Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1129: Đại cục tài chính

Những lời này thiếu chút nữa tuy không dọa chết Vương Triệu Hải.
Nhưng trên trán cũng toát mồ hôi hột, uy thế Bí thư Nhiếp quả nhiên không phải lợi hại bình thường, trầm ngâm một chút Vương Triệu Hải thu lại tâm tư, cũng không dám đùa giỡn gì nữa.
Cục diện bây giờ Vương Triệu Hải cũng đã nhìn ra, Bí thư Nhiếp cũng không phải dễ có thể lừa gạt như vậy đấy, muốn dựa vào phương thức khái niệm mơ hồ này để ứng phó thì chỉ sợ là không thể.
Rõ ràng là Bí thư Nhiếp không phải loại để cho người khác lừa gạt, lúc này nhất định phải đưa ra những sự thật, nếu không để Bí thư Nhiếp mà không hài lòng thì vị trí của mình cũng ngồi không vững.
Lập tức, Vương Triệu Hải từ trong cặp công văn của mình lấy ra quyển sổ ghi chép, sau khi mở ra tiếp tục nói:
- Vâng, bí thư phê bình rất đúng, cả một năm trước tổng cộng thu nhập tài chính toàn tỉnh đạt đến hai trăm mười sáu tỉ ba trăm triệu đồng, trong đó thu nhập tài chính địa phương một trăm triệu đồng. So với cùng kỳ năm trước tăng bẩy mươi tám phần trăm. Quý một, quý hai năm nay lũy kế thu nhập tài chính một trăm ba mươi hai tỉ một trăm triệu đồng. Trong đó thu nhập tài chính địa phương chín trăm mười hai đồng. So với cùng ký năm trước tăng khoảng hai mươi hai phần trăm....
Nói nói tới đây, sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang cũng khó chịu không thể chịu đựng nổi, nếu như nói là lúc bắt đầu vừa thấy Vương Triệu Hải thì Nhiếp Chấn Bang cảm thấy chỉ là có chút khôn khéo, không có quá nhiều ý kiến ra, còn bây giờ nhìn Vương Triệu Hải lại còn có chút láu cá rồi.
Thật đúng là nghĩ mình ngu ngốc để lừa gạt sao? Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng không chút thay đổi sắc mặt, trầm giọng nói:
- Đồng chí Vương Triệu Hải, nói trọng điểm thì báo cáo tài chính tỉnh Lũng Tây đều là như thế này sao? Có thu vào nhất định có chi, tài chính chi là thế nào? Tôi muốn nghe trọng điểm!
Những lời này lập tức khiến Vương Triệu Hải thu lại tâm trạng, nhưng trong lòng thì nguyền rủa mình một trận, sơ suất quá, quen thói thành tự nhiên rồi. Lúc báo cáo công tác có lối suy nghĩ cũng đã cố định rồi, vốn là không cắt trọng điểm như vậy, báo cáo bên lề, có lẽ chiêu này hữu hiệu đối với lãnh đạo khác, nhưng ở trước mặt Nhiếp Chấn Bang là không thể thực hiện được rồi.
Lập tức, gật đầu nói:
- Năm ngoái tổng tài chính chi ra tổng cộng là hai trăm bẩy mươi tám tỉ hai trăm triệu đồng, so với cùng kỳ năm kia tăng trưởng khoảng hai phần trăm. Hai quý đầu năm nay tài chính tổng chi ra đạt tới mười tám ngàn không trăm tám mươi ba nghìn đồng, so với cùng kỳ năm trước tăng khoảng ba mươi phần trăm. Chủ yếu tài chính chi tập trung ở phương diện dân sinh. Các phương diện như bảo hiểm xã hội và bảo hiểm y tế toàn tỉnh, cho vay cùng với trợ cấp tài chính hệ thống chữa bệnh và bảo vệ môi trường.
Nghe thấy thế lông mày Nhiếp Chấn Bang cũng nhíu lại, tài chính tỉnh Lũng Tây nghe dễ nghe, nhưng nhìn vào thực tế cũng không thể lạc quan.
Nhìn Vương Triệu Hải Nhiếp Chấn Bang cũng trầm giọng nói:
- Giám đốc Sở Vương, tại sao có thể có nhiều tăng trưởng như vậy?
Ở một vùng xem tài chính có tốt hay không thì không phải điều gì khác, mà là cân bằng thu chi tài chính, tỉnh có tiền tự nhiên có thể tiến hành nhiều chuyện hơn, tỷ như hạng mục bảo vệ môi trường, tỷ như xây dựng cơ sở phương tiện vân vân. Hiện tại, tài chính của Lũng Tây có điều rất rõ ràng chính là thu không đủ bù chi, đây là tình trạng tài chính rất không khỏe mạnh.
Quan trọng hơn là Lũng Tây muốn phát triển thì không tách rời khỏi sự ủng hộ của tiền, nếu tài chính Lũng Tây dư dả thì cái gọi là nhiều tiền dễ làm việc, có tài chính cho dù là phát triển cái gì, chỉ cần dự án chọn thật tốt thì dưới sự mở đường của tài chính sẽ luôn có được thành tích, đây gọi là tài chính là vua của thế giới.
Nhưng, tài chính của Lũng Tây là tình trạng như thế, đây cũng khiến Nhiếp Chấn Bang cảm giác có chút khó giải quyết, có chút khó làm. Không bột đố gột nên hồ, mình là người chứ không phải thần, không có khả năng nói sáng tạo liền sáng tạo. Không phải dạng thần thánh nói phải có ánh sáng là có. Không có tài chính thì khó khăn của việc phát triển tuyệt đối không ít.
Bên này, Vương Triệu Hải cũng có vẻ có chút xấu hổ và khó xử, thấp giọng nói:
- Bí thư, anh biết đấy, mấy năm gần đây nhà nước liên tục nâng tiền lương cơ bản, tỉnh Lũng Tây đương nhiên cũng không ngoại lệ, cho nên bây giờ tài chính chi đã nâng cao không xuống được.
Giờ phút này tâm trạng của Nhiếp Chấn Bang cũng đã ổn định lại, đại cục tài chính không phải là Vương Triệu Hải có thể chi phối, nguồn gốc vấn đề không ở bên Sở Tài chính.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng chậm rãi nói:
- Giám đốc Sở Vương, tài chính chi vẫn phải tiết chế dưới sự khống chế, phê duyệt tài chính các bộ các nơi phải giữ vững nguyên tắc ưu tiên nhu cầu cấp bách, hợp lý. Tài chính chi đối với nhu cầu cấp bách ví dụ như vấn đề cứu tế vân vân phải nhanh nhanh chóng trích cấp. Đối với việc tài chính chi hợp lý ví dụ như vấn đề quốc kế dân sinh, vấn đề chi liên quan đến tiền lương quảng đại quần chúng nhân dân phải nhanh nhanh chóng trích cấp. Ưu tiên đối với tài chính chi ví như chi phí công an toàn tỉnh, chi dự án trọng điểm phải nhanh nhanh chóng trích cấp. Mặt khác, ở vấn đề tài chính chi thì các nơi các bộ phải triển khai tự tra tự củ. Xoá bỏ việc chi hạng mục dư thừa, đối với chi Tam công phải nghiêm khắc khống chế, giảm bớt chi phí hành chính, tiết kiệm tài chính chi. Bên Sở Tài chính anh phải yêu cầu tổ chức một cuộc họp đưa ra quy hoạch và phương án tỉ mỉ chi tiết. Đến lúc đó, tôi sẽ cùng Chủ tịch tỉnh Chấn Đào đi tới Sở Tài chính để nghe báo cáo của anh.
Trên mặt của Vương Triệu Hải lúc này cũng là hiện ra một loại kinh ngạc, trong lòng vô cùng chịu phục. Quả nhiên mấy câu nói ngắn ngủn này cuiar Nhiếp Chấn Bang có vẻ hết sức lão luyện và hiểu biết, một chút liền chỉ ra trúng vấn đề khốn quẫn trong công tác tài chính. Lập tức gật đầu nói:
- Bí thư, xin anh yên tâm, sau khi tôi trở về lập tức sẽ tổ chức họp hội nghị tổ Đảng, thương thảo vấn đề tài chính.
Mau chóng thành lập tổ điều tra đến các nơi, các bộ phận nghiêm khắc thẩm tra vấn đề xảy ra của tài chính chi.
Giữa trưa, Nhiếp Chấn Bang cũng theo thường lệ là ăn cơm ở bên nhà ăn lớn của Tỉnh ủy, so sánh với lúc trước thì trong phòng ăn, lại có khác biệt rất lớn. Trước đây ở chỗ nhà ăn lớn căn bản là không có lãnh đạo tới dùng cơm. Còn bay giờ sau khi mình đảm nhiệm thì Lưu Chấn Đào, Vương Bản Xương, Lý Hồng Anh, Trương Phóng Văn, Quan Kiến Quốc vân vân những lãnh đạo ủy viên thường vụ Tỉnh ủy đi làm ở trụ sở Tỉnh ủy, chỉ cần ở nhà thì trên cơ bản đều ăn cơm ở đây.
Hơn nữa cũng không cần nhà ăn nhỏ nữa, bây giờ ở tỉnh Lũng Tây, các lãnh đạo của Tỉnh ủy và công nhân viên chức cơ quan bình thường đều xếp hàng mua cơm giống nhau, hiện giờ cũng đã đã trở thành cảnh tượng của nhà ăn lớn Tỉnh ủy.
Nhìn thấy vậy trên mặt Nhiếp Chấn Bang cũng cười tủm tỉm, dần dần thay đổi, bản thân mình muốn chính là hiệu quả như vậy. Mặc kệ, những người khác suy xét như thế nào, là suy nghĩ gì, bản thân mình làm như vậy trước thì phía sau có người đi theo là được, về phần quá trình là không quan trọng, việc này và sử dụng xe công cũng giống nhau.
Sau khi bản thân mình đạp xe đi làm trước thì đầu tiên là Lưu Chấn Đào cũng đạp xe đạp, rồi kế tiếp theo là toàn bộ lãnh đạo bộ máy ủy viên thường vụ Tỉnh ủy tỉnh đều đạp xe đi làm. Không nói phương diện này mang đến không khí như thế nào, ít nhất bây giờ sử dụng xe công liền giảm xuống không ít, đây chính là kết quả mình muốn.
Hôm nay cơm trưa vẫn tương đối phong phú, do nguyên nhân của mình nên nhà ăn nhỏ bên kia đã cơ bản hủy bỏ, tất cả nguồn tiền đều tập trung vào nhà ăn lớn. Lưu Hiểu Mẫn thật ra cũng xem xét thời thế, nắm rất chắc chất lượng đồ ăn của nhà ăn lớn.
- Đầu bếp Lý, cho tôi một phần khoai tây thịt nướng, một phần bí đỏ, một phần ớt xào thịt, lại thêm một canh rong biển, cho hai lạng cơm là được.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói với đầu bếp của căng tin.
Bưng đĩa, quay người lại bên này, ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang chuyển hướng và đi tới chỗ Lưu Chấn Đào, ngồi xuống đối diện với Lưu Chấn Đào.
Lúc này Lưu Chấn Đào cũng ngẩng đầu lên, mỉm cười nói:
- Bí thư, bữa trưa chỉ ăn một chút như vậy sao?, buổi trưa phải ăn no cơm chứ.
- Ha ha, đủ rồi, đủ rồi, không hoạt động gì ăn nhiều cũng không dễ dàng tiêu hóa, cơ thể liền dễ dàng phát béo, Chủ tịch tỉnh Chấn Đào, anh cũng phải chú ý đấy.
Nhiếp Chấn Bang cũng nói đùa.
Tốc độ ăn cơm của Nhiếp Chấn Bang cũng đứng đầu ở trong phòng ăn lớn Tỉnh ủy, tốc độ rèn luyện ở trong quân đội ra cũng không phải bốc phét, rất thuần thục, Nhiếp Chấn Bang chỉ dùng không đến thời gian năm phút đồng hồ liền ăn xong, lúc này Lưu Chấn Đào cũng đúng lúc buông đũa xuống.
Nhìn Lưu Chấn Đào, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Chủ tịch tỉnh Chấn Đào, cùng ra ngoài đi tản bộ một chút, tiêu hóa một chút.
Ngày mùa hè nóng rực nhưng dưới bóng cây vẫn tương đối mát mẻ, nhà ăn lớn Tỉnh ủy ở mặt sau trụ sở Tỉnh ủy, trước cửa là rất nhiều cây cối, cây xanh bụi rậm có vẻ khá mát mẻ, hai người cùng đi song song.
Nhiếp Chấn Bang sắp xếp ý nghĩ của mình một chút, chậm rãi mở miệng nói:
- Chủ tịch tỉnh Chấn Đào, vừa rồi, tôi nghe Vương Triệu Hải của Sở Tài chính tỉnh báo cáo, tình hình tài chính tỉnh Lũng Tây không thể lạc quan. Thu không đủ bù chi, tiếp theo như vậy thì tài chính Lũng Tây sợ là mỗi năm phải ăn xổi.
Sở dĩ, chủ động tìm Lưu Chấn Đào nói chuyện cũng không phải nói là mình sợ Lưu Chấn Đào, chủ yếu nhất vẫn là vấn đề phát triển Lũng Tây. Ở trong vấn đề này thì những thứ khác đều là có thể nhượng bộ.
Về phần tính toán về thân phận, vấn đề ai chịu thua ai trước vân vân, hoàn toàn không nằm trong lo nghĩ của Nhiếp Chấn Bang, đây là phong cách tác phong từ trước tới nay của Nhiếp Chấn Bang, trong điều kiện tiên quyết phát triển kinh tế đại cục thì cái gì cũng đều phải nhường đường cho việc này.
Hiện tại, cục diện Lũng Tây như thế, Lưu Chấn Đào bên này sẽ không thể nào đi vòng qua. Đương nhiên nếu như ai muốn phá rối loại đại cục này thì Nhiếp Chấn Bang đương nhiên sẽ khiến người khác biết bản thân mình cũng không phải để mặc người khác nắn mềm như trái hồng.
Nghe được lời của Nhiếp Chấn Bang, sắc mặt của Lưu Chấn Đào cũng nghiêm túc hẳn, trầm ngâm một chút Lưu Chấn Đào cũng chậm rãi mở miệng nói:
- Bí thư, tình hình tỉnh Lũng Tây chính là như thế, huyện thị phía dưới đều tương đối nghèo khó. Cho tới nay, áp lực tài chính tỉnh đều khá lớn, đây cũng là vấn đề tôi đau đầu. Tuy nhiên, xin bí thư yên tâm, tôi nhất định toàn lực ứng phó, ủng hộ công việc của bí thư.
Nhìn Lưu Chấn Đào một dáng vẻ vô cùng đau đớn, áy náy, Nhiếp Chấn Bang cũng là không tiện nói thế nào, cho dù Lưu Chấn Đào là thật tâm hoặc là giả vờ, nhưng giờ phút này, thái độ tỏ ra thì mình cũng không thể “Moi xương từ trong trứng gà”. Rốt cuộc là hạng người gì thì Lưu Chấn Đào nói không tính, bản thân mình nói cũng không tính, tự nhiên có thời gian để chứng minh hết thảy.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Chủ tịch tỉnh Chấn Đào có lòng rồi, chỗ tôi suy nghĩ muốn mời anh cùng đi sang Sở Tài chính để bàn bạc một chút đại cục tài chính. Anh thấy thế nào?
Bạn cần đăng nhập để bình luận