Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 949: Gây ra chuyện lớn

Trần Nhạc nhíu mày, khó trách khu vui chơi này lại khó kiểm tra như vậy, lời đồn về tập đoàn Thịnh Đỉnh xem ra không phải tin đồn vô căn cứ, người phụ trách khu vui chơi đã vênh váo như vậy, lại còn muốn xen lời, điểm này cho thấy đây không phải lần đầu tiên anh ta gặp chuyện này
Trần Nhạc bước tới hai bước trầm giọng nói:
- Anh có gì muốn nói sao?
Vừa dứt lời ở bên ngoài cổng lớn, có âm thanh truyền tới:
- Trần Nhạc đại giá quang lâm, không đón tiếp từ xa, thật sự là rất xin lỗi.
Nghe câu này Trần Nhạc liền cau mày, xem ra muốn moi tin gì từ người thanh niên này là chuyện không thể rồi.
Người thanh niên vừa nghe thấy câu này khuôn mặt liền nở nụ cười, tiếp đón rất cung kính, trịnh trọng:
- Tổng giám đốc Trương, cô đã tới rồi.
Cửa lớn mở ra, một người phụ nữ chừng bốn mươi tuổi bước vào, khoác trên người một chiếc áo màu đen lông chồn quý giá thanh lịch, lúc này cho dù là có nhiều công an vây quanh nhưng thái độ của người này vẫn rất thản nhiên, thái độ này như kiểu là có quen biết nhiều với các nhân vật lớn.
Người phụ nữ này mỉm cười nói:
- Bí thư Trần, anh là một khách quý không mời tới được, tôi xin tự giới thiệu, tôi là thành viên hội đồng quản trị, Tổng giám đốc Trương Tố Anh của tập đoàn Thịnh Đỉnh.
Vừa dứt lời, ở bên cạnh thư ký ghé sát tai Trần Nhạc nói:
- Sếp, phu nhân của Phó Chủ tịch Hạ tên là Trương Tố Nga.
Về cơ bản Trần Nhạc đã hiểu ra, Trương Tố Nga, Trương Tố Anh, trên đời này tuyệt đối không có chuyện tình cờ, em vợ của Hạ Ngọc Sanh có chỗ để dựa dẫm.
Liền gật đầu nói:
- Nga Hoàng Nữ Anh, tên của tổng giám đốc Trương nghe rất hay, cô nhất định có học vị tiến sĩ trở lên.
Lời của Trần Nhạc cũng có ẩn ý, vô hình chung đã nói cho Trương Tố Anh biết là tôi biết cô và Phó chủ tịch tỉnh Hạ có quan hệ.
Nhưng Trần Nhạc lập tức xoay chuyển nói:
- Tổng giám đốc Trương, tối nay chúng tôi kiểm tra các khách sạn, nhà hàng, khu kinh doanh toàn thành phố Hồng Thành, lần mở đầu này hi vọng tổng giám đốc Trương giúp đỡ chúng tôi hoàn thành công việc.
Trương Tố Anh khẽ gật đầu, trên mặt có chút khó chịu, nhưng Trương Tố Anh rất rõ, chức danh của Trần Nhạc còn cao hơn anh rể của cô ta, lấy quyền đè người là chuyện không thể. Bây giờ trong trường hợp này chỉ có thể giúp đỡ họ hoàn thành công việc nếu không sẽ làm to chuyện, cuối cùng sẽ khiến cho bản thân không còn đường lùi.
Đang định nói, một người công an vội vã chạy từ trên lầu xuống, nhỏ giọng nói với người thư ký.
Đột nhiên sắc mặt thư ký của Trần Nhạc thay đổi, thấp giọng báo cáo:
- Sếp, không hay rồi, người đàn ở tầng năm đã mở cửa sổ, rất kích động, bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy lầu.
Nghe thấy vậy Trần Nhạc liền nhỏ giọng nói:
- Đi lên đó xem sao.
Nhưng khi Trần Nhạc bước ra khỏi thang máy, bước ra tầng năm thì nghe thấy có âm thanh vọng tới mơ hồ có thể nghe thấy, một âm thanh chói tai từ dưới lầu vọng tới, sau đó là tiếng gọi ầm ĩ.
Trần Nhạc liền cảm thấy to chuyện rồi, lần đầu đột kích kiểm tra mà xảy ra chuyện như vậy, có thể hình dung ra bên trong uỷ viên Thường vụ tỉnh uỷ sẽ có sự phản đối quyết liệt. Thậm chí Trần Nhạc có thể tiên đoán được không ít người sẽ chĩa mũi nhọn vào mình, vào bí thư Nhiếp.
Sắc mặt trầm xuống, Trần Nhạc nhỏ giọng nói:
- Những người khác hãy làm tốt công việc chuẩn bị tiếp theo, thông báo cho nhân viên pháp y của tỉnh đến, phong toả hiện trường, điều tra lấy chứng cứ.
Lúc đoàn người chạy xuống dưới, tại nơi đỗ xe của khu vui chơi có một người đàn ông mập mạp, chỉ mặc một chiếc quần cộc nằm đó.
Xung quanh, công an đang chờ ở dưới lầu đã chạy tới, bắt đầu chăng dây cảnh giới, Trần Nhạc nhìn người đàn ông nằm trên mặt đất, trên mặt đất có bãi máu, đã nói lên tất cả, người đàn ông này sau khi nhảy lầu, đầu đập xuống đất, không còn khả năng sống sót.
Trần Nhạc quay sang dặn dò:
- Những vật dụng của người này, bao gồm các vật ở trong phòng đều được giữ lại làm bằng chứng, đồng thời cô gái ở cùng phòng cũng đưa về hỗ trợ điều tra.
Những chuyện này Trần Nhạc đã đề phòng, trong quá trình đột xuất kiểm tra, lại có sự cố này, nếu không có những chuyện này, áp lực từ bên trên xuống khiến hành động lần này dễ dẫn đến thất bại, đến lúc đó, chính ông ta là một Trưởng ban chính trị pháp luật chắc chắn sẽ trở thành trò cười của toàn tỉnh. Không chỉ vậy, nếu chỉ có mỗi ông ta thì không nói, nhưng Trần Nhạc rất rõ, sau chuyện này e là bí thư Nhiếp sẽ bị ảnh hưởng nặng nề.
Trần Nhạc vừa dứt lời, thì Trương Tố Anh sắc mặt thay đổi, đi về phía chiếc xe Mercedes-Benz 600 sang trọng.
Vừa lên xe, Trương Tố Anh lấy điện thoại ra gọi:
- Anh rể, anh đang nghỉ à?
Đầu dây bên kia là Hạ Ngọc Sanh:
- Tố Anh à, có chuyện gì sao?
Tố Anh lúc này không còn là một Chủ tịch của tập đoàn trước mặt Hạ Ngọc Sanh nữa, liền nói:
- Anh rể, vừa rồi Trưởng ban chính trị pháp luật đột kích kiểm tra khu vui chơi, phó cục trưởng Vệ của Cục xây dựng nhà ở thành phố Hồng Thành cũng đã bị bắt ở đây, Vệ Trung Mao đã trốn khi bị kiểm tra, thoát ra khỏi nhà vệ sinh, không cẩn thận bị ngã chết rồi.
Hạ Ngọc Sanh nghe thấy vậy liền chậm rãi nói:
- Anh biết, sự việc của khu vui chơi tất cả đều được tiến hành theo trình tự quy định, cần phạt thì sẽ phạt, cần chỉnh đốn sẽ chỉnh đốn.
Văn phòng tỉnh uỷ
Đã mười mộtgiờ đêm nhưng nhưng lúc này ở tầng bẩy vẫn sáng đèn. Phòng của bí thư ở tầng bẩy đèn sáng như ban ngày. Nhân viên trong phòng họp đều khẩn trương bận rộn, mỗi một bàn đều có cốc trà.
Bốn cái điều hòa trong phòng họp đang được mở, ở góc tường bên phải có một máy tạo ẩm, ai cũng biết, mùa đông mà mở điều hoà, để lâu sẽ hết sức khô, vì vậy máy tạo ẩm sẽ có tác dụng điều hoà không khí.
Mười một rưỡi, lần lượt tất cả các thường vụ từ nhà đều chạy tới, không khí trong phòng họp nghiêm trọng, Nhiếp Chấn Bang ngồi trên ghế, mắt nhìn chằm chằm vào quyển sổ ghi chép, không biết là đang nghĩ gì.
Lúc này, cửa phòng họp mở ra, Liễu Dũng vội vàng đi đến thấy Nhiếp Chấn Bang và các thường vụ khác đã đến, Liễu Dũng liền cười nói:
- Thật ngại quá, có tuổi nên tôi đi ngủ sớm.
Những lời của Liễu Dũng trong trường hợp này có ý như kiểu cậy già lên mặt vậy.
Nhiếp Chấn Bang cau mày liền nói:
- Chủ tịch Liễu sắp về hưu rồi, ăn uống không tiêu, điều này có thể hiểu, tôn trọng và chiếu cố cho đồng chí có tuổi là điều nên làm.
Câu nói này là đặt Liễu Dũng lên trên tường, nhìn khắp tỉnh Hồng Giang nếu mà nói như vậy thì đó cũng chỉ là Nhiếp Chấn Bang, nếu không làm gì có ai đi vạch trần vết sẹo của Liễu Dũng. Người ta sắp phải lui về rồi, vốn dĩ tâm trạng không được thoải mái, nếu anh nói như vậy không phải khiến ông ta khó chịu sao?
Nhiếp Chấn Bang không quan tâm đến biến đổi sắc mặt của Liễu Dũng liền nói:
- Thưa các đồng chí, muộn thế này mà triệu tập mọi người đến là có một việc, vừa rồi Ban chính trị pháp luật tỉnh ủy triển khai hành động Xuân Lôi để kiểm tra trị an trong toàn tỉnh tối nay. Do Sởcông an tỉnh phối hợp với công an thành phố Hồng Thành, điều động hơn bốn nghìn công an, đột kích kiểm tra nội thành thành phố Hồng Thành và các khu huyện thị cấp dưới, các khách sạn, chỗ ăn chơi, khu giải trí, phát hiện không ít vấn đề. Nhưng có một khu vui chơi có người vì trốn tránh kiểm tra, trốn tránh kỷ luật Đảng, bí quá hoá liều, trượt chân nhảy lầu bỏ mạng. Tôi triệu tập mọi người một mặt thông báo kết quả việc đột kích kiểm tra, ngoài ra để giải quyết hậu quả của việc nhảy lầu.
Những lời của Nhiếp Chấn Bang đi thẳng vào chủ đề khiến các uỷ viên ở đây trở nên nghiêm túc, không được coi thường vụ này. Nếu để lớn chuyện sẽ là một đả kích rất lớn vào toàn bộ tỉnh Hồng Giang.
Xã hội bây giờ truyền thông phát triển, nên rất nhanh sẽ bị lan truyền, cho dù là cán bộ địa phương, đối với tỉnh Hồng Giang mà nói, đây là một vụ bê bối.
Quan trọng nhất là, cách nhìn ở bên trên đối với tỉnh và bộ máy cán bộ tỉnh Hồng Giang.
Im lặng một lúc, Liễu Dũng liền ngồi thẳng người, chậm rãi nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi có cách nhìn khác, hành động kiểm tra lần này tôi có chút phản đối, trị an thì cần được chỉnh đốn, nhưng cần chú ý cách thức, làm như vậy chẳng khác gì là giải khát bằng rượu độc, không được, sau này, ở bên ngoài họ sẽ xem chúng ta như thế nào, tác phong kém như vậy, chính trị pháp luật như vậy thì còn quan niệm pháp chế không, điều này ảnh hưởng rất lớn tới môi trường đầu tư của chúng ta.
Bạn cần đăng nhập để bình luận