mà có thể nói như vậy thật khiến người ta bội phục.
Trầm ngâm chốc lát, Nhiếp Chấn Bang đưa mắt nhìn Nghiêm Thương Sinh và Nghiêm Ái Dân nói:
- Bác Nghiêm, hiện trên tỉnh vẫn đang nghiên cứu thảo luận, nhưng cứ xác định trước là tư tưởng và chính sách chung sẽ không thay đổi, chủ yếu nhất vẫn là nên kiểm soát như thế nào, mức độ ra sao thôi.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang quay sang phía Nghiêm Ái Dân nói:
- Ngoài ra thì ý tôi là chỉ kiểm soát thôi cũng chưa phải cách, vấn đề mâu thuẫn chủ yếu vẫn là vừa phải xây thật nhiều mà tỷ lệ người dân mua được nhà cũng phải tăng theo, cho nên tiếp theo đây phía tỉnh chắc chắn sẽ đẩy mạnh xây dựng kiến thiết. Nếu chủ tịch Nghiêm thấy hứng thú thì có thể tham gia dự án xây nhà bảo trợ của tỉnh.
Nghe đến đó, Nghiêm Ái Dân hai mắt sáng rỡ, nếu có thể lượm được dự án xây nhà bảo trợ thì dù không có quá nhiều lợi nhuận nhưng lại có thể trở thành doanh nghiệp chính cống dưới trướng Bí thư Nhiếp, ưu thế này không gì đánh đổi được.
Lúc ra khỏi nhà Nghiêm Thương Sinh, hai cho con họ tiễn chân ra tận cửa, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười xua tay. Đó là Nghiêm Thương Sinh chứ nếu đổi lại là những người khác thì Nhiếp Chấn Bang chắc sẽ không mở “cửa sau” như vậy, về phần tập đoàn Đại Hà, suy xét lựa chọn như thế nào là chuyện của Nghiêm Ái Dân, đường đã mở cho rồi, có đi hay không là chuyện của chính cô ta, tin rằng nếu không ngốc nghếch quá độ thì sẽ biết lựa chọn ra sao.
Lúc về đến nhà, Đổng Uyển và Lý Lệ Tuyết đều đang ngồi trên sa lon, Nhiếp Chấn Bang vừa vào cửa, hai người đều đứng lên.
Buông cặp công văn xuống bên cạnh, hắn mỉm cười hỏi:
- Vẫn chưa ngủ sao?
- Vừa mới nói chuyện điện thoại với An Na xong, đang chuẩn bị nghỉ ngơi đây. Anh về sớm vậy?
Đổng Uyển nói chuyện vẫn dịu dàng thanh nhã như ngày nào.
Cũng đã bốn mươi rồi, vẻ thiếu nữ dĩ nhiên đã mất đi nhưng hiện giờ lại có thêm nét thướt tha của người phụ nữ từng trải.
Không kìm lòng nổi, hắn ôm Đổng Uyển vào lòng khiến cô hơi ngượng khẽ thỏ thẻ:
- Lệ Tuyết đang nhìn kìa!
Bên cạnh, Lý Lệ Tuyết thấy vậy cũng chỉ mỉm cười, trong ánh mắt có phần ngưỡng mộ. Nhiếp Chấn Bang bạo dạn ôm lấy cả Lý Lệ Tuyết. Hai tấm thân thục nữ thướt tha nhè nhẹ tỏa ra mùi thơm khiến Nhiếp Chấn Bang say đắm.
Đầu vùi sâu vào đám tóc vàng óng của Lý Lệ Tuyết, hắn như hồi tưởng mà rằng:
- Tuyết, thơm quá!
Một đêm không có nhiều lời, ba người cùng ngủ chung, cuộc truy hoan ngã ngũ khiến ai nấy đều vô cùng thỏa mãn.
Bốn mươi tuổi vốn là lang hổ chi niên, huống chi lại là hai người, cũng may thân thể Nhiếp Chấn Bang cường tráng, bằng không thì kham sao nổi.
...
Phía Văn Bảo Quý, hội thảo du lịch rốt cuộc cũng kết thúc thắng lợi trở về. Lúc này không riêng gì đoàn đại biểu Hồng Giang mà cũng có không ít doanh nghiệp bên ngoài theo cùng. Đoàn vừa đến nơi, Ủy ban nhân dân tỉnh đã sắp xếp xong xuôi nơi chốn, chiêu đãi các doanh nghiệp, những chuyện lặt vặt sau đó tự nhiên có Cục du lịch cùng với Sở Thương mại phối hợp giải quyết.
Hội thảo du lịch lần này, tỉnh Hồng Giang có thể nói là rất nổi bật, trong bảy ngày này, tỉnh Hồng Giang đã ký kết tổng cộng sáu mươi lăm dự án, trong đó có bốn mươi dự án đầu tư du lịch, năm dự án xây dựng cơ sở hạ tầng, mười chín dự án hợp tác du lịch. Tổng vốn cam kết hơn bảy mươi ba tỷ. Đây là chuyện chưa từng có trong lịch sử Hồng Giang.
Văn phòng Nhiếp Chấn Bang tại Tỉnh ủy, Văn Bảo Quý vẻ mặt hưng phấn, nguồn tài chính khủng, thành quả lớn như vậy, hơn bảy mươi tỷ đầu tư rót xuống, GDP của Hồng Giang cũng sẽ tăng mạnh, quan trọng hơn là theo đà “làn sóng du lịch”, các mặt phát triển của Hồng Giang đều muốn sẽ được đẩy mạnh.
Nhìn dáng vẻ Văn Bảo Quý, Nhiếp Chấn Bang muốn tạ cho gáo nước lạnh cái đã, hắn mỉm cười nói:
- Đồng chí Bảo Quý, bắt đầu kích động rồi hả?
Câu này vừa ra khỏi miệng hắn đã khiến Văn Bảo Quý lập tức bình tĩnh lại kha khá, nhìn “chủ nhân” trước mắt, Văn Bảo Quý lại càng tỉnh ngộ ra, đây không phải là nhân vật đơn giản, chút đầu tư này bày ra trước mặt thật đúng là không đáng coi vào đâu.
Nhiếp Chấn Bang lúc này mới tiếp tục nói:
- Đồng chí Bảo Quý, thành công lúc này đây cũng đã đủ chứng minh tư tưởng phát triển của chúng ta là chính xác, làm thế nào nắm chắc cơ hội này, bắt lấy nguồn tài chính, giữ chân doanh nghiệp, đồng thời mở rộng sức ảnh hưởng của Hồng Giang ra bên ngoài, thu hút càng nhiều đầu tư về với Hồng Giang, đây là việc tiếp theo chúng ta phải đối mặt, ngàn vạn lần không thể chủ quan. Gánh nặng đường xa đấy!
Sau khi nói xong, Nhiếp Chấn Bang lập tức chuyển đề tài đến vấn đề kiểm soát giá nhà, nói qua về chính sách của trung ương rồi tiếp:
- Tình hình Hồng Giang coi như là chấp nhận được, giá nhà cũng không tính là cao, nhưng ý tôi là phải bắt đầu kiểm soát ngay từ lúc này, theo đà phát triển của kinh tế Hồng Giang, giá nhà tất nhiên sẽ thuận thế bay cao, trong quá trình này làm thế nào để dẫn đường và kiểm soát tốt, đảm bảo giá nhà ở Hồng Giang ổn định, đây là một chuyện lớn, cho nên tôi cảm thấy nên làm sớm chứ không nên chậm trễ, việc kiểm soát giá nhà ở Hồng Giang phải bắt đầu hành động ngay từ bây giờ, đối với mấy thành phố lớn bên trong tỉnh, phải suy xét áp dụng các chính sách như đặt ra giới hạn mua, ngăn giá nhà tăng quá nhanh.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang dừng lại một chút, chậm rãi tiếp tục:
- Đối với vấn đề này, hiện tại bên trong tỉnh có không ít ý kiến phản đối. Mâu thuẫn chủ yếu nhất vẫn tập trung ở phát triển kinh tế của Hồng Giang, không ít đồng chí cho rằng kinh tế Hồng Giang vẫn chưa phát triển đến mức cần kiểm soát, bây giờ mà bắt đầu tiến hành kiểm soát thì sẽ bất lợi với phát triển kinh tế của Hồng Giang, một số đồng chí ủy viên trên tỉnh và một vài lãnh đạo địa phương đều tỏ ý như vậy, đồng chí Bảo Quý có ý kiến gì không?
Văn Bảo Quý lắng nghe rất cẩn thận, nghe xong thì cũng trầm ngâm một lúc, kiểm soát giá nhà xét về chính sách và văn kiện tinh thần từ trên thì bản thân là Chủ tịch tỉnh, Văn Bảo Quý hiểu rõ các tỉnh phải căn cứ vào tình hình thực tế của mình, trong phạm vi chính sách này linh hoạt chế định ra sách lược riêng.
Đây là ý kiến chỉ đạo từ trên xuống, giờ nghe ý Bí thư Nhiếp thì là muốn mạnh tay, nói thật theo ý mình thì Văn Bảo Quý cảm thấy Nhiếp Chấn Bang làm như vậy quả hơi có chút chuyện bé xé ra to, hoàn toàn không cần thiết.
Nhưng xem thái độ của Nhiếp Chấn Bang đã rất rõ ràng ra đấy.
Nghĩ đến đây, Văn Bảo Quý cũng gật đầu nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi rất đồng ý với quan điểm với anh, nên làm sớm chứ không nên chậm trễ, theo quy luật thị trường thì giá cả sau khi tăng sẽ rất khó giảm xuống, thừa dịp hiện tại giá nhà ở Hồng Giang chưa tăng cao thì bắt đầu tiến hành kiểm soát ngay lúc này là hoàn toàn cần thiết.
Suy nghĩ một chút, Văn Bảo Quý vẫn lựa chọn đứng về phía Nhiếp Chấn Bang, y đã từng chứng kiến khả năng của Nhiếp Chấn Bang, lần trước ở tỉnh Sở Nam, mọi người đều lấy Nhiếp Chấn Bang làm trung tâm, tập trung quan sát. Hơn nữa, thái độ của Nhiếp Chấn Bang rất rõ ràng là muốn làm đến cùng. Phản đối cũng nên có chừng mực, đây dù sao cũng là khái niệm trung ương đề ra, bất mãn với Bí thư Nhiếp chi bằng thuận nước đẩy thuyền, nhân tiện tạo quan hệ.
Thái độ này của Văn Bảo Quý cũng không khiến Nhiếp Chấn Bang quá bất ngờ, hắn lập tức cũng cười nói:
- Nếu chủ tịch Bảo Quý cũng nghĩ như vậy thì chuyện này cơ bản có thể quyết rồi, phía Ủy ban nhân dân tỉnh tôi thấy nên mở thêm vài hội nghị, học tập kinh nghiệm các nơi, triệu tập các ban ngành hữu quan cùng thảo luận nên chấp hành như thế nào. Các anh cứ cho ra một phương án trước, đến lúc đó lại đem ra thảo luận tại hội nghị thường ủy.
Vừa mới nói xong, bên ngoài đã có tiếng gõ cửa dồn dập, Nhiếp Chấn Bang nhướn mày bảo:
- Mời vào.
Cửa phòng đẩy ra, Hồng Phong cầm trong tay một chồng báo từ bên ngoài vội vàng tiến vào, quên cả chào hỏi Văn Bảo Quý, đi thẳng tới cạnh Nhiếp Chấn Bang, cúi người xuống nói:
- Bí thư, đây là báo Đô thị và Tin tức chiều của Hồng Giang số ra ngày hôm nay. Bí thư xem đi!
Đây là hai tờ báo thuộc nhật báo Hồng Giang, thường ngày đưa tin đơn giản là một số tình hình chính trị dân sinh đương thời gì đó, Nhiếp Chấn Bang chưa bao giờ xem qua, hôm nay Hồng Phong có chuyện gì thế này?
Nghi hoặc nhận lấy chồng báo, mới đưa mắt nhìn qua, sắc mặt Nhiếp Chấn Bang lập tức trầm xuống, tức giận nói:
- Vi Lâm làm ăn kiểu gì vậy, Trưởng ban Tuyên giáo kiểu gì thế này!
Bạn cần đăng nhập để bình luận