Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 723: Hội nghị ban lãnh đạo chính phủ

Ở trước mặt chuyên gia kinh tế, Lưu Bỉnh Nghĩa cũng không có cảm giác xấu hổ hay gì cả. Từ mặt phát triển kinh tế mà nói, những chiến tích trong quá khứ của Nhiếp Chấn Bang đã hoàn toàn chứng minh được năng lực của hắn rồi. Thành phố Lê Châu, một mảnh non xanh nước biếc, được tôn vinh là Giang Nam của Tây Bắc, cái này tạm thời chưa nói tới. Thành phố Vọng Hải, đây lại càng nổi tiếng hơn, mười năm liên tục được bầu chọn là thành phố vệ sinh của quốc gia, thành phố rừng xanh quốc gia, thành phố du lịch quốc gia. Nhưng, sự phát triển kinh tế hiện giờ của thành phố Vọng Hải cũng nổi tiếng đi đầu trong cả nước. Cái này đã đủ để nói rõ, Nhiếp Chấn Bang có bản lĩnh để có được cả cá lẫn tay gấu.
Theo cấp bậc mà nói, ông ta cũng là cấp dưới, mà cấp dưới hỏi cấp trên thì cũng không có cái gì đáng xấu hổ cả. Ngay lập tức, Lưu Bỉnh Nghĩa liền gật gật đầu, sau đó nói với vẻ rất chân thành:
- Chủ tịch, mô hình phát triển của anh, tôi cũng có nghiên cứu và phân tích qua một chút. Nhưng, trong vấn đề phát triển kinh tế và bảo vệ môi trường, làm thế nào mới có thể đạt được mục tiêu hài hòa, cả hai cùng thắng lợi vậy? Tôi quả thật là có hơi khó xác định.
Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười, rất vui vẻ. Cái mô thức trước này của chính mình, nói trắng ra chính là vận dụng một cái tối đa cái khái niệm phát triển bền vững và phát triển khoa học kỹ thuật. Trong quá trình phát triển, vứt bỏ cái hình thức chỉ vì cái lợi trước mắt đi, từng bước đi lên thật chắc chắn, ổn định, rồi từ sự tích lũy lâu dài đó, phát triển về sau sẽ rất nhanh chóng.
Chế độ nhân sự ở trong thế chế, có đôi khi thường là chưa kịp có chiến tích biểu hiện ra được thì đã bị điều đi chỗ khác rồi. Đây mới chính là vấn đề trở ngại lớn nhất cho loại mô thức này. Nói thẳng ra thì, chính là vấn đề về tư tưởng con người.
Dừng lại một hồi, Nhiếp Chấn Bang mới nghiêm mặt rồi nói:
- Đồng chí Bỉnh Nghĩa, đây vẫn là vấn đề về chuyện theo đuổi cái lợi trước mắt cũng như chạy theo thành tích.
Chạy theo thành tích?
Lưu Bỉnh Nghĩa lặp lại một lần, rồi cũng là có hơi bừng tỉnh đại ngộ. Trong mặt này, năng lực lĩnh ngộ của Lưu Bỉnh Nghĩa cũng rất là tốt.
Ví dụ như, một hạng mục, có đôi khi có mấy lựa chọn. Lựa chọn đầu tiên là có thể cho lợi ích lẫn hiệu quả rất nhanh, từ đó có chiến tích sớm. Nhưng, lại tạo một ảnh hưởng rất lớn dẫ tới ô nhiễm môi trường. Lựa chọn thứ hai có lẽ sẽ cần tiêu tốn một khoảng thời gian. Nhưng, cái này lại có thể cam đoan môi trường xung quanh không bị ảnh hưởng, hoặc ảnh hưởng rất thấp.
Lựa chọn như vậy, tin rằng không ít cán bộ đều chọn cái đầu tiên. Cái gọi là doanh trại là sắt, còn quân binh là nước (doanh trại thì cố định, người lính thì thay đổi liên tục). Trong quan trường cũng là như vậy. Ai lo việc người đấy, còn quan tâm tới chuyện khác làm gì. Có lẽ, một cái hạng mục còn chưa làm ra được thành tích, hoặc là sắp sửa có thành tích rồi thì đột nhiên là bị điều đi mất. Cái thành tích này, không phải là để cho người tới sau thừa hưởng rồi sao? Còn về môi trường xung quanh nơi này, có quan hệ gì tới chính mình đâu?
Nhìn bộ dạng trầm tư của Lưu Bỉnh Nghĩa, Nhiếp Chấn Bang cũng không chỉ thẳng ra. Hiện tại, theo đà phát triển của khoa học kỹ thuật, khi mà việc bảo vệ môi trường đã dần dần được chú trọng, lúc này, chuyện đạt được cả hai yêu cầu cũng không phải là không thể được rồi.
Loại chuyện này, chính là phải xem bản thân khám phá được lợi, hại như thế nào rồi. Người khác, cũng không thể giúp được cái gì.
Ngừng lại một chút, Nhiếp Chấn Bang tiếp tục nói:
- Mặt khác, về giao thông, thành phố Ngũ Lương phải vận dụng được ưu thế trong vận tải đường thủy. Tăng cường tối đa việc mở rộng, phát triển dịch vụ vận tải đường thủy. Đồng thời, cũng phải thúc đẩy việc phát triển hệ thống đường bộ, đường sắt cùng với hàng không. Thành phố Ngũ Lương nằm tại vùng giao nhau của ba tỉnh Ba Thục, Kiềm Châu và Thái Vân, lợi thế địa lý rất rõ ràng. Nếu giao thông tiến bộ, lưu thông tiện lợi thì nó sẽ trở thành đôi cánh giúp cho công cuộc phát triển của thành phố Ngũ Lương. Trong việc quy hoạch giao thông, đồng chí Bỉnh Nghĩa, ông trước hết có thể tìm nhân viên kỹ thuật chuyên nghiệp của sở Giao thông, tiến hành quy hoạch và thăm dò cơ sở ban đầu. Có khó khăn gì cần giải quyết thì có thể tới tìm tôi.
Nghe được lời của Nhiếp Chấn Bang, giờ phút này, Lưu Bỉnh Nghĩa cũng có chút kích động. Nếu như nói, những lời vừa rồi chẳng qua chỉ là chỉ đạo mang tính lý luận thôi. Như vậy, những lời hiện giờ, chính là mang tính thực chất rồi. Có một câu này của Nhiếp Chấn Bang, việc phát triển hạ tầng giao thông của thành phố Ngũ Lương nhất định sẽ nhận được sự ủng hộ, giúp đỡ từ phía trên.
Sau khi Lưu Bỉnh Nghĩa rời khỏi, trong hai ngày này, bên trong tỉnh Ba Thục, có không ít cán bộ đều chủ động tới tìm Nhiếp Chấn Bang để báo cáo công tác. Đây cũng là bình thường.
Sự kiện nhà máy Hồng Tinh lần trước cũng đã khiến cho các cán bộ của tỉnh Ba Thục thấy được sự mạnh mẽ, cứng rắn của Chủ tịch Nhiếp. Ngay cả tranh cãi ngoại giao đều không khiến Chủ tịch Nhiếp sợ hãi, chẳng lẽ còn sợ mấy chuyện này đó ở trong nước sao?
Hai ngày liên tiếp, Lý Cư Bằng bên này ngược lại là có chút bận rộn không chịu nổi. Suốt hai ngày, lịch trình làm việc của Chủ tịch đều bố trí kín kẽ. Liên quan tới đấy, không ít cán bộ cũng đưa ra lời mời với chính mình. Nếu như đều tiếp hết toàn bộ thì ăn cơm cũng phải sắp xếp tới tận bốn, năm ngày sau đó nữa mới hết.
Thời gian hai ngày trôi qua, sinh hoạt của Nhiếp Chấn Bang coi như cũng có thể thoải mái hơn một chút rồi. Thời gian nhậm chức chính thức cũng đã gần nửa tháng.
Vừa mới vào văn phòng, Nhiếp Chấn Bang liền cầm điện thoại lên bấm số của Trưởng ban thư ký Ủy ban nhân dân Phương Viên:
- Lão Phương sao? Anh thông báo cho tất cả các thành viên đang có mặt tại địa phương ở bên trong bộ máy chính phủ một lượt, chín giờ sáng, chúng ta mở một cuộc họp trao đổi giữa các thành viên trong bộ máy. Nhậm chức lâu như vậy rồi, tôi cũng chưa quen thuộc nhiều thành viên trong bộ máy. Tổ chức một cuộc họp, mọi người cùng giới thiệu với nhau một cái.
Nhậm chức nửa tháng, phân công trong bộ máy chính quyền của Nhiếp Chấn Bang còn chưa xác định hẳn ra. Ở trên website chính thức của Ủy ban nhân dân tỉnh, tuy rằng đã đưa sơ yếu lí lịch cùng với các tư liệu có liên quan của mình lên, nhưng, ở trong mục giới thiệu, cũng chỉ có một câu: Nhiếp Chấn Bang, Chủ tịch tỉnh, quản lý toàn diện công tác của Ủy ban nhân dân tỉnh. Còn về phần phân công công việc cụ thể cũng chưa có viết rõ ràng ra.
Tình hình này quả thật không bình thường. Một vị chủ tịch tỉnh, với vai trò là đầu lĩnh của chính quyền tỉnh, quản lý toàn diện công tác trong tay cũng phải nắm bắt một vài phòng ban, ví dụ như sở Tài chính, Ủy ban cải cách và phát triển, vân vân. Những thứ này đều phải bắt buộc nắm chắc ở trong tay.
Đối với cái việc này, Nhiếp Chấn Bang cũng không có vội vã. Trước mắt, thành viên trong bộ máy chính quyền, người mà chính mình biết cũng chỉ có ba, một là Tôn Gia Lạc, một là Phan Kiến Chương, còn một người khác chính là quen biết được trong lần tiến hành cuộc họp hiện trường ở nhà máy Hồng Tinh, trợ lý chủ tịch tỉnh La Thành Quần.
Hiện tại, suy nghĩ của thành viên trong bộ máy chính quyền thế nào, Nhiếp Chấn Bang cũng rất rõ ràng, quyền lực nắm chắc trong tay rồi, ai cũng không muốn nhường lại. Loại chuyện này, bất kể là ai thì cũng đều sẽ vậy. Chuyện nhà máy Hồng Tinh lần trước, mặc dù giúp Nhiếp Chấn Bang có được một chút danh vọng ở tỉnh Ba Thục, nhưng đối với những cán bộ cấp phó tỉnh này đó mà nói, cái này còn chưa đủ để chứng minh được cái gì. Muốn thực sự chỉnh đốn, tập hợp lại được bộ máy, còn phải cần không ít thời gian.
Lúc này, Lý Cư Bằng cũng đi từ bên ngoài vào, nói:
- Chủ tịch, sắp chín giờ rồi.
Nghe thấy vậy, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên rồi gật đầu nói:
- Ừ, tới phòng họp đi.
Phòng họp nhỏ của Ủy ban nhân dân tỉnh nằm ngay bên cạnh phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang. Vừa bước vào cửa, Nhiếp Chấn Bang lướt mắt nhìn quanh một lượt tất cả mọi người đang ngồi trong phòng họp. Giờ phút này, bên trong phòng, toàn bộ thành viên của bộ máy chính quyền đều đã đến đông đủ, không vắng mặt một ai.
Toàn bộ bộ máy của ủy ban nhân dân tỉnh Ba Thục tổng cộng có mười một thành viên. Chủ tịch tỉnh, một phó chủ tịch thường trực tỉnh, một Phó chủ tịch thường ủy tỉnh, lại thêm sáu vị phó chủ tịch tỉnh khác nữa, đây là chín người rồi. Lại thêm trợ lý Chủ tịch tỉnh và Trưởng ban thư ký Ủy ban nhân dân tỉnh, mười một thành viên. Xét trong cả nước thì một bộ máy như thế này được coi như là bố trí khá hợp lý.
Toàn tỉnh, sáu mươi mấy sở, cục, ủy ban, lại thêm Giám đốc sở công an tỉnh treo danh Phó chủ tịch tỉnh, số người này vậy cũng không coi là nhiều.
Đương nhiên, bộ máy được nhắc tới đây cũng không phải là bộ máy Đảng tổ. Bởi vì, trong số sáu vị Phó chủ tịch tỉnh, còn có một vị thuộc phái vô Đảng và một vị thuộc Đảng dân chủ. Bộ máy Đảng tổ của Ủy ban nhân dân tỉnh tức là phải loại trừ hai vị này ra ngoài nữa.
Bước vào văn phòng, Nhiếp Chấn Bang rất tự nhiên mà đi thẳng tới vị trí chính giữa của bàn hội nghị hình bầu dục rồi ngồi xuống. Nhìn các thành viên trong bộ máy ở xung quanh một lượt, xong rồi hắn mới mở miệng nói:
- Các đồng chí, lần này triệu tập mọi người tới đây mở cuộc họp này, mục đích chủ yếu chính là để mọi người làm quen với nhau, coi như là một cuộc họp sinh hoạt dân chủ mà thôi. Được điều nhiệm tới tỉnh Ba Thục, tiếp nối bước chân phấn đấu của các tiền bối, cắm rễ nơi đất Ba Thục này, đây là một vinh dự của tôi, đồng thời tôi cũng cảm giác sâu sắc được trọng trách nặng nề của mình. Tôi đã chuẩn bị sẵn tư tưởng là sẽ cắm rễ lâu dài ở vị trí Chủ tịch tỉnh Ba Thục. Đương nhiên, tôi cũng hy vọng có thể cùng nỗ lực tiến tới trước với các vị đồng chí đang ngồi ở đây, xây dựng, phát triển cho ngôi nhà chung của chúng ta ngày càng tốt đẹp hơn.
Vừa mở miệng, Nhiếp Chấn Bang cũng không sử dụng thái độ quá nghiêm túc, chính thức. Ngược lại, cách nói chuyện giống như người dân chúng bình thường đang bàn về việc gia đình, giống như một buổi họp lớp giữa những học sinh mới với nhau vậy, khiến cho không khí vốn đang nặng nề của phòng họp ngay lập tức liền trở nên thoải mái hơn không ít.
Cái sự thay đổi này, tuy rằng không thể nói nên lời được, nhưng mỗi một cá nhân cũng đều có thể cảm giác được rõ rệt. Khóe miệng Nhiếp Chấn Bang cũng lộ ra một chút tươi cười. Hắn rất là thản nhiên mà mỉm cười rồi nói:
- Chủ tịch Tôn, tôi thấy, chúng ta liền bắt đầu từ chỗ của anh thì thế nào?
Tuy rằng ngữ khí của Nhiếp Chấn Bang rất bình thản, nhưng lại có một loại khí thế khiến cho người ta không được từ chối. Tôn Gia Lạc trầm ngâm một cái, lập tức cũng đứng lên cười nói:
- Nếu Chủ tịch đã gọi tên rồi, vậy tôi xin phép bắt đầu đầu tiên vậy.
Cứ như vậy, mỗi một thành viên trong bộ máy chính phủ cũng đều lần lượt đứng dậy tự giới thiệu về mình. Mấy người đã biết từ trước thì không cần phải nói. Trong số sáu vị Phó chủ tịch khác, Phó chủ tịch tỉnh phân công quản lý nông lâm ngư nghiệp có tên là Lý Quang Cường, không thuộc đảng phái nào. Một người khác nữa, Phó chủ tịch tỉnh phân công quản lý văn hóa, giáo dục, y tế tên là Mã Nguyệt Quần, là một phụ nữa, thuộc đảng phái dân chủ.
Hai người ngày, phân công quản lý đều là mấy ban ngành không quan trọng. Hơn nữa, một thì không thuộc đảng phái nào, còn một thuộc đảng dân chủ, tự nhiên là có thể bỏ qua. Bởi vì, trên cơ bản thì ở bên trong bộ máy, hai người này sẽ không có khả năng kéo bè kết phái.
Bốn vị còn lại, trong đó, Chu Nghi Ninh phụ trách các phòng ban về địa chính, xây dựng. Hoàng Tiến chủ yếu chịu trách nhiệm về công tác trong sở Công an, kiêm nhiệm Giám đốc sở công an tỉnh. Lý Hiến Dương phục trách các công tác về dân số kế hoạch hóa gia đình, lương thực, di dời. Cuối cùng là Lý Vĩ, phụ trách công tác thương mại, kinh tế đối ngoại, thu hút đầu tư.
Trong lúc toàn bộ các thành viên của bộ máy tự giới thiệu, ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang cũng đều tập trung chú ý vào tất cả mọi người. Lúc này, trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng đã có một cái đại khái. Xem ra, bộ máy chính phủ hiện giờ cũng có hơi phức tạp. Lúc này có thể chắc chắn quan hệ giữa Tôn Gia Lạc và Lý Vĩ hẳn là khá tốt. Còn về những người khác, mỗi người có vẻ đều có tâm tư riêng đây.
Đối với tình huống như thế này, Nhiếp Chấn Bang cũng căm ghét nhất. Nếu như bộ máy chia làm mấy cái phe phái chủ yếu thì cũng thôi, tiêu diệt từng bộ phận là được rồi. Còn cái tình huống hiện tại cũng là khiến Nhiếp Chấn Bang có chút tức giận.
Bạn cần đăng nhập để bình luận