Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 751: Phá vỡ quy tắc.

Nghiêm túc xét xử.
Loại chuyện này, Dương Hằng Cầu rất không đồng ý. Những chuyện thế này hầu như đều là như thế. Không xảy ra vấn đề đều sẽ không hỏi đến. Xảy ra chuyện lớn rồi thì nhất định phải có người đứng ra chịu trách nhiệm, chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ coi như không có. Khẩu hiệu hô thì to. Nhưng, trên thực tế, làm như thế nào thì còn phải xem đồng tiền có hiệu lực ra sao nữa.
Tiếng sấm lớn, hạt mưa nhỏ. Đây là chắc chắn. Chuyện ở mỏ than Đại Thành, nếu thật sự náo lớn lên. Tất nhiên người xui xẻo sẽ là thành phố Ngũ Lương cùng cấp dưới. Nhưng, Nhiếp Chấn Bang làm Chủ tịch tỉnh Ba Thục, trên mặt anh đều sạch cả sao?
Đối với lời nói này, Dương Hằng Cầu coi thường không thèm để ý. Chủ tịch tỉnh còn trẻ tuổi, không sợ làm lớn. Thủ đoạn này, cũng chỉ bình thường thôi, không có gì mới cả.
Bên cạnh, Lưu Bỉnh Nghĩa vô cùng chân thành nói:
- Vâng, chúng tôi nhất định làm theo chỉ thị của Chủ tịch tỉnh. Nhất định làm tốt công việc, giải quyết tốt hậu quả, tiến hành nghiêm túc xử lý những người có trách nhiệm liên quan, tiến hành cẩn thận điều tra nguyên nhân sự cố.
Cho dân chúng một lời giải thích rõ ràng.
- Lão Dương, anh có phải cảm thấy Chủ tịch tỉnh cũng thường thôi hay không.
Ra khỏi phòng họp mỏ, Lưu Bỉnh Nghĩa nói với Dương Hằng Cầu bên cạnh.
Lúc này, Dương Hằng Cầu mới biểu lộ thái độ, khiến Lưu Bỉnh Nghĩa cảm thấy có chút không đúng. Loại thái độ không đồng tình này có chút nguy hiểm. Lưu Bỉnh Nghĩa hiểu rất rõ ràng về Nhiếp Chấn Bang. Vị Chủ tịch tỉnh trẻ tuổi này tuyệt đối sẽ không chỉ đơn giản như vậy đâu.
Hai người coi như là bạn bè cũ nhiều năm trong công tác ở thành phố Ngũ Lương. Tuy rằng, giữa hai người, cũng từng xảy ra chút cãi vã và bất mãn. Nhưng, nhìn tổng thể mà nói, Dương Hằng Cầu cũng không tệ. Hơn nữa, dưa vào thói quen ăn nói của Dương Hằng Cầu trong bộ máy, Lưu Bỉnh Nghĩa cũng không nghĩ Dương Hằng Cầu lại không đồng ý chuyện này. Cho nên, lúc này Lưu Bỉnh Nghĩa mới nói chuyện nhắc nhở một chút.
Nhìn Lưu Bỉnh Nghĩa, Dương Hằng Cầu có vẻ có chút lúng túng, ha hả cười nói:
- Bí thư, xem anh nói kìa. Tôi cũng không nghĩ như vậy.
Dương Hằng Cầu phủ nhận, cũng không khiến sắc mặt Lưu Bỉnh Nghĩa thay đổi chút nào, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn Dương Hằng Cầu nói:
- Lão Dương, không có ý này là tốt nhất. Chúng ta cũng là người trong bộ máy nhiều năm. Con người của tôi đối nhân xử thế như thế nào, tôi tin, trong lòng anh tự rõ. Trong chuyện này, tôi có thể chắc chắn nói cho anh biết, chú ý cẩn thận một chút đối với anh mới có lợi.
Khoảng 9 giờ 30 phút tối.
Lúc này, toàn bộ mỏ than Đại Thành bốn bề thi công thắp đèn sáng như ban ngày.
Ở bên cạnh hầm mỏ số 2, Nhiếp Chấn Bang đã đến đây. Trải qua gần 29 giờ thay phiên chiến đấu, lúc này, con đường sinh mạng đã sắp khai thông.
Ở bên trái Nhiếp Chấn Bang là Cục trưởng Diêu của Tổng cục giám sát an toàn, phía bên phải là đám người Phan Kiến Chương và Hoàng Tiến. Tất cả lãnh đạo lớn nhỏ của thành phố Ngũ Lương và huyện Cổ Sơn cũng đã đứng ở bên ngoài.
Chủ tịch tỉnh Nhiếp ngồi xổm ở trên mỏ than Đại Thành không di chuyển, cứ như vậy, các cán bộ thành phố Ngũ Lương và huyện Cổ Sơn tất nhiên là không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Trong khoảng thời gian hai ngày này, tuy rằng không phải quá nóng bức. Nhưng, tình hình bên mỏ này không ổn khiến cho quần áo những cán bộ lãnh đạo có liên quan đều ướt sũng mồ hôi.
Lúc này, dưới hầm mỏ, xích kép xe chở quặng bắt đầu chuyển động. Xe chở quặng vừa ra tới nơi. Trên xe, mặt mấy chiến sĩ đều đen nhẻm. Xa xa nhìn lại, thoạt nhìn, ngoài răng và ánh mắt là rõ ràng ra, những chỗ khác đều thuần một màu đen.
Vừa ra tới, mấy chiến sĩ liền lớn tiếng hô lên:
- Đào thông rồi, đào thông rồi.
Tiếng nói vừa dứt, toàn bộ mỏ, liền rộn lên tiếng hoan hô và vỗ tay điếc tai nhức óc. Sau lưng Nhiếp Chấn Bang, các cán bộ lãnh đạo có liên can của thành phố Ngũ Lương đều thở phào nhẹ nhõm. Con đường sinh mạng đã đào thông. Thợ mỏ bị nhốt có thể cứu ra rồi. Nếu không có thương vong, chuyện này trên cơ bản coi như là có thể giải quyết được.
Nhiếp Chấn Bang cũng có vẻ hết sức vui mừng, dù sao đây cũng là lần đầu tiên mình đích thân chỉ huy công tác cứu viện. Nhanh như vậy đã có tiến triển đột phá, dĩ nhiên là vô cùng vui mừng rồi.
Quay đầu, nói với đám người Lưu Bỉnh Nghĩa phía sau:
- Chủ tịch Dương, dặn dò nhân sự một chút, dọn một con đường đi ra, không được ngăn cản xe cứu thương tiến vào đây, để nhân viên y tế chuẩn bị sẵn sàng công tác chữa bệnh và chăm sóc.
Đường đi nhanh chóng được khai thông. Các thợ mỏ và công binh tham dự công tác đào bới cứu viện, lần lượt từ trong hầm mỏ đi ra.
Cùng lúc đó, Tiểu đoàn trưởng Công binh, Hứa Giang cũng từ trong hầm mỏ đi ra. Một lúc sau, xe chở quặng, lập tức đi tới trước mặt Nhiếp Chấn Bang. Hứa Giang cũng không mấy vui mừng khôn xiết. Trên mặt, cũng không có biểu cảm của một người mới cứu viện thành công. Nhìn thấy vậy, trong lòng Nhiếp Chấn Bang liền lo lắng một chút. Biểu hiện này của Hứa Giang thật quá bất thường.
Hứa Giang nhìn những lãnh đạo lớn bên cạnh này một chút, đứng nghiêm, cúi chào nói:
- Thủ trưởng, con đường cứu viện, đã thành công khai thông vào lúc 9 giờ 25 phút.
Vừa nói xong, Hứa Giang liền ngồi sụp xuống, có chút uể oải, mang theo tiếng nức nở nói:
- Tình hình của đoạn hầm mỏ bị sập kia, thật không tốt, căn cứ vào tin tức của những người sống sót. Trong lúc hầm mỏ bị sập, có mười mấy thợ mỏ bị vùi lấp ngay tại chỗ. Sau đó, bên trong hầm mỏ bắt đầu ngập nước. Không khí bên trong cũng bắt đầu thiếu dần. 80 thợ mỏ, khi chúng ta khai thông đường xong đã có hơn 40 người tử vong. Những người còn sống sót cũng không ổn. Bất cứ lúc nào cũng có thể nguy hiểm đến tính mạng. Thủ trưởng, là công tác của chúng tôi không kịp thời. Nếu có thể đến sớm một chút... bọn họ đã......
Nghe Hứa Giang nói vậy, lập tức, cả hiện trường đang vui mừng liền lập tức trầm xuống, vẻ mặt mọi người rất khó coi. Chết người rồi, sự cố lần này tất nhiên sẽ không thể xử lý ổn thỏa.
Chờ đợi, giờ phút này, mọi người đều im lặng, đều đang đợi số thợ mỏ may mắn còn sống xuất hiện. Xe chở quặng đang không ngừng vận chuyển. Xe thợ mỏ, từ dưới hầm mỏ di chuyển ra, mỗi người đều bịt kín mắt lại để bảo vệ mắt.
Hai giờ trôi qua, đến 11 giờ, người cuối cùng của tiểu đoàn công binh ra khỏi hầm mỏ. Toàn bộ công tác cứu viện, xem như tạm thời hoàn thành. Trong lúc cứu viện lại có thêm ba người tử vong. Tổng cộng mới có 36 người được xe cứu thương chở đi, tổng cộng có 43 người tử vong.
Ở xung quanh mỏ, nhóm người nhà thợ mỏ đang chờ đợi tin tức lúc này cũng cũng bắt đầu khóc nức nở. Thân nhân mất đi, cứu viện kết thúc, làm cho bọn họ mất đi hi vọng cuối cùng. Ngoài những di thể bị vùi lấp, những di thể khác đã được kéo lên. Từng dãy, từng dãy, cứ như vậy đặt ở trước mỏ, không ít người nhà đã tìm được thân nhân, ngay lúc này lại lên tiếng khóc lớn.
Tâm tình của Nhiếp Chấn Bang, cũng không được khá lắm. Nhìn Cục trưởng Diêu của Tổng cục giám sát an toàn bên cạnh nói:
- Cục trưởng Diêu, hiện giờ, công tác cứu viện, xem như đã hoàn thành rồi. Tôi xem, chúng ta nên đến phòng họp trước, mở một hội nghị, thảo luận một chút xem nên giải quyết hậu quả chuyện này cho hợp lý đi.
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói, Cục trưởng Diêu giờ phút này có chút bất ngờ nhìn Nhiếp Chấn Bang, trong lòng trầm tư một chút, rồi nói:
- Cũng được, tổ chức một cuộc họp hội nghị, chúng ta cũng cần làm tốt tổng kết báo cáo cuối cùng của việc điều tra.
Lời nói của Cục trưởng Diêu là có hàm ý khác. Lúc này, Cục trưởng Diêu đang nhắc nhở Nhiếp Chấn Bang, trên báo cáo viết như thế nào, chờ một chút, xem kết quả hội nghị. Điều này, Cục trưởng Diêu là đang vô cùng nể mặt Nhiếp Chấn Bang.
Đối với lời nói của Cục trưởngDiêu, giờ phút này Nhiếp Chấn Bang lại ngoảnh mặt làm ngơ, gật đầu nói:
- Phía thành phố Ngũ Lương do đồng chí Bỉnh Nghĩa và đồng chí Dương Hằng Cầu làm đại biểu đi.
Đây là một hội nghị phạm vi nhỏ. Tham gia hội nghị, ngoại trừ Nhiếp Chấn Bang, chỉ có mấy người Phan Kiến Chương, Hoàng Tiến và Cục trưởng Diêu.
Ngồi xuống, Nhiếp Chấn Bang liền nói:
- Đầu tiên, việc an táng di thể người gặp nạn, cùng với công tác bồi thường cho người nhà nhất định phải làm tốt. Tiêu chuẩn bồi thường phải dựa theo tiêu chuẩn hiện hành của quốc nội. Công tác này, thành phố Ngũ Lương Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố phải đặc biệt coi trọng, Lưu Bỉnh Nghĩa đồng chí và đồng chí Dương Hằng Cầu điều khiển.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang dừng một chút, rồi nói:
- Về số thương vong trong sự cố đăng lên báo, tôi quyết định, công bố chi tiết số người tử vong trong sự cố mỏ than Đại Thành lần này. Cũng yêu cầu làm tốt công tác công khai xin lỗi của Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố Ngũ Lương, Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện Cổ Sơn với mọi người. Và, đề nghị thành phố Ngũ Lương lập tức triển khai thanh tra công tác của mỏ than nhỏ. Một số tiểu mỏ than toàn thành phố sản xuất một trăm ngàn tấn đều phải thanh tra, nên chỉnh hợp thì chỉnh hợp, nên đóng cửa thì đóng cửa. Trắng đen rõ ràng. Không để tình cảm lấn át.
Nói xong, tất cả mọi người đều chấn động. Cục trưởng Diêu bên cạnh, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Nhiếp Chấn Bang. Căn cứ vào văn kiện năm 90 của Bộ lao động, khi xảy ra sự cố, một khối mỏ này, nếu vượt quá 40 người tử vong, hoặc là tổn thất kinh tế hơn 10 triệu thì coi như là một vụ án đặc biệt nghiêm trọng. Lần này, chỉ riêng tiền bồi thường cũng đã hơn 10 triệu. Nhiếp Chấn Bang làm như vậy chính là đang thả bom.
Tại các tỉnh khác, đều muốn nghĩ cách che giấu đi, Nhiếp Chấn Bang lại ngược lại, làm như vậy sẽ đắc tội với không ít người đấy.
Nhiếp Chấn Bang là vì cái gì? Có cần thiết không?
Bên cạnh, vẻ mặt bọn người Phan Kiến Chương đầy ngạc nhiên, sau một lúc lâu, Phan Kiến Chương vẫn lại đại biểu mọi người nói:
- Chủ tịch tỉnh, làm như vậy, có phải có chút... hay không...
Trước mặt nhiều người như vậy, Phan Kiến Chương nói chuyện vẫn hết sức chú ý sách lược, nói không rõ, vẫn có thể để cho Nhiếp Chấn Bang lĩnh hội được ý tứ của mình.
- Kiến Chương, chuyện này, ý tôi đã quyết, các anh không cần phải nói nữa. Trong vấn đề này, thái độ của tôi là không thể để tình cảm lấn át. Bao nhiêu người chính là bấy nhiêu người. Tuyệt không được giấu diếm.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang nhấn mạnh nói:
- Các đồng chí, chuyện đã xảy ra, che che giấu giấu, đây dường như đã trở thành quy tắc ngầm trong thể chế rồi. Chính vì như thế mới khiến cấp dưới trở lên coi trời bằng vung. Bọn họ rõ ràng gây ra chuyện, mà còn có cấp trên che chở cho họ. Hiện tại, việc Nhiếp Chấn Bang tôi phải làm chính là ở phá vỡ loại quy tắc ngầm này của tỉnh Ba Thục. Tôi muốn khiến tất cả cán bộ lãnh đạo tỉnh Ba Thục đều thấy thái độ của tôi. Phải phá vỡ quy tắc, bắt đầu ngay từ giờ phút này!
Bạn cần đăng nhập để bình luận