Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 793: Trao đổi lợi ích.

Lúc Nhiếp Chấn Bang tan sở về, vừa bước vào cửa, trong phòng khách, người đang ngồi đã đứng dậy. Bên cạnh, Dương An Na cũng đã chạy ra đón, nói:
- Chấn Bang, anh về rồi. Hơn bốn giờ chiều, Bí thư Lý đã đến đây, một mực đợi anh.
Buông cặp công văn xuống, ánh mắt Nhiếp Chấn Bang dừng lại trên người Lý Vân Hạc, điều này khiến Lý Vân Hạc hơi căng thẳng, đứng thẳng người, nói:
- Chủ tịch!
Nhiếp Chấn Bang khoát tay ra hiệu Lý Vân Hạc ngồi xuống, bản thân cũng bê tách trà ngồi lên sô pha, lúc này mới nói:
- Cuộc họp Thường ủy hôm nay, anh đã biết?
Vừa nghe được câu này, Lý Vân Hạc lập tức gật đầu, gương mặt lập tức thay đổi một vẻ cảm động đến rơi nước mắt:
- Tôi đã biết, cảm ơn Chủ tịch đã nói đỡ cho tôi. Lần này, sau vụ án đê phòng lũ, tôi cũng tự biết trách nhiệm nặng nề, Vân Hạc chưa bao giờ có ý trốn tránh trách nhiệm. Chỉ là, trong lúc vội vàng, nếu phải điều chỉnh, trong lòng tôi hơi luyến tiếc cũng không bỏ được dự án cải tạo khu thành cũ thành phố Hưng Châu. Lần này, nếu có thêm thời gian, tôi muốn làm xong công tác chuẩn bị giai đoạn đầu. Sau này, cho dù thay lãnh đạo mới, cũng có thể dễ dàng tiếp tục thực hiện.
Nói đến đây, Lý Vân Hạc hơi ngập ngừng, trầm ngâm một lát, vẫn là ngẩng đầu nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chủ tịch, lần này, tôi đến đây, vẫn là muốn nghe hướng dẫn và chỉ bảo của Chủ tịch. Chủ tịch bảo tôi đến đâu công tác, tôi sẽ đến đó công tác. Tôi tất cả đều nghe theo xếp đặt của Chủ tịch.
Đây cũng coi như Lý Vân Hạc đang giãi bày trung thực. Nhìn bộ dạng này của Lý Vân Hạc, trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng hơi mỉm cười. Là con rể một lãnh đạo trong tỉnh Ba Thục, con đường quan chức của Lý Vân Hạc, có thể nói là một tay cha vợ nâng đỡ.
Hiện nay, cha vợ đã qua đời, Lý Vân Hạc có thể nhanh chóng rời bỏ tư thế, cũng hơi vượt khỏi dự tính của Nhiếp Chấn Bang.
Từ điểm này để nhìn, con người Lý Vân Hạc cũng không phải hoàn toàn không có chỗ đáng học hỏi. Mặt khác, trong vụ án đê phòng lũ tuy Lý Vân Hạc không kiểm tra giám sát chu đáo. Nhưng, bản thân trong sạch, điều này cũng khiến mình có chút tán thành. Trầm ngâm một lát, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Đồng chí Vân Hạc, sự việc lần này anh không cần phải có gánh nặng tâm lý gì. Rời khỏi thành phố Hưng Châu, sau này đến cương vị công tác mới vẫn có thể tỏa sáng. Mặt khác, về hướng đi của anh, hiện tại vẫn chưa có một kết luận rõ ràng. Hiện nay, anh chủ yếu vẫn là làm tốt công tác ở thành phố Hưng Châu. Những việc khác, anh đừng để ý.
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói, Lý Vân Hạc lập tức vui mừng đứng lên. Nói đến những lời này đã rất rõ ràng. Tin tức của cuộc họp Thường ủy, Lý Vân Hạc cũng đã thông qua đường dây của mình thăm dò được không ít. Trước đây, tại cuộc họp Thường ủy đã nói ra, vị trí sau này của mình là Trưởng ban Thư ký Hội đồng nhân dân tỉnh. Nhưng, hiện nay Chủ tịch nói vẫn chưa có kết luận. Điều này đã nói lên, Chủ tịch đã tiếp nhận mình. Việc này, vẫn còn có thể thay đổi.
Lý Vân Hạc lúc này hơi xúc động. Trước đây, mình có một người vợ tốt, có một cha vợ tốt. Trước kia, chỉ nhìn thấy lãnh đạo địa phương khác sợ cha vợ mình. Bây giờ, mình cuối cùng cũng cảm nhận được cảm giác này, đã cảm nhận được sâu sắc, cha vợ luôn cường điệu với mình, có ý cẩn thận.
Nghĩ đến đây, Lý Vân Hạc gật đầu, thành khẩn nói:
- Vâng, Chủ tịch, tôi nghe Chủ tịch, Chủ tịch chỉ bảo thế nào tôi làm thế ấy.
Sau khi tiễn Lý Vân Hạc, ăn xong bữa cơm tối, Nhiếp Chấn Bang lại cầm điện thoại, bấm số Tôn Gia Lạc.
Sau hai tiếng reo, tiếng của Tôn Gia Lạc từ điện thoại truyền đến:
- Chấn Bang, muộn thế này vẫn chưa nghỉ ngơi sao?
Lúc bình thường, tận đáy lòng giữa Nhiếp Chấn Bang và Tôn Gia Lạc đều xưng hô như vậy. Đối với kiểu xưng hô này, Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn không có cảm giác có chỗ nào không thỏa đáng. Ngược lại, cách xưng hô này vô cùng thân thiết. Tuổi của mình, ở cấp bậc này cũng coi như là một điểm yếu. Đa số cấp dưới, đều phải trẻ hơn mình, trong công việc, cũng không thể có vấn đề gì. Nhưng, trong cuộc sống, tận đáy lòng đây là một kiểu khác biệt. Đôi khi có vẻ hơi ngượng ngùng. Xưng hô thế này, lại có thể kéo gần khoảng cách hơn.
- Ha ha, Anh Tôn. Bây giờ rảnh chứ? Cùng ra ngoài uống tách trà được không? Ở Long Đỉnh Phẩm Trà Lầu sau khu vườn khu ở nhà ở công chức uống được không?
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười mời.
Sau khi ngắt điện thoại, Nhiếp Chấn Bang lại gọi cho Long Canh Hoa một cuộc điện thoại hẹn xong, lúc này mới ngồi dậy, nói với Dương An Na:
- An Na, anh ra ngoài một chút.
Tại Long Đỉnh Phẩm Trà Lầu
Trà chính là loại trà đen nổi tiếng của Ba Thục, tương truyền, trà đen khởi nguyên sớm nhất tại Ba Thục. Thời cổ đại, thông qua Trà Mã Cổ Đại, bán ra xa ngoài cao nguyên Tuyết Vực. Dọc đường đi, trà dầm mưa dãi nắng, tạo thành công nghệ lên men độc đáo. Vì thế, mới có loại trà đen là trà trên lưng ngựa vừa nói.
Công phu trà nghệ cũng là công phu Xuyên Hồng nổi danh của Ba Thục. Long Đỉnh Phẩm Trà Lầu về phương diện này vẫn là làm hết sức cẩn thận và đến nơi đến chốn.
Trong căn phòng mùi hương màu sắc cổ xưa, một bàn trà chạm khắc, trên mặt bày một bộ uống trà tử sa. Nhiếp Chấn Bang lúc này đang bình thản thao tác. Bê lên một ly đưa cho Tôn Gia Lạc bên cạnh.
Lúc này, cửa phòng đẩy ra, Long Canh Hoa từ ngoài cửa bước vào, vừa nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang và Tôn Gia Lạc, sững lại một lát, lập tức cười nói:
- Thật ngại quá, thật ngại quá, đã đến muộn.
Nhiếp Chấn Bang và Tôn Gia Lạc đều mỉm cười, Tôn Gia Lạc càng cười lớn nói:
- Anh Long, nếu như uống rượu, đến muộn chắc chắn phạt ba ly. Hôm nay uống trà, cũng làm theo như thế là được rồi.
Long Canh Hoa ngồi xuống, chắp tay xin khoan dung nói:
- Anh Tôn, anh tha cho tôi, tôi sợ nhất trà đen. Đây chính là làm sạch ruột, là dầu thực vật tốt. Nhưng, tôi vẫn là không có phúc hưởng thụ. Chắc chắn, uống một lần nhât định bụng sẽ bị hành hạ một lần.
Dừng một lát, Long Canh Hoa lại mỉm cười nói:
- Chấn Bang, đối với Lý Vân Hạc và Hồ Bảo Quang anh có ý kiến gì không?
Đã đến cấp bậc này, mọi người đều hiểu rõ, tụ tập không thể chỉ đơn thuần là tụ họp. Nhất là trong tình huống hôm nay, buổi chiều vừa mới mở cuộc họp Thường ủy, buổi tối liền ngồi với nhau. Long Canh Hoa rất thẳng thắn đi thẳng vào vấn đề.
- Sự việc của Lý Vân Hạc và Hồ Bảo Quang hà? Thành phố Hưng Châu xảy ra việc lớn như thế, hai người tuy không có vấn đề gì. Nhưng, trách nhiệm không giám sát chu đáo, nhất định không thể tránh khỏi. Như vậy, hai người không dễ tiếp tục ở lại thành phố Hưng Châu công tác. Điều chuyển là tất yếu.
Nhiếp Chấn Bang trầm ngâm một chút, nói lên.
Nhìn hai người, Nhiếp Chấn Bang tiếp tục nói:
- Suy nghĩ của tôi là, để Lý Vân Hạc thuyên chuyển công tác đến Ủy ban nhân dân tỉnh đảm nhiệm chức vụ Trưởng ban Thư ký.
Ý nghĩ này vừa mới nói ra, Long Canh Hoa và Tôn Gia Lạc lập tức có cảm giác hai mắt tỏa sáng. Điều chuyển Lý Vân Hạc đảm nhiệm chức vụ Trưởng ban Thư ký Ủy ban nhân dân tỉnh, vậy Trưởng ban Thư ký Phương Viên chắc chắn sẽ phải đi chỗ khác, khả năng lớn nhất chính là đổi chỗ.
Căn cứ kinh nghiệm và năng lực của Phương Viên, đảm nhiệm chức vụ Bí thư Thành ủy thành phố Hưng Châu vẫn là không có vấn đề gì. Lý Vân Hạc điều chuyển đảm nhiệm chức Trưởng ban Thư ký. Việc này cũng nói rõ, Lý Vân Hạc chính thức gia nhập hệ phái Nhiếp Chấn Bang.
Nhìn dáng vẻ trầm tư của Long Canh Hoa, Nhiếp Chấn Bang lại cười nhạt, việc trong thể chế, thường là thực tế như thế này. Những người này, đều là điển hình của chủ nghĩa không thấy thỏ không thả chim ưng. Có thể nhìn thấy được, Long Canh Hoa lúc này e rằng chính là đang cân nhắc việc này.
Ngay sau đó, Nhiếp Chấn Bang lại nói:
- Anh Long, tôi cảm thấy chức vụ Chủ tịch thành phố Hưng Châu, Lưu Thanh Nguyên của Sở Xây dựng rất thích hợp.
Đây chính là trao đổi lợi ích. Thành phố Hưng Châu, lần này, không ít chức vụ có thể trao đổi. Không nói Bí thư Thành ủy và Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố hai cương vị đổi chỗ này. Bên dưới, Phó Chủ tịch thường trực thành phố cấp Phó Giám đốc sở và Phó Chủ tịch thành phố phân công quản lý chính là lợi thế rất tốt. Lại thêm mấy chức vụ của các quận phía dưới trống ra. Đây đều là tính toán trao đổi lợi ích.
Lưu Thanh Nguyên là người của Long Canh Hoa, giành được chức Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố, Long Canh Hoa nhất định không có ý kiến gì. Mà chỗ Hồ Bảo Quang, nếu đều chuyển đảm nhiệm Sở Xây dựng, Hầu Văn Nguyên coi như có một câu trả lời thỏa đáng. Như vậy, ba bên đều hài lòng, có được một hợp tác cơ bản.
Long Canh Hoa dừng một lát, mỉm cười nói:
- Chấn Bang, chỗ Hầu Văn Nguyên... ?
Nhiếp Chấn Bang cũng cười:
- Anh Long, việc, này, tôi thấy anh và Hầu Văn Nguyên nên trao đổi cho thỏa đáng.
Sau khi bàn bạc một hồi, ba người đều giải tán. Trên con đường trong khu nhà ở công chức, Nhiếp Chấn Bang và Tôn Gia Lạc đi song song nhau. Khu nhà ở công chức ban đêm, dưới sự chiếu sáng của ánh đèn đường, có phần yên tĩnh. Nhiếp Chấn Bang quay đầu nhìn Tôn Gia Lạc, mỉm cười nói:
- Anh Tôn, chỗ Lỗ Dũng, vị trí Phó Chủ tịch thường trực thành phố Hưng Châu, có thể để anh ta suy nghĩ. Chỗ anh, cũng suy nghĩ một chút, như vậy coi như tất cả đều vui vẻ.
Nghe những lời này của Nhiếp Chấn Bang, Tôn Gia Lạc cũng rất đồng tình gật đầu, nhìn vào ánh mắt Nhiếp Chấn Bang có chút khâm phục. Như vậy, hợp tung liên hoành, toàn bộ hiện trường liền sống động. Dưới sự phân chia lợi ích đồng đều, Tăng Thái Bình chỉ có thể lực bất tòng tâm. Đương nhiên, cũng không loại trừ Tăng Thái Bình lấy lợi ích ra để trao đổi. Nhưng đương nhiên, trạng thái hiện nay, ngoài Lỗ Dũng ra, người khác đều không thể. Ít nhất là lần này không thể hợp tác cùng Tăng Thái Bình. Loại kỹ xảo thủ đoạn này cũng khiến Tôn Gia Lạc có cái nhìn khác. Thủ đoạn của Nhiếp Chấn Bang đã càng ngày càng thành thục lão luyện.
Lập tức gật đầu nói:
- Chấn Bang, bên chỗ Lỗ Dũng giao cho tôi là được rồi.
Vừa dứt lời, điện thoại của Nhiếp Chấn Bang lại reo lên không đúng lúc, rút điện thoại ra, Nhiếp Chấn Bang vừa nhìn số, lại nói lời xin lỗi Tôn Gia Lạc:
- Anh Tôn, việc này, anh mạnh tay triển khai là được rồi, tôi đi trước đây.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang nhận điện thoại, nói:
- Tinh Long, sao thế? Từ Châu Phi quay về rồi hả?
Đối diện, giọng nói sang sảng của Triệu Tinh Long truyền qua:
- Anh Ba, về lại rồi, không những đã trở về mà em, Côn và Hoa đã đến sân bay Thiên Phủ. Anh Ba triệu tập, em chắc chắn không dừng vó ngựa chạy đến. Anh Ba, bây giờ không có việc gì chứ? Ra ngoài tụ tập một chút đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận