Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1016: Khó nuốt

Vô sự mà ân cần, không phải gian xảo thì là đạo chích.
Nhiếp Chấn Bang tự nhận thấy chẳng có quan hệ gì với Nghiêm Thương Sinh, vô duyên vô cớ Nghiêm Thương Sinh lại mời cơm, với hắn đây là một việc lạ. Tin bên hắn muốn điều tiết bất động sản, ngăn giá nhà tăng mới phong thanh chưa đến ba tiếng thì lập tức đã xuất hiện chuyện kiểu này, Nhiếp Chấn Bang giờ cũng chỉ biết cười khổ, xem ra hắn đã đánh giá thấp “lực cản” rồi.
Rất hiển nhiên, Nghiêm Thương Sinh đây là muốn đến làm thuyết khách, còn làm cho ai thì Nhiếp Chấn Bang chưa rõ lắm, mà cũng không muốn biết rõ làm gì, có những chuyện mơ hồ một chút thì hay hơn. Biết rõ rồi có khi lại thấy bó tay bất lực.
Tuy nhiên, chuyện trước mắt, Nhiếp Chấn Bang cũng phải xử lý thận trọng, bất kể như thế nào, Nghiêm Thương Sinh vẫn là cán bộ lão thành tỉnh Hồng Giang, ở Hồng Giang vẫn tương đối có uy vọng, năm trước trong kì đại hội thứ 21, ông ta là đại biểu Đảng. Đại hội Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc năm nay, ông cụ cũng là lấy thân phận đại biểu Hội đồng nhân dân đến tham gia hội nghị.
Chuyện này nói lên điều gì? Nó chứng tỏ rằng Nghiêm Thương Sinh dù đã về vườn gần mười năm rồi, nhưng vẫn là nhân vật có uy vọng, có thể diện ở Hồng Giang. Nghiêm Thương Sinh mời thì quyết không thể từ chối. Bằng không khó tránh khỏi sẽ tạo ấn tượng là hắn không tôn trọng đồng chí lão thành.
Suy xét đến đây, Nhiếp Chấn Bang lập tức cười nói:
- Bác Nghiêm khách khí quá rồi, cháu hổ thẹn không dám nhận, bác Nghiêm yên tâm, tối nay, cháu nhất định tới đúng giờ.
Buổi chiều, tới gần lúc tan việc, Nhiếp Chấn Bang gọi điện cho Đổng Uyển báo tối không về ăn cơm được.
Đổng Uyển và Lý Lệ Tuyết trước giờ không hề gây áp lực gì lên Nhiếp Chấn Bang cả. Ba đứa bé hiện cũng đang đi học ở Hồng Giang, người một nhà ở cùng nhau khiến Đổng Uyển và Lý Lệ Tuyết đều cảm thấy rất hạnh phúc và thỏa mãn.
Ra khỏi trụ sở Tỉnh ủy, Nhiếp Chấn Bang lập tức tiến ra chỗ gửi xe đạp, dọc đường có không ít nhân viên công tác đều dừng bước lại để chào hỏi Bí thư Nhiếp.
Đường từ Tỉnh ủy đến Cục cán bộ lão thành cũng không xa. Đi bộ mất có mười phút, đi xe đạp vào giờ cao điểm tan tầm thì còn nhanh hơn lái xe. Gần năm phút sau, Nhiếp Chấn Bang đã đến trước cửa nhà Nghiêm Thương Sinh.
Nhà Nghiêm Thương Sinh là một tòa biệt thự nhỏ hai tầng, đây là ngôi nhà được Cục cán bộ lão thành mới sửa sang lại theo phong cách châu Âu, trước đây khi Liễu Dũng còn tại vị đã đánh tiếng sửa sang, chủ yếu để phục vụ đối tượng là cán bộ cấp phó trở lên của Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh đã về hưu. Tổng cộng xây năm mươi ngôi nhà, cũng coi như là một công trình không nhỏ.
Bên này cảnh sắc rất tốt, kế bên hồ công viên Hồng Giang, đối với viên chức về hưu thì nơi này không khí mới mẻ, không thiếu chỗ nghỉ ngơi, yên tĩnh giữa bộn bề, là chốn dưỡng thân hiếm có.
Lúc Nhiếp Chấn Bang đến, Nghiêm Thương Sinh đích thân đứng ở cửa, bên cạnh là một người phụ nữ chừng hơn bốn mươi tuổi nom rất tháo vát, cách ăn mặc trong thật quý phái. Điều này khiến Nhiếp Chấn Bang hơi sửng sốt, theo hắn biết thì vợ Nghiêm Thương Sinh đã qua đời vài năm trước. Chẳng lẽ đây chính là... ?
Thấy Nhiếp Chấn Bang, Nghiêm Thương Sinh mỉm cười chạy ra đón:
- Bí thư Nhiếp, hoan nghênh hoan nghênh, lão già này cứ sợ làm nhỡ việc của Bí thư.
Nhiếp Chấn Bang cười nhạt một tiếng, khoát tay nói:
- Bác Nghiêm nói quá lời, có làm có nghỉ chứ, giờ tan sở thì có gì đâu mà nhỡ nhàng, bác cứ khách sáo quá, bác là lãnh đạo tiền bối của Hồng Giang, cháu nên đến nhà thăm hỏi sớm hơn mới phải. Bác Nghiêm, xin hỏi vị này là?
Nhiếp Chấn Bang ra vẻ không biết, thử hỏi xem sao.
Nghiêm Thương Sinh mỉm cười nói:
- Bí thư Nhiếp, xin giới thiệu với anh, đây là con gái tôi, Nghiêm Ái Dân.
Nghiêm Ái Dân? Cái tên này vừa nói ra, Nhiếp Chấn Bang đã thấy quen quen, nhìn Nghiêm Ái Dân, trong lòng Nhiếp Chấn Bang chợt động, Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Đại Hà của Hồng Giang, đại biểu Hội đồng nhân dân tỉnh Hồng Giang, lá cờ đầu của hội liên hiệp phụ nữ, tiếng tăm lừng lẫy tỉnh Hồng Giang chẳng phải chính là cái tên này sao?
Trước mặt người ngoài, Nghiêm Ái Dân là bà chủ cao quý, nhưng với Nhiếp Chấn Bang thì vẫn chưa tính là gì.
Nghiêm Ái Dân rất hiểu điều này, không đợi Nhiếp Chấn Bang mở miệng, liền chủ động tiến lên một bước, vươn tay ra mỉm cười nói:
- Chào Bí thư Nhiếp, tôi là Nghiêm Ái Dân của tập đoàn Đại Hà.
Quả nhiên sau khi nghe Nghiêm Ái Dân tự giới thiệu, Nhiếp Chấn Bang bừng tỉnh, đồng thời cũng đã hiểu mục đích của Nghiêm Thương Sinh, tập đoàn Đại Hà dù kinh doanh đa dạng nhưng vẫn lấy khai thác bất động sản làm chủ đạo.
Nhiếp Chấn Bang vỗ trán cố ý làm bộ giật mình nói:
- Bác Nghiêm, công tác giữ bí mậtcủa bác thật xuất sắc. Nếu không phải gặp ở đây thì cháu cũng không biết mối quan hệ cha con của hai người, quả nhiên là hổ phụ vô khuyển nữ, tập đoàn Đại Hà chính là doanh nghiệp nổi bật của Hồng Giang chúng ta, là nguồn thu thuế lớn đấy.
Nghiêm Thương Sinh cười ha hả, đây là lẽ thường tình của con người, dù là ai khi nghe người khác khen con gái mình thì đều cao hứng cả, Nghiêm Thương Sinh cũng chẳng phải thánh nhân nên đâu có làm được chuyện không vui không buồn. Lúc này tự nhiên cũng là hết sức cao hứng.
Thế nhưng ngoài miệng vẫn nói lời khiêm tốn:
- Ha ha, vậy thì phải cảm ơn Tỉnh ủy quan tâm và ủng hộ, cảm ơn các lãnh đạo coi trọng giúp đỡ, Bí thư Nhiếp, mời vào trong.
Sau khi tiến vào biệt thự qua cửa trước là một phòng khách nêu cao, phòng ăn lại còn cao hơn mét rưỡi so với phòng khách, hai phía nối liền bởi một cầu thang bằng gỗ vô cùng tinh xảo, lúc này đồ ăn đã được bày biện trên bàn.
Sau khi xếp chỗ cho Nhiếp Chấn Bang ngồi xuống, Nghiêm Thương Sinh lấy ra một bình Mao Đài từ tủ rượu bên cạnh. Đối với loại rượu này, Nhiếp Chấn Bang cũng rất quen thuộc vì đã uống khá nhiều lần, hàng đặc biệt đấy, ủ ba mươi năm.
Thấy cảnh này, trong lòng Nhiếp Chấn Bang rất rõ, bữa cơm này chỉ sợ cũng không dễ nuốt. Hắn lập tức đứng lên đem quà đã chuẩn bị bày ra trên bàn, mỉm cười nói:
- Bác Nghiêm, lần đầu tiên đến nhà, không biết mang cái gì cho ổn nên cũng xách theo một bình rượu, xem như một chút tấm lòng.
Nghiêm Ái Dân bên cạnh rất tự nhiên nhận lấy, đánh mắt một cái, thần sắc cũng chợt biến đổi, cười nói:
- Cha, con thấy cứ uống rượu ngon Bí thư Nhiếp mang tới thôi.
Nghiêm Thương Sinh hơi sửng sốt rồi cũng lập tức đi tới, mỉm cười nói:
- Hả? Rượu ngon của Bí thư Nhiếp thì phải nếm thử mới được.
Thứ được lấy ra cũng là Mao Đài đặc cung ủ ba mươi năm. Làm như vậy cũng là chủ ý của Nhiếp Chấn Bang. Đó cũng không phải Nhiếp Chấn Bang đang khoe khoang cái gì trước mặt Nghiêm Thương Sinh. Mục đích rất đơn giản, chính là muốn thông qua thứ rượu này để ngầm tỏ cho Nghiêm Thương Sinh biết thân phận của hắn cũng không đơn giản.
Thân phận của hắn không ít cán bộ lãnh đạo cấp tỉnh biết rất rõ nhưng với các đồng chí lão thành như Nghiêm Thương Sinh thì không nhất định, những người này đa số từ sau khi về hưu sẽ không hỏi những chuyện này nữa, mỗi lúc có việc lại tái xuất với vẻ tự cao tự đại.
Hắn làm như vậy chính là muốn nhắc nhở Nghiêm Thương Sinh, “loại rượu bảo bối của ông đối với tôi mà nói không coi là cái gì cả”.
...
Sau khi mời mọc được Nhiếp Chấn Bang bắt đầu cầm đũa, đầu tiên là uống một chầu rượu đoàn viên, Nghiêm Thương Sinh buông đũa xuống, cười nói:
- Bí thư Nhiếp, cũng không sợ anh chê cười, phần lớn tâm huyết cả đời của ông già này đều dốc vào chuyện công tác, thường xuyên, dần dà bỏ quên cả tuổi trẻ. Kết hôn muộn nên gần ba mươi ba tuổi mới sinh được mụn con gái, thân già này năm nay cũng đã bảy mươi ba tuổi, Ái Dân năm nay cũng đã bốn mươi. Cả đời này tôi chỉ có một đứa con gái quý như bảo bối.
Nói tới đây, Nghiêm Thương Sinh quay sang phía Nhiếp Chấn Bang nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi nghe nói trên tỉnh đã bắt đầu quy hoạch điều tiết giá nhà rồi hả?
Không đợi Nhiếp Chấn Bang trả lời, Nghiêm Thương Sinh tiếp tục cười nói:
- Ha hả, lão già này không sống cùng thời đại các anh nên cũng không hiểu nổi những chuyện này, năm đó nhà cửa của chúng tôi đều được phân phối, cũng không có nhiều phiền toái thế này, cái gì mà điều tiết với kiểm soát tôi cũng không hiểu. Nhưng chúng tôi khi đó thật ra cảm thấy nhà cửa tự nhiên là xây dựng được càng nhiều càng tốt, sao bây giờ lại phải điều tiết gì đó chứ?
Những lời này vừa nói ra, sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang lập tức trầm xuống. Nghiêm Thương Sinh lúc này cũng đã tỏ chút cậy già lên mặt rồi.
Nếu chỉ nói có thể chiếu cố một chút đến tập đoàn Đại Hà hay không thì đây cũng không phải là việc khó gì, bất động sản thì phải kiểm soát, nhưng hiện giờ trong tay Nhiếp Chấn Bang cũng thiếu sự giúp sức, sắp xếp để tập đoàn Đại Hà đảm nhiệm vai trò trợ thủ cũng không phải là không thể, nhưng Nghiêm Thương Sinh nói thế này chẳng khác gì phủ nhận hoàn toàn chính sách kiểm soát bất động sản, thế này thì cũng hơi quá quắt.
Bên này, Nghiêm Ái Dân vẫn đang chú ý thái độ của Nhiếp Chấn Bang, cô hiểu rõ vị Bí thư Tỉnh ủy cùng tuổi này, nhất là về tính cách của Nhiếp Chấn Bang. Vừa nghe bố nói vậy thì đã biết việc không xong. Ông già đi dùng phương cách cũ kỹ, trước mặt các cán bộ Tỉnh ủy khác thì còn được chứ với Nhiếp Chấn Bang thì tuyệt đối là không thể.
Nghiêm Ái Dân lập tức chữa lời:
- Cha, cha nói gì vậy? Kiểm soát giá nhà là tinh thần của trên, chính sách của trung ương. Các tỉnh tự nhiên là phải quán triệt thi hành. Cha nói vậy thì không đúng đâu. Bây giờ sở dĩ phải kiểm soát, nguyên nhân quan trọng nhất là nhà cửa ngày càng nhiều nhưng tỷ lệ người dân mua được nhà lại giảm. Cho nên trung ương sau khi suy xét các mặt mới quyết định tiến hành kiểm soát giá nhà và bất động sản.
Nghiêm Thương Sinh là ai chứ, nói thẳng ra thì mèo già hóa cáo, Nghiêm Thương Sinh là kẻ tinh quái, tự khắc hiểu rõ con gái nói vậy là có ý gì, lập tức chữa lời:
- Vậy hả, vậy thì lão già này hồ đồ mất rồi. Bí thư Nhiếp đừng để bụng tôi nói linh tinh.
Vừa dứt lời, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười nói:
- Bác Nghiêm nói vậy cũng khá có lý, cân nhắc cẩn thận thì không thể tính là nói linh tinh được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận