Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 973: Xin tin tưởng tôi

Bí thư Nhiếp lên tiếng, các lãnh đạo khác đương nhiên không thể nói thêm gì, hơn nữa dưới sự dẫn đầu của Vi Lâm và Hứa Hồng Chuyên thì tất cả các cán bộ lãnh đạo đều đứng lên.
Dương Hỷ Hoa và Liêu Thu Sinh tuy chỉ là cán bộ cơ sở ở nông thôn chưa từng trải qua điều gì, thậm chí cũng không thể gia nhập vào trong hàng ngũ của hệ thống thể chế, nhưng đừng nên coi thường trí tuệ của người miền núi, trường hợp này bọn họ cũng hiểu rằng bí thư Nhiếp nói sao chính là vậy.
Dương Hỷ Hoa trầm ngâm một chút, lập tức nói:
- Bí thư Nhiếp! Anh xem, có nên đến hộ Ngũ Bảo ở thôn chúng tôi trước không?
Trong thôn có nhà của một người già tên Dương Cửu Cân, cụ già đã hơn tám mươi, người bạn đời đã tạ thế, một đứa con duy nhất, năm nay lúc sửa chữa công trình thủy lợi bị nổ thuốc nổ chết, bơ vơ một mình sống qua ngày.
Cơ thể ông cụ vẫn còn rất cường tráng, đoàn người lúc đến nhà cụ ông Cửu Cân, hai chân ông cụ đang kẹp một chiếc lồng thông gió, hai đùi đắp một tấm thảm nhỏ rách nát, ngồi dưới mái hiên ngủ gà ngủ gật.
Dương Hỷ Hoa đã bước lên, Liêu Thu Sinh đứng bên cạnh Nhiếp Chấn Bang giới thiệu:
- Bí thư Nhiếp! Thôn chúng tôi, tổng cộng có mười người già cô đơn không nơi nương tựa, trong thôn dựa vào tình hình các tổ, chế định ra chính sách nuôi dưỡng liên quan, mỗi nhà mỗi hộ thay phiên nhau đưa cơm một tuần.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, nói:
- Như vậy cũng tốt, cũng chính là việc thêm một đôi đũa, phong tục của nhân dân Đại Phong rất tốt, người già có chỗ dựa, người già có chỗ nuôi dưỡng là vấn đề Đảng và chính phủ chúng ta cần quan tâm trọng điểm, ngoài cơm ăn ra đối với đời sống của người già và các mặt chi phí thường ngày cũng phải quan tâm và chăm sóc nhiều hơn nữa.
Tiếp sau đó, Nhiếp Chấn Bang đích thân lấy một phần tiền thăm hỏi tặng vào tay cụ ông Dương Cửu Cân, việc này khiến ông cụ hết sức xúc động, hai tay hơi run, liên tiếp nói lời cảm ơn.
Sau đó đoàn Nhiếp Chấn Bang đi một vòng thôn Đại Phong xem xét và thăm hỏi người già cô đơn, gia đình khó khăn trong thôn.
Đoàn Nhiếp Chấn Bang ngủ lại thôn Đại Phong, ăn đồ ăn nhà nông, Nhiếp Chấn Bang lại có được khẩu vị trước nay chưa từng có, ăn uống rất ngon lành.
Trong gian phòng tốt nhất mà gia chủ dọn ra, Nhiếp Chấn Bang lại không nghỉ ngơi, ngồi ở mép giường, trong lòng vô cùng trĩu nặng, sự giản dị của nhân dân khu cách mạng cũ đã cho Nhiếp Chấn Bang nhiều xúc động, cuộc sống của nhân dân vùng cách mạng cũ cũng làm đau lòng Nhiếp Chấn Bang rất nhiều.
Bên tai, dường như vẫn vang lên lời nói của Liêu Thu Sinh là thu nhập bình quân đầu người thôn Đại Phong hơn bốn trăm đồng.
Hơn bốn trăm đồng, có thể làm gì? Đối với cuộc sống của một người dân bình thường mà nói, có lẽ đây chẳng qua chỉ là tiền của một lần vào quán, tiền của một bữa cơm Tây thông thường, đối với người giàu có mà nói, có lẽ tiền của một bữa cơm, có thể khiến một trăm người thôn Đại Phong phấn đấu cả năm.
Tâm trạng rất nặng nề, sự phát triển của vùng cách mạng cũ, sự phát triển của Hồng Giang tất cả đều quanh quản trong lòng Nhiếp Chấn Bang, trọng trách ngàn cân, đây là vấn đề không dễ xem nhẹ.
Cửa phòng truyền đến tiếng gõ cửa, Trưởng ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Vi Lâm đứng ở cửa, rất cung kính nói:
- Bí thư Nhiếp! Anh không ngủ được hả?
Nhiếp Chấn Bang gương mặt mỉm cười đứng lên, khoát tay ra hiệu, nói:
- Đồng chí Vi Lâm đã đến, vào đây ngồi đi!
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang nhìn Vi Lâm nói:
- Trưởng ban Vi, anh cũng không nghỉ ngơi à?
Trong lòng Vi Lâm lúc này lại hơi xúc động., một mặt xúc động là ở miền trung vẫn còn có tỉnh nghèo khó lạc hậu như Hồng Giang, trong suy nghĩ của Vi Lâm thì dường như chỉ có vùng đất miền tây xa xôi nghèo khó mới như vậy, nhưngthực tế lại nói cho anh ta biết, tình hình của Hồng Giang cũng không tốt.
Mặt khác, Vi Lâm nhìn thấy thái độ và tác phong làm việc thiết thực cụ thể của Nhiếp Chấn Bang, đường đường là một bí thư tỉnh ủy, đi bộ mấy chục cây số đường rừng, ngủ lại gia đình nông dân, thái độ này, tác phong giản dị này khiến Vi Lâm cảm động sâu sắc.
Không có chút dáng vẻ làm bộ làm tịch, Vi Lâm ngồi xuống, mỉm cười nói:
- Bí thư Nhiếp! Lần này, tôi đã cảm thụ giáo dục sâu sắc.
Lời nói của Vi Lâm khiến Nhiếp Chấn Bang hơi bất ngờ. Vi Lâm ở trên đưa xuống, Nhiếp Chấn Bang cũng không quan tâm lắm, bộ phận tuyên giáo, là tiếng nói của dư luận, nhìn bề ngoài, Ban Tuyên giáo hình như không quan trọng bằng Ban Tổ chức hay Ban chính trị pháp luật, nhưng trên thực tế Nhiếp Chấn Bang hiểu rõ, tầm quan trọng của Ban Tuyên giáo kỳ thực không thua gì Ban Tổ chức.
Nhưng sau khi Vi Lâm nhậm chức chủ động dựa dẫm khiến Nhiếp Chấn Bang sững một thoáng, hiện tại lời nói bộc trực này của Vi Lâm lại khiến Nhiếp Chấn Bang đối với Vi Lâm có rất nhiều cảm tình.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang lại mở miệng nói:
- Đúng vậy! Cảm thụ giáo dục sâu sắc cũng cảm nhận được trọng trách của bản thân, Trưởng ban Vi, về mặt truyên truyền thì Ban Tuyên giáo cũng cần nắm chắc chiều sâu tuyên truyền phương diện này, đừng sợ mất thể diện, cũng đừng có tư tưởng tốt đẹp khoe ra xấu xa che lại, phải thật sự cầu thị, đem hiện trạng của khu cách mạng cũ đưa tin ra ngoài đúng thực chất, đây là một lời cảnh tỉnh đối với công tác của chúng ta, trách nhiệm nặng nề.
Trong lòng Vi Lâm có chút khâm phục đối với Nhiếp Chấn Bang, quân tử rộng rãi trong sáng vô tư, tiểu nhân thường lo buồn, Nhiếp Chấn Bang giải quyết công việc thực sự được xưng tụng là một quân tử chính cống, anh ấy thật sự ấp ủ dân chúng, lòng gắn bó với nhân dân, loại tình cảm sâu đậm này cũng khiến Vi Lâm rất khâm phục. Đến Hồng Giang, Vi Lâm cũng muốn làm lên sự nghiệp, không còn nghi ngờ gì nữa, từ hiện tại mà xem xét thì theo sát bước chân của Bí thư Nhiếpchính là một lựa chọn chính xác nhất.
Trầm ngâm một chút, Vi Lâm cũng gật đầu nói:
- Xin bí thư Nhiếp yên tâm! Ban Tuyên giáo nhất định dựa theo tinh thần chỉ thị của bí thư, dựa trên nguyên tắc thật sự cầu thị, đưa tin đúng sự thật, vì sự nghiệp xây dựng và phát triển kinh tế của Hồng Giang góp một phần nhỏ công sức, gắng sức giúp cho thêm phần phát triển.
Sau Vi Lâm, Nhiếp Chấn Bang đều gọiLưu Diệu Văn, Quách Nam Sinh và Ngô Quảng Thuận của Sở Giao thông, cộng thêm Bành Thế Phàm và Âu Dương Lập Minh của Thành ủy Tống Châu đến, ngoài rabí thư Thành ủy thành phố Hồng Đô Lâm A Mãn ngồi một bên dự thính, tuy Lâm A Mãn là cán bộ cấp Cục trưởng, trước mặt dân chúng hoàn toàn là một cán bộ lớn, nhưng ở trước mặt Nhiếp Chấn Bang, trước mặt một loạt lãnh đạo tỉnh ủy, Lâm A Mãn đúng thật chỉ là phần dự thính.
Trong khuôn viên nhỏ gia đình nông dân bình thường của thôn Đại Phong, lửa than đốt ở trong căn phòng hết sức dồi dào, đèn chân không một trăm wat chiếu sáng khắp gian phòng.
Nhìn quanh khắp lượt mọi người, Nhiếp Chấn Bang mở miệng nói:
- Lần này, triệu tập mọi người lại, chủ yếu là thảo luận một chút vấn đề giao thông của khu cách mạng cũ Hồng Đô.
- Tin rằng, hôm nay đi qua đoạn đường núi, các đồng chí đều có cảm giác chân tay nhức mỏi muốn ngã khụy, thử nghĩ xem chúng ta vẻn vẹn chỉ đi có một chuyến, hai chuyến, quần chúng nhân dân sinh ra ở đây, lớn lên ở đây, sống ở đây, họ sẽ có cảm giác thế nào? Trẻ con ra bên ngoài đi học, là tình cảnh thế nào? E rằng, đều phải thức dậy từ bốn năm giờ sáng, thắp đuốc đi học.
Nói đến đây, ngữ khí của Nhiếp Chấn Bang trở nên kiên định nghiêm túc:
- Lần này, tập hợp các anh đến đây, một mặt lãnh đạo phân công quản lý ở đây, các đồng chí phụ trách ban ngành liên quan cũng ở đây, lại thêm các đồng chí của thành phố Tống Châu, mọi người bàn bạc một chút, làm thế nào để khai thông giao thông của khu cách mạng cũ, xây dựng đường sá để dân chúng nhận được lợi ích thực tế, nhận được cơ hội làm giàu cơm no áo ấm.
Sau khi nói xong, Nhiếp Chấn Bang trực tiếp phân công nhiệm vụ, nhìn Âu Dương Lập Minh, nói:
- Chủ tịch Âu Dương! Anh là chủ tịch của thành phố Tống Châu, anh thử nói trước xem, ở phương diện này thành phố Tống Châu có hành động và ý tưởng gì không?
Dứt lời, Âu Dương Lập Minh cũng gật đầu, mở miệng nói:
- Bí thư Nhiếp! liên quan đến phát triển quy hoạch giao thông của thành phố Hồng Đô, Ủy ban nhân dân thành phố Tống Châu, Ủy ban Cải cách và Phát triển thành phố cũng đã có suy tính tổng thể, trước mắt bước đầu đã chế định một tuyến đường hoàn thiện, số hiệu đường là huyện lộ ba chín, vị trí khởi đầu và kết thúc từ huyện lộ hai mốt thị trấn Thành Quan thành phố Hồng Đô bắt đầu, đâm thẳng đến thị trấn Anh Kiều, từ chỗ Đại Phong đâm xuyên qua, sau đó, qua Giáp Phổ của thị trấn Xương Phó, Lý Gia thôn vv…mấy thôn miền núi nghèo khó, trực tiếp nối liền với quốc lộ cấp một Tống Hồng. Toàn bộ quốc lộ dài năm mươi hai ki lô mét, trong đó có năm ki lô mét đường hầm, ước tính tổng đầu tư đạt đến ba trăm ba mươi triệu, tài chính của thành phố hơi căng thẳng nên việc này vẫn cứ tiếp tục kéo dài.
Lời của Âu Dương Lập Hoa, nói năng đĩnh đạc, không dừng lại cũng không chần chừ, điều này khiến Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng, chứng tỏ thành phố Tống Châu đích thật đang chuẩn bị mặt công tác này, nếu không không thể kỹ càng chu đáo đến thế.
Nhưng, dính dáng đến tiền bạc, lông mày Nhiếp Chấn Bang liền chau lại, một con đường dùng số tiền đầu tư lớn như vậy, đừng nói là đối với tài chính thành phố Tống Châu, dù là đối với tài chính tỉnh cũng là một gánh vác không hề nhỏ. Hơn nữa, là bí thư tỉnh ủy nên, Nhiếp Chấn Bang hiểu rõ, bất cứ việc gì cũng đều có một trọng điểm, quản lý một tỉnh và quản lý một gia đình khác biệt không nhiều, quan trọng nhất không phải là lo nghĩ nghèo khó, mà là suy tính không đồng đều. Khắp nơi đều là khu cách mạng cũ của Hồng Giang,, không thể chỉ suy tính đến Hồng Đô mà không xét đến các địa phương khác.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang lại mở miệng nói:
- Vấn đề xây dựng giao thông có liên quan, bên thành phố Tống Châu vẫn cần liên hệ chặt chẽ với Sở Giao thông tỉnh, khảo sát và đo đạc nhiều nơi, phải nỗ lực đưa ra một phương án ổn thỏa tốt đẹp, về nguồn vốn, tranh thủ từ Bộ ủng hộ một ít, tài chính tỉnh ủng hộ một ít, dẫn đầu chủ yếu là tài chính thành phố Tống Châu phải làm tốt trù tính chung, thành phố Hồng Đô cũng cần bỏ ra một phần. Dọc tuyến, có thể phát động quần chúng nhân dân, áp dụng hình thức nhà nước và nhân dân cùng làm, đường sá làm xong rồi, nhận được lợi ích vẫn là bản thân dân chúng, làm tốt công tác thì tôi tin rằng nhiệt tình của nhân dân vẫn rất cao.
Nhiếp Chấn Bang đã xác định tinh thần thì về cơ bản sự việc đã không còn có gì trì hoãn, Ngô Quảng Thuận của Sở Giao thông cũng mở miệng tỏ thái độ.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra, sáng sớm ngày hôm sau, ăn sáng tại nhà, Nhiếp Chấn Bang còn có lòng để lại một ít tiền ăn, vừa ra khỏi cổng thôn, toàn thôn mấy ngàn dân đều tập trung ở hai bên cổng thôn, ở trên đồng ruộng, ở bên mái hiên, phàm là chỗ người có thể đứng đều đã đứng rất đông quần chúng.
Đi được phân nửa, Nhiếp Chấn Bang đột nhiên quay người, nhìn quanh khắp lượt dân chúng đưa tiễn, nói lớn:
- Thưa bà con! Xin hãy tin tưởng tôi, xin hãy tin tưởng Đảng và chính phủ, cuộc sống của chúng ta, nhất định sẽ trôi qua ngày càng tốt đẹp, lúc này tôi chúc Tết sớm bà con, hy vọng bà con năm mới vui vẻ, cả nhà sung sướng!
Bạn cần đăng nhập để bình luận