Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1109: Phát biểu rời cương vị công tác.

Tốc độ của trung ương rất nhanh chóng. Lần này, hiệu suất cao của hành chính trung ương đã được thể hiện một cách hoàn mỹ. Sau ba ngày, chính tại ba ngày sau khi Nhiếp Chấn Bang trở về Hồng Giang, Vương Túc Châu đích thân đến Hồng Giang.
Sân bay quốc tế Hồng Thành, chuyến bay từ thủ đô đến đã chuẩn bị đến giờ, chậm rãi hạ cánh, từ từ dừng lại tại sân số sáu của sân bay Hồng Thành. Cầu thang mạn xe chờ đợi bên cạnh đã từ từ áp sát vào. Bên cạnh mạn cầu thang, đầu tiên là Nhiếp Chấn Bang dẫn đầu thành viên lãnh đạo bộ máy Tỉnh ủy Hồng Giang đợi ở đây.
Phía sau lưng mọi người, ba chiếc thương vụ đã xếp hàng ngay ngắn phía sau. Đằng sau những chiếc xe này, là xe buýt và minibus của nội bộ sân bay.
Cửa khoang mở ra, Vương Túc Châu bước xuống đầu tiên, các nhân viên cấp dưới đi phía sau.
Nhiếp Chấn Bang đã bước lên, bắt tay, nói:
- Trưởng ban Túc Châu, hoan nghênh!
Vương Túc Châu vẻ mặt hơi mỉm cười, hơi há miệng gật đầu nói:
- Bí thư Chấn Bang khách sáo quá. Cảm ơn thịnh tình đón tiếp của các đồng chí tỉnh Hồng Giang.
Nói xong, sau khi Vương Túc Châu bắt tay cùng mọi người trong bộ máy Tỉnh ủy Hồng Giang, Vương Túc Châu trực tiếp nói:
- Bí thư Chấn Bang! Tôi thấy, nên đến Tỉnh ủy Hồng Giang trước. Chúng ta không nên ở sân bay cản trở công tác của họ.
Dẫn đầu là Vương Túc Châu, Nhiếp Chấn Bang cùng Phương Viễn Sơn, Tần Quảng Hán và Hứa Hồng Chuyên ngồi cùng nhau. Phía trước, là lãnh đạo Tỉnh ủy xếp top ba của tỉnh Hồng Giang. Hứa Hồng Chuyên vì là thân phận Trưởng ban Thư ký cũng có hân hạnh cùng xe.
Đương nhiên, xem xét về lâu dài, kế tiếp, Hứa Hồng Chuyên sắp tiếp nhận Phó Chủ tịch thường trực tỉnh, ngồi một chiếc xe cũng xem như xứng với chức danh.
Lúc này, Vương Túc Châu và Nhiếp Chấn Bang ngồi đối diện nhau. Trầm ngâm một lát, Vương Túc Châu cũng chậm rãi mở miệng nói:
- Chấn Bang à! Điều chỉnh nhân sự lần này, tổng thể mà nói, mấy vị thủ trưởng của trung ương vẫn hết sức xem xét đến kiến nghị của cậu. Tôi qua đây, một là tuyên bố quyết định bổ nhiệm miễn nhiệm nhân sự của cậu, mặt khác là tìm mấy đồng chí nói chuyện.
Nghe đến đây, gương mặt Nhiếp Chấn Bang không lộ ra quá nhiều kinh ngạc. Về mặt sắp xếp điều chỉnh nhân sự của Hồng Giang đã trải qua suy xét và cân nhắc thận trọng. Về mặt ứng cử viên đề cử, hoàn toàn không chỉ đơn thuẩn chỉ xem xét đến thân phận, mà là cân đối lợi ích và thái độ mọi mặt. Như vậy, cấp trên đương nhiên không thể có ý kiến gì. Đối với kết quả này, Nhiếp Chấn Bang sớm đã có dự liệu.
Trong lúc Vương Túc Châu và Nhiếp Chấn Bang đang giao lưu nói chuyện, xe đã rẽ vào trụ sở Tỉnh ủy Hồng Giang. Tốc độ xe cũng từ từ chậm lại, chậm rãi vững chắc dừng tại cửa trụ sở Tỉnh ủy Hồng Giang.
Sau khi xuống xe, dưới sự dẫn dắt của Nhiếp Chấn Bang, đoàn người đi thẳng vào trụ sở. Toàn bộ trụ sở Tỉnh ủy, lúc này đã không còn chỗ ngồi. Lãnh đạo chủ chốt của các thành phố cấp địa toàn tỉnh đã có mặt đông đủ tại hiện trường. Các Phòng Cục Ủy và cán bộ lão thành lãnh dạo về hưu của bốn bộ máy lớn của Tỉnh ủy cũng nhộn nhịp có mặt.
Tại bục chủ tịch, treo cao biểu ngữ, chín chữ “Hội nghị cán bộ lãnh đạo tỉnh Hồng Giang” treo cao bắt mắt. Cùng lúc với Nhiếp Chấn Bang và Vương Túc Châu bước vào hội trường, toàn hội trường đứng dậy, tất cả mọi người đều nghiêng người nhìn sang, nhìn chăm chú cán bộ toàn tỉnh. Một đoàn người bước lên bục chủ tịch.
Vị trí chính giữa, đương nhiên là Vương Túc Châu, bên trái là Nhiếp Chấn Bang, bên phải là Phương Viễn Sơn, các lãnh đạo khác cũng đều dựa theo thứ tự vị trí xếp hạng, ngồi xuống theo thứ tự.
Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy Hứa Hồng Chuyên đảm nhiệm cương vị chủ trì chương trình hội nghị cán bộ lãnh đạo lần này. Hứa Hồng Chuyên đã bước ra trong tiếng vỗ tay hoan nghênh nhiệt liệt.
Đầu tiên, một loạt trình tự, toàn hội trường đứng dậy hát quốc ca. Sau khi tiếng quốc ca hùng tráng vừa dứt, Hứa Hồng Chuyên tiếp tục mở miệng nói:
- Mời các đồng chí ngồi. Mùa hè nóng bức, lá sen thơm nhẹ. Hôm nay, chúng ta tụ họp ở đây, long trọng triệu tập hội nghị cán bộ lãnh đạo toàn tỉnh. Sau đây, xin mời Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức trung ương – đồng chí Vương Túc Châu, tuyên đọc quyết định quan trọng của trung ương.
Vương Túc Châu lúc này cũng đứng lên, hai tay giơ lên, bình ổn tiếng vỗ tay nhiệt liệt của toàn hội trường, mỉm cười nói:
- Nhận sự ủy thác của trung ương, sau đây, tôi thay mặt cấp trên tuyên đọc một quyết định quan trọng nhất. Trải qua suy xét thận trọng của trung ương, miễn chức vụ Bí thư Tỉnh ủy, Ủy viên thường vụ tỉnh Hồng Giang của đồng chí Nhiếp Chấn Bang, chờ phân công công tác khác. Đồng thời quyết định, bổ nhiệm đồng chí Phương Viễn Sơn kiêm nhiệm chức vụ Bí thư Tỉnh ủy Hồng Giang.
Về mặt tuyên bố tổ chức nhân sự, đây cũng có một quy tắc. Bình thường mà nói, về mặt tuyên đọc văn kiện miễn chức vụ, chức vụ đều từ lớn đến nhỏ. Về mặt tuyên đọc văn kiện bổ nhiệm, lại hoàn toàn ngược lại, từ nhỏ đến lớn. Ngoài ra, bình thường, giống như tình hình của Phương Viễn Sơn, bản thân đã là Ủy viên Tỉnh ủy, Ủy viên thường vụ, lại là người đứng đầu chính quyền. Nếu như vậy, cơ bản đều tinh giản mấy câu bổ nhiệm ủy viên, Ủy viên thường vụ ở phía trước. Về mặt từ ngữ, cũng sẽ dùng thuật ngữ kiêm nhiệm. Ví dụ, từ lúc này trở đi, Phương Viễn Sơn là Chủ tịch tỉnh kiêm Bí thư Tỉnh ủy.
Một quyết định bổ nhiệm và miễn nhiệm này vừa tuyên đọc ra, lập tức toàn hội trường là một mảnh yên lặng. Lúc này, toàn bộ cán bộ lãnh đạo tỉnh Hồng Giang đều bối rối. Việc này, đối với mọi người mà nói, thật sự quá mức đột ngột, nhất là hệ phái của Nhiếp Chấn Bang. Chẳng hạn, Bí thư Thành ủy thành phố Ôn Xuân Lý Hữu Toàn, Bí thư Thành ủy thành phố Viên Châu Trương Chí Cường, Bí thư Thành ủy thành phố Lộc Sơn Lưu Tuấn Uy đều sững cả người.
Tại sao có thể như vậy? Đây là ý niệm đầu tiên trong nội tâm bọn họ. Sự việc đến hết sức đột ngột, trước đó, lại không nghe được chút tin tức nào.
Ngược lại, sắc mặt các cán bộ lãnh đạo thân Phương Viễn Sơn, sau thời gian ngắn ngủi ngạc nhiên, lại cùng đến một loại vui sướng. Bí thư Phương trở thành người đứng đầu, về sau, không phải những ngày tốt đẹp sắp đến sao?
Bên này, Vương Túc Châu dừng lại một lát, lại tiếp tục nói:
- Đồng chí Nhiếp Chấn Bang trong khoảng thời gian công tác tại Hồng Giang, tốc độ phát triển kinh tế của Hồng Giang cầm cờ đầu trong cả nước. Tỉnh Hồng Giang, kinh tế, văn hóa, y tế, giáo dục và công trình xây dựng cơ bản đều đạt được thành tích khiến người ta chú ý. Năm nay, trong công tác chống lũ giải nguy của tỉnh Hồng Giang, làm một con đê không bị sụp đổ, không bị vỡ. Đây là việc vô cùng giỏi giang, chỉ điều này thôi cũng đã đủ để chứng minh.
Đồng chí Nhiếp Chấn Bang là một lãnh đạo tốt, một cán bộ tốt. Đối với công tác của cậu ấy, tổ chức cấp trên đã khẳng định đầy đủ. Hiện nay, đồng chí Nhiếp Chấn Bang, vì nguyên nhân công tác cần thiết, sắp điều chuyển khỏi Hồng Giang, nhưng, tôi tin rằng, dưới sự dẫn dắt của đồng chí Phương Viễn Sơn, công tác của Hồng Giang chắc chắn sẽ càng thêm xuất sắc.
Trong tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy, Vương Túc Châu làm một tổng kết khái quát đối với thành tích của Nhiếp Chấn Bang, nói sự kỳ vọng đối với nhậm chức của Phương Viễn Sơn.
Nói xong, Vương Túc Châu quay đầu nhìn Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Đồng chí Chấn Bang sắp rời khỏiHồng Giang, nó vài lời đi!
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, lập tức đứng lên, hướng về tất cả cán bộ lãnh đạo cúi đầu thật sâu. Một hành động này cũng làm cho toàn hội trường trở nên yên lăng.
Nhìn quanh một lượt mọi người, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Đối với Hồng Giang, tôi có rất nhiều tha thiết, có quá nhiều nuối tiếc. Trong thời gian hai năm rưỡi công tác ở Hồng Giang, nhân dân Hồng Giang thuần phác, cần lao; cán bộ Hồng Giang cụ thể thiết thực và khiêm tốn, đã khắc sâu trí nhớ và giáo dục tôi rất sâu sắc. Hồng Giang là một mảnh đất địa linh nhân kiệt. Ở đây, tôi vẫn làm chưa đủ, mức sống của nhân dân Hồng Giang vẫn cần phát triển và nâng cao thêm một bước. Kinh tế Hồng Giang cũng cần phải phát triển và nâng cao thêm một bước. Tôi còn nhớ, lúc tôi đến, tôi đã từng nói từ sau khi tôi nhậm chức tôi đã xem mình là một người dân của Hồng Giang. Lúc này, tuy tôi sắp đi, nhưng, trong lòng tôi vẫn là người Hồng Giang.
- Tôi có ba điều nuối tiếc. Tiếc nuối thứ nhất, khai thác du lịch của Hồng Giang, có lẽ vẫn có thể làm tốt hơn, tài nguyên du lịch Hồng Giang phong phú, môi trường tự nhiên, phong cảnh xinh đẹp tuyệt trần, di tích lịch sử nội tình văn hóa thâm hậu, là kiệt tác trời ban. Tôi cho rằng, Hồng Giang là của Trung Quốc, Hồng Giang cũng có lẽ là của thế giới. Tiếc nuối thứ hai, thu nhập của dân chúng toàn tỉnh có lẽ phải tăng thêm một chút. Tiếc nuối thứ ba, tôi không thể tiếp tục phấn đấu cùng mọi người. Có rất nhiều suy nghĩ, có rất nhiều công việc, chỉ có thể tạm gác lại.
Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn không nói lời lẽ đao to búa lớn, cũng không tuyên dương chiến tích và công đức của bản thân. Trong lời nói, bình thản chân thành, vô cùng đơn giản. Nhưng, điều này lại là một diễn thuyết rất cuốn hút.
Trong nháy mắt, tất cả cán bộ lãnh đạo toàn hội trường đều trầm mặc. Ngay sau đó, mọi người đều tự phát đứng dậy, tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
Phương Viễn Sơn lúc này gương mặt mỉm cười. Từ chỗ ngồi bước ra, tại bục chủ tịch ôm chặt Nhiếp Chấn Bang.
Lúc này, Phương Viễn Sơn không có bất kỳ đố kỵ nào. Vào cùng bộ máy với Nhiếp Chấn Bang, Phương Viễn Sơn học tập được rất nhiều, cảm thụ được rất nhiều. Tâm trạng của Phương Viễn Sơn cũng đã nảy sinh sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Nhiếp Chấn Bang giơ tay, bình ổn cảm xúc toàn hội trường, tiếp tục nói:
- Đồng chí Phương Viễn Sơn đã trở thành người kế nhiệm của tôi, tôi rất vui, cũng rất kỳ vọng. Đối với quyết định lần này của cấp trên, tôi tán thành và ủng hộ toàn lực. Phụ thân của đồng chí Phương Viễn Sơn, đồng chí Phương Mậu Đường, trưởng thành ở Hồng Giang, tỉnh cảm đối với Hồng Giang rất sâu đậm. Đồng chí Phương Viễn Sơn kế thừa truyền thống quang vinh của bậc cha chú, đến Hồng Giang, tôi tin rằng, tình cảm của anh ấy đối với Hồng Giang là thành thật. Sau đây, xin mời Bí thư Phương nói chuyện với mọi người.
Đây là cuộc họp rời chức của Nhiếp Chấn Bang, đồng thời, đây cũng là cuộc họp nhậm chức của Phương Viễn Sơn. Đối với sự biết điều và chu đáo của Nhiếp Chấn Bang, Phương Viễn Sơn cực kỳ cảm kích. Lúc này, loại thừa thác này của Nhiếp Chấn Bang sẽ khiến con đường Bí thư của mình trở nên bằng phẳng đi rất nhiều.
Phương Viễn Sơn cúi người thật sâu, lập tức mở miệng nói:
- Đầu tiên, xin cảm ơn sự tín nhiệm của tổ chức. Tôi kiên quyết ủng hộ quyết định của tổ chức, phục tùng bố trí của tổ chức... Tiếp theo đây, cảm ơn đồng chí Nhiếp Chấn Bang vì chúng ta mà cống hiến tất cả. Tục ngữ nói rất đúng, tiền nhân trồng cây hậu nhân hóng mát... Tôi có lý do để tin rằng, có được tinh thần đoàn kết của cán bộ lãnh đạo toàn tỉnh, có được sức mạnh lãnh đạo của bộ máy Tỉnh ủy, có được nền tảng kiên cố mà đồng chí Nhiếp Chấn Bang đã làm cho chúng ta, tương lai của Hồng Gian nhất định sẽ càng thêm tốt đẹp và huy hoàng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận