Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 713: Sự tình rất kỳ lạ.

- Tôi không biết, chuyện này đã kéo dài hơn nửa năm rồi, lần này Chủ tịch tỉnh mới đã nhậm chức, các vị không còn gì để nói nữa rồi, tôi muốn gặp Chủ tịch tỉnh, bất luận thế nào các vị cho tôi một lời giải thích.
- Đồng chí này nói cái gì mà không rõ vậy, về vấn đề thất nghiệp đều nằm trong quyền quản lý của thành phố Thiên Phủ.
Vấn đề này thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố đã nghiên cứu chặt chẽ…điều này không phù hợp với quy tắc….
Loáng thoáng những âm thanh đối thoại, Nhiếp Chấn Bang nghe không mất một từ nào khiến lông mày Nhiếp Chấn Bang cau lại, sao mà đúng dịp vậy, ngày đầu tiên chính thức đi làm đã gặp phải người dân như vậy.
Hơn nữa vấn đề thất nghiệp liên quan đến việc xí nghiệp thay đổi chế độ, hai người này lý trí quá đi, mặt khác, trụ sở làm việc thế này làm sao lại dễ dàng ra vào như vậy được.
Ngày hôm qua các lãnh đạo Tỉnh ủy tề tựu, lãnh đạo trung ương ở đó, những chuyện có ảnh hưởng càng lớn thì càng dễ giải quyết. Tại sao lại cố tình xảy ra vào ngày hôm nay? Trong lòng Chấn Bang rơi vào trầm tư.
Lúc này Phương Viên bước vào tòa nhà văn phòng làm việc, vừa nhìn thấy Phương Viên, người đàn ông chừng trên dưới năm mươi tuổi lập tức như là nhìn thấy cứu tinh vậy, liền chạy ra đón rồi cười nói:
- Trưởng ban thư ký, ngài đến rồi à.
Phương Viên vẫn chưa rõ có chuyện gì xảy ra nhưng nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang đứng ở thang máy đang chuẩn bị nói chuyện.
Không ngờ người đàn ông đó phát hiện ra Nhiếp Chấn Bang liền bước nhanh tới chào đón, vẻ mặt nịnh nọt, cung kính nói:
- Xin chào Chủ tịch Nhiếp, tôi là chủ nhiệm phòng thông tin đối ngoại Lý Quý Thanh.
Câu nói này không nói ra còn được, nhưng vừa nói ra thì khiến cho hai người kia như nhìn thấy cứu tinh vậy, họ liền chạy tới quỳ xuống mặt đất, trong đó có một người chừng bốn mươi tuổi, quần áo lao động màu xanh đậm, da ngăm đen, tướng mạo trông thật thà, đầu ngẩng lên nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Ngài là Chủ tịch mới à, xin ngày hãy làm chủ việc hơn ngàn người ở xưởng hóa chất Hồng Tinh bị mất việc…
Giờ phút này đang là giờ cao điểm của buổi làm việc, trong đại sảnh thỉnh thoảng có nhân viên ở bên ngoài đi vào, không ít người nhìn thấy cảnh này, họ đều dừng lại xem thế nào. Nhìn thấy đám người vây quanh càng ngày càng nhiều, Phương Viên nói:
- Mọi người xem cái gì, không đi làm việc à, còn có tính kỷ luật nữa hay không?
Một câu nói mà khiến đám người vây quanh tản đi. Phương Viên đảm nhiệm chức phó Trưởng ban thư ký này bốn năm, bây giờ lại đảm nhiệm chức Trưởng ban thư ký hai năm, trong trụ sở làm việc không ai là không biết ông ấy, chỉ một tiếng hô như vậy là không còn đám người vây quanh nữa.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang cúi xuống đỡ hai người công nhân đó lên, rồi cười nói:
- Hai đồng chí này có chuyện gì vậy, có thể bình tĩnh mà nói, có chuyện gì khó xử lý, có ý kiến hay yêu cầu hợp lý có thể đề nghị. Chúng tôi không vui khi thấy các vị quỳ như vậy, các vị xem, quỳ như vậy, khiến cho trật tự mọi thứ làm việc của chúng tôi đều rối cả lên, hãy đến văn phòng của chúng tôi nói chuyện đi.
Nói xong ánh mắt Chấn Bang nhìn quét một lượt trên người Lý Quý Thanh khiến anh ta vội tránh né
- Đồng chí Lý Thanh, anh là chủ nhiệm phòng thông tin đối ngoại, cùng chúng tôi vào phòng nói chuyện này đi.
Câu nói này nghe như là một lời mời, nhưng hàm ý giống như là không dễ gì cự tuyệt được.
Thấy đoàn người Nhiếp Chấn Bang vào trong thang máy, vốn dĩ đang cãi cọ ở đại sảnh, giờ mọi thứ khôi phục trở lại công việc bình thường.
Lúc này trong văn phòng làm việc của Tôn Gia Lạc, Tôn Gia Lạc đang đứng cạnh cửa sổ, đằng sau Thư Ký Hứa Văn Hải đi tới đưa chén trà cho Tôn Gia Lạc, thấp giọng nói:
- Ông chủ, vừa rồi có Chủ tịch Nhiếp đem theo hai nhân viên và chủ nhiệm Lý vào văn phòng rồi.
Tôn Gia Lạc gật đầu, ánh mắt nhìn về phía bên ngoài cửa sổ, không quay đầu lại liền nói:
- Anh Hứa có phải muốn hỏi vì sao tôi lại để Lý Quý Thanh sắp xếp mọi chuyện như vậy?
Hứa Văn Hải nghe thấy vậy liền nói:
- Không dám, tôi chỉ là đang nghĩ, ông chủ sắp đặt như vậy, có phải muốn thăm dò Chủ tịch Chấn Bang?
Tôn Gia Lạc lúc này không nói gì, không sai, hôm nay có chuyện như vậy là do Gia Lạc bày đặt mưu kế cho Lý Quý Thanh, những người của xưởng hóa chất Hồng Tinh, chỉ cần để lộ chút thông tin thì giống như ruồi bâu đến. Có sự âm thầm giúp đỡ của Lý Quý Thanh, ra vào trụ sở không khó, nhân dịp giờ làm việc để cho Nhiếp Chấn Bang nhìn thấy chuyện này.
Làm bạn học với nhau trong một tháng, Tôn Gia Lạc rất rõ tính cách của Nhiếp Chấn Bang, những loại chuyện kiểu này nhất định Nhiếp Chấn Bang sẽ can thiệp, nhưng chuyện của xưởng hóa chất Hồng Tinh không hề đơn giản. Về chuyện này năm trước Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân đã mở cuộc họp, đến Tăng Thái Bình Và Nhiếp Quốc Uy còn phải bó tay, thì bây giờ chắc gì Nhiếp Chấn Bang có thể giải quyết được?
Hơn nữa mặc dù giải quyết được thích đáng, sẽ khiến cho Tăng Thái Bình và Bí thư thành ủy thành phố Thiên Phủ Thang Bỉnh Quyền phải làm thế nào, đây không phải thể hiện sự thiếu năng lực sao?
Lúc này Tôn Gia Lạc không có cảm giác mình làm sai, Nhiếp Chấn Bang không phải có năng lực làm Chủ tịch sao? Vậy thì hãy giải thích vấn đề khó này đi.
Trên thực tế, Tôn Gia Lạc phát giác thấy, từ sau khi Nhiếp Chấn Bang nhậm chức Chủ tịch thì y đã không bình tĩnh được rồi.
Sau khi Lý Cư Bằng mở cửa văn phòng làm việc, Nhiếp Chấn Bang dẫn ba người, bước vào, mọi người đều ngồi trên ghế sofa, như vậy có thể khiến mọi người có cảm giác nói chuyện một cách bình đẳng, còn nếu ngồi ở bàn làm việc nói chuyện sẽ tạo ra khoảng cách. Lúc này Lý Cư Bằng đem ấm trà bước vào, rót trà cho ba người khách và Chấn Bang xong liền bước ra ngoài.
Nhiếp Chấn Bang cầm cốc trà, quan sát nét mặt của ba người kia, sau đó ánh nhìn dừng lại Lý Quý Thanh, chậm rãi nói:
Chủ nhiệm Lý, anh hãy nói rõ chân tướng của sự việc xem nào.
Thấy Chấn Bang nói vậy, Lý Quý Thanh không dám chậm trễ, Nhiếp Chấn Bang là người mới không sai, nhưng là Chủ tịch mới đến, là nhân vật số một trong Ủy ban nhân dân tỉnh, nhân vật số hai của Tỉnh ủy, đây không phải là chuyện rồng mạnh không đè được đầu rắn, nếu Chủ tịch không vừa ý, muốn an bài chính mình, chẳng phải là chuyện đùa sao?
Bên cạnh, hai người công nhân cũng không vội, đã ngồi trong phòng của Chủ tịch, hai người không phải lo lắng không có chỗ giải oan rồi, yên tĩnh ngồi bên cạnh lắng nghe, Lý Quý Thanh nghiền ngẫm một lúc rồi nói:
- Chủ tịch, câu chuyện là thế này, nhà máy hóa chất Hồng Tinh trước kia thuộc loại xí nghiếp quốc doanh, bốn năm trước, xí nghiệp cải cách, nhà máy hóa chất Hồng Tinh trở về địa phương, thuộc phạm vi thành phố Thiên Phủ quản lý, xem như là xí nghiệp phụ thuộc nhà nước do Thiên Phủ quản lý.
Thấy Nhiếp Chấn Bang không có biểu hiện gì, Lý Quý Thanh tiếp tục nói:
- Vốn dĩ hiệu quả làm việc của nhà máy không được tốt, cả nhà máy có gần một nghìn năm trăm người, nhưng thiết bị máy móc thì cũ kỹ, không có năng lực đổi mới, sản phẩm thì đơn điệu, sau khi thành phố Thiên Phủ tiếp quản, liên tiếp bị thua lỗ, hơn nữa nhà máy hóa chất thuộc khu vực ngoại ô, ô nhiễm nghiêm trọng, đầu năm trước, thành phố Thiên Phủ quyết định bán đấu giá chuyển nhượng, cuối cùng một thương gia Nhật Bản đồng ý mua, nhưng đối phương muốn tất cả công nhân phải trải qua khảo hạch, chỉ giữ lại năm trăm người, còn những người khác thì thất nghiệp, hơn nữa đối tác không chịu bất kỳ khoản phí nào, như vậy nhân viên của xưởng Hồng Tinh họ không đồng ý.
Lý Quý Thanh vừa dứt lời thì hai người công nhân kia trở nên kích động, nhưng quyền uy của Nhiếp Chấn Bang ở đây khiến họ không dám mở miệng.
Nhìn thấy cảnh này, Chấn Bang mỉm cười nói:
- Đồng chí này họ gì, anh là đại diện cho công nhân nhà máy à, anh có muốn bổ sung điều gì không?
Người thanh niên bốn mươi tuổi gật đầu tỏ ra vô cùng kích động nói:
- Thưa Chủ tịch, tôi là Lưu Luyện Cương, chủ nhiệm xưởng thứ ba phân xưởng thứ nhất, chủ nhiệm Lý đã nói rồi nhưng chưa đầy đủ
Lưu Luyện Cương lúc này không để ý sắc mặt khó coi của Lý Quý Thanh, liền nói với Chấn Bang:
- Chủ tịch Nhiếp, tôi cũng không nắm rõ tình hình của xưởng Hồng Tinh, nếu muốn nói chuyển đi, thì chúng tôi cũng đồng ý, ô nhiễm môi trường ảnh hưởng đến môi trường sống của chúng tôi, cho chúng tôi nghỉ việc, không phải chúng tôi không đồng ý, cả nước nghỉ việc nhiều như vậy cũng không khác chúng tôi là mấy, nhưng không có bất cứ bồi thường gì, không chịu trách nhiệm bảo hiểm ý tế, bảo hiểm xã hội cho chúng tôi, cứ như vậy đuổi chúng tôi ra khỏi cửa, chúng tôi còn phải sống nữa chứ. Hơn nữa nhà máy lớn như vậy, diện tích tổng cộng hơn sáu trăm mẫu, giá tiền mới có một trăm tỉ, đây là đang bán tài sản quốc hữu, nếu chỉ bán đất không, căn cứ theo giá cả hiện giờ của tỉnh Thiên Phủ, cũng đã gần một trăm triệu rồi, thêm vào nhà xưởng thiết bị ít ra cũng phải ba trăm triệu, chúng tôi không muốn yêu cầu những thứ khác chỉ muốn chính phủ căn cứ theo giá tiền mà bán ra, đem giá chênh lệch đền bù cho chúng tôi những người thất nghiệp, như vậy là chúng tôi vừa ý rồi.
Nghe tới đây Nhiếp Chấn Bang cau mày lại, có người đang cố ý thử mình đây. Chuyện của Thiên Phủ, là những hạng mục có giá một hai trăm triệu, mình nhúng tay vào sẽ khiến Thang Bỉnh Quyền nghĩ ngợi, nếu không nhúng tay, người ta sẽ nghĩ mình vô dụng, kế sách này có chút độc ác, rốt cuộc là ai muốn chơi mình đây?
Trầm ngâm một lúc, lúc này Chấn Bang đứng dậy cười nói:
- Đồng chí Lưu, chuyện này tôi đã rõ rồi, còn những chuyện khác tôi không hiểu lắm, nhưng tóm lại một câu, mọi người cần ủng hộ nhà nước, ủng hộ chính phủ, hãy thông cảm những cái khó của chính phủ, đây là điều bắt buộc, nhưng với vấn đề sắp xếp và bồi thường, đây là quy định của nhà nước, nhất định phải có, hãy lưu lại phương thức liên lạc cho tôi, trong vài ngày này tôi sẽ cùng lãnh đạo thành phố Thiên Phủ đến nhà máy hóa chất Hồng Tinh một chuyến, các anh thấy thế nào?
Bạn cần đăng nhập để bình luận