Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 972: Hiện trạng khu cách mạng cũ.

Nghe cảm thán của Nhiếp Chấn Bang, trong lòng Bành Thế Phàm khẽ rung động, từ bên cạnh chạy lên, thái độ rất cung kính và thành khẩn, chỉ xuống chân núi giới thiệu:
- Bí thư Nhiếp! Phía dưới chính là thôn Đại Phong, đây là thôn nghèo khó nhất của Hồng Đô, bốn bề toàn núi, giao thông bất tiện, diện tích đất canh tác bình quân ít ỏi. Căn cứ vào thống kê của văn phòng xóa đói giảm nghèo thành phố, một khu vực này, bao gồm thôn Đại Phong của thị trấn Anh Kiều trong đó, tổng cộng bốn hương trấn Hồng Đô liên quan, mười thôn hành chính, phân bố bên trong khu vực hẻm núi này, trước mắt, khó khăn lớn nhất, vẫn là phương diện giao thông và văn hóa tri thức.
Nói đến đây, gương mặt Bành Thế Phàm lộ ra bộ dạng áy náy, cung kính nói:
- Bí thư Nhiếp! Tổng thể mà nói vẫn là công tác của chúng tôi làm chưa đủ chu đáo, không đến nơi đến chốn, không đủ năng lực chiếu cố đến mọi mặtđây là thất trách của bộ máy Thành ủy thành phố Tống Châu chúng tôi, xin bí thư Nhiếp phê bình.
Nhiếp Chấn Bang thản nhiên liếc nhìn Bành Thế Phàm, con người Bành Thế Phàm này đích thật là khéo léo, từ những lời nói này có thể nhận ra được.
Nhìn có vẻ như đang tự kiểm điểm, nhưng trong từng câu chữ lại là khắp nơi đều bào chữa cho mình, thành phố Tống Châu lớn như vậy, là bí thư Thành ủy Tống Châu nên Bành Thế Phàm anh ta đương nhiên không thể quan tâm toàn diện, đây là một mặt. Mặt khác, Bành Thế Phàm không nói bản thân thất trách, mà đem toàn bộ máy Thành ủy thành phố Tống Châu ra, đây cũng là có chút ý tưởng pháp luật không truy cứu số đông, ngoài rabí thư quản người, chủ tịch quản việc, nói như thế, Bành Thế Phàm cũng là biểu đạt một cách không rõ ràng là công tác của Âu Dương Lập Minh không đến nơi đến chốn.
Xua tay, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Đồng chí Thế Phàm, phát triển của mỗi địa phương đều có chỗ không cân đối, đây là nhiều nhân tố đưa đến, có thể là nguyên nhân của hoàn cảnh nhân văn, có thể là hạn chế về giao thông, cũng có thể là hạn chế về tài nguyên thiên nhiên. Nam Lão đã từng nói, phải cho phép một bộ phận người, một số địa phương giàu có trước, giàu có trước kéo theo giàu có sau, cuối cùng, đạt đến mục đích cùng giàu có. Phát triển mấy năm gần đây của thành phố Tống Châu rất tốt, điều này cũng chứng tỏ bộ máy Thành ủy Tống Châu vẫn là có sức tranh đấu, lời nói tự coi nhẹ mình không cần nói nữa, tôi vẫn tin tưởng các đồng chí.
Nói đến đây, Nhiếp Chấn Bang chỉ xuống dưới chân núi, chuyển chủ đề câu chuyện:
- Hôm nay tôi đến đây, một mặt là Tết đã đến gần, trước là đến thăm hỏi quần chúng nhân dân khu cách mạng cũ, trong những năm cách mạng, nhân dân khu cách mạng cũ đã vì đất nước và Đảng của chúng ta hiến dâng vô tư, thậm chí hiến dâng cả sinh mạng quý giá của mình, hiện nay, xã hội phát triển, kinh tế giàu có, chúng ta không thể quên những người dân khu cách mạng cũ đã từng vì sự phát triển của Đảng chúng ta hiến dâng nhiệt huyết của mình. Mặt khác, đặt mình vào hoàn cảnh người khác, cảm nhận những phiền hà vất vả, để cảm nhận một chút mặt bằng cuộc sống của nhân dân khu cách mạng cũ ngày hôm nay, tìm hiểu toàn diện tình hình cuộc sống của dân chúng vùng này, từ đó vận dụng linh hoạt tùy nơi, tính toán con đường phát triển cho khu cách mạng cũ.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang lại quay đầu nói:
- Đi trăm dặm đường, chín mươi dặm mới là một nửa, tục ngữ nói rất đúng: “Lên núi dễ, xuống núi mới khó”, đoạn đường núi tiếp theo đây, nhìn có vẻ như là xuống dốc, nhưng lại là khó đi, mọi người đều phải dìu đỡ lẫn nhau, không còn sớm nữa, nghỉ ngơi cũng đã tạm ổn, xuất phát đi!
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang gương mẫu dẫn đầu, hướng về phía chân núi mà đi, bước chân Nhiếp Chấn Bang thận trọng vững chắc, bước nhanh như gió, đây là kết quả của rèn luyện trường kỳ, là một người có tố chất huấn luyện, mặc dù tuổi tác cũng dần dần lớn, nhưng nhiều năm như vậy, Nhiếp Chấn Bang đều kiên trì tập luyện, tố chất cơ thể rất tốt, cơ bản không có bất kỳ khác biệt nào.
Đoàn người, tốn thời gian gần nửa giờ mới đến được chân núi, phía trước, trong tận cùng của dãy núi bao quanh, trong màn sương mỏng mông lung mờ ảo, một ngôi làng nhỏ như ẩn như hiện.
Thỉnh thoảng, vang đến từng đợt tiếng chó sủa, tiếng gà gáy, lại làm nổi lên sự tĩnh lặng của thôn trang, đoàn người đến khiến sự yên tĩnh của thôn xóm cũng trở nên sôi nổi.
Ở cổng vào thôn, hầu như toàn bộ già trẻ trai gái trong thôn đều huy động, thôn Đại Phong tuy nằm sâu bên trong xung quanh là núi bao bọc, nhưng ở đây lại có một ngôi làng lớn đúng nghĩa. Tên gọi là thôn hành chính Đại Phong, trên thực tế bên dưới Đại Phong lại chia ra Liêu Gia Vịnh, Nê Vịnh, Dương Gia thôn, Ngô Gia lão ốc, Thiên Tinh Kiều vv… năm thôn tự nhiên, tổng nhân khẩu toàn thôn gần tám ngàn người.
Đây cũng là nguyên nhân thị trấn Anh Kiều thậm chí thành phố Hồng Đô không có bất kỳ biện pháp nào đối với sự nghèo khó của Đại Phong. Thôn xóm như vậy thì di dân là điều không thể, mở đường đi vào thì chi phí lại khổng lồ, cũng không phải là việc một thành phố cấp huyện có thể chịu đựng được.
Tại cổng vào thôn, trong thôn dưới sự hướng dẫn của bậc trưởng lão và cán bộ thôn ủy, gõ trống khua chiêng đón tiếp đoàn Nhiếp Chấn Bang đến.
Ở bên cạnh Nhiếp Chấn Bang, bên trái là Bành Thế Phàm và Âu Dương Lạc Minh của thành phố Tống Châu, bên phải là Bí thư Thành ủy Lâm A Mãn của thành phố Hồng Đô.
Lâm A Mãn ở bên canh nở nụ cười, hướng về Nhiếp Chấn Bang giới thiệu:
- Bí thư Nhiếp, đây là đồng chí Dương Hỷ Hoa bí thư chi bộ thôn Đại Phong và đồng chí Liêu Thu Sinh trưởng thôn.
Bí thư chi bộ thôn Đại Phong tuổi chừng hơn năm mươi, gương mặt chất phác, làn da ngăm đen, trên bàn tay rắn chắc dày đặc nốt chai sần. Đây là một người đàn ông nông thôn thật thà chất phác, tuổi tác của Liêu Thu Sinh và Dương Hỷ Hoa cũng xấp xỉ nhau.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười bước tới, không chỉ bắt tay cùng cán bộ thôn Đại Phong, trên đường đi tới, còn bắt tay với không ít dân chúng trong thôn, đồng thời vẫy tay chào hỏi.
Dưới đề nghị của Nhiếp Chấn Bang, đoàn người đi đến Ủy ban thôn Đại Phong.
Ủy ban thôn Đại Phong là ngôi nhà cũ của niên đại những năm năm mươi đến sáu mươi của thế kỷ trước, gạch xanh ngói đen, vào thời điểm đó chắc chắn được xem là một ngôi nhà hết sức hoành tráng. Sau thời kiến quốc, tiến hành cải cách ruộng đất, ngôi nhà này là tài sản địa chủ.
Qua một lần cải tạo sửa chữa trở thành nơi làm việc của Ủy ban thôn.
Ở hai đầu ngôi nhà, chính giữa vách tường vẫn còn ngôi sao năm cánh đổ bằng xi măng, sơn đỏ loang lổ, có thể tưởng tượng ra sự sôi nổi của thời kỳ đó, dọc theo bên tường vẫn còn lại một vài biểu ngữ những năm sáu mươi, bẩy mươi, tuy đã bong sơn đi rất nhiều, không còn nhìn rõ nữa, nhưng vế trên vế dưới vẫn có thể nhận ra ý nghĩa của biểu ngữ.
Mấy chiếc ghế dựa làm bằng gỗ, bàn làm việc cũ nát, đây chính là phòng họp của Ủy ban thôn Đại Phong, đoàn Nhiếp Chấn Bang cũng không có chỗ an vị chính thức, mà là dịch chuyển mấy cái băng ghế, vây quanh thành một vòng, chính giữa đốt lửa than, lãnh đạo tỉnh thành cùng an vị, bên cạnh Nhiếp Chấn Bang là bí thư chi bộ và trưởng thôn Đại Phong.
Trước mặt mọi người, trên mấy cái băng ghế, bày mâm đựng trái cây, bên trong có hạt dưa và lạc, mứt hoa quả và quýt.
Nhiếp Chấn Bang quay đầu nhìn trưởng thôn Đại Phong Liêu Thu Sinh, mỉm cười nói:
- Lão Liêu! Thu hoạch năm nay của Đại Phong chúng ta thế nào? Mức sống của dân chúng ra sao?
Giờ phút này, nét mặt của Nhiếp Chấn Bang rất hòa khí, cho người ta một cảm giác bình dị dễ gần. Người đang ngồi cũng không vì tuổi tác của Nhiếp Chấn Bang mà có bất kỳ coi thường, ở tỉnh Hồng Giang tất cả các cán bộ lãnh đạo đều biết uy tín của Nhiếp Chấn Bang, tại tỉnh Hồng Giang hiện nay tuyệt đối đã nói là làm.
Bí thư Nhiếp thăm hỏi, nhìn giống như đang hỏi chuyện nhà thường ngày, nhưng vô hình chung khiến lãnh đạo thành phố Hồng Đô và thị trấn Anh Kiều đều trở nên căng thẳng, sợ Liêu Thu Sinh hơi sơ ý nói ra một vài lời không nên nói.
Nhưng đang trước mặt Nhiếp Chấn Bang nên tất cả mọi người lại không dám nói gì, chỉ có thể dùng ánh mắt nhắc nhở Liêu Thu Sinh.
Gương mặt Liêu Thu Sinh cũng lộ ra một chút câu nệ, người hơn năm mươi tuổi, ngồi trước mặt người kém mình hơn mười tuổi nhưng Liêu Thu Sinh lại hơi căng thẳng.
Thật may làn da Liêu Thu Sinh lại hơi đen, nhìn không thấy sắc mặt có sự thay đổi, dừng một chút Liêu Thu Sinh mở miệng nói:
- Mùa màng cũng được, chỉ là đường sá khó đi, ra vào quá khó khăn, trẻ em trong núi học tiểu học còn được, lên cấp hai cấp ba chỉ có thể đến Anh Kiều trọ học, thổ sản trong núi không đưa ra được, đồ ở ngoài núi cũng không vào được, cuộc sống tàm tạm nhưng tiền lại không có bao nhiêu.
Lời của Liêu Thu Sinh khiến sắc mặt của lãnh đạo thị trấn Anh Kiều trầm xuống, lão Liêu này, nói chuyện quá ngay thẳng, sao có thể ở trước mặt Bí thư Nhiếp nói ra những lời như vậy.
Nhưng, khiến ông ta không ngờ chính là, Nhiếp Chấn Bang lại không chút giận dữ, cũng không chút thay đổi cảm xúc, rất hứng thú nói tiếp:
- Lão Liêu! Thu nhập bình quân đầu người thế nào?
Nói đến thu nhập bình quân đầu người, lần này không chỉ là lãnh đạo thị trấn Anh Kiều, bao gồm cả lãnh đạo thành phố Hồng Đô đều trở nên khẩn trương.
Lão Liêu lúc này tỏ vẻ hết sức ái ngại, nói:
- Bình quân đầu người, khoảng hơn bốn trăm.
Nghe con số này, trong lòng Nhiếp Chấn Bang hơi xúc động, tình hình của Đại Phong tuy rằng sớm đã có dự tính trước, nhưng lại không ngờ có thể có tình huống này.
Thu nhập bình quân hơn bốn trăm, đây coi là khái niệm gì? Cũng chính là nói, nếu một nhà năm nhân khẩu thì một năm có thể thu nhập hai ngàn đồng. Đương nhiên, thu nhập ở đây chỉ là thu nhập thuần túy, trừ đi tất cả các chi phí, nhưng chút tiền này có thể làm gì? Nhiếp Chấn Bang không cách gì tưởng tượng nổi.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang nhìn quanh một lượt các cán bộ lãnh đạo khác, chầm chậm mở miệng nói:
- Tình hình khu cách mạng cũ khiến tôi rất xúc động, ở đây, tôi phải cảm ơn các đồng chí ở thành ủy Tống Châu và thành ủy Hồng Đô đã để tôi có thể nhìn thấy tình huống thật khu cách mạng cũ của Hồng Giang chúng ta, đây là bước công tác tiếp theo của tỉnh Hồng Giang, cung cấp tham khảo và căn cứ quan trọng.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang nhìn lãnh đạo thị trấn Anh Kiều, nói:
- Vấn đề giao thông của Đại Phong, ở tỉnh đến lúc đó sẽ có một quy hoạch và bố trí tổng thể toàn diện, đường núi Đại Phong khó đi, về mặt quy hoạch và lựa chọn tuyến đường, không chỉ cần suy xét đến tình hình của Đại Phong, vẫn cần tổng hợp tình hình của một vài khu vực nghèo khó khác mới có thể chính thức khởi công. Về vấn đề đi nơi khác làm ăn, thị trấn Anh Kiều, thành phố Hồng Đô cũng cần suy nghĩ thận trọng, cân nhắc tỉ mỉ. Đại Phong nhân khẩu đông, suy tính đến tình hình thực tế của địa phương, ban ngành liên quan hoàn toàn có thể ở Đại Phong mở lớp huấn luyện kỹ năng để quần chúng nhân dân có thể học được thành thạo một nghề, lại thông qua phương thức ra ngoài lao động để thanh niên trong thôn ra ngoài, nhìn trời đất bao la bên ngoài, trải nghiệm thực tế, cũng coi như trở thành xúc tiến sự phát triển của Đại Phong.
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang khiến Bí thư Chi bộ Dương Hỷ Hoa lộ vẻ vui mừng, vội vàng nói:
- Thật tốt quá! Đây thật sự quá tốt! Bí thư Nhiếp, người trẻ của thôn Đại Phong chúng ta chính là thiếu kỹ năng, sau khi ra ngoài cũng chỉ có thể làm công việc cực nhọc, làm giúp việc, làm ở công trường, khổ cực chưa nói đến, tiền lương cũng không cao, nếu có thể học được một nghề thành thạo, đây thật sự là quá tốt.
Theo lời nói của Dương Hỷ Hoa vừa dứt, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên nói:
- Lão Dương! Chúng ta cùng đi một vòng trong thôn nhé!
Bạn cần đăng nhập để bình luận