Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 957: Tôi có lỗi với mọi người

Cảnh này làm không ít lái xe và các hành khách xung quanh đều há mồm nhìn, thậm chí còn nhỏ giọng chửi “Bọn này làm lãnh đạo đúng là oai quá, người khác đều chờ ở đây, bọn họ lại có thể công khai bỏ biển cấm đường để đi. Đi, chúng chúng ta cũng đi theo, dựa vào cái gì mà làm lãnh đạo có thể đi còn chúng ta phải ở chỗ này.
Nhưng, đối với tất cả chuyện này Nhiếp Chấn Bang đã dự tính trước, hai xe cảnh sát của trung đoàn tỉnh, đi theo có một chiếc cản phía sau đỗ lại ở bên trong nên đã chặn đường lại, nhìn thái độ người dân có chút tức giận, kích động, cũng không nói lời nào.
Bản tính người trong nước trên thực tế vẫn rất lương thiện, trung hậu, tuy rằng, không có được câu trả lời nào nhưng thời điểm này không ai thật sự dám tấn công xe cảnh sát.
Nhận được tin đường cao tốc chính và đường cao tốc ở đây cũng không dám buông lỏng, tất cả cảnh sát ở nhà cho dù đang đợi lệnh hay nghỉ ngơi, sau khi nhận được mệnh lệnh thì tất cả đều hành động. Không đến năm phút đồng hồ, xe cảnh sát chạy nhanh tới bên ngoài phía sau trạm thu phí, bàn giao xong thì xe cảnh sát cản phía sau mới rời khỏi chỗ này.
Dọc đường đi, Nhiếp Chấn Bang nhìn dãy xe dài xếp hàng bên trái, nét mặt cũng vì thế mà trầm ngâm xuống, phía lề đường bên phải cũng đông không kém. Ven đường bên cạnh dải phân cách đường cao tốc, có không ít hành khách ngồi xe buýt, xe giường nằm vì không chịu nổi rét lạnh đã đốt lên đống lửa ở ven đường. Trên đường thỉnh thoảng lại có dân chúng vùng lân cận mang theo rổ hàng qua lại rao bán những thứ như: Đồ ăn vặt, mì ăn liền, thuốc lá, nước khoáng vân vân. Ở ven đường thỉnh thoảng có người chui qua dải phân cách của đường cao tốc để đưa phích nước sôi vào.
Cảnh này làm sắc mặt Ngô Quảng Thuận rất khó coi, nói thầm:
- Đường cao tốc làm sao vậy, sao lại để dân chúng đi vào lung tung lộn xộn, ô nhiễm bẩn thỉu.
Tai Nhiếp Chấn Bang rất thính, nghe được lời nói Ngô Quảng Thuận thì khẽ cau mày lập tức nói:
- Giám đốc Sở Ngô, tình hình đặc biệt có cách xử sự đặc biệt, anh nhìn một chút, những hành khách này bị kẹt ở trên xe, đói khổ lạnh lẽo, nếu không có những người dân này bán hàng thì bọn họ cũng càng chịu thêm khó khăn, xét đến cùng việc này là do công tác của chúng ta làm không tốt.
Bởi vì người trên đường không tiến lên, nên ngay cả làn đường xe chạy bên phải xe cũng đi với tốc độ không nhanh, hơn nữa trên mặt đường vì bị đóng một lớp băng nên xe tuy rằng đều trang bị thêm xích chống trượt và xích có tính năng rất tốt, nhưng vì muốn an toàn nên tốc độ xe cũng không nhanh được, chỉ khoảng bốn mươi km mỗi giờ.
Hơn nữa, xe dẫn đường luôn kêu gọi nhường đường làm cho người đi đường phía trước đều tránh ra cho xe chạy, lúc này những hành khách và người đứng đợi ở cạnh lan can phòng hộ, hành khách và lái xe ở hàng xe bên trái đều nhìn chăm chú vào đoàn xe, trong lòng mọi người đều có một suy nghĩ là trong đoàn xe này nhất định là lãnh đạo cấp cao.
Đoàn xe đi trong ánh mắt nhìn chăm chú cùa hàng vạn người dân, chạy được gần hai mươi km, đoạn đường này bình thường đi có lẽ chỉ hết mười phút, nhưng bây giờ đi mất nửa giờ. Mầu trời đã hoàn toàn mờ đi, đột nhiên đoàn xe dừng lại, Nhiếp Chấn Bang nhướn mày, cửa xe mở ra, Chu Dụ Dân đi tới vẻ mặt nghiêm trọng báo cáo:
- Nhiếp bí thư, phía trước, những người dân đứng đợi và hành khách đang loạn lên, hai bên đều xúm lại không ít người, nên đường bị chặn lại rồi.
Vừa nghe được câu này, Nhiếp Chấn Bang từ chỗ ngồi đi xuống, Hồng Phong ở phía trước bên trái cũng nhanh chóng đứng lên đưa áo khoác cho Nhiếp Chấn Bang.
Sau khi mặc áo khoác vào, Nhiếp Chấn Bang nói:
- Đồng chí Hồng Chuyên, cùng tôi đi xuống xem một chút.
Bí thư Nhiếp vừa xuống xe thì tất cả các cán bộ lãnh đạo cũng đều theo xuống, ở xe Coaster thương vụ phía sau phóng viên báo tỉnh và đài truyền hình tỉnh cũng đều cùng đi xuống.
Một đám người như vậy lại thêm xe cảnh sát và cảnh sát đi theo, những người này vừa nhìn cũng thấy tác phong không tầm thường, đều là dáng vẻ lãnh đạo, lập tức làm đám người đang tranh cãi ầm ĩ yên tĩnh trở lại.
Trong đám người, có một số hay xem tin tức tình hình chính trị hiện nay vừa nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang, lập tức kêu lên:
- Là bí thư Nhiếp, là Bí thư tỉnh ủy tỉnh Hồng Giang đến đây.
- Đúng, đúng đấy, đúng vậy, tôi đã từng nhìn thấy trên ti vi, chính là bí thư Nhiếp.
Trong đám người, có người được nhắc một câu như vậy cũng nghĩ ra, vội khẳng định.
Đối với người dân bình thường mà nói, nhân vật Bí thư tỉnh ủy thật sự là quá xa vời, cho dù cuộc sống bây giờ trôi qua không tệ, cho dù có người, thậm chí còn có chút tiền, nhưng nói không chừng cả đời này cũng không có cơ hội nhìn thấy Bí thư tỉnh ủy.
Nhiếp Chấn Bang đi tới, Hứa Hồng Chuyên bên cạnh rất lo lắng, hạ giọng nói với Chu Dụ Dân:
- Đội trưởng Chu, chỗ này nhiều người như vậy, sự an toàn của bí thư các anh nhất định phải tính toán cẩn thận, phải bảo đảm tuyệt đối không sai sót gì.
Nhiếp Chấn Bang nghe được những lời này quay đầu liếc nhìn Hứa Hồng Chuyên một cái, Nhiếp Chấn Bang không nói gì, lại đi tới khua tay với đám người, lớn tiếng nói:
- Đúng, đồng chí vừa rồi nói không sai, tôi chính là Nhiếp Chấn Bang, tôi chính là Bí thư tỉnh ủy tỉnh Hồng Giang mới nhậm chức.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Tất cả mọi người đang đứng ở đây, vừa rồi tôi thấy hình như mọi người có chút tranh chấp, có thể nói ra là tại sao không?
Vừa nói xong, đám người vừa yên lặng lập tức lại bùng lên, trong đám người có người cao giọng nói:
- Bí thư Nhiếp, đúng lúc ông đến xin ông phân xử giúp chúng tôi, một gói mì ăn liền bán năm mươi đồng một gói đã không nói, xin chút nước sôi ngâm mì để ăn còn đòi thêm hai mươi đồng tiền nước sôi. Bí thư Nhiếp, tiền cũng không phải là đào được, mà đều là vất vả để kiếm, nếu không phải vì thời tiết thế này chúng tôi làm sao phải chịu khổ như vậy? Đây không phải xảo trá sao?
Lời của người này vừa dứt bên cạnh lại có người nói:
- Đúng đấy, vừa rồi mua hai cây xúc xích còn đòi hai mươi đồng một cây, lừa bịp quá, hành vi bắt chẹt giá cả này thật là quá ghê tởm.
- Không mua còn không được, tôi chẳng phải chỉ nói một câu: Muốn tiền muốn điên rồi sao? Những người này chửi lại, ỷ vào mình là người bản địa nên muốn đánh người.
Tôi muốn xem có bí thư Nhiếp ở đây mấy người còn kiêu ngạo như vậy không.
Loại hành vi bắt chẹt giá cả này vốn cũng không phải là chuyện vinh quang gì, hơn nữa mấy người ở đây cũng có chút đuối lý, lúc này Nhiếp Chấn Bang đứng ở đây nên những người này đều giữ im lặng, có người nhát gan cũng đã lùi dần định bỏ đi.
Nhiếp Chấn Bang giờ phút này trong lòng xúc động, thật không ngờ chuyện đã nghêm trọng đến bước này, nhìn mọi người xung quanh, Nhiếp Chấn Bang đột nhiên cúi đầu rồi sau đó cao giọng nói:
- Các bà con, các đồng chí, tất cả những người Hồng Giang và người tỉnh ngoài đang bị mắc lại ở trên đường cao tốc Hồng Ôn, xin nghe tôi nói vài lời.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang nhìn đám người dân bản địa bên cạnh nói:
- Đầu tiên, tôi phải cảm ơn những người dân ở vùng này, trong lúc chính phủ còn chưa kịp thời, tôi muốn cảm ơn mọi người đã cung cấp đồ ăn, đồ sưởi ấm cho những hành khách, lái xe và rất nhiều bà con bị mắc lại trên đường cao tốc, nhìn từ điểm này mọi người đã giúp đỡ cho chính phủ không ít.
Điều làm tất cả mọi người đều bất ngờ chính là bí thư Nhiếp lại đi cảm ơn những gian thương này, nhưng làm cho những lữ khách càng bất ngờ hơn là những người bán hàng vừa nãy còn oai phong, to giọng lại đều lộ ra vẻ mặt xấu hổ, trong đám người có người lên tiếng:
- Bí thư Nhiếp, chúng tôi sai rồi, chúng tôi không nên tranh thủ kiếm nhiều lãi.
Nhiếp Chấn Bang xua tay, mỉm cười nói:
- Tất cả mọi người hãy nghe tôi nói, suy bụng ta ra bụng người, khi tất cả mọi người ra ngoài, hãy thử nghĩ một chút nếu ở bên ngoài những người bán hàng bản địa cũng đối xử với mọi người như thế thì mọi người có tức giận không? Tin là mỗi người có tâm huyết, có lương tri đều sẽ cảm thấy phẫn nộ, đều cảm thấy tức giận. Nhưng tôi hy vọng lúc mọi người kiếm tiền không nên quên lương tâm của mình. Đương nhiên điểm này cũng không trách mọi người, đây là lỗi trong công việc của chính phủ chúng tôi, đã không tính đến vấn đề cuộc sống và sưởi ấm cho những người bị kẹt lại, đây là sai lầm của tôi, là tôi có lỗi với mọi người. Tôi đại diện tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh Hồng Giang, đại diện cá nhân tôi, xin chân thành xin lỗi mọi người.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang quay lại dặn dò:
- Trưởng ban thư ký, anh sắp xếp một chút, thông báo tập đoàn đường cao tốc của tỉnh lập những trạm phục vụ dọc tuyến thành phố Lư Cát, mở khắp toàn bộ tuyến, đem xe tới trước tạm thời sắp xếp. Ngoài ra huy động toàn bộ nhân viên đường cao tốc chính, chuẩn bị mì ăn liền, nước sôi, quần áo chống lạnh, đồ sưởi ấm và dầu gió cung cấp cho toàn bộ lái xe và hành khách, những người bị kẹt lại trên cả chặng đường cao tốc Hồng Ôn. Tất cả đều cấp miễn phí, toàn bộ tiền sau này lấy ở bên cứu trợ giao thông Sở Dân chính.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang quay lại nhìn Chu Dụ Dân và Ngô Quảng Thuận, trầm giọng nói:
- Đồng chí Chu Dụ Dân, đồng chí Ngô Quảng Thuận, ở đây tôi lấy thân phận một người Đảng viên bình thường xin các anh triệu tập sức người, đồ dùng toàn tỉnh để cứu viện cho những người bị kẹt trên đường cao tốc trên cao và đường cao tốc chính, tranh thủ trong thời gian ngắn nhất để tăng thêm đồ, thiết bị cứu trợ, phải dùng tốc độ nhanh nhất để mở thông đường, có làm được không?
Tuy rằng, lời nói của Nhiếp Chấn Bang rất khách khí, dường như chỉ lấy thân phận một người Đảng viên bình thường để cầu xin, nhưng Ngô Quảng Thuận và Chu Dụ Dân cũng không dám nghĩ như vậy, chuyện này, lời này chỉ nghe là được, nếu thật sự coi bí thư Nhiếp trở thành Đảng viên bình thường vậy thì cũng có nghĩa là không muốn tiến bộ rồi.
Ngô Quảng Thuận gật đầu, nói:
- Bí thư Nhiếp, xin anh yên tâm, xin tất cả mọi người dân, mọi hành khách bị kẹt lại ở đây yên tâm, Sở Giao thông đây lập tức yêu cầu tập đoàn cao tốc tỉnh tập trung người trong vòng năm tiếng đồng hồ nhất định cam đoan sẽ thông đường cao tốc chính và đường cao tốc này.
Chu Dụ Dân bên cạnh cũng nói:
- Bí thư Nhiếp, vừa rồi chi đội bên này đã cẩn thận thăm dò tình trạng bên trái đường, cảm thấy có thể mở một đường đi ra ngược chiều để vượt qua hiện trường sự cố.
Bạn cần đăng nhập để bình luận