Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 873: Toàn bộ phương hướng hợp tác.

Nghe lời của Nhiếp Chấn Bang, nhìn sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang, vẻ mặt Emerson thật không dễ nhìn. Người Trung Quốc này thoạt nhìn thật vô hại, nhưng lại thật quá âm hiểm. Trong giờ phút chiến đấu đó, Emerson đã hiểu ra, tất cả là do người phương Đông này đang giở trò, từng bước, từng bước một đưa mình xuống vực sâu. Đây căn bản là một cái bẫy. Đó là nguyên nhân chủ yếu khiến cho Emerson quỵt nợ.
Đương nhiên, bản thân Emerson cũng không thể ra nổi số tiền này. Hơn nữa, trong lòng lại có oán niệm nên mới có suy nghĩ quỵt nợ.
Emerson nghĩ, Nhiếp gì đó dù có lợi hại thế nào cũng là người ngoại quốc, có thể đấu lại mình sao? Nhưng thật không ngờ, Nhiếp Chấn Bang đã tìm tới cửa, không chỉ thế, bây giờ ngay cả Joseph đều ra mặt.
Lúc này, Emerson không thể không suy nghĩ kỹ. Dù sao, chỗ dựa sau lưng của Joseph cũng là đệ nhất gia tộc Siny của Tổng thống. Hơn nữa, còn một gia tộc Osman, chỉ một mình gia tộc Koger thì không thể nào chịu được lửa giận của cả hai gia tộc.
Dừng một chút, Emerson nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Yêu cầu gì?
Lúc này Nhiếp Chấn Bang không kiêng nể nữa, bình tĩnh mở miệng nói:
- Cũng không phải chuyện gì lớn. Chỉ là tôi hy vọng Emerson thiếu gia có thể giúp tôi sắp xếp một chút. Ở bên tôi có hai người hết sức ngưỡng mộ Tàu khu trục phản đạn đạo Aegis. Cho nên, hy vọng Emerson thiếu gia có thể cho bọn họ đi thăm thuyền một chút. Ngoài ra, tôi cũng chân thành hy vọng, người của tôi có thể đi quan sát các số liệu của tàu khu trục đó.
Vừa dứt lời, vẻ mặt Joseph và Kusaide ở bên cạnh đều trở nên nghiêm túc. Yêu cầu này của Nhiếp Chấn Bang dường như là rất đơn giản, Nhưng người ở đây đều không phải kẻ ngốc. Tuy không theo chính trị hoặc không gia nhập quân đội, nhưng sinh ra và lớn lên ở trong gia đình quyền quý, từ nhỏ đã mưa dầm thấm đất, ba người đều hiểu rõ ý đồ thực sự của Nhiếp Chấn Bang.
Chuyện này, nói lớn thì cũng lớn. Nếu như nói lớn thì chính là tội ăn cắp bí mật quốc gia, bất kể là quốc gia nào thì đây cũng là chuyện bị kiểm soát và phản đối chặt chẽ.
Lập tức, Emerson đứng lên, không cả nhìn Nhiếp Chấn Bang, ánh mắt nhìn về phía Joseph và Kusaide, nghiêm túc, trầm giọng nói:
- Kusaide, đây chính là khách quý của gia tộc Osman sao? Ăn cắp bí mật quốc gia, trách nhiệm này không ai có thể gách vác được đâu. Joseph, anh cảm thấy thế nào?
Emerson không hổ là người có thể chèn ép Kusaide như vậy. Dưới những lời nhục mạ này, tính toán của Emerson đã rất rõ ràng. Nếu hai người đều vì vậy mà bó tay bó chân thì tiếp theo, Emerson nhất định sẽ dám quỵt nợ. Đã không còn Joseph và Kusaide làm chỗ dựa thì dù Nhiếp Chấn Bang có lợi hại đến mấy cũng chỉ là rồng qua sông mà thôi.
Dừng một chút, khi tình hình có vẻ khó xử, Nhiếp Chấn Bang cũng cười cười nói:
- Thiếu gia Emerson, tôi không thể không bội phục khả năng làm chuyện bé xé ra to của anh. Chiếc tàu khu trục phản đạn đạo này, chỉ là một sản phẩm xuất khẩu của Mỹ. Về mặt kỹ thuật, e là Thổ Nhĩ Kỳ cũng không nắm được bao nhiêu, đâu thể coi là bí mật quốc gia? Thật sự là vô căn cứ rồi.
Bên cạnh, Joseph nghe Nhiếp Chấn Bang nói, hai mắt sáng lên, cười nói:
- Emerson, anh có biết là, lời của anh có chút nói quá rồi không?
Kusaide lúc này cũng đã lấy lại tinh thần, lạnh nhạt nói:
- Emerson, anh muốn quỵt nợ cũng không cần lấy lý do với vẩn này chứ?
Sắc mặt của Emerson lúc này hết sức phân vân. Nghĩ một chút, Emerson cũng gật đầu nói:
- Được, tôi đồng ý với anh yêu cầu này.
Nghe đến đây, Nhiếp Chấn Bang đem tớ giấy nợ của Emerson viết ra, đưa ra, cười nói:
- Thiếu gia Emerson, tôi sẽ chờ tin của anh. Thời gian chúng tôi ở Thổ Nhĩ Kỳ có hạn, hy vọng thiếu gia có thể nhanh một chút.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng không sợ Emerson sẽ trở mặt. Nếu xảy ra chuyện như vậy thì Emerson cũng đừng mong hoạt động trong giới quý tộc ở Thổ Nhĩ Kỳ nữa. Hiện giờ, dù là ở trong hay ngoài nước, danh dự vẫn là vấn đề vô cùng quan trọng.
- Anh Nhiếp, đối với chuyện vừa rồi, anh không cảm thấy là nên giới thiệu một chút sao?
Lại một lần nữa đi vào trong Động ma.
Lúc này, mọi người đang ngồi trong phòng riêng của Joseph. Toàn bộ căn phòng đều rất xa hoa. Joseph ngồi trên sô pha, mắt nhìn Nhiếp Chấn Bang.
Nhìn Joseph, trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng rơi vào trầm tư. Joseph không giống như những người khác. So với Kusaide hay Emerson, Joseph thuộc loại người thật sự có bản lĩnh.
Hơn nữa, thể chế của Thổ Nhĩ Kỳ và Trung Quốc có sự khác biệt rất lớn. Ở Trung Quốc, muốn then chính trị nhất định phải đi từ cơ sở đi lên. Nhưng ở Thổ Nhĩ Kỳ, chỉ cần anh có một nền tảng, chẳng hạn như có bối cảnh là gia tộc Siny thì đợi có thời cơ thích hợp, bất cứ lúc nào Joseph cũng có thể vào con đường này.
Trước mặt Joseph, không thể dùng cách qua loa đại khái này được. Suy nghĩ một chút, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Đúng vậy, Joseph. Giống như anh nghĩ, lần này tôi tới đây, chuyện thứ nhất chính là hi vọng có thể đạt được tư liệu của tàu khu trục phản đạn đạo một cách cặn kẽ và toàn diện. Ừm… Nếu dùng một từ để hình dung thì… tôi nghĩ, từ gián điệp khá là thích hợp.
Nhìn thấy Joseph và Kusaide biến sắc, Nhiếp Chấn Bang không chút hoang mang, tiếp tục nói:
- Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là, những chuyện này sẽ không có bất kỳ tổn hại nào với quý quốc.
Vừa nói tới đây, Kusaide vội nói:
- Anh Nhiếp, các người thật quá điên cuồng. Sao lại có thể không tổn hại. Đây là các người đang ăn cắp bí mật quốc gia của chúng tôi. Đây là một loại khiêu khích. Nếu không phải chúng ta là bạn bè thì tôi nghĩ, bây giờ tôi có thể gọi người của Bộ An ninh quốc gia tới bắt các anh lại rồi.
- Kusaide, đừng vội. Anh Nhiếp nói không sai. Đối với chúng ta mà nói, thật sự là không có tổn hại gì.
Joseph xua tay, mỉm cười nói:
- Kusaide, đúng như anh Nhiếp nói, những số liệu và tham số kỹ thuật của tàu khu trục đó đều đã rất giản lược rồi. Đây chẳng qua chỉ là một sản phẩm hết hạn của Mỹ mà thôi. Hơn nữa, chúng ta cũng không có cách nào ngăn anh ấy đi nghiên cứu. Vì như vậy, cái giá phải trả còn đắt hơn. Tôi nghĩ, để cho anh Nhiếp đi nghiên cứu một chút cũng không phải là không thể được. Ít nhất, nếu thật sự thành công, sau này, những sản phẩm chúng ta tiến cử sau này nhất định sẽ có giá rẻ hơn. Thậm chí, còn có thể cung cấp được sản phẩm cao cấp hơn. Đối với chúng ta mà nói, không những không tổn hại mà còn có lợi.
Nói tới đây, Joseph xoay người, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Anh Nhiếp, anh cảm thấy, giữa chúng ta không có gì để hợp tác sao?
Sở dĩ tìm tới Nhiếp Chấn Bang, Joseph cũng có suy tính của mình. Địa vị và ảnh hưởng của Trung Quốc trên trường quốc tế ngày càng mạnh. Thực lực trong lĩnh vực quân sự quốc phòng, Trung Quốc cũng đã đón đầu. Mấy năm nay, trên quốc tế, tràn ngập các loại sản phẩm công nghiệp của Trung Quốc. Có thể nhận thấy, kỹ thuật của Trung Quốc đã đạt đến một bước phát triển nhảy vọt.
Duy trì mối quan hệ tốt với Nhiếp Chấn Bang, bằng với việc tìm một đồng minh với gia tộc Siny. Mà hợp tác đương nhiên là mối quan hệ sẽ càng chặt chẽ hơn.
Lời của Joseph khiến cho Nhiếp Chấn Bang có chút vui sướng. Mặc dù Joseph không nói, Nhiếp Chấn Bang cũng phải nhắc. Thổ Nhĩ Kỳ tài nguyên khoáng sản phong phú, phân bố ở khắp mọi nơi trong nước. Thổ Nhĩ Kỳ là nước có số lượng hàn the (Borac) dự trữ lớn nhất thế giới. Mà hàn the có thể nói là được sử dụng trong hầu hết các phương diện khoa học kỹ thuật từ dân dụng, quốc phòng, sử dụng vô cùng rộng rãi.
Hiện giờ, Joseph đã chủ động đề xuất, như vậy chẳng khác gì đang buồn ngủ thì có người đưa gối cho, suy nghĩ một lát, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười, gật đầu nói:
- Đương nhiên, Joseph, tôi rất cho lòng tin cho sự hợp tác của chúng ta.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang nhìn Joseph nói:
- Một người bạn của tôi, là một công ty khai thác mỏ nổi tiếng thế giới, ông chủ công ty khoáng sản Long Hoa. Quan hệ của chúng tôi cũng giống như chúng ta. Tôi muốn, nếu hai bên hợp tác, có thể mở một công ty khai thác khoáng sản ở Thổ Nhĩ Kỳ, cùng hợp tác khai thác, khai thác hàn the. Tôi tin, nhất định sẽ có triển vọng hợp tác phát triển rộng khắp. Ngoài ra, công ty Long Hoa cũng có quan hệ rất tốt với phía Trung Đông.
Thổ Nhĩ Kỳ tài nguyên khoáng sản phong phú nhưng trong vấn đề nguồn năng lượng, nhất là vấn đề dầu mỏ, cũng là một đất nước rất thiếu dầu mỏ. 4/5 tài nguyên dầu mỏ đều phải nhập khẩu.
Nếu như hợp tác khai thác hàn the là một món ngon thì sự hấp dẫn của dầu mỏ cũng không gì so sánh được. Cảm giác này, giống như là một thiếu nữ lột sạch quần áo đứng trước mặt Joseph, không thể nào kháng cự nổi.
Hơn nữa, cách nói của của Nhiếp Chấn Bang cũng rất có kỹ xảo. Đối với chuyện khai thác hàn the, nói rất rõ ràng, nhưng lại mơ hồ về chuyện dầu mỏ. Cách ẩn ý này, không cần nói ra cũng biết.
Joseph không suy nghĩ gì nhiều. Nếu có thể hợp tác thì thật sự là một xúc tiến lớn với gia tộc Siny. Dừng một chút, Joseph ngẩng đầu nhìn Nhiếp Chấn Bang, gật đầu nói:
- Anh Nhiếp, không thể không nói, đề nghị này của anh thật hấp dẫn. Đương nhiên, trong tình huống này, tôi không có bất kỳ lựa chọn nào. Tôi đã mất khả năng chống cự rồi. Được rồi, tôi thừa nhận, tôi đã động lòng rồi. Hy vọng, chúng ta có thể hợp tác tốt đẹp.
Nói xong, Joseph quay đầu nhìn Kusaide nói:
- Kusaide, anh có hứng thú này không?
Sở dĩ nói với Kusaide vì hàn the của Thổ Nhĩ Kỳ phần lớn đều tập trung trong phạm vi quân khu ở phía bắc. Như vậy, có gia tộc Osman gia nhập đúng là có lợi hơn rất nhiều.
Joseph có chút ngạc nhiên, có chút vui sướng, đứng lên nói:
- Đương nhiên, tôi đương nhiên có hứng thú rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận