Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 771: Đồ tể quan trường.

Lời của Nhiếp Chấn Bang làm Lưu Hiểu Ba và Quách Nghị liếc mắt nhìn nhau trao đổi một cái, hai người đều hiểu ý của đối phương.
Bắt đầu từ thành phố Kim Đỉnh cũng có nghĩa là xử lý thành phố Kim Đỉnh trước, nhưng đây cũng không phải là chuyện vô duyên vô cớ, ai bảo thành phố Kim Đỉnh động vào nòng súng.
Nhìn ánh mắt muốn ăn thịt người của bí thư Ninh trông có cảm giác như hận không thể cách chức của mình và Quách Nghị, làm Lưu Hiểu Ba thấy áp lực rất lớn.
Sắp xếp lại lời nói, Lưu Hiểu Ba gật đầu nói:
- Chủ tịch tỉnh, đối với quyết định của tổ chức, tôi xin cùng Quách Chủ tịch thành phố đại diện thành phố Kim Đỉnh nhất định hét sức ủng hộ hỗ trợ các đồng chí tổ chuyên án Cục Du lịch và Ủy ban Kỷ luật tỉnh làm tốt công việc, tuyệt đối không làm mất mặt, không gây cản trở cấp trên.
Lưu Hiểu Ba nói như vậy cũng biểu đạt thái độ của anh ta đúng quy cách, Ninh Bác Quân bên cạnh gật đầu rất hài lòng với thái độ của Lưu Hiểu Ba, nói:
- Chủ nhiệm Ban quản lý, Bí thư Đảng ủy và nhân viên công tác văn phòng khu Vân Sơn của khu du lịch Kim Đỉnh không thể trốn tránh trách nhiệm, nhất định phải bãi chức, dựa vào tình tiết khác nhau mà xử phạt tương ứng. Ngoài ra đồng chí phụ trách Quận ủy và Ủy ban nhân dân quận khu Định Nam xử phạt cảnh cáo, tiến hành họp kiểm điểm. Người phụ trách Cục Du lịch khu và Cục Du lịch thành phố xử lý hành chính.
Ninh Bác Quân đưa ra quan điểm chủ yếu về bản án cho toàn bộ khu du lịch Kim Đỉnh, việc tiếp theo đương nhiên là xoay xung quanh việc triển khai công tác.
Ngày hôm sau, Phan Kiến Chương Phó chủ tịch tỉnh phân công quản lý du lịch dẫn thành viên tổ Đảng Cục Du lịch tỉnh, tổ trưởng tổ kiểm tra kỷ luật cùng với vài nhân viên công tác chạy tới thành phố Kim Đỉnh, buổi chiều, ba trưởng phòng Ủy ban Kỷ luật tỉnh, kiểm tra kỷ luật giám sát dẫn đội đến thành phố Kim Đỉnh.
Sau khi nhân viên đến đông đủ liền lập tức triển khai công tác điều tra, Nhiếp Chấn Bang và Ninh Bác Quân vào buổi chiều liền đi ô- tô quay trở về thành phố Thiên Phủ.
Công việc ở thành phố Kim Đỉnh rất đơn giản, tình tiết vụ án và tang vật vốn đã quá rõ ràng, hơn nữa việc này và loại vụ án hủ bại đơn thuần có khác nhau về bản chất.
Những người tai to mặt lớn dính vào vụ án này không nhiều lắm, vụ án tiến triển hết sức thuận lợi. Cùng ngày, tổ chuyên án liền tiến hành công tác thẩm vấn với đám người Trương Tuệ Khang. Dưới sức ép mạnh mẽ, Trương Tuệ Khang khai báo chuyện của mình rất nhanh, hơn nữa còn khai ra một số người khác.
Tổ chuyên án tìm hiểu sâu thêm về toàn bộ bộ máy lãnh đạo tổ Đảng Cục, cục Du lịch khu Định Nam thì có đến một nửa bị lôi ra, đồng thời cục Du lịch thành phố Kim Đỉnh cũng có vài vị lãnh đạo liên lụy, Quận ủy và Ủy ban nhân dân quận khu Định Nam cũng có vài vị lãnh đạo dính líu vào.
Cả thành phố Kim Đỉnh giống như là quân bài Domino bị đẩy ngã sinh ra hiệu ứng đổ liên tiếp, vì sự việc khu du lịch chặt chém khách liên tục có tình tiết mới nên cán bộ thành phố Kim Đỉnh hiện giờ đều trong lòng thấp thỏm, sợ mình dính dáng đến chuyện này.
Toàn bộ môi trường du lịch của thành phố Kim Đỉnh cũng theo đó xảy ra sự thay đổi lớn vô cùng. Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố Kim Đỉnh ngay ngày hôm sau liền ra văn kiện: Chỉnh đốn trật tự ngành du lịch thành phố Kim Đỉnh.
Trong văn kiện quy định và chỉ ra rất rõ ràng chính sách thực thi giá cả đối với khắp khu du lịch Kim Đỉnh và những khu du lịch khác trong thành phố, các nghành nghề ăn uống, nghỉ ngơi, giải trí đều có quy định phải niêm yết giá cả công khai.
Về giá cả nhất định phải có Cục Vật giá thành phố phê duyệt, các loại thực phẩm trong khu du lịch, giá bán lẻ các loại hàng tiêu dùng không được cao hơn thị trường hai mươi phần trăm.
Đối với việc này Ban Tuyên giáo tỉnh ủy cũng chỉ thị nhân viên và truyền thông liên quan tiến hành theo dõi đưa tin ở các mặt của việc thành phố Kim Đỉnh chỉnh đốn thị trường du lịch.
Mục đích làm như vậy cũng là để cho mấy nhà ở Bắc Kinh thấy rõ thái độ, tuy rằng bọn trẻ trong nhà mấy người bị ấm ức tại tỉnh Ba Thục, nhưng bây giờ đã có rất nhiều cán bộ bị mất chức vì việc chỉnh đốn khu du lịch, đây là câu trả lời thỏa đáng cho mấy người.
Mặt khác, lúc trước việc đăng tin của mấy hãng truyền thông lớn trong cả nước cũng tạo ra tổn hại và ảnh hưởng nhất định đối với hình tượng du lịch tỉnh Ba Thục, hiện nay ảnh hưởng này tuy còn nhìn chưa thấy nhưng chắc chắn là có.
Nếu, không có bất kỳ động thái nào thì hình tượng du lịch Ba Thục bị hủy, kéo theo chắc chắn là thu nhập du lịch của tỉnh Ba Thục sẽ giảm xuống trên phạm vi lớn. Dù sao bất cứ du khách nào cũng không muốn bản thân đang đi chơi vui vẻ lại gặp phải chuyện bực mình.
Nếu theo dõi đưa tin như vậy thì việc tỉnh Ba Thục công khai thực hiện cũng có khả năng lớn nhất xoay chuyển hình tượng du lịch tỉnh Ba Thục, đồng thời cũng lăng xê cho ngành du lịch tỉnh Ba Thục.
Trong văn phòng Bí thư Thành ủy thành phố Kim Đỉnh.
Phía bên trái bàn làm việc là phòng tiếp khách, lúc này Lưu Hiểu Ba và Quách Nghị ngồi trên sô pha, không khí rất nặng nề.
Chuyện thành phố Kim Đỉnh do Chủ tịch tỉnh và Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật đích thân giám sát đã nổi quá rồi. Trong toàn tỉnh, các thành phố anh em trực thuộc tỉnh, các nhân vật cấp cao của các cơ quan phòng ban cục trực thuộc tỉnh đều đang đợi để xem chuyện cười của thành phố Kim Đỉnh, trong số này đương nhiên trừ ra Cục trưởng Cục Du lịch tỉnh vì bây giờ ông ta cũng khó khăn như thành phố Kim Đỉnh.
Im lặng một hồi, Quách Nghị không nhịn nổi nói:
- Bí thư Lưu, ông là đầu tầu, là chủ chốt của bộ máy... Chuyện này phải cần có ông đưa ra một chủ ý. Bây giờ án này có thể nói là càng tra xét, càng sâu, không riêng gì bộ phận du lịch mà là bộ phận Đảng cũng có một số người bị liên lụy. Hai ngày nay có mấy đồng chí ở thành phố đều gọi điện cho tôi, tuy rằng không nói gì thêm nhưng ý kia ai cũng hiều, đều hy vọng chuyện này có chừng có mực.
Nghe Quách Nghị nói, Lưu Hiểu Ba lập tức nhíu mày, đều là “Người đứng nói chuyện không đau lưng”, chuyện này dễ dàng dừng lại như vậy sao? Nếu những người dính vào chuyện này kín miệng một chút thì chuyện gì cũng không có, điều này có thể trách ai? Bây giờ Chủ tịch tỉnh và Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật đều đang nhìn, Ban Tuyên giáo tỉnh ủy liên tục đưa tin, Bí thư Tỉnh ủy Tăng Thái Bình cũng có thái độ kiên quyết.
Cười lạnh một tiếng, Lưu Hiểu Ba khinh thường nói:
- Dừng lại, nói thật nhẹ nhàng và khéo léo, nếu dễ dàng như vậy tôi và ông còn ngồi ở chỗ này làm gì? Lời nói này lão Quách ông về sau, đừng nói nữa. Có người tìm ông, ông đẩy đến chỗ tôi, tôi bảo họ tìm Chủ tịch Nhiếp, tìm bí thư Ninh mà nói, đến lúc này còn nhìn không rõ tình hình, thật là tự cao tự đại, ếch ngồi đáy giếng.
Nói tới đây, Lưu Hiểu Ba cũng khống chế cảm xúc một chút, nhìn Quách Nghị nói:
- Lão Quách, phong cách làm việc của Chủ tịch Nhiếp tỉnh từ thành phố Dương Tuệ trước đó, thành phố Ngũ Lương sau này và trong công tác ở thành phố Quả Nam thì có thể thấy vị Chủ tịch tỉnh trẻ tuổi này của chúng ta không phải là đèn cạn dầu, cũng không phải là một người làm theo lối cũ.
Nhiếp Chấn Bang mới đảm nhiệm ở Ba Thục chưa tới nửa năm, biệt danh “đồ tể quan trường” không phải là không có căn cứ, hiện giờ việc duy nhất chúng ta có thể làm là toàn lực phối hợp với tổ công tác, làm tốt công tác điều tra, những thứ khác tôi không quản được và cũng không muốn quản nhiều như vậy, “Ác giả ác báo” cái này gọi là: Chớ giơ tay, giơ tay tất bị bắt.
Lời của Lưu Hiểu Ba làm Quách Nghị rất đồng tình, nói:
- Tôi cũng nghĩ vậy, cũng là ý này trả lời bọn họ.
Án ở thành phố Kim Đỉnh chẳng qua là một sự mở đầu mà thôi, tổ công tác ở lại thành phố Kim Đỉnh tổng cộng mười lăm ngày, tất cả lớn nhỏ có hơn tám mươi người bị khai trừ công chức, có người bị chuyển sang cơ quan tư pháp để đưa ra pháp luật, có người bị cả hai. Trong số đó người thấp nhất là cán bộ bình thường, người lớn nhất là một Phó chủ nhiệm Hội đồng nhân dân thành phố, trước đây, người này là Chủ tịch thành phố Kim Đỉnh quản lý mảng du lịch, cán bộ cấp Phó giám đốc Sở hưởng đãi ngộ cấp giám đốc Sở.
Lần này, danh tiếng “Đồ tể quan trường” của Nhiếp Chấn Bang xem như hoàn toàn vang vọng, cũng có người gọi Nhiếp Chủ tịch tỉnh là “Sát tinh quan trường”, dường như, Nhiếp Chủ tịch tỉnh ở đâu, thì ở đó cũng có một nhóm người bị mất chức. Ở thành phố Dương Tuệ thì Phó bí thư Thành ủy bị xuống, ở thành phố Ngũ Lương cũng có mười mấy người lớn nhỏ bị ngã ngựa, bây giờ thành phố Kim Đỉnh cũng vậy.
Nhưng nhiệm vụ tổ công tác vẫn chưa hoàn thành, kế hoạch hành động chỉnh đốn môi trường du lịch toàn tỉnh ở thành phố Kim Đỉnh chẳng qua chỉ là một hành động mở đầu mà thôi.
Kế tiếp, công tác bắt đầu triển khai trong phạm vi các khu du lịch toàn tỉnh, trong một khoảng thời gian ngắn môi trường du lịch tỉnh Ba Thục cho dù là phần cứng hay phần mềm đều tăng chất lượng
Tòa nhà văn phòng Tỉnh ủy Ba Thục, Tăng Thái Bình ngồi trên sô pha nét mặt thoải mái, chuyện này cuối cùng cũng xong, hình tượng du lịch tỉnh Ba Thục chẳng những không bị tổn hại mà ngược lại đã mượn cơ hội này để lăng xê. Mặc dù là do Nhiếp Chấn Bang thực hiện nhưng là người tham dự chủ yếu nên Tăng Thái Bình vẫn có chút đắc ý, có thể đoạt được chỗ tốt trong tay mấy nhà ở Bắc Kinh thế cũng đủ để kiêu ngạo rồi.
Từ bao thuốc trên bàn rút ra một điếu Trung Hoa mềm đưa cho Nhiếp Chấn Bang, mình cũng châm một điếu, Tăng Thái Bình không nghiện thuốc lá chỉ thỉnh thoảng mới hút mà thôi.
Hút một hơi, Tăng Thái Bình nói:
- Chấn Bang, cậu quyết định thật rồi à?
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, khẳng định:
- Quyết định rồi, cách làm và suy nghĩ của mấy nhà ở Bắc Kinh kia tôi hiểu, chuyện này nhất định phải có một câu trả lời thỏa đáng, hiện giờ, chúng ta tuy được lợi nhưng cũng không thích hợp đắc tội ghê quá, bọn họ đang đợi động tác tiếp theo của chúng ta. Lần này chúng ta phải đứng ra long trọng xin lỗi, như vậy tôi tin là bọn họ đã có đầy đủ mặt mũi, ngoài ra tôi ra mặt nói xin lỗi, cũng có thể xúc tiến phát triển du lịch Ba Thục tốt hơn, Chỉ còn hơn mười ngày là hội chợ du lịch Trung Quốc, việc này là một chuyện tốt đối với khai thác, phát triển du lịch tỉnh chúng ta. Chỉ cần là chuyện tốt nếu tôi ra mặt thì tính cái gì, chưa nói là đại diện chính quyền, cho dù là cá nhân tôi xin lỗi, cũng không sao.
Nghe được lời của Nhiếp Chấn Bang, Tăng Thái Bình có chút cảm động, hợp tác với Nhiếp Chấn Bang thời gian dài như vậy nên Tăng Thái Bình cũng hiểu được tác phong của Nhiếp Chấn Bang. Tác phong hai cha con hoàn toàn khác nhau, khó trách Nhiếp Chấn Bang tuổi còn trẻ mà vị trí đã cao như thế rồi, suy nghĩ này rất đáng khâm phục, không so đo được mất vinh nhục cá nhân, một lòng vì Đảng, một lòng vì dân. Bản thân mình cũng bái phục suy nghĩ này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận