Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 852: Tổng Bí thư Thẩm triệu kiến.

Nhà khách Tỉnh ủy Ba Thục.
Sau khi Tỉnh ủy Ủy ban nhân dân tỉnh Ba Thục di chuyển đến trụ sở mới, bao gồm cả nhà khách Tỉnh ủy trong đó. Các cơ quan đơn vị tương ứng cũng dọn đến nơi này. Nhà khách Tỉnh ủy, là nơi quan trọng của tỉnh đón tiếp lãnh đạo cấp trên, đương nhiên không thể ngoại lệ.
Nhà khách Tỉnh ủy, ở tại khu nhà ở cán bộ Tỉnh ủy, có một cổng ra độc lập, nhưng, từ Tỉnh ủy cũng có thể đi qua được.
Các phòng của nhà khách Tỉnh ủy, đều là lầu nhỏ hai tầng mới xây, thiết kế theo kiểu nhà lầu, áp dụng phong cách biệt thự kiểu Trung Quốc. Điểm này, Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng. Đối với một xếp đặt này của Tăng Thái Bình, Nhiếp Chấn Bang không chút tiếc rẻ bất cứ tình cảm ca ngợi nào.
Nhìn biểu hiện bên ngoài, nhà khách Tỉnh ủy có vẻ hết sức cũ kỹ. Từ bên ngoài mà nhìn, căn bản không nhận ra đây là nhà mới xây chưa đến ba năm. Tường ngoài căn nhà, bốn bên bò đầy dây mây núi. Trong vườn, cây xanh râm mát, từ ngoài chuyển đến trồng một cây cổ thụ trăm năm, đủ để chứng minh, dụng tâm của Tỉnh ủy Ba Thục.
Trang trí nội thất trong phòng cũng độc đáo, cùng một kiểu mô phỏng dụng cụ gia đình đời Minh Thanh, hệ thống máy sưởi, điều hòa đầy đủ mọi thứ, cho người ta một loại cảm giác nho nhã mà không thô tục.
Đoàn người Tổng Bí thư Thẩm lần này đương nhiên ngủ lại ở đây. Cửa số một Nhà khách Tỉnh ủy, lãnh đạo bộ máy thường vụ Tỉnh ủy đều đã đợi ở đây.
Lúc này, Bí thư Hoàng Vân Sơn của Ban Bí thư đã từ trong nhà bước ra, phía sau ông ta là Bí thư Tỉnh ủy Tô Quyết, lúc này, thần thái của Tô Quyết rất bình thường.
Hoàng Vân Sơn nhìn quanh khắp lượt mọi người, mỉm cười nói:
- Chủ tịch Chấn Bang, Thủ trưởng mời anh vào!
Nói xong, Hoàng Vân Sơn ngẩng đầu nói với những người còn lại:
- Các đồng chí khác, mời trở về nhé! Mệt mỏi một ngày, mọi người cố gắng nghỉ ngơi cho tốt.
Hoàng Vân Sơn nói như vậy, đã biểu đạt ý rất rõ ràng, ý ở đây, chính là nói, các cán bộ lãnh đạo khác, Tổng Bí thư Thẩm không muốn gặp.
Dưới sự dẫn dắt của Hoàng Vân Sơn, Nhiếp Chấn Bang bước vào phòng khách. Nhà khách Tỉnh ủy, là Chủ tịch tỉnh, Nhiếp Chấn Bang ngày thường cũng đã đến không ít lần. Nhưng, giờ khắc này, trong lòng Nhiếp Chấn Bang vẫn có cảm giác bất an không yên.
Vừa vào cửa, Tổng Bí thư thẩm liền gỡ kính mắt xuống, buông tờ báo trong tay, mỉm cười nói:
- Đồng chí Chấn Bang, ngồi đây.
Thái độ của Tổng Bí thư Thảm có vẻ hết sức thân thiết, ra hiệu sô pha bên cạnh ông ta. Nhiếp Chấn Bang lúc này có vẻ hết sức quy củ, khẽ khom người ngồi xuống, nhìn Tổng Bí thư Thẩm nói:
- Thủ trưởng...
Vừa mở lời, Tổng Bí thư liền cười nói:
- Đồng chí Chấn Bang, không cần mất tự nhiên, đây thật không giống với phong cách của cậu. Tôi vẫn nhớ rõ, năm đó khảng khái hiên ngang, Nhiếp Chấn Bang chỉ điểm giang sơn, dáng vẻ say sưa nói chuyện vấn đề Tam nông, say sưa nói thu chi tam công. Sao càng ngày càng thụt lùi thế này?
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười, gật đầu nói:
- Thủ trưởng phê bình rất phải, chức quan ngày càng lớn, ngược lại ngày càng cẩn thận ý tứ, suy tính thiệt hơn.
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói như vậy, Tổng Bí thư Thẩm cũng bật cười ha hả, rất vui vẻ:
- Tốt! Đây mới là Nhiếp Chấn Bang trong ấn tượng của tôi.
Dừng một lát, Tổng Bí thư lúc này lại mỉm cười nói:
- Chấn Bang à! Lần này, sau khi phát sinh động đất ở Vân Thục, thành tích công tác của tỉnh Ba Thục, tôi rất hài lòng, đặc biệt là cậu, trong quá trình cứu nạn chống dộng đất lần này, không sợ hi sinh, thái độ đi đầu rất tốt. Đây mới là việc một cán bộ nên làm. Vất vả gian nan đi đầu ở phía trước, hưởng thụ ở phía sau. Đây mới là hành vi chuẩn tắc của một lãnh đạo. Lần này, tôi gọi cậu qua đây chủ yếu vẫn có một việc muốn trưng cầu ý kiến của cậu. Ngoài ra, trong lòng cậu cũng nên chuẩn bị tốt tư tưởng.
Nghe Tổng Bí thư Thẩm nói, Nhiếp Chấn Bang lập tức hồi hộp. Trong lời nói này của Tổng Bí thư Thẩm, có hàm chứa ẩn ý, nghe ý tứ này, e rằng có ý điều động mình? Nhưng, bước tiếp theo, mình nhậm chức ở địa phương nào? Nhiếp Chấn Bang lại bắt đầu trầm ngâm.
Khu vực duyên hải Đông bộ phát triển, đây có thể không hiện thực. Trước mắt mà nói, mấy cán bộ lãnh đạo của duyên hải Đông bộ, có thể nói một cây cà rốt một cái hố. Vả lại, đều là cán bộ trẻ trung khỏe mạnh. Lúc này, chắc chắn không thể tiến hành điều chỉnh.
Nơi khác? Tỉnh Dự Châu, một tỉnh lớn nông nghiệp? Điều này cũng có khả năng, lần này, đồng chí Mộc Định Kiên lại sắp điều chuyển lên, Dự Châu lại có thể trống vị trí. Nhưng, có thể bảo mình đi Dự Châu không?
Trong lòng đang trầm ngâm, ngoài miệng Nhiếp Chấn Bang lại nhũn nhặn nói:
- Tổng Bí thư Thẩm, tôi không có vấn đề gì, tất cả đều phục tùng sắp đặt của tổ chức.
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói, nhìn biểu hiện thái độ của Nhiếp Chấn Bang. Tổng Bí thư Thẩm rất hài lòng, Nhiếp Chấn Bang, có thể nói là cán bộ một tay ông ta dìu dắt trưởng thành. Nhiếp Chấn Bang không thể ở trước mặt mình nói lời không thật.
Trầm ngâm một chút, Tổng Bí thư Thẩm nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chấn Bang à! Tôi tin tình thế trên thế giới hiện nay cậu cũng hiểu một chút.
Câu này của Tổng Bí thư Thẩm khiến Nhiếp Chấn Bang hơi giật mình, sự việc đến bất ngờ, lại là một cảm giác vui sướng. Tổng Bí thư Thẩm bàn luận tình hình thế giới với mình, điều này chứng tỏ, phía trên, hoặc là Tổng Bí thư Thẩm đã có ý thức muốn bồi dưỡng mình. Cần biết rằng, nếu thật sự có thể đi đến cuối cùng, vậy tiếp theo phải đối mặt, chính là quốc tế. Đối mặt, chính là kết giao giữa quốc gia với quốc gia.
Dừng lại một chút, Nhiếp Chấn Bang nén vui mừng ở trong lòng, hơi há miệng gật đầu nói:
- Tổng Bí thư, tôi biết, cho đến nay tình thế quốc tế, tình hình của đất nước chúng ta cũng không dễ lạc quan. Các nước phương tây đối với chúng ta luôn ôm lấy đối địch và tâm lý đề phòng. Hiện nay, một số quốc gia ven biển cũng là luồn lách khắp nơi, một chút bất cẩn có thể dẫn đền đất nước hỗn loạn.
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói như vậy, Tổng Bí thư Thẩm cũng gật đầu nói:
- Kiềm chế, đây là đương nhiên. Nói thẳng ra, vẫn là các nước phương tây sợ chúng ta, bọn họ sợ chúng ta trỗi dậy.
Nói đến đây, Tổng Bí thư Thẩm dừng lại một lát, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chấn Bang à! Tôi tin, có một câu nói cậu có nghe qua rồi, “giữa quốc gia với nhau, không có tình bạn vĩnh hằng cũng không có thù địch tuyệt đối”, tất cả đều lấy lợi ích làm trọng. Nói cho cùng, thực lực tự thân của quốc gia, đây mới là cơ bản. Thực lực kinh tế cùng với thực lực quân sự, đây mới là năng lực khiến người khác sợ hãi anh, tôn trọng anh.
Dừng một lát, Tổng Bí thư Thẩm tiếp tục nói:
- Cho nên, lần này, trung ương cùng với cấp cao bên quân đội, mấy đại quân khu cùng với các bộ phận hậu cần quân đội đều liên hợp lại, nhiều lần triệu tập hội nghị. Lần này, quốc gia chuẩn bị, ngoài tập đoàn binh khí Trung Quốc và tập đoàn công nghiệp quốc phòng, thành lập mới một công ty tập đoàn. Công ty này, về mặt cấp bậc, xác định vị trí cấp Bộ trưởng. Nhưng, cân nhắc đến nhân tố của công ty, không xếp vào hệ thống quân đội, mà xếp vào hệ thống doanh nghiệp nhà nước. Tôi và đồng chí Kiều Dịch Nhân, còn có vài đồng chí lãnh đạo trung ương khác, sau khi trưng cầu ý kiến bên quân đội, tôi tiến cử cậu đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm người đại diện pháp lý của công ty tập đoàn này.
Nghe Tổng Bí thư Thẩm nói, Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn ngẩn cả người, có chút cảm giác trở tay không kịp. Nhiếp Chấn Bang thực sự nghĩ không ra, vì sao Tổng Bí thư Thẩm có thể bảo mình đảm nhận chức vụ này.
Dừng một lát, Nhiếp Chấn Bang ngẩng đầu chăm chú nhìn Tổng Bí thư Thẩm nói:
- Thủ trưởng, tôi đảm nhiệm chức Chủ tịch Hội đồng quản trị, cá nhân tôi không có bất kỳ vấn đề gì, cá nhân tôi kiên quyết phục tùng ý kiến của tổ chức cấp trên. Nhưng, thủ trưởng, tôi muốn biết, tập đoàn này, vốn đầu tư bao nhiêu, có bao nhiêu người, phương hướng kinh doanh chủ yếu là gì? Sau khi tôi đến, phải làm gì?
Nhiếp Chấn Bang không hồ là người xuất thân làm kinh tế, vừa mở miệng liền hỏi đến điểm mấu chốt. Điểm biểu hiện này khiến Tổng Bí thư Thẩm cũng hết sức tán thưởng, không hổ là nhân sự đích thân mình tuyển định. Dừng một lát, Tổng Bí thư Thẩm lại nói:
- Tập đoàn này, bước đầu định danh là tập đoàn Trung Hoa. Về phương diện vốn, vốn điều lệ sáu trăm tỷ nhân dân tệ. Ngoài ra, về mặt tài sản cố định, toàn bộ các xí nghiệp đại quân công trên toàn quốc đều sáp nhập vào tập đoàn Trung Hoa. Mặt khác, các doanh nghiệp nhà nước lớn trên cả nước, quân đội, cơ quan chính phủ, tất cả các nhân viên, bất kể là lãnh đạo hay là nhân viên bình thường, nhân sự cấp Thứ trưởng trở xuống, tùy cậu tuyển chọn. Phương hướng kinh doanh chủ yếu, tập trung ở trang bị đối ngoại và mua sắm máy móc cơ giới cao cấp sản xuất công nghiệp kỹ thuật mới.
Vừa nghe Tổng Bí thư Thẩm nói, Nhiếp Chấn Bang lập tức hiểu rõ. Phương hướng chủ công của tập đoàn Trung Hoa, mục đích của nó chính là đối ngoại. Giống như mình năm đó ở Liên Xô. Sử dụng tất cả tài nguyên và bản lĩnh, từ nước ngoài, hoặc kỹ thuật quân sự tiên tiến nhất hoặc kỹ thuật dân dụng.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang hơi do dự. Công việc này, Nhiếp Chấn Bang từ trong tâm mà nói, vẫn là rất muốn tiếp nhận. Dù sao, để Trung Quốc phát triển nhanh chóng, tin rằng, bất kì người Trung Quốc có tâm huyết, có lý tưởng nào cũng đều muốn nhận.
Nhưng, một khi tiếp nhận chức vụ này, bản thân Nhiếp Chấn Bang cũng không dám xác định sẽ ảnh hưởng như thế nào với tương lai của chính mình.
Cần biết rằng, ở trong nước, bất kể là nhân vật số một của nội bộ Đảng hay là nhân vật số một của khối nhà nước, về cơ bản đều từ nội bộ thể chế chính phủ mà ra. Hiện nay, nếu mình rời tỉnh Ba Thục, đối với con đường quan lộ sau này của chính mình, có thể có hay không ảnh hưởng? Nhiếp Chấn Bang không dám khẳng định. Dù sao, cả nước, nhiều năm như vậy, cũng không có một tiền lệ, cũng không nói sau khi nhậm chức ở doanh nghiệp nhà nước, có thể vào được trung tâm.
Dừng một lát, Nhiếp Chấn Bang suy nghĩ một lúc lâu. Bên cạnh, Tổng Bí thư Thẩm luôn nhìn Nhiếp Chấn Bang mỉm cười. Nhìn thấy dáng vẻ do dự của Nhiếp Chấn Bang, Tổng Bí thư Thẩm mở miệng nói:
- Chấn Bang à! Việc này, cậu cứ suy nghĩ đi. Chức vụ này, đích xác không phải công việc dễ dàng gì, suy nghĩ kỹ càng, thận trọng một chút. Đây cũng là thường tình của con người.
Cần biết rằng, đánh cắp kỹ thuật quân sự, việc này cũng giống như hành vi của đặc công, gián điệp. Tuy nói, Nhiếp Chấn Bang là nhân vật đứng đầu, cơ hội mạo hiểm không nhiều. Nhưng cũng không loại trừ có nguy hiểm đến tính mạng. Lời nói chỗ Tổng Bí thư Thẩm vừa dứt, điều khiến Tổng Bí thư Thẩm không ngờ là, Nhiếp Chấn Bang lại đột nhiên nói:
- Thủ trưởng, không cần suy nghĩ nữa. Công việc này tôi tiếp nhận. Ông nội tôi luôn giáo dục chúng tôi, được mất và vinh nhục của mỗi cá nhân so với ích lợi của quốc gia thật sự nhỏ bé không đáng kể. Hiện tại, nhận được sự quan tâm ưu ái của thủ trưởng, cảm ơn tổ chức cấp trên tín nhiệm tôi. Xin thủ trưởng yên tâm, tôi nhất định có thể làm tốt công việc này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận