Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 954: Lựa chọn như thế nào

Sau khi nghiên cứu điều tra ở chỗ Ban thông tin đối ngoại, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng dậy, đoàn người tiễn Nhiếp Chấn Bang ra đến cửa.
Lúc này Trương Trung Khiêm đi đằng sau phía bên cạnh Hứa Hồng Chuyên, nói khẽ:
- Trưởng ban thư ký, anh đợi một chút.
Thấy Hứa Hồng Chuyên dừng lại Trương Trung Khiêm mỉm cười nói:
- Trưởng ban thư ký, anh là người kề cận cạnh bí thư, có những chuyện người phía dưới chúng tôi hiểu biết và kinh nghiệm chưa được sâu sắc, mong rằng anh hãy nhắc nhở tôi nhiều hơn.
Hứa Hồng Chuyên cười, Trương Trung Khiêm có cách nhìn khá được, luôn luôn làm thế nào để có một kế sách vẹn toàn, nhưng thế giới này làm gì có nhiều kế sách vẹn toàn như vậy.
Cũng chính vì vậy, con đường quan lộ Trương Trung Khiêm chưa được coi là thuận lợi, đợi đến bây giờ cũng chỉ là người đứng đầu của Ban Thông tin đối ngoại mà thôi.
Nhưng bề ngoài Hứa Hồng Chuyên vẫn mỉm cười nói:
- Anh Trương, anh đã đảm nhiệm chức cục trưởng Cục thông tin đối ngoại được bốn năm rồi, trong tòa nhà tỉnh ủy, chúng ta cũng đã là cộng sự bẩy, tám năm nay, có gì khó nói, có vấn đề gì mà tôi giúp được anh cứ nói ra.
Những lời của Hứa Hồng Chuyên làm Trương Trung Khiêm rất cảm động trong lòng, liền nói:
- Những lời của Trưởng ban thư ký rất là ấm áp, trước giờ tôi rất cảm tạ anh đã giúp đỡ và ủng hộ công việc của tôi.
Sau khi nói những lời khách sao, Trương Trung Khiêm nói những lời khó xử:
- Trước mặt anh, tôi không dám dấu giếm, chỗ khó của thông tin đối ngoại, anh cũng biết, chúng tôi không có quyền điều tra, có những việc tôi sợ là khó thực hiện.
Hứa Hồng Chuyên biết Trương Trung Khiêm cũng vì chuyện này, bây giờ thế cục của Hồng Giang rất rõ ràng, đống lửa thứ hai của bí thư Nhiếp được thổi bùng lên rồi,, hành động chính đốn trị an toàn tỉnh chỉ là hành động mở màn. Tối hôm qua, khi đột kích kiểm tra thành phố Hồng Thành bắt được tổng cộng hai mươi sáungười vi phạm kỷ luật, trong đó có mười năm người chơi gái, mười một người đánh bạc, trong đó chức vụ cao nhất là cấp Cục trưởng. Bây giờ những người này được giao cho bên Ủy ban kỷ luật tỉnh, tính ra không có cách nào đón năm mới rồi.
Bí thư Nhiếp trong cuộc họp điều tra nghiên cứu Thông tin đối ngoại, chính là nói với Trương Trung Khiêm, đối với một số trường hợp, cần phải tăng cường liên hệ, thông qua những manh mối mà quần chúng tố cáo để tìm hiểu nguồn gốc, thì đống lửa thứ hai này mới phát huy được hết.
Hiện tại Trương Trung Khiêm đã rút lui rồi, thế giới này làm gì có chuyện tốt như thế, đã được lợi rồi mà còn làm những việc không hay, muốn lấy lòng bí thư Nhiếp và Liễu Dũng, điều này là không thể.
Sắc mặt Hứa Hồng Chuyên có chút bí hiểm nhìn Trương Trung Khiêm nói:
- Anh Trương à, công việc ở chỗ anh có cái khó nhưng còn xem anh nghĩ thế nào, làm thế nào, anh là người có nhiều năm kinh nghiệm, về mặt này, tôi là phân công quản lý, nhưng tôi tin rằng nên làm thế nào thì anh cũng biết tìm được đường đi, không có việc gì khó chỉ sợ lòng không bền mà.
Nói xong Hứa Hồng Chuyên vỗ vỗ vào vai Trương Trung Khiêm nói:
- Anh nên nhớ, năm nay anh đã năm mươi ba tuổi rồi, có lúc khi cơ hội đến anh nên biết nắm bắt.
Văn phòng bí thư tỉnh ủy
Hứa Hồng Chuyên vừa vào cửa, Nhiếp Chấn Bang lúc này đang cởi áo khoác ngoài ra, Hồng Phong ở đằng sau giúp Nhiếp Chấn Bang treo áo lên móc.
Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Tiểu Hồng, tôi nói không sai Trưởng ban thư ký và Trương Trung Khiêm đã trao đổi bí mật với nhau rồi.
Câu nói đó khiên Hứa Hồng Chuyên ngượng ngùng, trước mặt bí thư làm gì có đường nào để biểu hiện, liền cười nói:
- Bí thư Nhiếp, anh nói vậy là oan uổng cho tôi rồi.
Nói xong Hứa Hồng Chuyên cười nói:
- Con người anh Trương có chút hẹp hỏi, không đủ quyết đoán.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Trong tháng một Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc được tổ chức, tổng hợp tình hình toàn tỉnh mà nói, rất rõ ràng, sức chiến đấu của mấy bộ máy địa phương bên dưới vẫn chưa đủ. Đồng chí Trương Trung Khiêm có thể nắm bắt không thì phải xem bản thân anh ấy. Ở bên này anh và đồng chí Trần Nhạc cùng với đồng chí Cung Chính hãy liên lạc nhiều với nhau một chút. Trong công tác kiểm tra kỷ luật khó tránh khỏi cùng phối hợp và giúp đỡ hệ thống pháp luật, công tác hậu cần của đồng chí Cung Chính cần được đảm bảo, không để người khác phải phiền lòng.
Những lời của Nhiếp Chấn Bang khiến Hứa Hồng Chuyên có chút rung động. Tháng một tổ chức họp Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc cấp tỉnh, đây là thông lệ trong cả nước. Sau tháng một, gay sau khi các thành phố trực thuộc tỉnh đã quán triệt tinh thần hội nghị thì sẽ triệu tập đại hội Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc cấp thành phố. Sau đó đợi đến tháng ba sẽ là đại hội Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc hàng năm trong cả nước, đại hội lần này đại biểu cho sự tiếp nối chính thức giữa cũ và mới.
Sắp tới lúc đại hội Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc cấp tỉnh mời dự họp, Nhiếp Chấn Bang đột nhiên nói sức chiến đấu của địa phương bên dưới chưa đủ, câu nói này cho thấy sợ rằng không riêng gì phải điều chỉnh lãnh đạo bộ máy cấp địa phương, sợ rằng đến lúc đó việc điều chỉnh bộ máy tỉnh ủy mới là sự kiện chính.
Hứa Hồng Chuyên không dám coi thường, cũng biết lúc này đống lửa thứ hai đã được đốt lên thì không còn đường quay lại. Bí thư Nhiếp toàn thắng thu hoạch lớn, Liễu Dũng bên này lùi bước, như vậy Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn xoay chuyển cục diện hỗn loạn của Hồng Giang, không nói đến việc thống nhất một lòng trong toàn tỉnh, ít ra bề ngoài cần phải tỏ ra như vậy. Bí thư Nhiếp không dám có bất kỳ cử động nào về phương diện kinh tế, vì nếu thất bại thì cuối cùng sẽ bị quét sạch thể diện, điều khỏi Hồng Giang hoặc là mất quyền lực hoàn toàn.
Cái nào tốt hơn Hứa Hồng Chuyên thì rõ hơn ai hết, thân phận của anh ta được định từ trước là chỉ có thể buộc chặt cùng bí thư Nhiếp, cùng tiến cùng lui, không còn lựa chọn nào khác.
Hứa Hồng Chuyên dừng một lát rồi nghiêm túc gật đầu nói:
- Bí thư hãy yên tâm, tôi nhất định phối hợp công tác, tuyệt đối không để anh và tổ chức thất vọng.
Bữa cơm trưa, Nhiếp Chấn Bang ăn cơm ở căng tin của tỉnh ủy, bữa cơm khi đang làm việc thì không có rượu, thuốc, phải giống như các cán bộ khác trong cơ quan tỉnh ủy xếp hàng để chờ lấy cơm, không có tiêu chuẩn riêng, cách cư xử như vậy khiến con người của Nhiếp Chấn Bang được mọi người đánh giá cao. Do đó thức ăn ở trong căng tin trở nên phong phú, người của Cục sự vụ bây giờ tuyệt đối không dám có bất kỳ một sơ xuất nào. Bây giờ lãnh đạo chủ chốt của tỉnh ủy đang ở đây ăn cơm, nếu thực sự ở trong căng tin để lộ ra bất kỳ điều gì thì có phải là tự mình tìm phiền phức không?
Khoảng một giờ chiều vốn dĩ theo như quy định thì đây là thời gian nghỉ ngơi, nhưng Nhiếp Chấn Bang cũng đi ô tô tới Sở Dân chính của tỉnh.
Trước đó nhận được thông báo của văn phòng Tỉnh ủy, Sở Dân Chính bên này từ khi bắt đầu từ giờ làm việc đều không nghỉ ngơi, từ trên xuống dưới sau khi nhận được tin tức liền tiến hành cuộc tổng vệ sinh, đống tuyết ở trong vườn đã được dọn sang một bên chất thành một đống, toàn bộ tòa nhà văn phòng được tiến hành tổng vệ sinh sạch sẽ.
Buổi trưa, từ cấp trên xuống cấp dưới đều sẵn sàng đón tiếp, mọi nhân viên đều luân phiên đến căng tin của cơ quan dùng cơm, các thành viên tổ đảng tiến hành phân theo từng nhóm không để lỡ thời gian của bí thư Nhiếp.
Khoảng một giờ ba mươi chiều, xe của Nhiếp Chấn Bang đã đến trước cổng Sở dân chính, ở bên này Quách Nam Sinh đã nhận được tin tức các thành viên trong Sở, liền tập trung tại cửa làm việc của Sở dân chính xếp thành hàng nghênh đón Nhiếp Chấn Bang.
Xe từ bên ngoài dần dần tiến vào rồi đỗ ở đại sảnh của tòa nhà, Quách Nam Sinh chạy tới giúp Nhiếp Chấn Bang mở cửa xe mỉm cười nói:
- Hoan nghênh bí Thư Nhiếp.
Ở đằng sau Phó giám đốc Sở dân chính chạy đến sau xe giúp ông Lý Diệu Sinh Phó chủ tịch Tỉnh phân công quản lí mở cửa xe.
Vừa xuống xe, căn bản không cần sự sắp xếp của mọi người, các vị lãnh đạo khác đều tự động đứng vào vị trí của mình. Trong thể chế những chuyện kiểu như thế này vốn dĩ không cần phải sắp đặt. Thói quen này đã ăn sâu vào tận xương tủy của các cán bộ lãnh đạo.
Nhìn bốn xung quanh Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Giám đốc Quách công tác vệ sinh của Sở Dân chính rất tốt, trời đang rất lạnh anh đừng đứng ở cửa, việc kiểm tra lần này chọn lúc giờ nghỉ buổi trưa mà đến đã làm phiền thời gian nghỉ ngơi của đồng chí, tôi thấy ngại quá.
Quách Nam Sinh mỉm cười nói:
- Thưa bí thư Nhiếp, các đồng chí ở trong Sở nghe nói anh sắp đến đều vui mừng ủng hộ, vì đất nước làm việc, vì nhân dân làm việc, làm thêm giờ thì có thấm vào đâu. Hiện giờ tỉnh Hồng Giang chúng ta đang gặp tai họa, ngẫm thấy người dân còn đang gặp khó khăn, chúng ta lại ngồi phòng máy lạnh thì làm thêm giờ cũng là điều nên làm.
Chỉ một câu nói khiến cho tất cả mọi người cười vui vẻ, bầu không khí có vẻ rất hòa hợp, Nhiếp Chấn Bang quay sang Chủ tịch tỉnh Lưu Diệu Sinh nói:
- Đồng chí Diệu Sinh tôi thấy hay là chúng ta đến phòng họp trước, nghe báo cáo công tác của Sở Dân chính.
Lúc này Lưu Diệu Sinh gật đầu mỉm cười nói:
- Tất cả tuân theo chỉ thị của bí thư Nhiếp, thân làm lãnh đạo phân công quản lí, tôi cũng nghe theo chỉ thị của bí thư.
Nhiếp Chấn Bang cười ha hả, con người Lưu Diệu Sinh cũng khá thú vị theo như những việc trước đây của Bộ Dân chính thì thái độ làm việc của Lưu Diệu Sinh rất tốt. Hôm nay biểu hiện như vậy mơ hồ trong đó có tư tưởng của sự dựa dẫm, trong thế cục như thế này Lưu Diệu Sinh làm như vậy cũng có chút mạo hiểm. Nhưng Nhiếp Chấn Bang cũng rất ngưỡng mộ thái độ và tác phong quyết đoán của anh ta. Nếu thực sự đại cục đã định, lúc đó mới nói ra câu này so với kết quả bây giờ thì hoàn toàn không giống nhau.
- Ha ha, đồng chí Diệu Sinh
khiêm tốn vậy
Nhiếp Chấn Bang rất là vui vẻ khi nói câu đó.
Nói đoạn, Nhiếp Chấn Bang quay sang nói:
- Giám đốc Quách chúng ta đến phòng họp trước đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận