Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 625: Hợp tác cùng có lợi.

Trầm ngâm một lát, Điền Húc Giang quyết định án binh bất động, xem Nhiếp Chấn Bang cuối cùng là có ý đồ gì hãy nói. Bề ngoài, Điền Húc Giang vẫn ha hả cười nói:
- Chủ tịch Chấn Bang quá khách sáo rồi. Nói ra, tôi cũng có không ít trách nhiệm. Chỉ có điều, ông cậu kia của tôi, anh cũng đã rõ. Haha... việc đã qua hãy để nó qua đi. Chúng ta vẫn là cần nhìn về phía trước.
Điền Húc Giang cười ha hả, câu này khiến Nhiếp Chấn Bang trong lòng mắng thầm một câu, Điền Húc Giang này đúng là kẻ lõi đời. Nhìn bề ngoài, có vẻ như là khách khí, nhưng thực chất lại chẳng hề nói gì cả.
Lập tức Nhiếp Chấn Bang nghiêm mặt nói:
- Bí thư Điền, lần này tôi tới đây chủ yếu có hai việc muốn cùng anh nghiên cứu thảo luận một chút.
“Nghiên cứu thảo luận” – từ này Nhiếp Chấn Bang dùng thật sâu sắc. Nếu nói xin chỉ giáo hoặc báo cáo, khó tránh khỏi có vẻ Nhiếp Chấn Bang sẽ thấp đi một bậc. Nhưng nếu dùng từ nghiên cứu thảo luận này, có vẻ không giống nhau. Đầu tiên vị trí đôi bên ngang bằng về mặt địa vị.
Sắc mặt Điền Húc Giang như thường, cơ hồ hoàn toàn không để ý, ngoài mặt vẫn ha hả cười nói:
- Chủ tịch Chấn Bang, có việc gì cứ nói Xây dựng kinh tế thành phố Vọng Hải, anh là nhân vật quan trọng nhất. Chỉ cần có liên quan đến xây dựng kinh tế thành phố Vọng Hải tôi đều toàn lực ủng hộ
Câu này Điền Húc Giang biểu lộ một kiểu thái độ của ông ta. So với Nhiếp Chấn Bang, Điền Húc Giang càng hiểu nguyên tắc cân bằng trên quan trường. Đừng nhìn hai người họ trước đây cãi nhau rất căng. Chủ yếu Điền Húc Giang cần phải có quyền khống chế một vài lời nói. Đường đường là Bí thư thành ủy, ở thành phố ngay cả quyền nói năng cũng không có, đây là nói lăng nhăng. Hôm nay, Nhiếp Chấn Bang chịu nhỏ, trận này coi như mở màn rồi
Dù sao, giữa hai người hoàn toàn không có hận thù gì sâu sắc. Điền Húc Giang không thể vì chuyện của cậu mình mà liều mạng với Nhiếp Chấn Bang. Điểm này, Điền Húc Giang cũng thấy rất rõ ràng, liều đến cuối cùng, thiệt thòi, e rằng vẫn là mình.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng cười. Điền Húc Giang con người này, cuối cùng vẫn là nhân vật không muốn chịu thua thiệt. Cái gọi là xây dựng kinh tế về cho mình quản lý, cái gọi là việc có liên quan đến xây dựng kinh tế thành phố Vọng Hải, đều toàn lực ủng hộ. Âm thanh ngoài hình ảnh rất trực tiếp, chính là nhắc nhở mình, việc của Đảng ủy, vẫn là hy vọng mình đừng nhúng tay nhiều.
Đối với vấn đề này Nhiếp Chấn Bang cũng không để ý. Chỉ cần Điền Húc Giang không gây cản trở sự phát triển của mình, những thứ khác nhượng bộ một chút lại có làm sao?
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang lập tức nói:
- Bí thư Điền, lần này về vấn đề đồng chí Hồ Gia Vượng. Tôi phải nhận trách nhiệm. Từ xu hướng trước mắt mà xem, đồng chí Hồ Gia Vượng, chắc chắn không thích hợp để tái đảm nhiệm chức vụ Phó Chủ tịch thành phố Vọng Hải. Về mặt ứng cử viên, Bí thư Điền anh có ý kiến gì không?
Vấn đề đầu tiên, Nhiếp Chấn Bang chủ động nhường vị trí Phó Chủ tịch thành phố cho Điền Húc Giang. Hôm nay, Hồ Gia Vượng phụ trách công tác nông lâm ngư nghiệp chăn nuôi thủy lợi, trong Ủy ban nhân dân thành phố mà nói, không ảnh hưởng đến cái chung. Tặng cho Điền Húc Giang, làm dịu đi quan hệ đôi bên, điều này cũng rất hợp lý.
Lúc này, Điền Húc Giang cũng hài lòng gật đầu nói:
- Về vấn đề đồng chí Hồ Gia Vượng, tin rằng Tổ công tác Tỉnh ủy đã sớm có kết luận. Bây giờ bàn luận vấn đề này vẫn còn quá sớm, đến lúc đó, có thể để bên đồng chí Triều Dương và đồng chí Á Phu Ban Tổ chức đưa ra một phương án. Quyền quyết định cuối cùng vẫn là ở Tỉnh.
Trước sau có sự đồng ý của Kiều Dịch Nhân và Nhiếp Chấn Bang, về cơ bản, vị trí này không thể có bất cứ sự trì hoãn nào. Một vị trí Phó Chủ tịch thành phố, tuy nói là cấp Giám đốc sở, nhưng hoàn toàn không phải là quan to của thành phố cấp ba. Ở thành phố Vọng Hải, chức vụ này thật ra có vẻ không quan trọng đến vậy.
Ở thành phố, không có Nhiếp Chấn Bang liên quan, ứng cử viên của thành phố Vọng Hải đề cử nhất định sẽ có được sự tôn trọng hết mức của Tỉnh ủy. Các Ủy viên thường vụ khác của Tỉnh ủy cũng không thể vì một chức vụ như thế mà đắc tội với hai Ủy viên thường vụ Kiều Dịch Nhân và Điền Húc Giang.
Cho nên nói, việc này sau khi có được sự cho phép của Kiều Dịch Nhân và Nhiếp Chấn Bang về cơ bản đã được quyết định.
Dừng lại một lát, Nhiếp Chấn Bang lại nói lần nữa:
Bí thư Điền, còn một việc nữa, là về sự phát triển của thành phố Vọng Hải trong tương lai.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang từ trong cặp công văn của mình lấy ra một tập tài liệu đưa cho Điền Húc Giang
Điền Húc Giang lúc này tâm trạng rất tốt, thái độ của Nhiếp Chấn Bang thay đổi, Điền Húc Giang rất vui vẻ. Một Bí thư thành ủy, không thể không có một ít quyền nói năng. Nếu cái gì cũng đều không cho mình, vậy chắc chắn là đụng độ đến cùng. Bây giờ, Nhiếp Chấn Bang đã lùi một bước, Điền Húc Giang tự nhiên cũng không thể theo đuổi không bỏ.
Cười ha hả, không khí có vẻ hơi nhẹ nhàng, hài hòa nói:
- Tác phẩm lớn của Chủ tịch Chấn Bang, vậy tôi cũng phải nghiêm túc quan sát học hỏi một chút.
Cầm lấy tài liệu, Điền Húc Giang vừa nhìn tiêu đề đã bị rúng động, sau khi xem xong một lượt văn kiện, Điền Húc Giang càng há to miệng kinh ngạc. Ánh mắt hướng về phía Nhiếp Chấn Bang có chút khác người. Người so với người, vẫn thật không thể so sánh. Kế hoạch này, về bố cục, Nhiếp Chấn Bang đã đi đến trước mình rồi.
Suy ngẫm một lát, Điền Húc Giang thong thả nói:
- Chủ tịch Chấn Bang, xây dựng toàn thế giới đều có nền tảng phát triển internet công nghệ cao, đây nhất định không phải là việc nhỏ.
Nhìn Nhiếp Chấn Bang, Điền Húc Giang nói tiếp:
- Ý tưởng tốt. Nhưng về vấn đề giành lấy server internet, e rằng khó khăn không nhỏ. Người Mỹ, nhất định không phải dễ dàng kết giao.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng tràn đầy cảm xúc. Khoảng thời gian trước, ở thành phố Vọng Hải, giống như có cảm giác bị quản chế khắp nơi. Đâu có nhẹ nhàng thoải mái giống như bây giờ. Lúc này, Nhiếp Chấn Bang đối với lời nói của Tổng bí thư Thẩm càng sâu thêm một tầng nhận thức. Quả nhiên, trong cơ chế, vấn đề chủ yếu vẫn là xây dựng, đấu tranh, những thứ này chỉ là phụ.
Lập tức gật đầu nói:
- Bí thư Điền quả nhiên nói đúng thẳng vấn đề. Đây quả là khó khăn lớn. Tuy nhiên
Tôi đang chuẩn bị làm thử. Đợi sau khi xong việc ở đây, tôi sẽ dẫn một đoàn đại biểu đích thân đi Mỹ. Tôi tin vẫn có cơ hội thành công rất lớn.
Điền Húc Giang lúc này cũng gật đầu nói:
- Nếu có thể thành công Đây thật sự đối với thành phố Vọng Hải chúng ta là một xúc tiến rất lớn. Thử một lần cũng tốt. Khi nào định rõ hành trình, lúc đó tôi đến sân bay tiễn anh.
Kế hoạch xảo quyệt Silicon Valley ở trong nước, Điền Húc Giang cũng thấy rất rõ ràng, việc này đối với đất nước, đối với thành phố Vọng Hải đều là việc cực tốt. Có sổ công lao này tự nhiên cũng không thể thiếu phần công lao của chính mình. Tự nhiên, mình không có bất cứ lý do gì cự tuyệt.
Đạo lý hợp tác cùng có lợi, Điền Húc Giang phải hiểu hơn Nhiếp Chấn Bang. Đối với bản thân, Điền Húc Giang nhìn thấy rất rõ, ở thành phố Vọng Hải này, thậm chí bất kể ở đâu, mình cũng không có tư cách khiêu chiến với Nhiếp Chấn Bang. Hiện nay, đã tranh thủ được lợi ích mà mình đạt được, Điền Húc Giang tự nhiên không còn có gì bất mãn. Quan hệ của hai người, lập tức trở nên hòa hợp.
Bên này Hồ Gia Vượng vừa đi khỏi Tòa nhà làm việc Thành ủy nhưng ngay cả Ủy ban nhân dân thành phố cũng không đến, liền về thẳng nhà.
Lúc này, Lưu Quế Hương vợ của Hồ Gia Vượng lập tức chạy ra đón, vội vàng nói:
- Lão Hồ, thế nào? Bí thư Điền nói thế nào? Việc của Tiểu Phi thế nào rồi, có thể nghĩ cách gì không, trước Tết làm một thủ tục ra ngoài chữa bệnh, đi ra trước?
Án của Hồ Phi, dưới sự theo dõi sát sao của Nhiếp Chấn Bang, Bí thư Đảng ủy Công an thành phố Vọng Hải Cố Đống Lương lại toàn lực phối hợp, tòa án nhân dân trung cấp Vọng Hải đưa ra phán quyết rất nhanh. Cuối cùng Hồ Phi, tội trốn thuế, tội cố ý gây thương tích... vân vân.... và mấy tội danh nữa, bị phán xử mười năm tù có thời hạn
Bên nhà họ Hồ cũng không có kháng án. Tính toán của Hồ Gia Vượng rất rõ ràng, chỉ cần bảo vệ bản thân mình, làm ra cũng không phải là việc dễ dàng sao?
Nhưng kế hoạch theo không kịp sự thay đổi. Hiện giờ, bản thân cũng hơi khó bảo toàn. Nghe lời của Lưu Quế Hương, Hồ Gia Vượng lúc này lại nổi giận xung thiên, nếu không phải bà xã tham lam, nếu không phải Hồ Phi hung hăng, mình sao có thể suy sụp đến bước đường hiện nay
Lập tức Hồ Gia Vượng nổi giận nói:
- Còn nghĩ đến con trai bà sao? Cả đời tôi đã bị hai mẹ con bà hại cho rồi. Cứu cái gì mà cứu? Tôi chính bản thân mình còn không giữ được.
Câu này khiến cho Lưu Quế Hương sững lại, lão già này trước nay đối với mình vẫn là bảo sao làm vậy. Bây giờ, đột nhiên nổi giận, Lưu Quế Hương cũng sững người, sốt ruột hỏi:
- Lão Hồ, sao thế? Rốt cuộc đã xảy ra việc gì?
- Xảy ra việc gì?
Hồ Gia Vượng hừ khan một tiếng, vẫn là trầm giọng nói:
- Nhiếp Chấn Bang hôm nay cùng với Điền Húc Giang đã là một phe với nhau. Bà nói xảy ra việc gì? Hôm qua, Điền Húc Giang lên tỉnh họp, có tin nhỏ lan truyền ra. Lần này thảo luận chính là việc của tôi. E rằng, bên Ủy ban kỷ luật tỉnh đã làm xong hành động chuẩn bị. Không chừng, Tổ điều tra cũng đã chính thức thành lập.
Nghe xong câu này, Lưu Quế Hương cũng sững người, có chút không tin, nói:
- Lão Hồ, ông không nói đùa chứ? Nhiếp Chấn Bang và Điền Húc Giang, điều này sao có thể?
Hồ Gia Vương lúc này vẫn hừ khan một tiếng, trầm ngâm nói:
- Không thể? Ở đây còn có cái gì không thể? Trong thể chế, chính là như thế. Không có bạn bè vĩnh viễn, cũng không có kẻ thù vĩnh viễn. Nói trắng ra, chính là ai cho lợi thế nhiều.
- Đối với tôi và Nhiếp Chấn Bang, Điền Húc Giang đương nhiên lựa chọn người sau. Tuy nói, giữa Bí thư và Chủ tịch thành phố, khó tránh khỏi sẽ có một số việc bẩn thỉu. Nhưng, tóm lại mà nói, phần lượng của tôi vẫn là không đủ. Xem ra, lần này, sắp nguy hiểm rồi. Quế Hương, bà thu xếp đồ đạc, chạy đi!
Hồ Gia Vượng lúc này đột nhiên đưa ra quyết định như vậy
Vừa dứt lời, di động của Hồ Gia Vượng reo lên, vừa nhìn thấy số, Hồ Gia Vượng trong lòng căng thẳng. Dịch Sướng Trưởng banThư ký Thành ủy gọi đến
Vừa nhận điện thoại, đầu dây bên kia, giọng nói của Dịch Sướng liền truyền đến:
- Chủ tịch Hồ hả? Tôi là Dịch Sướng. Bí thư Điền bảo tôi thông báo cho ông chín giờ sáng mai, Bộ máy lãnh đạo Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố đều tập trung lại đi đón đoàn người của Bí thư Đinh Gia Thụ Ủy ban Kỷ luật tỉnh
Nghe được câu này, Hồ Gia Vượng cả người sững lại. Không ngờ lại là Đinh Gia Thụ đích thân dẫn đoàn.
Hồ Gia Vượng cũng không biết mình đã tắt điện thoại như thế nào. Sau một hồi lâu, cả người tê liệt ngồi trên ghế sô pha, nhìn Lưu Quế Hương bên cạnh, đột ngột đứng dậy nói:
- Quế Hương, bà lên đường ngay, đi ngay đi!
Bạn cần đăng nhập để bình luận