Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 609: Thị sát thuế đất

Cổng lớn của Cục thuế thành phố Vọng Hải lúc này đã trang hoàng vô cùng long trọng, biểu ngữ treo lên, hoan nghênh Chủ tịch thành phố Nhiếp đến Cục ta thị sát chỉ đạo công tác.
Dưới trụ sở làm việc Cục thuế, lãnh đạo bộ máy tổ Đảng Cục thuế đã đợi ở phía dưới, đứng thành một hàng, dường như là binh sĩ đang chờ kiểm duyệt vậy, có vể rất chỉnh tề.
Phía trước nhất, ủy viên thường vụ Thành ủy thành phố Vọng Hải, Cục trưởng Cục thuế, Bí thư tổ Đảng Tiết Cửu Cân, cái tên này trong thể chế rất ít gặp, dù sao thì tên có vẻ rất thô tục.
Người đặt tên này thường là người sinh đến thứ chín, cũng thể hiện bối cảnh gia đình không phải là xuất thân trong gia đình giàu sang.
Tiết Cửu Cân tuổi khoảng bốn mươi sáu bốn mươi bảy, đầu có chút hơi hói, bụng thì lại giống như một phụ nữ mang thai năm, sáu tháng vậy.
Mặc dù đã là tháng mười, nhưng Tiết Cửu Cân lúc này vẫn là cảm thấy có chút hơi nóng, trên trán toát ra mồ hôi dày.
Bên cạnh, Cục phó thường trực Trương Định Sơn lúc này nói với Tiết Cửu Cân ở bên cạnh:
- Cục trưởng Tiết, anh xem, Chủ tịch thành phố Nhiếp lần này gióng trống khua chiêng đến, có phải là có chuyện gì không?
Tiết Cửu Cân liếc Trương Định Sơn ở bên cạnh một cái, quan hệ giữa hai người không tốt lắm, một người là nhân vật số một, một người là nhân vật số hai, vị trí này Tiết Cửu Cân rất rõ, Trương Định Sơn cũng là đang trợn mắt nhìn vào đây, chỉ sợ mình không phạm sai lầm thôi.
Đối với việc Nhiếp Chấn Bang đột nhiên thông báo đến thị sát, Tiết Cửu Cân cũng có chút suy nghĩ không chắc.
Khoảng thời gian này, thành phố Vọng Hải biến đổi khôn lường, tình hình cũng có chút nhìn không rõ ràng. Trong thành phố mới vừa có điều chỉnh, chuyện Phó Chủ tịch Hồ Gia Vượng phụ trách nông lâm ngư vừa mới quyết định. Bên này, Nhiếp Chấn Bang lại định trạm đến đầu tiên là ở Cục thuế, Tiết Cửu Cân không thể không coi trọng.
Thản nhiên nhìn Trương Định Sơn ở bên cạnh một cái, Tiết Cửu Cân lại trầm giọng nói:
- Lão Trương, lo lắng như vậy làm gì, Chủ tịch thành phố Nhiếp đến thị sát công tác đây là chuyện rất bình thường, không cần căng thẳng quá mức như vậy?
Lời nói vừa dứt, Trương Định Sơn liền cười mỉa, bị Tiết Cửu Cân vô thưởng vô phạt động đến, loại cảm giác này có chút không thoải mái lắm.
Trầm mặc một lúc Trương Định Sơn lại cười nói:
- Cục trưởng Tiết phê bình rất phải, vẫn là tư tưởng chính trị của Cục trưởng Tiết vững vàng, đáng để chúng tôi học tập theo.
Lời nói vừa dứt, tại cổng lớn Cục thuế, xe chuyên dùng của Nhiếp Chấn Bang đã đi vào, Lý Cư Bằng xuống trước giúp mở cửa xe, Nhiếp Chấn Bang và Trưởng ban thư ký Ủy ban nhân dân thành phố An Quốc Vũ lần lượt từ trên xe xuống.
Lúc này, đám lãnh đạo cán bộ Cục thuế dưới sự dẫn dắt của Tiết Cửu Cân đã đi đến, trên mặt Tiết Cửu Cân lúc này sớm đã tươi cười rạng rỡ, mỉm cười nói:
- Chủ tịch thành phố, hoan nghênh hoan nghênh.
Khẽ bắt tay với Tiết Cửu Cân, Nhiếp Chấn Bang liền mỉm cười nói:
- Cục trưởng Tiết, đồng chí của Cục thuế quá khách khí rồi.
Tiết Cửu Cân lúc này cười vô cùng chân thành, trong lòng lúc này coi như là thoải mái rồi. Vốn dĩ, Tiết Cửu Cân còn đang lo lắng Chủ tịch thành phố Nhiếp có phải là đang chuẩn bị lấy Cục thuế làm con gà muốn giết thứ hai để xử lý không, bây giờ xem thái độ của Chủ tịch thành phố Nhiếp là không phải như vậy, điều này khiến Tiết Cửu Cân thở phào một cái.
Haha cười nói:
- Chủ tịch, đây là điều nên làm, nên làm. Chủ tịch, mời vào trong, phòng hội nghị bên này, đã chuẩn bị xong rồi, mời chủ tịch di giá.
Tiếp đó, Nhiếp Chấn Bang sau khi bắt tay với thành viên tổ Đảng khác của Cục thuế, một đoàn người lúc này mới đi vào trong trụ sở làm việc Cục thuế.
Phòng hội nghị Cục thuế lúc này sớm đã có bố trí chu đáo, trên bàn hội nghị hình chữ nhật, ở mỗi vị trí đều đặt một chén trà sứ, ở giữa hai chỗ ngồi đặt một đĩa hoa quả.
Trên tường của phòng hội nghị treo một biểu ngữ: Nhiệt liệt đón chào Chủ tịch thành phố Nhiếp và các đồng chí đến Cục ta thị sát chỉ đạo công tác.
Ở vị trí giữa, đương nhiên là vị trí của Nhiếp Chấn Bang, bên cạnh, bên trái là Trưởng ban thư ký Ủy ban nhân dân thành phố An Quốc Vũ, bên phải là Lý Cư Bằng. Tiết Cửu Cân lúc này ở phía sau ghế của Lý Cư Bằng, các thành viên tổ Đảng khác của Cục thuế thì theo xếp hạng của mình mà ngồi xuống theo thứ tự.
Nhìn chung quanh một lượt, Nhiếp Chấn Bang chậm rãi lên tiếng:
- Thành phố Vọng Hải là thành phố đơn vị quy hoạch trực thuộc trung ương. Về tài chính, tính tự chủ rất mạnh, phương pháp thực hiện là tài chính địa phương móc nối trực tiếp với tài chính trung ương. Thuế thu, đây là nguồn tài nguyên quan trọng nhất của tài chính chính phủ. Ngành thuế lại càng là một sơ sở và căn bản của tài chính địa phương. Vốn dĩ, tôi sớm đã muốn đến rồi, do công việc bận rộn, lúc này mới đến được.
Đầu tiên, Nhiếp Chấn Bang vừa lên tiếng liền khẳng định tầm quan trọng của công tác thuế, điều này khiến người của Cục thuế đều có chút vui mừng. Dù sao thì có thể đạt được sự khen ngợi và coi trọng của lãnh đạo, điều này cũng có nghĩa là mình tốt hơn rất nhiều so với một số đơn vị không quan trọng lắm, ví dụ như Cục khoa học và công nghệ, ví dụ như Phòng Giáo dục…Càng là coi trọng thì tỉ lệ được chủ tịch thành phố ghi nhớ càng lớn, nhớ rồi thì cơ hội đề bạt của mình cũng càng lớn, xa hơn là một tuần hoàn có tính tốt.
Tiếp đó, Nhiếp Chấn Bang liền chuyển lời nói, trực tiếp đi vào vấn đề, nhìn Tiết Cửu Cân bên cạnh nói:
- Cục trưởng Cửu Cân, lần này đến đây tôi chỉ mang theo một đôi tai.. đôi mắt đến. Hôm nay là Cục thuế các anh làm nhân vật chính.
Lời nói vừa dứt, bên cạnh, Trưởng ban thư ký An Quốc Vũ cũng cười nói:
- Haha, Cục trưởng Cửu Cân, tôi thì thô tục một chút, tôi vẫn mang một cái miệng đến, bữa trưa hôm nay là phải làm phiền nhà ăn của Cục một bữa rồi.
Lời này khiến cho không khí trong hội trường có vẻ rất hài hòa, vui vẻ hòa thuận. Tiết Cửu Cân lúc này vô cùng vui mừng, thái độ này cho thấy Chủ tịch thành phố đối với mình vẫn là rất hài lòng. Vừa rồi, lời nói của Trưởng ban thư ký An tuyệt đối không phải là bâng quơ, không có sự đồng ý của Chủ tịch thành phố Nhiếp, không thấy rõ ý tứ của Chủ tịch thành phố Nhiếp, Trưởng ban thư ký An sẽ nói như vậy sao? Rất rõ ràng là không thể nào.
Lập tức, Tiết Cửu Cân cũng gật đầu nói:
- Chủ tịch, Trưởng ban thư ký, công tác của Cục thuế dưới sự giúp đỡ và chỉ đạo của Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố và các vị lãnh đạo, đạt được thành tựu to lớn hiệu quả rõ rệt. Sau đây xin mời Cục phó Cục thuế chúng tôi báo cáo với các vị lãnh đạo một chút.
Trương Định Sơn nghe được câu này cũng gật gật đầu, Tiết Cửu Cân không nhân cơ hội giành lấy cơ hội báo cáo, điều này khiến Trương Định Sơn cũng có chút hài lòng. Tiết Cửu Cân người này mặc dù nó có chút hống hách, nhưng đây là tác phong mà nhân vật số một nên có, điểm này hoàn toàn có thể lý giải.
Đường đường nhân vật số một, làm chuyện gì cũng phải chưng cầu ý kiến, nhìn sắc mặt của các đồng chí tổ Đảng khác, đây không phải là không có năng lực sao? Nếu đổi lại là mình, e là cũng sẽ như vậy.
Lập tức, Trương Định Sơn liền mở cuốn sổ ghi ở trước người, nhưng ánh mắt không lệ thuộc vào cuốn sổ ghi. Đây chỉ là một sự phụ trợ, ngộ nhỡ có gì đó mang tính con số mà không nhớ được thì chỉ cần nhìn vào cuốn sổ thôi.
- Kính thưa Chủ tịch thành phố Nhiếp, Trưởng ban thư ký An, các vị lãnh đạo, các đồng chí. Từ tháng mười năm ngoái đến nay, đến hiện tại, Cục thuế chúng ta dưới tinh thần chỉ thị của Chủ tịch thành phố Nhiếp, mở rộng tư duy, đổi mới kỹ thuật, ra sức nâng cao chất lượng phục vụ và trình độ phụ vụ trong công tác thuế của chúng ta. Về vấn đề hộ kinh doanh cá thể toàn thành phố, nhân viên kinh tế được tổ chức chuyên nghiệp của toàn thành phố và phân cục thuế của các quận đã tiến hành đến thăm và khảo sát các mặt, vận dụng phù hợp, triển khai các loại chính sách ưu đãi cho dân và biện pháp có lợi cho dân như phục vụ tận nơi.
Một năm nay, hiệu quả rất rõ rệt. Năm nay, sau sự suy thoái kinh tế do trải qua vụ án Á Hải, khoảng thời gian này trình độ tổng thể của ngành chế tạo và ngành công thương toàn thành phố đều có sự nâng cao rất lớn. Về thuế thu, tăng thêm hai mươi độ án phạt và tra xét việc trốn thuế lậu thuế, đi sâu vào tầng cơ sở, nghiêm túc lắng nghe ý kiến của nhân dân. Tính đến tháng chín, toàn thành phố hoàn thành thu thuế tám tỉ chín trăm nghìn tệ, so với cùng kỳ năm ngoài tăng gần gấp hai lần.
Nghe được lời này, đến Nhiếp Chấn Bang cũng có chút chấn động. Thật không ngờ, sự áp chế của Tập đoàn Á Hải đối với thành phố Vọng Hải lại nghiêm trọng như vậy.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cũng chen lời:
- Cục trưởng Trương, có thể nói cụ thể chút, tại sao lại có sự tăng lên lớn như vậy không?
Trương Định Sơn lúc này cũng mỉm cười, số liệu này khi mình nhìn thấy cũng vô cùng kinh ngạc, nhưng sau khi tìm hiểu và xác minh kỹ càng, Trương Định Sơn cũng hiểu ra, số liệu này không phải là giả, vì vậy Trương Định Sớn lúc này vô cùng lấy làm chắc chắn.
Lập tức trả lời:
- Chủ tịch, là thế này, sau khi Tập đoàn Á Hải đóng cửa, các dự án kinh tế toàn thành phố đều bị kích thích rất lớn, cộng thêm sự phát triển ngành du lịch thành phố Vọng Hải, sự thúc đẩy và giúp đỡ của Ủy ban nhân dân thành phố, hiện nay, phát triển của các ngành nghề như nhà ở, ẩm thực, thương nghiệp toàn thành phố đều rất tốt. Ngoài ra, chúng tôi đã tăng cường công tác giáo dục tuyên truyền nộp thuế theo pháp luật, tăng cường hai mươi độ xử phạt và tra xét hành vi trốn thuế lậu thuế, như vậy, ba quản lý đi xuống, khiến cho thuế thu năm nay có thu hoạch rất lớn.
Nghe đến đây, trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng rất vui. Một địa phương, thuế thu càng nhiều thì là đồng nghĩa kinh tế càng sôi động, tiền của tài chính địa phương càng nhiều, tiền vốn có thể đầu tư vào các dự án trọng điểm và xây dựng cơ sở vật chất cơ sở cũng nhiều hơn, còn việc triển khai thi công các dự án công trình loại hình lớn cũng có thể thúc đẩy thanh toán phí của địa phương, kéo theo những nhu cầu bên trong. Điều này sẽ hình thành lên một tuần hoàn tốt. Tám tỉ chín trăm nghìn tệ, điều này đã đủ để Nhiếp Chấn Bang mở rộng rất nhiều kế hoạch công tác rồi.
Nhiếp Chấn Bang lập tức cũng gật đầu, từ ngữ ca ngợi không chút che giấu, mỉm cười nói:
- Vừa rồi nghe báo cáo công tác của đồng chí Cục thuế, về tổng thể tôi rất hài lòng. Sự thực chứng minh, Cục thuế thành phố Vọng Hải, dưới sự lãnh đạo của đồng chí Tiết Cửu Cân, sự hiệp trợ của đồng chí Trương Định Sơn, bộ máy Cục thuế vẫn là một bộ máy rất có sức chiến đầu. Tại đây, tôi thay mặt Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố, bày tỏ sự hài lòng và biểu dương công tác của Cục thuế.
Ngừng một chút, Nhiếp Chấn Bang liền cười nói:
- Ngoài ra, ở một số công ty nào đó, tôi cảm thấy vẫn là phải gia tăng hai mươi độ tra xét thuế vụ, tăng cường công tác tuyên truyền thu thuế theo pháp luật, việc nhất định phải làm được, tự giác nộp thuế, chủ động nộp thuế.
Lời của Nhiếp Chấn Bang vừa dứt, bên cạnh, trên mặt của Tiết Cửu Cân lại lộ ra vẻ thoáng suy nghĩ, trở nên trầm tư.
Bạn cần đăng nhập để bình luận