Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 987: Nguyên tắc của bí thư Nhiếp

Nhiều năm làm lãnh đạo như vậy, cũng không khó để thấy lý lịch Nhiếp Chấn Bang từ lúc bắt đầu gần như đều ở trên cương vị lãnh đạo Đảng, trong đó thời gian đảm nhiệm dài nhất, làm được nhiều công việc nhất chính là hệ thống chính quyền, danh tiếng Nhiếp Chấn Bang làm kinh tế cũng nhờ thế mà truyền tới.
Trải qua kỳ tích Lê Châu, phát triển Lương Khê, kỳ tích Vọng Hải, sau đó là tốc độ Ba Thục, tất cả những điều đó đều đại diện cho sự vinh quang của Nhiếp Chấn Bang trên lĩnh vực xây dựng kinh tế.
Đối với việc cải cách doanh nghiệp nhà nước, trong cuộc đời nắm quyền của Nhiếp Chấn Bang bao năm qua đã gặp được không ít, thậm chí bản thân Nhiếp Chấn Bang còn đảm nhiệm qua Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Hoa Hạ, đối với doanh nghiệp nhà nước thì Nhiếp Chấn Bang vẫn rất quen thuộc.
Chỉ một từ cải cách doanh nghiệp nhà nước này đã đại diện cho phiền toái, thậm chí là kiện cáo, làm dâu trăm họ, trong mặt này thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.
Bình thường, là doanh nghiệp nhà nước thì phần lớn xí nghiệp đều tồn tại từ sau khi xây dựng đất nước, xí nghiệp như vậy vấn đề đầu tiên gặp phải chính là số lượng nhân viên về hưu khổng lồ, đây là một vấn đề chủ yếu kéo suy sụp doanh nghiệp nhà nước.
Ngoài ra ở thế kỉ trước, chế độ cha truyền con nối rất phổ biến, cái đó chính là một cương vị công tác được cha truyền cho con, con truyền cho cháu giống như thừa kế. Thường thường ở trong một xí nghiệp, phần lớn cha mẹ là công nhân xí nghiệp, con gái có không ít đều là theo lớp cha mẹ tiếp tục đảm nhiệm công nhân, cứ như vậy, nếu nói công nhân xí nghiệp có kỹ thuật thế nào thì sẽ rất khó nói, một bộ phận này cũng là đội quân thất nghiệp chủ yếu của xí nghiệp thời nay.
Cuối cùng, một điểm khó của doanh nghiệp nhà nước là ở vấn đề kiểm tra kỷ luật giám sát, doanh nghiệp nhà nước không giống với các bộ phận trong Đảng, việc giám sát đối với doanh nghiệp nhà nước cũng không nghiêm khắc như hệ thống Đảng, cứ như vậy, liền dẫn đến vấn đề hủ hóa quyền lực, cuộc sống của cấp lãnh đạo trong doanh nghiệp nhà nước, không ít doanh nghiệp nhà nước không phải bị thị trường ép cho sập, mà là bị lãnh đạo ăn cho suy sụp.
Mà doanh nghiệp nhà nước thay đổi chế độ, chủ yếu mâu thuẫn sẽ tập trung vào những mặt như tài sản nhà nước bị cuốn trôi và luồng nhân viên thất nghiệp.
Nghĩ đến đây Nhiếp Chấn Bang nhìn Hạ Ngọc Sanh bên cạnh, cũng không thể không bội phục sự khôn khéo của Hạ Ngọc Sanh, không thể nghi ngờ là Hạ Ngọc Sanh đề xuất vấn đề này vào lúc này thực sự là “Nét bút thần”.
Không thể không nói là trong việc nắm chắc thời cơ, trong việc nghiên cứu chính trị Hạ Ngọc Sanh đều nghiên cứu thấu triệt. Hạ Ngọc Sanh rất hiểu là cùng với sự bắt đầu của công tác chuẩn bị cho hội chợ du lịch, theo độ mạnh yếu trong sự ủng hộ của bí thư Nhiếp thì tiếp theo Văn Bảo Quý tất nhiên sẽ nhân cơ hội này gây dựng uy tín của ông ta trong ủy ban nhân dân tỉnh, cứ như vậy Hạ Ngọc Sanh sẽ không có bất kỳ cơ hội nào để chống lại.
Còn bây giờ tung vấn đề thay đổi chế độ nhà máy cơ giới Hồng Thành ra, nếu có thể có được sự tán thành của bí thư Nhiếp thì Hạ Ngọc Sanh đồng thời có thể cáo mượn oai hùm, các lãnh đạo trong tỉnh lại thấy bí thư Nhiếp công bằng, Chủ tịch tỉnh Văn phụ trách hội chợ du lịch, Phó chủ tịch tỉnh Hạ phụ trách cải cách chế độ xí nghiệp, đều có phân công công việc, chẳng qua không giống nhau mà thôi.
Tuy rằng, Nhiếp Chấn Bang biết thừa suy nghĩ nhỏ mọn này của Hạ Ngọc Sanh nhưng Nhiếp Chấn Bang cũng không nói ra, bản thân là bề trên, đôi khi phải làm lại chính là sự cân bằng chiến thuật này, thời xưa điều này chính là mưu kế của đế vương.
Nhìn Hạ Ngọc Sanh, Nhiếp Chấn Bang chậm rãi nói:
- Thay đổi chế độ nhà máy cơ giới Hồng Thành? Tôi nhớ cha mẹ Tiểu Hồng làm ở nhà máy cơ giới Hồng Thành đấy, không phải là nhà máy cơ giới Hồng Thành đã chuyển cho thành phố Hồng Thành quản lý, đã trở thành doanh nghiệp nhà nước thành phố quản lý sao? Sao lại vòng một vòng tròn quay lại tỉnh?
Lời của Nhiếp Chấn Bang làm Hạ Ngọc Sanh có chút ngạc nhiên, bí thư Nhiếp biết chuyện về nhà máy cơ giới Hồng Thành đã hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Hạ Ngọc Sanh, trước đó tại sao không thăm dò tin tức này.
Tuy nhiên, đối với Hạ Ngọc Sanh mà nói thì cũng không lo lắng nhiều, dù sao cũng đã chuẩn bị rồi, chẳng qua báo cáo tiếp theo cũng chỉ có thể hoàn toàn theo đúng thực tế thôi.
Dừng một chút, Hạ Ngọc Sanh gật đầu nói:
- Bí thư Nhiếp nói không sai, nhà máy cơ giới Hồng Thành đúng là hai năm trước từ Ủy Ban Quản lý Giám sát Tài sản Nhà nước tỉnh vòng giao cho Ủy Ban Quản lý Giám sát Tài sản Nhà nước thành phố Hồng Thành. Nhưng lúc ấy đồng chí bí thư thành ủy Hồng Thành Diêu Định Quốc không tán thành chuyện này, thủ tục bàn giao vẫn luôn chưa làm xong, hiện nay nhà máy cơ giới Hồng Thành ở vấn đề biên chế là một phần do Ủy Ban Quản lý Giám sát Tài sản Nhà nước tỉnh quản lý, nhưng về kinh doanh cụ thể lại thuộc Ủy ban Quản lý Giám sát Tài sản Nhà nước thành phố Hồng Thành. Cứ thế đã tạo thành cục diện khó xử bây giờ, thành phố Hồng Thành không muốn gánh nặng này còn tỉnh lại cho rằng đã chuyển giao cho thành phố Hồng Thành rồi. Việc này vẫn cứ treo như thế, hiện nay nhà máy cơ giới Hồng Thành mấy năm liên tục thua lỗ, thành phố Hồng Thành cũng không muốn quản lý, lần này mất đi ủng hộ tài chính thì nhà máy cơ giới Hồng Thành giống như là con mồ côi, càng ngày là càng ngày càng tệ, cứ thế này mãi chỉ sợ sẽ xảy ra nhiễu loạn lớn.
Nghe lời nói của Hạ Ngọc Sanh, Nhiếp Chấn Bang cũng không cần suy nghĩ nhiều cũng có thể đoán được, nhà máy cơ giới Hồng Thành lúc ấy nhất định là Hạ Ngọc Sanh cố ý dính vào đấy, muốn đem gánh nặng này quăng cho Diêu Định Quốc, chỉ tiếc Diêu Định Quốc cũng đề phòng, chỉ tiếp nhận mà không chấp nhận, như vậy tạo ra cục diện khó xử của nhà máy cơ giới Hồng Thành bây giờ.
Nhiếp Chấn Bang trầm ngâm một chút, gật đầu nói:
- Ừ, tới lúc phải thay đổi chế độ rồi.
Đối với việc này Nhiếp Chấn Bang rất hiểu, nhà máy cơ giới Hồng Thành không có phá sản mà cứ như vậy cuộc sống công nhân viên chức nhà máy cơ giới Hồng Thành khó khăn, không có tiền lương, không có việc làm, một năm lại tiếp một năm trôi qua, đến lúc đó một khi công nhân viên chức gây rối thì thành chuyện lớn, thật sự không thể kéo dài được nữa.
Suy nghĩ một chút, Nhiếp Chấn Bang nhìn Hạ Ngọc Sanh nói:
- Lão Hạ, chỗ anh hiện nay trong việc thay đổi chế độ có manh mối gì không? Rốt cuộc là phương thức tiến hành cải tạo hay là chuyển nhượng tổng thể, đã có phương án cụ thể nào chưa?
Hạ Ngọc Sanh gật đầu, nói:
- Bí thư, đây chính là điều tôi muốn báo cáo với anh, trong tỉnh đã triệu tập những đồng chí tương quan của thành ủy Hồng Thành, mở ra vài lần họp phối hợp, cũng coi như là có được một phương án, tổng thể mà nói ý nghĩa cải tạo kỹ thuật không lớn. Trước mắt, tính toán là mời đầu tư bằng phương thức chuyển nhượng tổng thể nhà máy cơ giới Hồng Thành, hiện nay chúng tôi đã liên hệ và đàm phán vài lần với Lăng Tam Trọng Công của Nhật, trong vấn đề giá cả đã bước đầu đàm phán hợp đồng thành công, nhưng trong việc sắp xếp công việc lại có sự bất đồng nặng nề, ý của Lăng Tam Trọng Công là bọn họ không nhận tất cả công nhân.
Vừa nghe điều này, Nhiếp Chấn Bang nhíu mày, một cái không cần có nghĩa là chỉ mua một nhà máy không, không cần suy nghĩ Nhiếp Chấn Bang lập tức nói:
- Đây không phải là làm bừa sao? Các anh nói thế nào.
Lời của Nhiếp Chấn Bang về cơ bản đã bày tỏ rõ ràng ra ý tứ của anh ta, nghe vậy Hạ Ngọc Sanh đương nhiên là biết nên trả lời thế nào.
- Ý của chúng tôi là về vấn đề công nhân viên chức về hưu sẽ do ở tỉnh và thành phố Hồng Thành phụ trách, xuất một phần từ trong khoản tiền bán ra để nộp tiền bảo hiểm y tế và bảo hiểm xã hội cho những công nhân viên chức về hưu, chuyển bảo hiểm xã hội từ xí nghiệp chuyển sang trung tâm bảo hiểm, như vậy tiền lương của tất cả các công nhân viên chức về hưu đều được giải quyết thích đáng, nhà máy cơ giới Hồng Thành cũng có thể nhẹ gánh để làm tiếp. Ngoài ra các công nhân viên chức vẫn đang làm việc có thể do Lăng Tam Trọng Công tiến hành kiểm tra, cạnh tranh vị trí, đối với những người không đủ năng lực sẽ áp dụng các hình thức như: Bán đứt tuổi nghề, phân luồng nghỉ việc vân vân. Nhưng bên Lăng Tam Trọng Công một mực nhất quyết không chịu nhận bất kỳ một công nhân nào, ngoài ra Lăng Tam Trọng Công còn muốn về mặt thuế thu nhập phải được miễn toàn bộ năm năm, năm năm giảm một nửa, và từ Thành ủy Hồng Thành cắt ra một phần đất công nghiệp nhượng lại với giá cả ưu đãi nhất cho Lăng Tam Trọng Công, tổng hợp những điều kiện này là không thể đáp ứng được, cho nên việc đàm phán vẫn giằng co tại chỗ này.
Càng nghe, lửa giận trong lòng Nhiếp Chấn Bang càng lớn, bản thân Nhiếp Chấn Bang cũng không có nhiều ấn tượng tốt với người Nhật, nhưng thích hay không thích hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng điều kiện Lăng Tam Trọng Công đề xuất chính là muốn ăn người.
Loại chuyện này ở trong nước cũng không hiếm, Nhiếp Chấn Bang rất biết không ít nơi trong nước vì chỉ lo theo đuổi thành tích, thu hút đầu tư từ những doanh nghiệp nổi tiếng trên thế giới như Lăng Tam Trọng Công, đây là một loại thành tích, nói cách khác cho đơn giản thì là hai xí nghiệp giống nhau, một cái là đứng đầu thế giới, một cái là công ty trong nước, đầu tư tuy rằng giống nhau thậm chí hiệu quả sáng tạo và lợi ích của xí nghiệp trong nước có khả năng rất cao nhưng phần lớn các địa phương đều chọn những công ty đứng đầu thế giới, bởi vì cái mác đứng đầu thế giới đối với bản thân là một mánh khóe, là một hào quang.
Những cái này đi lại với nhau nên thái độ của chính phủ liền khiến khẩu vị của bọn đứng đầu thế giới thành ra lớn hơn, động một chút thì đòi chính sách, mà việc này thì người Nhật tinh thông nhất không cần nghi ngờ gì cả. Từ đám người Nhật thì thấy, bọn họ chạy tới đầu tư, bản thân là đem tới vầng hào quang đầu tư từ bên ngoài vào cho chính phủ các anh nên các các anh phải cảm ơn, phải cho nhiều chính sách ưu đãi một chút, việc này cũng không tổn hại vừa đến ích lợi bản thân của cán bộ này cho nên có gì mà phải do dự, vì vậy Lăng Tam Trọng Công mới cứng rắn như thế.
Từ điều kiện của Lăng Tam Trọng Công mà nhìn thì có thể khẳng định là sau khi bọn họ tiếp nhận đất đai nhà xưởng của nhà máy cơ giới Hồng Thành thì bọn họ sẽ lại bán ra, nói không chừng còn có thể kiếm được một số.
Nghĩ đến đây sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang rất âm trầm, nghiêm túc nhìn Hạ Ngọc Sanh nói:
- Lão Hạ, đối với điều kiện Lăng Tam Trọng Công đưa ra, ý của tôi là không đáng để suy nghĩ, nguyên tắc của tôi là đối đãi công bằng, cho dù là tư bản trong nước hay nước ngoài cũng đều đối đãi giống nhau. Về chính sách thuế thu nhập phải dựa theo tiêu chuẩn của chúng ta, nhiều nhất là miễn ba năm, giảm một nửa hai năm. Ngoài ra về việc sắp xếp công nhân đang làm việc phải có quy định cứng rắn, bằng không thì thà chúng ta chấp nhận không suy nghĩ hợp tác với Lăng Tam Trọng Công. Chuyện này anh phải làm chủ, phải điều tra nghiên cứu toàn diện, phải xin ý kiến của đại biểu công nhân viên chức nhà máy cơ giới Hồng Thành. Lúc thích hợp có thể tổ chức một cuộc họp làm việc ngay tại nhà máy cơ giới Hồng Thành, đến lúc đó tôi có thể sẽ đến xem. Tóm lại một nguyên tắc chính đó là không thể chỉ vì phiến diện theo đuổi đầu tư mà tổn hại đến lợi ích của quốc gia và quần chúng nhân dân, vấn đề chỗ này phải rõ ràng phải trái, không có bất kỳ thương lượng nào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận