Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 800: Ba ngọn đuốc.

Đối với chuyện lần này, quan trường tỉnh Ba Thục đã từng có lần thảo luận qua. Ngọn đuốc đầu tiên, Nhiếp Chấn Bang đã đốt ở thành phố Dương Đức. Chuyện này tất cả mọi người đều tán thành và công nhận. Ngọn đuối thứ hai là đốt ở thành phố Ngũ Lương, chuyện này cũng có chung một đánh giá.
Chỉ có ở ngọn đuốc thứ ba này là có sự tranh luận rất lớn. Có người cho rằng, ở thành phố Hưng Châu, vụ án đê phòng lũ của thành phố Hưng Châu, toàn bộ Bí thư và Chủ tịch thành phố đều thay mới, hơn nữa còn chết một Phó Chủ tịch thường trực thành phố, làm một đám cục trưởng, phó phòng ngã ngựa. Chuyện này đã đủ lớn để làm ngọn đuốc thứ ba của Nhiếp Chấn Bang.
Nhưng lại có ý kiến bất đồng cho rằng, vụ án đê phòng lũ ở Hưng Châu là thuộc loại làm sạch hóa bộ máy chính trị. Mặc dù không có Nhiếp Chấn Bang thì cũng sẽ xử lý, thậm chí còn xử lý mạnh hơn.
Nhưng vụ việc ở quầy ăn đêm này lại là từ dưới lên, liên lụy không ít cán bộ. Chân chính mà nói, đây mới là ngọn đuốc thứ ba của Chủ tịch Nhiếp.
Nghe lời của Nhiếp Chấn Bang, Thang Bính Quyền bề ngoài thì không có gì thay đổi nhưng tình huống này Thanhg Bính Quyền hiểu rất rõ. Ở trước mặt Chủ tịch Nhiếp lúc này không thể kháng cự lại được. Nếu không chuyện chỉ có thể ngày càng lớn.
Thang Bính Quyền đi tới, mở miệng nói:
- Chủ tịch tỉnh, đầu tiên tôi xin được thay mặt cho Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố Thiên phủ kiểm điểm với Chủ tịch. Trong chuyện này, Thành ủy và Ủy ban thành phố Thiên Phủ đã sơ suất, mở ra nơi tập trung các quầy bán hàng ăn đêm nhưng công tác sau đó thì lại khuyết thiếu về mặt giám sát, vì thế nên mới xuất hiện hành vi này. Tôi xin kiểm điểm với Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh, đây là sai lầm của chúng tôi.
Nhiếp Chấn Bang xua tay, trầm giọng nói:
- Bí thư Thang, những lời tự trách này không cần nói nhiều làm gì. Thành phố Thiên Phủ là thành phố cấp phó tinh, lại là thành phố tỉnh lị của tỉnh Ba Thục. Chuyện mà thành phố Thiên Phủ phải làm đó là phát triển kinh tế và mở rộng đại cục. Chuyện này không đổ trực tiếp lên đầu ông, nhưng các lãnh đạo của Cục Quản lý của thành phố Thiên Phủ cùng với Quận ủy và Ủy ban nhân dân khu Thục Giang, phân cục Quản lý đô thị của khu Thục Giang thì không thể trốn tránh trách nhiệm. Tôi đề nghị, lập tức tiến hành xét xử nghiêm túc. Trong vòng hai ngày tôi muốn nhìn thấy báo cáo của thành phố Thiên Phủ.
Cùng với tiếng nói của Nhiếp Chấn Bang hạ xuống, trên đường lớn vang lên ài tiếng phanh xe dồn dập. Ngay sau đó, mấy người trung niên khẩn trương đi từ ngoài vào.
Đây là mấy người gồm có Bí thư Quận ủy khu Thục Giang, Chủ tịch quận cùng với Cục trưởng Phân cục Công an, Cục trưởng Cục Quản lý đô thị.
Người đi đầu khoảng chừng năm mươi tuổi, dáng người cũng không cao lớn lắm, chỉ khoảng một mét sáu, bụng phệ, đúng là một hình ảnh cán bộ tiêu chuẩn.
Thang Bính Quyền lúc này rất lạnh nhạt liếc nhìn mấy người này một cái, thạm chỉ có thể nói là trợn mắt nhìn họ rồi trầm giọng nói:
- Đồng chí Triệu Kiến Khang, mời đồng chí nhìn xem, tôi thật sự không ngờ, ở khu Thục Giang, dưới sự quản lý của nhà nước mà lại có thể xảy ra chuyện này. Đây là do các ông không làm tròn trách nhiệm, không làm tròn trách nhiệm một cách nghiêm trọng. Phải xử phạt.
Nhìn bộ dạng nói chuyện của Thang Bính Quyền, Nhiếp Chấn Bang mặt không có chút cảm xúc. Thang Bính Quyền này thật ra cũng có chút thú vị. Lúc này mà còn muốn tỏ vẻ ở trước mặt mình. Triệu Kiến Khang này, có thể khẳng định nhất định là người của ông ta. Nói như vậy, mục đích chủ yếu chính là để xoa dịu mình, bây giờ mắng trước thì mình sẽ không còn gì để nói nữa rồi.
Điều này cũng khó trách, Thang Bính Quyền cũng là ủy viên thường vụ của Tỉnh ủy, hơn nữa, cũng không phải là thấp ở trong bộ máy. Dù sao, còn là nhân vật số một ở thành phố, hai thân phận này nếu tách nhau ra thì cũng phải treo tấm biển ủy viên thường vụ Tỉnh ủy. Nếu là trước kia, khi vẫn còn là chức phó thì Thang Bính Quyền lại phải treo tấm biển Phó Bí thư Tỉnh ủy.
Tuy rằng, Thang Bính Quyền nói chuyện với mình rất cung kính, nhưng Nhiếp Chấn Bang biết rõ, ông ta thực sự chưa sợ mình.
- Bí thư Bính Quyền, tôi thấy hay là cứ xử lý tại hiện trường đi.
Nhiếp Chấn Bang ở bên cạnh thản nhiên nói.
Thang Bính Quyền hơi sửng sốt, nhưng cũng hiểu ý của Nhiếp Chấn Bang. Cũng không tỏ ra vẻ không vui, Thang Bính Quyền vẫn có chút khả năng kiềm chế. Dừng lại một chút, ông ta mỉm cười nói:
- Vâng. Đồng chí Triệu Kiện Khang, đồng chí Cục trưởng Phân cục công an khu Thục Giang và Cục Quản lý đô thị đến chưa?
Bí thư Thành ủy lên tiếng, hai người đàn ông chừng bốn năm mươi tuổi đứng cạnh Triệu Kiện Khang lập tức trở nên lo lắng. Một người ở bên cạnh thì có cảm giác như cả người đang run lên, mồ hôi trán toát ra.
Còn người đàn ông ở bên cạnh, thần sắc có vẻ bình thản hơn một chút, cung kích nói:
- Bí thư Thang, chào ngài. Tôi là Cục trưởng của Phân cục công an khu Thục Giang, Tô Kiếm.
Tô Kiếm vừa nói xong, người đàn ông đang run lên ở bên cạnh cũng nói:
- Bí… Bí thư Thang, tôi là Tống Chí Dũng của Cục Quản lý đô thị của khu Thục Giang.
Hai người này vừa dứt lời, không đợi cho Thang Bính Quyền lên tiếng, Nhiếp Chấn Bang cũng mở miệng nói:
- Ông chính là Cục trưởng Cục quản lý đô thị của khu Thục Giang, Tống Chí Dũng?
Những lời này lập tức khiến cho Tống Chí Dũng trở nên căng thẳng. Chuyện này đã quá lớn, chỉ e là mình đã rơi vào tình cảnh vạn kiếp bất phục rồi.
Nhìn Nhiếp Chấn Bang, mồ hôi trên trán Tống Chí Dũng tuôn ra to như hạt đậu. Cục trưởng phân cục của một khu cũng chỉ nang với một cán bộ cấp trưởng phòng, ở trước mặt Chủ tịch tỉnh dù sao cũng khó mà duy trì được sự bình tĩnh, hơn nữa còn là sau khi đã xảy ra chuyện này.
- Chủ… Chủ tịch, ngài khỏe không!
Tống Chí Dũng lắp bắp nói.
Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Khỏe, tôi rất khỏe. Đồng chí Tống Chí Dũng, ông làm cục trưởng kiểu gì vậy. Cấp dưới của ông làm bậy, hoành hành ngang ngược. Mấy trăm gánh hàng rong ở khu chợ đêm này đều bị những kẻ đó làm khổ. Ông thân là cục trưởng mà không biết sao?
- Ông đã phạm tội rồi đấy, tội của ông là bao che.
Nhiếp Chấn Bang nói tiếp.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng hơi kích động, chỉ vào bà Phùng đã được đỡ lên. Nhiếp Chấn Bang tức giận nói:
- Đồng chí Tống Chí Dũng, đồng chí nhìn đi, đến nhìn bác gái này đi. Chồng qua đời, chỉ có một đứa con trai, hai mẹ con nương tựa vào nhau. Con trai lại bị bệnh tâm thần, một gia đình như vậy, không có trợ cấp, không có bất kỳ thu nhập nào khác, tất cả chỉ dựa vào bác ấy buổi tối ra đây bán đồ ăn đêm để duy trì cuộc sống. Trong đó có cả chi phí sinh hoạt và tiền thuốc thang của con trai, đồng chí tự hỏi mình đi, đồng chí có xứng đáng không?
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang chỉ vào đám người Đội trưởng Hồ đã không còn chút khí thế nào, đang run lên ở bên cạnh, trầm giọng nói:
- Chính là những người này, chính là cấp dưới của ông vì tư lợi mà làm xằng làm bậy, tổn hại đến tính mạng, giẫm đạp lên tôn nghiêm của người khác, uy hiếp, đe dọa, chửi rủa, thủ đoạn độc ác, có thể nói là không gì sánh bằng. Chức Cục trưởng này của ông có xứng không?
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang lại trầm giọng nói:
- Bí thư Bính Quyền, đây là chuyện của thành phố Thiên Phủ, tôi sẽ không tham gia. Quy hoạch chợ đêm là để giúp đỡ cho phần lớn người dân thành phố, nhưng cũng cần có cơ chế giám sát lâu dài và hiệu quả. Nếu không, chuyện tốt sẽ có thể biến thành chuyện xấu, ví dụ như tình huống này. Đồng chí Bính Quyền, trách nhiệm của chúng ta rất lớn. Trong chuyện này, tôi chỉ có một yêu cầu, những cảnh sát và nhân viên quản lý đô thị hôm nay ở đây nhất định phải khai trừ công chức, vĩnh viễn không được làm lại. Ngoài ra, tôi đề nghị, thành phố Thiên Phủ cần phải thận trọng trong việc bổ nhiệm và miễn nhiệm cán bộ, nhất định phải duy trì đội ngũ cán bộ thuần khiết và có tính hiệu quả cao.
Đang nói thì bỗng có tiếng vỗ tay đinh tai nhức óc. Ánh mắt của quần chúng sáng như tuyết, ai đối tốt với họ thì trong lòng họ đều hiểu rõ mồn một.
Trong đám người, có người nói lớn:
- Chủ tịch Nhiếp, vậy mới tốt chứ, chúng tôi cần chính là điều đó.
Nhiếp Chấn Bang giơ tay hay lên, thấp giọng nói:
- Cảm tạ, cảm tạ mọi người đã yêu mến tôi như vậy.chúng tôi đều là những người làm việc vì nhân dân. Đây không chỉ là câu khẩu hiệu, chỉ cần một ngày tôi còn ở Ba Thục thì tôi sẽ làm hết mình và nhân dân.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang đã đi tới bên cạnh bà Phùng, thấp giọng nói với Dương An Na:
- An Na, trên người em có bao nhiêu tiền?
An Na liền hiểu ý của Nhiếp Chấn Bang, lập tức lấy hơn một nghìn tệ trên người ra. Đối với thân phận của Nhiếp Chấn Bang và Dương An Na mà nói thì trên người rất ít khi đem theo tiền mặt.
Dương An Na đưa toàn bộ số tiền mặt vào trong tay bà Phùng, dịu dàng nói:
- Bác Phùng, chút tiền này là một chút thành ý của vợ chồng cháu, bác cầm lấy đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận