Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 711: Trưởng ban thư ký Phương.

Phương Viên?
Trưởng ban thư ký?
Nhiếp Chấn Bang lúc này thấy chú ý nhiều hơn đến người này.
Nếu cha mình lúc còn đương chức mà giữ lại vị Trưởng ban thư ký này, có thể nói Phương Viên này chắc được sự công nhận của cha mình rồi.
Mà hiện tại Phương Viên đến gặp mình, có thể thấy người này dùng tâm của người lãnh đạo để mở cuộc họp này, tỉnh Ba Thục không mở tiệc long trọnghơn hai nghìn năm trăm cán bộ tham dự ở lễ đường, sau khi tan họp, ai về nhà nấy, kể cả việc ăn trưa thế nào đều tự túc cả.
Đó là do sau khi thực hiện điều lệ Tam công, sau khi điều lệ Tam công được thiết lập, thì những loại tiệc mà có tám mươi tới một trăm bàn, bây giờ trở nên rất hiếm thấy.
Dù sao trong giới hạn của điều lệ Tam công, mặc dù là chấp hành theo tiêu chuẩn tiếp đãi công vụ, với quy mô và hội trường lớn như vậy, nhỡ mà bị giới truyền thông bắt gặp rồi truyền ra thì cũng chẳng phải chuyện tốt gì. Bộ máy thường vụ mở tiệc, lúc nào bắt đầu, lúc nào kết thúc, Phương Viên cũng không rõ lắm.
Sau khi tiệc tan, xe của Thạch Kiến Đông vừa lái ra khỏi nhà khách thì đã tìm được Nhiếp Chấn Bang, bất kể là nói từ phương diện nào, thì Phương Viên cũng được coi là một người có lòng.
Tất nhiên Phương Viên làm như vậy cũng là để đảm bảo vị trí của anh ta, thân làm Trưởng ban thư ký nếu quan hệ với nhân vật số một này không tốt thì những ngày sau này của Phương Viên nhất định sẽ rất “khó sống”.
Hay có thể nói, lúc này Phương Viên muốn có được sự tín nhiệm và công nhận của Nhiếp Chấn Bang do đó càng muốn củng cố tốt hơn vị trí của mình bây giờ.
Nghĩ tới đây, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười giơ tay bắt và nói:
- Xin chào Trưởng ban thư ký Phương.
Hành động này của Chấn Bang khiến Phương Viên có cảm giác được sủng ái, liền bắt tay và nói:
- Biết Chủ tịch đến, hai ngày trước tôi dặn dò các đồng chí ở cơ quan công vụ dọn dẹp sạch sẽ chỗ ở và văn phòng làm việc, về mặt sửa chữa, tôi đều điều chỉnh sửa mới lại, nếu Chủ tịch có gì không vừa ý, chúng tôi sẽ tiến hành sửa chữa, xin Chủ tịch cứ yên tâm, đội sửa chữa ở đây đều cố định, bất kể lúc nào họ cũng có thể làm, tuyệt đối không làm lỡ công việc của Chủ tịch.
Nhiếp Chấn Bang một lần nữa thốt lên đây đúng là một người vô cùng có tâm, con người Phương Viên quả là vô cùng khéo léo, việc gì cũng có thể làm được, người này làm Trưởng ban thư ký thì lãnh đạo sẽ đỡ được rất nhiều phiền phức, nghĩ tới đây Nhiếp Chấn Bang thấy mến người này.
Liền gật đầu nói:
- Được, cùng qua đó xem.
Từ nhà khách Tỉnh ủy bên này có một lối đi trực tiếp, khu nhà ở của cán bộ Ủy ban nhân dân tỉnh được nối với đại viện của Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh.
Ở đằng sau nhà khách có một bức tường vây thấp, ngăn cách ba khu vực, xuyên qua cái sân hình tròn, đi sâu về phía bên trái là khu nhà ở của cán bộ, đi về phía bên phải khoảng cách ba trăm mét là lễ đường Tỉnh ủy.
Trên đường đi, Phương Viên đứng bên trái, đi đằng sau nửa bước, có thể nghe thấy rõ Nhiếp Chấn Bang nói cái gì. Loại năng lực này Nhiếp Chấn Bang không lấy làm ngạc nhiên, một người làm Trưởng ban thư ký của tỉnh, những chuyện nhỏ nhặt như thế này mà không hiểu, đương nhiên là không đạt tiêu chuẩn rồi.
Nhiếp Chấn Bang hỏi một câu xã giao:
- Thư ký Phương đảm nhiệm công việc này thời gian bao lâu rồi?
Cái cách nói chuyện bình thản thế này rất dễ khiến người ta cảm thấy nhẹ nhõm. Lúc này Phương Viên thoải mái cười nói:
- Tôi ở Văn phòng Ủy ban nhân dân tỉnh công tác được sáu năm rồi, trước đây đảm nhiệm chức phó Trưởng ban, năm diễn ra đại hội Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc thì đảm nhiệm chức vụ Trưởng ban thư ký.
Năm đại hội Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc đúng lúc Nhiếp Chấn Bang được điều từ thành phố Vọng Hải đến phòng Tam công, lúc này cha Nhiếp Quốc Uy đang là Chủ tịch của tỉnh Ba Thục, có thể nói Phương Viên là người được cha đề bạt. Bất luận thế nào có tầng quan hệ này, thái độ của Nhiếp Chấn Bang cũng hòa nhã hơn nhiều, nghĩ tới đây, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Là do cha của tôi đề bạt đấy.
Nhiếp Chấn Bang cố ý nói câu nói này. Sự nghiệp của mình từ trước tới nay, trước giờ Nhiếp Chấn Bang chưa từng chủ động đề cập gia thế của bản thân, nhưng ở tỉnh Ba Thục thì không như vậy. Một là sự nối tiếp từ người cha sang người con, về chuyện này, các cán bộ thuộc tầng cao của quốc gia và các cán bộ cấp tỉnh đều cơ bản hiểu được, giấu không nổi, mà cũng không nhất thiết phải giấu. Một nguyên nhân khác, khi cha dời khỏi tỉnh này chưa được bao lâu thì cần tận dụng các kế sách có tác dụng cho việc nhanh chóng đứng vững trên đôi chân của mình, phát triển công việc. Lúc này Phương Viên nở nụ cười, khiêm tốn gật đầu nói:
- Chủ tịch nói đúng, năm trước khi cha anh nhận chức Chủ tịch, Bí thư Lý được điều đến tỉnh Sở Nam nhận chức Phó Chủ tịch, lúc đó tôi được cha anh đề bạt, có thể đảm nhiệm được chức vụ này cũng nhờ sự dạy bảo và bồi dưỡng của cha anh.
Ý tứ trong câu nói của Phương Viên, khiến Chấn Bang lúc này hiểu mà không cần nói ra:
- Thư ký Phương nói quá lời rồi, sự dạy bảo và coi trọng của cấp trên chỉ là thứ yếu, quan trọng là năng lực của bản thân. Năng lực của Thư ký Phương như vậy, đương nhiên là có thể phát huy được rồi…
Đi đường chuyện trò hai người bước vào trụ sở làm việc của Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân, bước vào cổng là một đại sảnh rộng mở, rộng tới tám mươi mét, dài tới hai mươi mét, ở chính giữa là một bộ bình phong thật lớn, trên bức bình phong là tranh thủy mặc ngàn dặm giang sơn đồ, hai bên bình phong có một cây mây chạm khắc gỗ.
Hai bên đại sảnh bố cục đều giống nhau, đều xếp thành một hàng, có sáu chiếc thang máy, bên trái là khu vực làm việc của Tỉnh ủy, bên phải là khu vực của Ủy ban nhân dân tỉnh.
Mười lăm tầng lầu, có rất nhiều đơn vị ở trong cùng trụ sở này, ví dụ như Cục tôn giáo, phòng pháp chế của tỉnh, phòng tham sự, văn phòng xóa đói giảm nghèo, Ủy ban kế hoạch hóa gia đình, phòng quốc phòng hàng không dân dụng... những đơn vị này đều làm việc ở đây, cho nên các phòng làm việc đều chẳng bao giờ nhàn rỗi.
Văn phòng của các lãnh đạo Ủy ban nhân dân tỉnh đều tập trung ở tầng 15 của trụ sở này, tổng cộng có mười một văn phòng, một lớn một nhỏ, hai phòng họp, trong đó Chủ tịch tỉnh, Phó Chủ tịch thường trực tỉnh, phó Chủ tịch ủy viên thường vụ chiếm giữ ba văn phòng, ngoài ra sáu vị Phó Chủ tịch tỉnh mỗi người chiếm một văn phòng, Trợ lý Chủ tịch tỉnh chiếm một văn phòng, Trưởng ban thư ký chiếm một văn phòng, đồng thời mười một người đều là thành viên trong bộ máy tổ đảng Ủy ban nhân dân tỉnh.
Đối với diện tích của mười lăm tầng mà nói, diện tích mỗi một văn phòng đều đủ rộng, lúc này do buổi trưa đang nghỉ ngơi, cả trụ sở không có nhân viên nào đi lại. Văn phòng của Nhiếp Chấn Bang ở trong cùng, đối diện là một phòng họp lớn, bên cạnh là phòng họp nhỏ, đảm bảo cảm giác thần bí và tính quyền uy của nhân vật số một.
Phương Viên lúc này mở cửa phòng, đưa chìa khóa giao cho Lý Cư Bằng rồi giới thiệu, văn phòng rộng chừng ba trăm mét, kết cấu không có gì đặc biệt, văn phòng của thư ký, văn phòng chính, phòng nghỉ, phòng chứa đồ, nhà vệ sinh.
Trong phòng được trang hoàng rất đơn giản mộc mạc, quan sát chỉnh thể, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Đây là nơi cha tôi từng làm việc, tôi cảm thấy rất hài lòng, không cần thiết phải thay đổi cái gì, Cư Bằng, hãy mời Trưởng ban thư ký hỗ trợ tìm hai công nhân đem bức tự mà Tổng Bí thư viết treo lên là được rồi.
Kế tiếp, ngựa không dừng vó, lại trở về khu nhà ở cán bộ. Nhà của Nhiếp Chấn Bang nằm ở khu số hai, vì là mới xây dựng nên tất cả các nhà, khánh thành vẫn chưa tới ba năm, đều là kiến trúc thời thượng, biệt thự ba tầng theo kiểu của Mỹ, tổng diện tích nằm trong khoảng ba trăm năm mươi mét vuông, không gian được bố trí theo kiểu đa dạng linh hoạt, như vậy có thể căn cứ vào tình trạng gia đình của lãnh đạo để bố trí sắp xếp. Vừa bước vào cửa, trên tường phòng khách treo một bức ảnh gia đình, là bức ảnh được chụp khi ở thủ đô, ở chính giữa là cha Nhiếp Quốc Uy và mẹ Diệp Thục Nhàn ngồi ngay ngắn ở giữa, Phán Phán được bà nội ôm vào lòng, đằng sau là Nhiếp Chấn Bang, An Na, Tử Ngư và Hà Nghĩa Đào. Đây là bức ảnh chụp lúc Nhiếp Tử Ngư vừa mới kết hôn, hai năm trôi qua, cũng có vẻ có chút cũ kỹ nhưng lại khiến Chấn Bang có cảm giác ấm áp, khiến Chấn Bang có ấn tượng tốt đối với Phương Viên, sau khi cha đi rồi mà bức ảnh đó vẫn không bị gỡ bỏ.
Ghế sofa trong phòng khách là loại da thật, màu đen trông có vẻ rất trang trọng, nhìn bốn xung quanh, Nhiếp Chấn Bang ngồi lên ghế nhìn Phương Viên nói:
- Anh Phương à, căn phòng này rất tốt, tôi thấy không cần thiết phải sửa lại cái gì đâu, như này là quá tốt rồi, nơi mà cha mẹ tôi đã từng ở, nên tôi ở đây cảm thấy rất thoải mái.
Việc xưng hô như vậy khiến Phương Viên có chút cảm động, trong thể chế, xưng hô bất đồng cho thấy hàm ý cũng bất đồng. Lúc này tuy rằng xưng hô tùy ý nhưng quan hệ cũng thân cận rất nhiều.
Phương Viên liền cười nói:
- Lúc đó sau khi cha anh được điều đi, việc chọn ứng cử viên chức Chủ tịch cho tỉnh Ba Thục vẫn chưa được quyết định nên tôi vẫn không có ý định sửa chữa, vài ngày trước, sau khi có thông báo, biết được Chủ tịch tỉnh là anh qua đây tôi cũng không tiến hành thay đổi gì coi như là đầu cơ trục lợi một phen.
Từ lúc tiếp xúc đến bây giờ, mọi biểu hiện của Phương Viên khiến Nhiếp Chấn Bang đều rất coi trọng, không thể không nói, Phương Viên thật đúng là tên cũng như tính cách con người, xử lý công việc đều rất trơn tru. Mặc dù nghe nói là đầu cơ trục lợi nhưng lại lấy được thiện cảm của người khác, còn ngược lại, nếu hắn do dự tình cảm cũ, việc đó sẽ khiến người ta cảm thấy dối trá, cần đổi một Chủ tịch tỉnh, việc trang hoàng thế này ai có thể chấp nhận?
Trầm mặc một chút, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Anh Phương là người có thâm niên công tác nhiều năm ở tỉnh Ba Thục, đối với thế cục trước mắt, anh có cách nhìn thế nào?
Bạn cần đăng nhập để bình luận